Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kiếm Tửu - Chương 615: Linh tộc chi biến, ba phần thiên hạ ( một )

Nghe được thanh âm, Quý Mục quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một nam tử xuất hiện trên bờ biển.

Hắn có mái đầu bạc trắng, mặc quần áo đen, đôi đồng tử đen nhánh thâm thúy. Dáng người cao gầy, thon dài, khuôn mặt có đường nét rõ ràng. Khóe miệng vẫn vương ý cười nhàn nhạt, không mất vẻ ôn tồn lễ độ.

Xuất hiện tại đây vào lúc này, thân phận vị nam tử n��y, tự nhiên đã rõ ràng: Vĩnh hằng vương tộc, Linh Hoàng tam tử.

Khác biệt với rất nhiều Linh tộc mà Quý Mục từng gặp trước đó, đôi cánh đen tuyền sau lưng vị Tam điện hạ này, y hệt màu áo của hắn, càng khiến y thêm phần thần bí.

Phía sau hắn, còn có mấy vị nữ tử xinh đẹp động lòng người đi theo. Các nàng cũng không phải là Linh tộc, mà là Nhân tộc. Vừa rồi trận chiến trên bờ biển gây ra động tĩnh không nhỏ, tự nhiên đã kinh động đến các cường giả Linh tộc khác. Nhưng giờ phút này, tới đây chỉ có một mình vị Tam điện hạ này.

Còn về những nữ tử phía sau hắn, cũng không thể xem là thuộc hạ của hắn. Nói đúng hơn, họ đều là người của Quý Mục. Bởi vì những nữ tử này chính là các nữ tu của Phong Vân Các, từng tiềm phục tại Vương Thành, và cuối cùng đã bị vị Tam điện hạ này giữ lại. Ngoài ra, không có bất kỳ ai khác.

Quý Mục có chút ngoài ý muốn. Vị Tam điện hạ này lại chẳng mang theo ai cả, một thân một mình đến đây gặp mặt hắn. Trong khi hắn vừa mới trói được ba vị Linh tộc Tôn Giả... Cái gan này, không phải ai cũng có được. Chẳng lẽ không sợ hắn cũng bị trói lại sao?

Quý Mục dùng thần thức lướt qua phía sau y, phát hiện trên người vị Tam điện hạ này ẩn chứa một cỗ “Thế” cuộn trào mà chưa bộc phát, thậm chí khiến hắn cảm thấy một chút áp lực. Quý Mục khẽ rùng mình.

Cùng là nhóm cường giả đỉnh cao dưới Thánh Nhân, vị Tam điện hạ này căn bản không cùng đẳng cấp với mấy vị hắn vừa trói. Cũng không biết hắn có thể khống chế bao nhiêu loại thiên phú... Dù thế nào đi nữa, muốn trói được hắn, e rằng cũng phải tốn không ít sức lực. Hơn nữa, cũng chẳng cần thiết phải làm vậy...

Tam điện hạ chậm rãi lại gần Quý Mục, ánh mắt đầu tiên quét qua mấy vị Tôn Giả đang bị trói gô. Mấy người đều cúi đầu, thần sắc hoảng sợ. Thần sắc Tam điện hạ không hề gợn sóng vì ba người này, không thể nhìn ra chút hỉ nộ nào. Nhưng khi nhìn về phía Quý Mục, khóe miệng hắn mới nở một nụ cười, rồi cúi người hành lễ.

“Vĩnh hằng vương tộc, Tam vương tử Linh Lộ. Gặp qua Nam Châu Quý tiên sinh.”

Quý Mục nghe vậy chậm rãi nhíu mày.

