(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 5:
Mãi cho đến buổi sáng, Tô Bạch mới thiếp đi. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên đủ loại suy nghĩ. Giờ phút này, Tô Bạch mới biết được, thần kinh thép mà hắn vẫn luôn tự hào hóa ra cũng chẳng thể trụ vững được một cú sốc như thế.
Hắn mơ. Trong mơ đều là hình ảnh người phụ nữ công sở bị đâm dao vào ngực nở nụ cười lạnh lẽo nhìn hắn, ngoài ra còn có giọng nói trầm đục của chương trình phát thanh khủng bố kia.
Mãi cho đến giữa trưa, Tô Bạch mới mở mắt ra. Đầu hắn đau như muốn nứt. Hắn đẩy chiếc laptop đang đặt trên người sang một bên, kéo rèm ra, hắn liền trông thấy một người mặc cảnh phục đang ngồi ở chiếc giường đối diện phía dưới.
Tô Bạch thoáng giật mình, bàn tay run lên, trong lòng bỗng chốc nóng bừng, hô hấp trở nên khó nhọc.
Lúc này, cảnh sát kia ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt trẻ tuổi đang cười vui vẻ.
– Xem ra tôi đã dọa đến bảo bối rồi.
Thằng cha Sở Triệu trưng ra vẻ mặt “tôi không cố ý”.
Tô Bạch hít sâu một hơi, cố nén xúc động muốn cho Sở Triệu một trận đòn. Hắn thu dọn đồ đạc trên giường, sau đó cầm điện thoại di động, đi xuống.
– Nào, qua ăn cơm đi, tôi mua đồ ăn bên ngoài cho cậu đó.
Sở Triệu chỉ vào túi thức ăn ở trên bàn học.
Tô Bạch lắc đầu:
– Tôi không thấy ngon miệng.
Sở Triệu kinh ngạc, cười nói:
– Đây đâu phải lần đầu cậu làm chuyện đó, sao phản ứng lần này lại mạnh mẽ hơn cả lần đầu vậy?
Tô Bạch liếm môi một cái. Hắn không biết có nên đem chuyện Phát Thanh Khủng Bố nói cho Sở Triệu hay không. Đối với hai người mà nói, đối với câu lạc bộ nhỏ này mà nói, giết người, người chết cũng không phải là từ ngữ gì mẫn cảm. Nhưng rõ ràng, sự kiện Phát Thanh Khủng Bố đã vượt qua khỏi suy nghĩ, tư duy của con người. Nếu như hắn nói ra, liệu mấy người trong câu lạc bộ có nghĩ rằng tinh thần hắn đã sa sút đến cực điểm, nói cách khác là bị điên hay không?
Câu lạc bộ này mới thành lập chưa đầy một năm, vỏn vẹn bốn thành viên, kinh nghiệm ít ỏi, thậm chí còn lộ rõ sự non nớt, vậy mà lại dám lập ra để làm những chuyện như thế.
Cho nên, bất kỳ ai trong số bốn người gặp vấn đề cũng sẽ ảnh hưởng đến ba người còn lại. Nếu như bọn họ cho rằng hắn không có cách nào khống chế bệnh tình, thậm chí đã bắt đầu sinh ra ảo giác tâm thần, họ sẽ đối xử với hắn ra sao?
Có đôi khi, ngay cả chính Tô Bạch cũng cảm thấy buồn cười. Bốn người trẻ tuổi, trong phút bốc đồng đã thành lập câu lạc bộ này, thậm chí đã có hơn mười mạng người bỏ mạng dưới tay câu lạc bộ, nhưng câu lạc bộ này vẫn còn rất sơ sài và lỏng lẻo.
– Vụ việc đó đã được xác định là tử vong ngoài ý muốn, nên cậu không cần phải chịu áp lực gì. Ngay cả việc điều tra liên quan, cảnh sát cũng không tiến hành sâu. Dù cho cậu có như một con chó già, đánh dấu lãnh thổ khắp nơi gần hộp đêm, để lại vô vàn dấu vết, chuyện này cũng chẳng thể truy ra cậu được.
– Tôi không nghĩ đến chuyện này.
Tô Bạch xua tay, sau đó hắn cầm lấy khăn rửa mặt và chậu:
– Cậu ngồi đi, tôi đi rửa mặt một chút.
Sở Triệu khẽ gật đầu.
