Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 639: Hội Nghị Biên Cương: Lời Kêu Gọi Liên Minh

Đêm đã về khuya, cái lạnh cắt da của vùng biên ải thấm sâu vào từng thớ thịt. Trong thạch động ẩn cư, ánh đèn dầu leo lét như một đốm lửa yếu ớt giữa màn đêm vô tận, chỉ đủ sức xua đi phần nào bóng tối, nhưng lại càng làm nổi bật vẻ trầm tư trên khuôn mặt Lâm Dịch. Hắn ngồi trước một bàn đá thô sơ, trên đó chất đầy những cuộn bản đồ vẽ tay, những mảnh giấy ghi chép chi chít chữ, và một vài cuốn sổ cũ kỹ. Tiếng gió rít qua khe đá, mang theo hơi sương lạnh buốt, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ hở trên trần động, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch, ma mị. Mùi đất ẩm, đá lạnh và kh��i đèn dầu thoang thoảng trong không khí, càng khiến không gian thêm phần cô lập.

Lâm Dịch không cảm thấy lạnh. Tâm trí hắn đang chìm sâu vào một mê cung của những con số và dự đoán. Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ, từng nét vẽ trên bản đồ. Quân số hiện có, tổn thất sau các trận chiến lẻ tẻ, số lượng binh khí hư hại, lượng lương thảo còn lại trong kho, số thuốc men ít ỏi, và cả những báo cáo về tình hình dân chúng các thôn làng lân cận. Mỗi con số, mỗi dòng báo cáo đều là một nhát dao cứa vào lòng hắn, vẽ nên một bức tranh nghiệt ngã đến tuyệt vọng.

“Một trăm ba mươi lăm dân quân tinh nhuệ… hai mươi ba người bị thương nặng, cần dưỡng thương ít nhất ba tháng… ba mươi hai người bị thương nhẹ… số còn lại, tinh thần suy sụp sau những trận chiến liên miên… lương thảo, chỉ đủ cầm cự thêm hai tháng nếu không có viện trợ… thuốc men, gần như cạn kiệt…” Hắn lẩm nhẩm, giọng nói khẽ khàng, như đang tự vấn chính mình. “Thẩm Đại Nhân đã rút đi, nhưng sự hằn học trong ánh mắt hắn không hề biến mất. Hắn sẽ không buông tha. Và Trần Thị Gia Tộc, chúng cũng không phải lũ ngu ngốc. Chúng sẽ sớm nhận ra sự suy yếu của chúng ta sau những đợt tấn công vừa rồi và sẽ quay lại, có thể còn hung hãn hơn.”

Hắn đưa tay vuốt ve bìa cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” đặt ngay ngắn bên cạnh, như tìm kiếm một nguồn sức mạnh vô hình, một sự kết nối với tri thức của thế giới cũ. Thế giới ấy đã cho hắn khả năng tư duy logic, khả năng nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và toàn diện. Nhưng ngay cả với những tri thức ấy, hắn vẫn cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực trước gánh nặng chồng chất.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn tự nhủ, câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn kể từ khi xuyên không. “Nhưng để sinh tồn trong hoàn cảnh này, không thể chỉ dựa vào một đồn gác biên giới nhỏ bé, một nhóm dân quân ít ỏi, và một vài thôn làng đang kiệt quệ.”

Tầm nhìn của hắn bắt đầu mở rộng. Không chỉ là bảo vệ Đồn Gác Biên Giới, không chỉ là Thôn Làng Sơn Cước. Cả vùng biên ải này, từ những thôn làng hẻo lánh dưới chân núi cho đến những cánh đồng bất tận, tất cả đều đang đối mặt với cùng một mối đe dọa. Triều đình xa xôi, mục ruỗng, không thể trông cậy. Những thế lực địa phương khác, như Bang Hắc Sa, tuy nguy hiểm nhưng cũng là những người con của vùng đất này, ít nhiều cũng có mong muốn được sống yên ổn.

Ý nghĩ về một liên minh, một sự hợp tác rộng lớn hơn, bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí Lâm Dịch. Một liên minh không dựa trên danh phận hay quyền lực, mà dựa trên nhu cầu sinh tồn chung. Một liên minh mà mọi thành viên, dù là binh lính, dân quân, hay giang hồ, đều có chung một mục tiêu: bảo vệ mảnh đất này, bảo vệ người thân của họ khỏi sự tàn phá của chiến tranh và sự áp bức của quyền thế.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của hang đá. Hình ảnh những gương mặt thân quen hiện lên: Vương Đại Trụ chất phác, Lý Hổ nhiệt huyết, Bạch Vân Nhi kiên cường, và cả cha mẹ, Tiểu Nguyệt của hắn. Hắn không thể để họ phải sống trong sợ h��i, không thể để mảnh đất này bị giày xéo.

“Đã đến lúc phải hành động lớn hơn,” hắn thì thầm, mở mắt ra, ánh nhìn đầy kiên định. Những suy nghĩ hiện đại, những lý thuyết về tổ chức, về quản lý nguồn lực, về xây dựng một hệ thống phòng thủ đa tầng, bắt đầu cuộn chảy trong đầu hắn. Hắn hình dung ra một mạng lưới các chốt canh gác, các trạm tiếp vận, các lực lượng phản ứng nhanh, được điều phối nhịp nhàng. Để làm được điều đó, cần phải có sự đồng lòng, sự chia sẻ gánh nặng. Và để có sự đồng lòng, hắn phải thuyết phục được những con người vốn chỉ biết đến lợi ích riêng, đến sự nghi kỵ và mâu thuẫn.

