(Đã dịch) Kỳ Nguyên Kỷ - Chương 463: Di chứng (2)
Ngươi còn chưa già đâu! Sao lại lắm lời vậy chứ! Kana nghe phát phiền, lập tức cằn nhằn.
Ta sợ bị kẻ có tâm biết được! Sẽ gây nguy hiểm cho chúng ta! Yến Doanh khẽ đáp.
Được thôi! Ta hiểu rồi! Kana liền gật đầu đồng ý với cô.
Kana! Ngươi ở đâu? Hai người vừa dứt lời, ngoài lều đã vọng vào một giọng nói xa lạ.
Tìm cậu à? Cậu có quen ai sao? Yến Doanh tò mò nhìn Kana.
Không có! Làm sao ta lại có người quen chứ! Kana vội vàng trả lời.
Nhưng hắn gọi tên cậu mà? Yến Doanh mỉm cười truy hỏi.
Chắc là Redd ấy mà! Tối qua mới quen, hắn đã cứu ta! Kana đáp gọn lỏn.
Mời vào! Chưa đợi Kana nói hết, Yến Doanh liền cất tiếng gọi ra bên ngoài lều.
Kana! Đây là bữa sáng! Ta thấy cô ra khỏi lều, nghĩ chắc cô đói nên mang đến cho cô một ít! Redd bê đồ ăn đến.
Yến Doanh nhìn hắn nhanh chóng bước đến trước mặt Kana, rất quy củ đặt đồ ăn xuống trước mặt nàng rồi đứng dạt sang một bên.
Cậu là Redd? Yến Doanh khẽ dò hỏi.
Vâng! Ta là Redd! Redd cung kính đáp.
Ừm! Cũng không tệ lắm! Yến Doanh sau khi quan sát kỹ lưỡng hắn một lượt, khẽ khen ngợi.
Kana nghe xong liền đỏ bừng mặt. Cái giọng điệu của Yến Doanh, cứ như mẹ vợ đang săm soi con rể vậy.
Yến Doanh! Kana vội vàng khẽ gọi.
À! Không có gì! Cậu còn việc gì nữa không? Yến Doanh lập tức hỏi sang chuyện chính.
Không có gì! Ta chỉ là đến đưa đồ ăn thôi! Redd giải thích xong, vội vã lùi ra khỏi lều.
Đa tạ cậu! Tiện thể cũng giúp ta cảm ơn thủ lĩnh Pinho! Yến Doanh tranh thủ lúc hắn chưa đi xa, vội vàng gửi lời cảm ơn.
Ta tự mình đến! Thủ lĩnh không hề hay biết! Redd thành thật đáp.
À! Vậy thì cảm ơn lòng thành của cậu! Yến Doanh lập tức đổi giọng.
Không có gì đâu! Redd đỏ mặt vội vàng bước ra ngoài.
Kana! Cái này là sao đây? Yến Doanh cười ranh mãnh hỏi Kana.
Cái gì mà cái gì! Có gì đâu chứ! Kana đỏ mặt lớn tiếng đáp lại.
Thôi nào! Không phải thì không phải! Đừng có kích động vậy chứ! Lại đây ăn đi! Yến Doanh đứng dậy đến trước mặt Kana, trực tiếp cầm lấy cái bánh mì trắng bắt đầu ăn.
Cái này là của ta! Cậu muốn ăn thì tự đi mà lấy! Kana nhìn đồ ăn Redd đặc biệt mang đến cho mình, hậm hực đáp.
Sao còn học được cái thói giữ của ăn vậy? Đây không phải là thói quen tốt đâu nhé! Yến Doanh mỉm cười trêu chọc.
Cậu mà còn nói nữa là tớ không giúp cậu đâu! Kana khẽ đe dọa.
Được được được! Tớ sai rồi! Tớ tự đi tìm đồ ăn! Yến Doanh vừa nói vừa định đi ra ngoài.
Chờ đã! Thật ra tớ cũng ăn không hết! Cậu ăn cùng đi! Kana vội vàng gọi cô lại.
Được thôi! Cùng ăn! Yến Doanh không chút do dự quay trở lại, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh nàng.
Kể tớ nghe xem! Cậu thấy hắn thế nào? Yến Doanh không quá để tâm đến chuyện tình cảm, nhưng thấy Kana có vẻ thú vị, liền muốn trêu chọc cô bạn.
Cái gì mà cái gì! Không phải như vậy! Bọn tớ chỉ là bạn bè thôi! Kana vội vàng phủ nhận.
Cũng đúng! Mới quen có một đêm! Phát triển cũng hơi nhanh quá! Con trai mà quá chủ động cũng không được! Yến Doanh tiếp tục trêu ghẹo.
Cậu còn nói nữa? Tớ giận thật đấy! Kana giọng dữ dằn đáp.
Thôi được! Tớ không nói nữa! Chỉ là bạn bè thôi! Yến Doanh cười ranh mãnh đáp lại.
Cậu! Tớ quyết định rồi! Tớ nhất định không giúp cậu đâu! Kana thẹn quá hóa giận đáp.
Chúng ta là chị em tốt mà? Sao có thể trở mặt như vậy chứ! Yến Doanh giả vờ làm khó hỏi.
Rina là chị của tớ! Tớ cũng cãi lại chị ấy mỗi ngày! Kana tức giận đáp.
Được được được! Là tớ sai! Không nói mấy chuyện này với cậu nữa! Tớ xin lỗi cậu! Yến Doanh lập tức nhận lỗi.
Hừ! Thế này còn tạm được! Kana đáp lại với vẻ hết sức trẻ con.