Trong nhà vệ sinh chung, sau khi đánh răng xong, Tô Bạch vùi cả khuôn mặt vào chậu nước lạnh. Bất chợt, hắn ngẩng đầu lên, khiến bọt nước văng tung tóe. Hắn vớ lấy khăn lau khô mặt rồi mang đồ ra khỏi nhà vệ sinh. Vừa lúc đó, một sinh viên dáng người không cao lắm đâm sầm vào ngực Tô Bạch.
Tô Bạch lùi về sau hai bước, người nam sinh kia thì ngã ngồi xuống đất, quần áo cũng bị ướt sũng.
– Thật xin lỗi, thật xin lỗi.
Người kia lập tức đứng lên, xin lỗi Tô Bạch.
Tô Bạch khẽ gật đầu, không có phản ứng gì, đi về ký túc xá.
Trong ký túc xá, Sở Triệu cầm một quyển sách liên quan đến tâm lý học tội phạm của Tô Bạch lên xem. Anh ta dựa người vào lan can ban công, say sưa đọc nó.
– Hôm nay cậu rảnh rỗi lắm sao, đến mức có thể ở đây đọc sách của tôi ư?
– Đúng lúc tôi có nhiệm vụ.
– Đi hỏi thăm sinh viên sao?
– Đúng vậy, đi hỏi thăm sinh viên.
– Rồi sau đó cậu lại đến ký túc xá của tôi để giết thời gian ư?
– Cũng chẳng có gì hay để hỏi. Phòng thí nghiệm liên tục mất ba thi thể của giảng viên.
Sở Triệu cười khổ.
– Tôi đâu thể gặp sinh viên nào cũng hỏi: "Chào bạn, xin hỏi gần đây bạn có thấy thi thể ở đâu không?"
Tô Bạch vừa thay quần áo vừa đi đến bệ cửa sổ. Phía sau tòa ký túc xá cũ này là một sân thể dục rất lớn, và lúc này, hắn có thể trông thấy hai người mặc cảnh phục đang hỏi thăm sinh viên ở đó.
– Người khác thì đang làm việc, còn cậu lại ở đây chơi bời. Đây đúng là cái thói công tử con ông cháu cha mà.
Tô Bạch nói ra.
– Này Tô đại công tử của tôi ơi, cậu đừng có nói mát nữa được không? Chẳng phải cậu không biết, tôi là bị cha tôi ép. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần tôi phạm sai lầm, ông ấy vừa về đến nhà, còn chưa kịp cởi cảnh phục đã rút dây lưng ra "xử lý" tôi. Khiến tôi từ nhỏ đã mang nỗi sợ hãi và ác cảm với nghề cảnh sát này. Sau này lớn lên, ông ấy lại ép tôi ghi danh vào trường cảnh sát. Cậu biết đó là cảm giác gì không?
– Có chút giống như bị ép quan hệ với một người phụ nữ vừa bị xe đâm chết.
Tô Bạch nói ra hình dung của mình.
– Dù ví dụ của cậu hơi buồn nôn, nhưng quả thực rất đúng.
Sở Triệu khép cuốn sách vào, sau đó nói tiếp.
– Có ba thi thể của giảng viên bị mất, theo cậu, nguyên nhân là gì?
– Tôi cũng không phải là cảnh sát, tôi chỉ là một sinh viên.
Tô Bạch nhún vai nói.
– Nếu cậu là một sinh viên bình thường, tôi đã không ở đây rồi. Sở Triệu lấy ra một bao thuốc, đưa cho Tô Bạch một điếu, rồi chống hai tay lên lan can ban công:
– Huân Nhi muốn rút lui. Gia đình cô ấy muốn cô ấy sang đại sứ qu��n Anh làm việc. Cậu cũng biết đấy, Cố Phàm trước đây gia nhập vì muốn theo đuổi Huân Nhi. Giờ Huân Nhi định rời đi, anh ta cũng chẳng còn muốn tiếp tục chơi bời nữa.
Một câu lạc bộ giết người, ban đầu được thành lập bởi những người trẻ tuổi chỉ để tìm kiếm cảm giác kích thích, giờ đây lại đứng trước nguy cơ tan rã.
Tô Bạch rít một hơi thuốc, không biết vì sao lại sặc.
– Khụ, khụ, khụ…
Sở Triệu vỗ lưng Tô Bạch, giúp hắn thuận khí.
