(Đã dịch) Kỳ Nguyên Kỷ - Chương 568: Bay nôn (3)
Bọn họ đâu có ngốc! Vừa rồi đã thua một phen rồi, còn có thể mắc bẫy lần nữa sao? Barry lắc đầu từ chối.
Vậy ngươi nghĩ đi! Gisele lập tức đáp lời.
Tôi cũng chịu! Giao cho cô đấy! Rina nói hùa theo.
Kille trừng mắt liếc hắn một cái rồi trầm giọng nói: Tôi cũng vậy!
Các cậu không thể cứ trông cậy hết vào tôi thế chứ! Tôi cũng nghĩ không ra! Barry đau khổ đáp lại.
Chưa nghĩ ra thì cứ nghĩ tiếp đi! Chúng ta cứ đợi xem đã! Kille đáp ngay.
Không phải rồi! Tôi lại nhớ ra một vấn đề! Kille vừa dứt lời, Rina đã kêu lên.
Sao thế? Gisele vội vàng hỏi.
Bao khỏa! Không có gì để ăn, làm sao chúng ta đi đường đây? Rina lập tức hỏi.
Đúng vậy! Sao lại quên béng mất chuyện này chứ! Vậy thì chúng ta nhất định phải quay về thôi! Kille bất đắc dĩ đáp.
Về bằng cách nào? Barry lập tức hỏi ngược lại.
Chỉ có cách là dẫn bọn chúng ra ngoài trước! Kille khẳng định đáp.
Rồi sao nữa? Không có dây thừng, xuống dưới rồi thì làm sao lên lại được! Lỡ đâu bọn chúng quay lại thì sao? Cậu hết đường sống rồi còn gì? Định làm anh hùng đấy à? Barry cuối cùng cũng tìm được cơ hội để phản bác.
Tôi có nói là tôi sẽ xuống đâu! Kille lập tức phản bác.
Thế còn ai nữa? Chẳng lẽ là tôi? Barry kinh ngạc hỏi.
Được thôi! Dù sao cậu cũng thích làm anh hùng mà! Kille sảng khoái đáp lời.
Cậu đừng có đùa! Không thể cứ thế mà đi chịu chết vô ích được, chuyện này không phải đùa đâu! Barry lập tức từ chối.
Tôi có nói là để cậu đi một mình đâu! Cậu cứ cho là cầm được bao khỏa về, chúng ta vẫn bị kẹt ở đây thì có ích gì? Kille lập tức hỏi ngược lại.
Vậy ý cậu là sao? Barry không hiểu hỏi.
Anor! Cậu có thể dẫn dụ bọn chúng đi bao xa? Kille quay đầu hỏi Anor.
Không chắc nữa! Chừng hai ba ngã tư đường thôi! Anor chần chừ đáp.
Vậy thì hai ngã tư đi! Chúng ta nhân lúc cậu dẫn bọn chúng đi, nhanh chóng lấy bao khỏa, rồi tìm một chỗ khác an toàn hơn! Kille lập tức đáp lời.
Không phải bảo là không thể rời đi sao? Rina lập tức truy vấn.
Tôi vừa nãy nhìn xuống! Bên kia ngã tư có một tòa nhà hai tầng nhỏ, tầm nhìn rất tốt, hẳn là có thể nhìn thấy Kỳ đại ca và mọi người từ xa! Kille vừa nói vừa dẫn mọi người đi đến cạnh tòa nhà.
Chính là chỗ đó! Bốn phía đều có thể quan sát được, cũng là hướng Kỳ đại ca vừa rời đi! Kille tiếp tục giải thích.
Anor về bằng cách nào đây? Rina tiếp tục hỏi dồn.
Quấn một vòng chẳng phải được sao? Quái vật ở trên mặt đất, chẳng thể đi đường thẳng, chỉ cần lợi dụng những đống đổ nát kia là có thể cắt đuôi bọn chúng! Kille đại khái vẽ ra một tuyến đường.
Nghe có vẻ là một cách hay đấy! Tôi sẽ đi cùng Anor! Rina có chút không yên tâm đáp.