Ăn đi! Ăn xong rồi chúng ta lại đi xem bọn họ! Chắc cũng tỉnh rồi! Yến Doanh ước chừng thời gian, cũng đã gần mười giờ trưa.
Ừm! Được! Kana đồng ý xong, liền ăn bữa sáng ngon lành.
Yến Doanh vừa ăn vừa nhìn Kana, dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lại hồi tưởng về chàng trai lúc nãy.
Hắn trông có lẽ cũng chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dáng người và ngũ quan coi như đoan chính, thân thể nhìn qua rất khỏe mạnh. Tính tình thì không biết, nhưng nhìn cử chỉ vừa rồi, có lẽ cũng không tệ.
Yến Doanh càng nghĩ càng thấy bọn họ thật ra rất hợp, khóe miệng bất giác cong lên.
Yến Doanh! Cậu có phải vẫn đang suy nghĩ mấy chuyện đó không? Kana trợn tròn mắt, hết sức nghiêm túc hỏi.
Yến Doanh nghe thấy lời chất vấn của cô, hoàn hồn, vội vàng giải thích: Không phải! Cậu đừng hiểu lầm! Tớ đang nghĩ chuyện khác mà!
Nói xạo! Cậu khẳng định chính là đang nghĩ vậy! Kana bĩu môi, tức giận đáp.
Thật không có! Tớ đang nghĩ là, chúng ta lần này có thể sống sót, thật sự là quá tốt! Về phải cảm ơn Kỳ Nguyên Viễn thật nhiều! Yến Doanh vội vàng kiếm cớ.
Cậu thích Kỳ Nguyên Viễn à? Kana chớp lấy cơ hội, lập tức phản công.
Cậu mới là nói bậy! Bọn tớ là anh em vào sinh ra tử! Không phải như cậu nghĩ! Yến Doanh vội vàng phủ nhận.
Vậy cậu đỏ mặt cái gì? Kana mắt láo liên, lập tức nghĩ ra cách dùng lời nói để lừa cô bạn.
Cậu gạt tớ! To gan thật nha! Yến Doanh vô thức sờ lên mặt mình rồi lập tức nhận ra mình đã sập bẫy.
Thấy chưa! Tớ nói đúng rồi chứ! Chính là thích! Kana vui vẻ nhấn mạnh.
Cậu mới là thích Redd chứ! Còn yêu từ cái nhìn đầu tiên nữa! Yến Doanh không chịu thua, châm chọc lại.
Không phải! Tớ mới không có! Là cậu đang chột dạ! Kana lập tức phản kích.
Cậu đúng là ba ngày không đánh không chịu được mà! Yến Doanh cãi không lại, liền chuẩn bị động thủ.
Các cậu tỉnh rồi à? Tinh thần cũng không tệ đấy chứ! Theo tiếng nói, Thor thò đầu vào.
Ngươi nghe lén bọn ta nói chuyện? Mặt Kana đỏ bừng lên ngay lập tức.
Không có! Ta mới đến thôi! Chỉ nghe thấy tiếng cười của các ngươi! Thor v���i vàng giải thích.
Yến Doanh! Cậu tin không? Kana lập tức nhìn về phía Yến Doanh, muốn kéo cô ấy vào cuộc.
Yến Doanh trong lòng cũng đang thấp thỏm, Thor trêu chọc cô và Kỳ Nguyên Viễn cũng không phải một hai ngày, nếu để hắn nghe được, còn không biết sẽ gây ra chuyện gì.
Thor! Lần này là cậu sai rồi! Sao có thể nghe lén chứ? Yến Doanh trầm giọng chất vấn.
Ta không có! Thật không có! Thor hết sức oan ức đáp.
Thật chứ? Yến Doanh hết sức nghiêm túc hỏi lại.
Thật không có! Ta thề! Thor vội vàng giơ ba ngón tay, đặt lên ngực mình.
Thôi được! Tớ tin cậu! Kana! Không có gì đâu! Yến Doanh không khách khí chút nào, đổ họa ngược lại cho cô bạn.
Có liên quan gì đến tớ! Vốn dĩ là chuyện của các cậu mà! Kana vội vàng phủi sạch liên quan của mình.
Các cậu đang bàn tán về Kỳ đại ca à? Thor trừng to mắt hỏi.
Cậu có ý kiến gì không? Yến Doanh lập tức quay đầu trừng mắt về phía hắn, giọng hằm hè chất vấn.
Không có! Đương nhiên là không có! Kỳ đại ca chính là thần tượng của ta! Ta sùng bái hắn! Thor vờ vĩnh ra vẻ nghiêm túc đáp.
Thôi đi! Đừng có khoác lác nữa! Vết thương của cậu thế nào rồi? Yến Doanh biết nói tiếp chẳng có lợi gì cho mình, vội vàng đổi chủ đề.
Ta không sao! Chỉ là lưng hơi đau rát thôi, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe! Thor thản nhiên đáp.
Vậy Barry và những người khác thì sao? Yến Doanh lo lắng hỏi.
Mấy người họ có lẽ hơi phiền phức chút! Tả tơi như xác khô vậy, chắc phải mười ngày nửa tháng mới lành được! Thor bất đắc dĩ đáp.
Không được, phải đưa bọn họ về trước đã! Đúng rồi, khi nào chúng ta khởi hành? Thủ lĩnh Pinho có nói với cậu không? Yến Doanh suy nghĩ một lát rồi vội vàng truy hỏi.
Truyện được biên tập công phu để gửi đến bạn đọc thân thiết của truyen.free.