Lâm Phương Phỉ đứng một bên, nghe được Tam điện hạ xưng hô với Quý Mục, thần sắc bỗng nhiên biến đổi, ánh mắt chuyển sang vị nữ tử bên cạnh hắn, hiện lên ý tứ dò hỏi. Vị nữ tử thanh lệ kia chính là Vân Nhị — Tô Thiển Khê, người xếp thứ hai trong Phong Vân Các, đồng thời cũng là Vương phi đại nhân trong lời mấy vị Linh tộc Tôn Giả kia. Phát giác được ánh mắt của sư tỷ, Tô Thiển Khê chỉ lắc đầu.

Tựa hồ là phát giác được nghi ngờ của các nàng, Tam điện hạ Linh Lộ khẽ mỉm cười nói: “Từ khi bức tường ngăn cách Tu Di hải vực được gỡ bỏ, tứ đại bộ châu đã sớm nên tái lập mối liên kết. Chẳng phải đây cũng là điều mà Quý tiên sinh vẫn đang làm sao?”

Quý Mục nhìn hắn thật sâu một chút, rồi cũng mỉm cười. Nếu đại sư huynh có thể phái người vượt biển xa xôi tiềm phục tại Tây Châu, vậy đối phương tự nhiên cũng có thể làm điều tương tự.

“Điện hạ nói rất đúng.” Quý Mục đáp. “Nếu điện hạ đã từng nghe danh hạ, vậy ta không cần tự giới thiệu nữa. Chúng ta thẳng vào chủ đề đi.”

Vừa dứt lời, Quý Mục vung tay lên, dùng linh lực ném mấy vị Linh tộc Tôn Giả đang bị trói gô bên cạnh về phía Linh Lộ.

“Trước khi đến, ta đã muốn bái phỏng điện hạ. Chỉ là trước đó gặp được mấy vị này, trò chuyện khá hợp ý. Nói thật... lòng ngưỡng mộ đối với điện hạ cũng càng thêm sâu sắc.”

Linh Lộ cười ha hả: “Vậy thì quả là vinh hạnh lớn lao! Chuyện Quý tiên sinh một tay tiêu diệt tà giáo ở bờ biển Nam Châu, rồi để chúng phơi thây trên bờ biển, ta cũng đã nghe nói đến. Đúng là điều ta vẫn luôn muốn làm nhưng không dám thực hiện. Tại hạ vô cùng bội phục.”

Linh Lộ vừa nói, vừa khẽ nghiêng người, ra hiệu mời mấy vị mỹ nhân bên cạnh. Vân Tam, Vân Ngũ, Vân Lục. Ba vị nữ tu của Phong Vân Các liếc nhau, rồi lần lượt đi đến bên cạnh Lâm Phương Phỉ. Lâm Phương Phỉ truyền âm nói gì đó với các nàng, khiến trong mắt mấy người hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi lập tức khom người hành lễ với Quý Mục.

“Gặp qua các chủ.”

Quý Mục không bị những lời lẽ khéo léo của Linh Lộ làm cho choáng váng, hắn lướt mắt qua Tô Thiển Khê vẫn đứng lặng im tại chỗ, rồi yên lặng nhìn về phía Linh Lộ. Linh Lộ trầm mặc giây lát, rồi chắp tay nói: “Tiên sinh còn xin thứ tội. Thiển Khê đối với ta mà nói, cực kỳ trọng yếu. Ta biết nàng vốn nên là cấp dưới của tiên sinh, nhưng nàng hiện tại đồng thời cũng là vương phi của ta. Trong khoảng thời gian này, ta chưa bao giờ bạc đãi nàng. Thế cuộc Linh tộc hiện tại, chắc hẳn tiên sinh cũng đã hiểu rõ... Những cấp dưới của tiên sinh, mặc dù nhìn như bị ta cầm tù, nhưng kỳ thực là được ta bảo vệ. Cho nên ta muốn khẩn cầu tiên sinh...”

Quý Mục đưa tay đánh gãy hắn. “Những điều này không cần nói nhiều, cũng không cần hỏi ta. Ta chỉ muốn hỏi... chính nàng có nguyện ý không?”

Nội dung biên tập này được truyen.free bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free