Không được! Mục tiêu lớn thì lại càng không an toàn! Kille lập tức từ chối.
Để cậu ta đi một mình à? Tôi lo cậu ta đến lúc đó lạc đường mất! Chúng ta lại phải đi cứu! Rina lo lắng đáp.
Ơ? Tôi đâu có ngốc đến thế? Anor nghe nói phải đi một mình, vốn dĩ còn hơi sợ hãi, nhưng bị Rina kích một câu như thế, lập tức lấy lại dũng khí.
Cậu chắc chứ? Rina tiếp tục hỏi dồn.
Đương nhiên! Tôi sẽ không lạc đường đâu! Anor lớn tiếng đáp lại.
Vậy được rồi! Cậu cứ đi đi! Rina đáp ứng cho qua chuyện.
Vậy chúng ta bây giờ hành động luôn chứ? Kille lập tức hỏi ý mọi người.
Khoan đã! Cậu chắc chắn đối phương sẽ không đánh lén chứ? Barry lo âu hỏi.
Trừ phi bọn chúng muốn chết! Nếu thông minh thì sẽ chỉ thừa cơ chạy trốn thôi! Kille đáp ngay.
Được! Vậy mọi người cẩn thận! Hành động thôi! Barry nói qua loa cho xong.
Anor! Cậu chắc chắn làm được chứ? Rina cố ý hỏi xác nhận lại Anor.
Đi! A Đại! Bắt! Anor trả lời xong liền nằm sấp xuống đất.
Kille và Barry đang kinh ngạc trước hành động của cậu, thì thấy một con quái điểu bay lên.
Sau đó một con quái điểu khác dù không có mệnh lệnh cũng bay theo lên.
Bọn chúng điều chỉnh tư thế xong trên không trung, lập tức lao thẳng xuống.
Kille vội vàng kéo Gisele trốn sang một bên, Barry cũng lùi về phía họ.
Rina cũng vội vàng lùi sang một bên, nhưng lại bị quái điểu tóm lấy khỏi mái nhà.
Sau đó một con quái điểu khác cũng tóm lấy Anor.
Bay! Anor nhắm đúng hướng rồi lập tức ra lệnh.
Hai con quái điểu, sau khi nhận lệnh, một trước một sau bay ra ngoài.
Không được! Tôi không đi! Rina cùng với tiếng thét chói tai đầy kinh hoàng của mình, bị bọn chúng mang đi mất.
Cái gì thế này? Barry nhìn thấy bọn họ bay đi xa rồi, quay đầu nhìn về phía Kille.
Kille bất đắc dĩ lắc đầu, lúng túng giải thích: Điểu nhân!
Đi thôi! Đừng đứng đó cảm thán nữa! Xuống lầu chuẩn bị đi! Gisele lập tức nhắc nhở.
Đi thôi! Chúng ta xuống dưới! Kille sau khi lấy lại tinh thần, lập tức dẫn họ chạy tới tầng sáu, tại vị trí quái vật không nhìn thấy, chờ đợi thời cơ.
Hai con quái điểu mang Anor và Rina, rất nhanh đã tới địa điểm dự định.
Rơi! Anor nhắm vào một mái nhà hai tầng phía trước, lập tức ra lệnh.
Hai con quái điểu lập tức lao thẳng xuống, Anor vui vẻ hoan hô, tận hưởng cảm giác tốc độ phấn khích.
Còn Rina thì như thể đang chịu tội, vốn dĩ không muốn đến, tiếng thét chói tai đầy kinh hoàng, lại được trải nghiệm cảm giác kinh hoàng khi rơi từ trên cao xuống.
Quái điểu hạ cánh ổn định xong, lập tức nhả móng vuốt, Anor phấn khởi reo lên hỏi Rina: Sao cô lại ở đây vậy?
Ọe! Rina vừa mở miệng đã nôn ra một ngụm nước chua.
Thôi được rồi! Tôi không hỏi nữa! Anor nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Rina, lập tức ngậm miệng.
Cậu! Rina muốn oán trách, mà lại ngay cả lời cũng không nói hết được.
Tôi biết rồi! Anor nghĩ rằng Rina đang giục mình, lập tức phát động kỹ năng.