Tô Bạch lấy một tờ giấy, lau miệng rồi nói:
– Có lẽ đây là một kết cục tốt. Câu lạc bộ của chúng ta đã dính dáng đến hơn mười mạng người rồi. Hiện tại nhìn qua thì mọi chuyện đều được xử lý rất sạch sẽ, nhưng "đi đêm lắm có ngày gặp ma", thường đi bên bờ sông sao tránh khỏi ướt giày?
– Chậc chậc chậc, lời này đâu phải thứ mà cái tên như cậu có thể nói ra. Hơn nữa, những kẻ chúng ta giết, dù theo pháp luật có thể chưa đến mức tử hình, nhưng cũng chẳng phải người lương thiện gì. Dù sao thì trong lòng tôi cũng chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào khi ra tay với bọn họ. Còn cậu, chẳng phải loại đam mê đó đã ngấm sâu vào máu rồi sao? Sau này nếu không có câu lạc bộ, cậu sẽ rất khó để thỏa mãn được nó.
Sở Triệu quả không hổ danh là cảnh sát. Vừa nói dứt lời, anh ta như chợt nghĩ ra điều gì đó:
– Cậu tìm được thứ gì đó còn kích thích hơn à?
– Có lẽ thế…
Tô Bạch cười cười.
Đúng lúc Tô Bạch định nói tiếp thì điện thoại của Sở Triệu reo lên.
– Alo, đội trưởng, tôi đang điều tra trong ký túc xá. Được, tôi tới ngay đây.
Sở Triệu lắc lắc điện thoại trước mặt Tô Bạch:
– Tôi đi trước đây. Chuyện câu lạc bộ, hai ngày nữa, bốn anh em mình gặp mặt nói chuyện. Giải thể thì giải thể.
………..
Buổi tối, Tô Bạch ở phòng tự học để chỉnh sửa luận văn. Hắn không thích đến thư viện làm những việc này. Đôi khi, một phòng tự học trống rỗng chỉ có vài người lại càng khiến người ta cảm thấy cô độc hơn.
Hoàn thành xong luận văn, Tô Bạch định ra máy bán hàng tự động bên ngoài mua một chai nước, tiện thể hút một điếu thuốc. Trở về, hắn sẽ kiểm tra lại luận văn một lần nữa.
Lúc này, trong phòng tự học còn có hai sinh viên khác, một nam một nữ, ngồi ở bàn trước và sau vị trí của hắn, trong khi Tô Bạch ngồi ở giữa.
Bước ra khỏi phòng tự học, hắn rút một điếu thuốc, châm lửa, sau đó lấy tiền trong ví nhét vào máy bán hàng tự động.
Tiếng "Đinh đinh" vang lên.
Tô Bạch cúi người, lấy một lon cà phê từ phía dưới máy bán hàng tự động.
Vừa lúc đó, một mùi thơm thoang thoảng truyền đến.
– Anh Tô, anh mời tôi uống gì đi, tôi quên mang tiền rồi.
Tô Bạch đứng thẳng người lên.
– Tiền lẻ còn ở đó, cô tự lấy đi.
Nói xong, Tô Bạch liền cầm lon cà phê quay về phòng tự học.
Cô nữ sinh kia đứng nguyên tại chỗ, có chút xấu hổ.
Đợi khi Tô Bạch quay lại phòng học, ngồi xuống và định lấy luận văn ra xem lại, hắn liền thấy cô nữ sinh kia đeo ba lô bước vào. Có vẻ như cô ta không hài lòng với thái độ của Tô Bạch lúc nãy, nên lần này cô ta không chào hỏi, thậm chí còn không ngồi gần bàn hắn mà chọn một vị trí khác ở giữa phòng rồi ngồi xuống.
Cô nữ sinh đặt ba lô xuống, lấy tai nghe, đồ ăn vặt, gương, sách, bút ra... Không ngừng gây ra tiếng động, khiến hai sinh viên khác trong phòng tự học không khỏi nhíu mày. Có những người đến phòng tự học chỉ để đọc sách một lúc, nhưng thời gian chuẩn bị của họ lại quá lâu.
Nhưng ngay sau đó, tiếng hét chói tai của cô nữ sinh lại vang lên.
– Á!!!
Tô Bạch đứng phắt dậy. Hắn nhìn thấy trong tay nữ sinh kia là một miếng da người đẫm máu.
Truyện dịch này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, hãy đón đọc các chương tiếp theo để khám phá những bí ẩn mới.