Lượng tử giải phóng! Tiếng Vang!
Hắn không biết nên nói gì, thế là liền thuận miệng hô lớn: Tôi ở đây!
Sóng âm sau khi bị kỹ năng phóng đại lên, trực tiếp khuếch tán ra ngoài, rất nhanh bao trùm gần phân nửa thị trấn.
Cậu! Hét! Rina căn bản chưa kịp chuẩn bị, trực tiếp bị cái tiếng hét này làm cho choáng váng.
Bọn quái vật lúc đầu đang vây quanh trong cao ốc và khu vực lân cận, tất cả đều bị kinh động, lập tức ồ ạt kéo đến phía Anor.
Đi! Nhìn thấy một bầy quái vật đen kịt lao tới, Rina vội vàng hét lên với Anor.
A Đại! Bắt! Anor tranh thủ thời gian nằm sấp xuống, quái điểu cất cánh xong, lập tức tóm lấy cậu đưa lên không trung.
Rina vừa mới hoàn hồn, lập tức lại bị một con quái điểu khác tóm lấy.
Không nhịn được buồn nôn, cô nôn ra ngay giữa không trung.
Anor dựa theo kế hoạch lúc trước, tìm đường đi, đợi cậu chỉ huy quái điểu đi qua hai con đường, liền cắt đuôi được bọn quái vật.
Nhưng vấn đề mới lại hiện ra trước mắt cậu, đúng như Rina dự đoán, Anor đã lạc đường.
Rina mặc dù biết đường, nhưng vì cứ liên tục buồn nôn, căn bản không thể ra lệnh, chỉ đành mặc kệ cậu ta dẫn đường lung tung, lơ lửng xoay vòng trên không trung.
Tìm cao ốc! Rina nhìn thấy bọn họ bay càng ngày càng xa, sốt ruột nói nghẹn ngào một câu.
Cái gì? Anor căn bản không nghe rõ cô đang nói gì, lớn tiếng hỏi cô.
Cao ốc! Rina tranh thủ thời gian dùng thủ thế ra hiệu cho cậu ta bằng tay.
Cao ốc? À! Đúng rồi! Anor nhìn mấy lần mới hiểu ý cô.
Bay! Anor tranh thủ thời gian ra lệnh, để quái điểu bay lên cao.
Rina nhìn thấy bọn họ bay lên cao, vừa thở dài một hơi, đã cảm thấy ngực bỗng nhói lên, hai tai ù đi.
Ọe! Sự thay đổi độ cao đột ngột khiến Rina lại không nhịn được nôn ra.
Tìm thấy rồi! Anor tìm thấy cao ốc xong, hưng phấn quay đầu nói với Rina.
Rina đã choáng váng cả người, còn đâu tinh thần mà để ý đến cậu ta, chỉ vô lực liếc nhìn cao ốc rồi chỉ về phía ngã tư.
Anor tranh thủ thời gian vỗ vỗ móng vuốt trái đang trống của quái điểu, nhắc nhở nó chuyển hướng bên trái, hạ xuống tầng thượng đã hẹn trước.
Chờ bọn họ xong việc, Rina cũng được quái điểu đặt xuống.
Anor chạy đến bên cạnh Rina, lo âu hỏi: Cô không sao chứ?
Rina không đáp lời, chỉ khoát tay một cái, lảo đảo đi về phía lối ra phía trước.
Anor thật ngại đi theo phía sau cô, cùng đi đến tòa nhà hai tầng.
Các cậu đến rồi à? Chuyện gì thế này? Gisele nhìn thấy trạng thái không ổn của Rina, vội vàng đón lấy.
Không! Không! Rina vừa mở miệng, liền lại buồn nôn.
Đây! Uống nước đi! Uống đỡ chút! Gisele vội vàng lấy ra từ trong túi một bình nước.
Rina thở phào một hơi, vô lực ngồi dưới đất, từng chút một uống hai ngụm nước.
Đợi cô hồi sức xong, mới nhẹ giọng hỏi Gisele: Mọi người đều không sao chứ?
Sau khi các cậu dẫn quái vật đi, chúng tôi liền xuống lầu! Cũng không gặp phải phiền toái gì cả! Gisele đáp ngay.
Kille và mọi người đâu rồi? Rina tiếp tục hỏi dồn.
Đừng lo lắng! Bọn họ đang chặn lối vào, lát nữa sẽ về ngay thôi! Gisele nhẹ giọng đáp lại.
À! Anor! Sau này mấy con chim đó giao cho cậu hết đấy! Tôi không chịu nổi nữa! Rina bực bội nói.
Hả? Thật vậy sao? Anor cau mày, thất vọng hỏi.
Thật đấy! Tôi chịu không được đâu! Rina bực bội giải thích.
Vậy thì đành chịu vậy! Anor miễn cưỡng đáp.
Cứ thế đã! Đừng nói nữa! Rina nói xong liền ngậm miệng lại.
Rina! Anor! Hai người có ổn không? Barry và Kille chặn kỹ lối vào xong, trở lại trên lầu.
Chúng tôi không sao ạ! Anor tranh thủ thời gian đáp lại.
Còn Rina thì sao? Barry tiếp tục hỏi dồn.
Cô ấy muốn nghỉ ngơi! Cậu đừng quấy rầy cô ấy! Gisele lập tức đáp hộ.
Sao thế? Barry nhẹ giọng hỏi dồn.
Đừng hỏi! Cậu cứ đi thử một chuyến là biết ngay! Gisele lập tức giải thích.
Hiểu rồi! Vậy tôi ra cửa sổ nhìn trước vậy! Kille! Lát nữa đổi ca với cậu nhé! Barry lập tức kết thúc chủ đề.
Ừm! Kille lên tiếng ừm một cái, rồi ngồi xuống bên cạnh Rina.
Anor! Cậu cũng lại đây nghỉ ngơi một chút đi! Gisele lập tức gọi Anor lại.
Bốn người ngồi cạnh nhau, chỉ còn lại Barry nán lại bên cửa sổ, chờ đợi Kỳ Nguyên Viễn và mọi người quay về.
Yến Doanh và mọi người tại thạch thất do Tần Mộc Phong cung cấp, nghỉ ngơi một đêm ngon lành, mãi đến trưa hôm sau mới lần lượt thức dậy.
Thor? Cậu không ngủ cả đêm sao? Yến Doanh phát hiện Thor vẫn giữ nguyên tư thế của mình trước khi ngủ, lập tức nhẹ giọng hỏi.
Có ngủ! Vừa mới tỉnh thôi! Thor tranh thủ thời gian đáp lại.
Cậu cứ thế này mà cũng ngủ được à? Yến Doanh tiếp tục hỏi dồn.
Mệt quá mà! Các cậu ngủ được một lúc là tôi cũng ngủ luôn rồi! Thor cười khổ đáp.
Trinet đâu rồi? Em cảm th���y thế nào? Yến Doanh lập tức đứng dậy kiểm tra cổ chân cô bé một lát.
Đỡ hơn nhiều rồi ạ! Cũng không còn đau như vậy nữa! Tất cả đều nhờ tỷ phu! Trinet nhẹ giọng đáp lại.
Không có gì đâu! Việc nên làm mà! Thor đáp ngay.
Sáng rồi à? Ăn cơm thôi! Kana dụi mắt, mắt nhắm mắt mở ngồi dậy.
Cô cũng sung sướng thật đấy! Ngủ ngon chưa? Yến Doanh lập tức quay đầu hỏi.
Cũng được! Hơi cứng một chút thôi! Kana thuận miệng đáp.
Đồ ăn ở đằng kia! Cô cứ ăn trước đi! Yến Doanh lắc đầu, bất đắc dĩ chỉ về phía sau lưng cô.
À! Kana ừm một tiếng, rồi lấy cái túi sau lưng mình ra.
Đây! Nàng lật tìm một ít đồ ăn xong, chia ra đưa cho mọi người.
À phải rồi! Tiếp theo chúng ta làm gì đây? Kana vừa ăn vừa hỏi.
Chờ vết thương ở chân Trinet đỡ nhiều rồi, chúng ta sẽ xuất phát! Yến Doanh lập tức đáp.
Vậy thì mất bao lâu? Kana tiếp tục hỏi dồn.
Giờ có thuốc rồi, ba ngày là cũng tạm ổn rồi! Yến Doanh thuận miệng đáp.
À! Vậy tức là, Thor còn phải cứ giữ nguyên tư thế này ba ngày nữa! Thor à, cậu yên tâm đi! Ba ngày tr��i qua nhanh lắm! Kana vừa ăn đồ vật trong miệng vừa nói lúng búng.
Thor nghe xong liền ngớ người ra, tranh thủ thời gian hỏi ngược lại: Không đổi người được à?
Em gái cậu đấy! Cậu phải tận tâm chứ! Tôi đâu cần phải tỏ ra sốt sắng! Mà nói thật, dù có muốn đổi, chẳng phải cũng đến lượt Yến Doanh sao? Kana không hề lo lắng đáp.
Kana? Cô ngứa đòn à? Yến Doanh vốn cũng không thèm để ý, nhưng nghe cô nàng nhắc đến mình, lập tức sa sầm mặt lại.
Tôi chỉ là nói lý lẽ thôi mà! Cô không vui à? Tôi cũng có thể làm thay! Kana tranh thủ thời gian sửa lời.
Không cần! Để tôi là được rồi! Thor ấm ức đáp.
Tự cậu ta nói đấy thôi! Tôi đâu có ép cậu ta! Kana thuận miệng nói tiếp.
Cậu! Thôi được rồi! Tôi nói không lại cô! Cũng chỉ ba ngày thôi mà! Nhanh lắm! Thor lập tức tự an ủi mình.
Ai! Thôi được rồi! Nhân lúc cậu đang rảnh, thì lại đây giúp tôi đi! Yến Doanh vừa nói vừa chỉ vào đầu mình.
À! Vậy vẫn là để tôi đỡ chân cho rồi! Cái này của cô mệt hơn nhiều! Kana rất không tình nguyện đáp.
Các chị đang nói gì thế ạ? Trinet tò mò hỏi dồn.
À Yến Doanh ấy hả! Bị đau đầu, thường xuyên phải trị liệu thôi! Thor thuận miệng bịa ra một lý do qua loa.
À! Ra là vậy! Trinet lập tức tin lời cậu.
Ừm! Đau đầu! Nhìn thấy các người là càng đau hơn! Kana tranh thủ thời gian ăn xong đi, rồi làm việc! Yến Doanh lắc đầu ngồi trở lại chỗ cũ của mình.
Được rồi! Biết rồi! Kana bất đắc dĩ đáp.
Đáng thương ghê! Thor cố ý trêu chọc.
Đúng vậy! Kẻ tám lạng người nửa cân! Bên này giao cho cậu đấy! Kana châm chọc lại một câu rồi đi đến bên cạnh Yến Doanh.
Trinet chờ Kana rời đi xong, mới nhẹ giọng nói với Thor: Tỷ phu! Nếu mỏi thì cứ đặt xuống đi ạ! Em cũng không còn đau nhiều như vậy nữa!
Không có gì đâu! Anh cũng quen rồi! Em cứ nhanh chóng hồi phục là được! Thor mỉm cười đáp.
Cảm ơn anh! Trinet lập tức cảm ơn.
Không có gì đâu! À phải rồi, em nằm ăn có bất tiện không? Có muốn anh đỡ em dậy không? Thor lập tức hỏi dồn.
Không cần đâu ạ! Em có thể tự làm được! Trinet nghe xong liền đỏ mặt.
Thor phát hiện mình lỡ lời xong, lập tức ngậm miệng lại, cúi đầu ăn uống.
Yến Doanh mặc dù nhìn thấy điều bất thường của bọn họ, nhưng cũng không muốn quản nhiều chuyện, lập tức hô với Kana: Đừng nhìn nữa! Bắt đầu đi!
Biết rồi! Kana vỗ sạch mảnh vụn trên tay xong, liền bắt đầu giúp cô ấy kiểm tra thần kinh nguyên.
truyen.free giữ bản quyền đối với phiên bản dịch thuật này.