Đây sẽ là một thử thách lớn, thậm chí còn khó khăn hơn cả việc đối mặt trực tiếp với kẻ địch. Nhưng Lâm Dịch biết, nếu không làm, thì tất cả sẽ chỉ là vấn đề thời gian. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường của một người bảo vệ, một người xây dựng. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng mọi thứ hắn có, từ tri thức đến mưu lược, từ sự kiên nhẫn đến sự quy��t đoán, để biến ý tưởng điên rồ này thành hiện thực. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng trên vai hắn, nhưng cũng chính nó đã hun đúc nên một ý chí sắt đá. Hắn sẽ không chỉ tạo ra một sự công bằng cho riêng mình, mà cho tất cả những ai tin tưởng hắn, những ai cùng hắn chịu đựng sự bất công của thế giới này.

***

Sáng hôm sau, một bầu trời âm u bao trùm Đồn Gác Biên Giới, những cơn gió mạnh rít qua các khe tường đá, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi bụi đất đặc trưng của vùng biên. Trong căn phòng họp tạm bợ, vốn là một kho chứa quân dụng được dọn dẹp sơ sài, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng lờ mờ từ một vài ô cửa sổ nhỏ và ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn không đủ để xua đi sự u ám. Mùi mồ hôi, kim loại từ những vũ khí dựa tường, và mùi ẩm mốc của căn phòng hòa quyện, tạo nên một cảm giác nặng nề.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là những gương mặt đầy lo lắng, nghi hoặc và thậm chí là thờ ơ. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, ngồi thẳng lưng, ánh mắt dò xét. Vết sẹo trên má hắn như một minh chứng cho những trận chiến đã qua, khiến vẻ mặt hắn càng thêm cứng cỏi. Hắn vẫn mặc bộ giáp trụ gọn gàng, dù trong phòng họp. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng ở hai bên Lâm Dịch, thân hình vạm vỡ của họ tạo nên một bức tường vững chắc, nhưng trên khuôn mặt chất phác của Vương Đại Trụ và vẻ hung dữ của Lý Hổ, sự lo lắng vẫn hiện rõ.

Ở một góc phòng, một người đàn ông lạ mặt với thân hình gầy gò hơn so với những thành viên khác của Bang Hắc Sa, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và khó đoán, ngồi dựa lưng vào tường. Đây là đại diện của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một kẻ được cử đến để "nghe ngóng" thay vì đích thân thủ lĩnh xuất hiện. Hắn ta mặc một bộ y phục bằng da sẫm màu, tay luôn đặt trên chuôi dao găm, toát ra một vẻ cảnh giác và tính toán. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm mà hắn nghe kể về Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không xuất hiện trên mặt người này, cho thấy đây chỉ là một phó tướng hoặc một thủ hạ thân tín.

Trưởng thôn Lão Vương, đại diện cho một vài thôn làng lân cận khác, ngồi co ro ở cuối bàn. Dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, ông ta luôn tỏ vẻ sợ hãi và bất an. Đôi mắt trũng sâu của ông không ngừng liếc nhìn hết người này đến người khác, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Vài thủ lĩnh dân quân khác, trang phục còn vương bụi đường, cũng mang vẻ mệt mỏi và hoài nghi, ngồi rải rác.

Lâm Dịch hắng giọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Giọng nói của hắn trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự thật phũ phàng. Hắn đặt tay lên tấm bản đồ vẽ tay trải trên bàn, nơi đánh dấu chi chít những mũi tên tấn công của quân địch, những khu vực bị tàn phá, và những tuyến phòng thủ yếu ớt.

“Chư vị, hôm nay ta mời mọi người đến đây không phải để bàn chuyện phiếm,” Lâm Dịch bắt đầu, ánh mắt quét một lượt qua từng người, ghi nhận mọi biểu cảm. “Tình hình của chúng ta hiện tại, phải nói thẳng, là không lạc quan chút nào. Những cuộc tấn công liên miên từ Trần Thị Gia Tộc và các băng nhóm thổ phỉ, đã vắt kiệt sức lực của Đồn Gác Biên Giới, của các thôn làng. Quân số ít, lương thảo thiếu hụt, binh khí hao mòn. Nhưng kẻ địch thì không ngừng lớn mạnh, chúng vẫn đang rình rập, chờ đợi thời cơ để nuốt chửng vùng đất này.”

Hắn dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào những điểm nóng trên bản đồ. “Chỉ trong ba tháng qua, đã có bảy thôn làng bị cướp phá, ba chốt tiền tiêu bị bỏ hoang. Hơn hai trăm dân làng đã mất mạng, hoặc bị bắt đi. Nguồn lương thực dự trữ của Đồn Gác và các thôn đã giảm xuống mức báo động. Ta biết, chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng sức người có hạn. Chúng ta không thể chiến đấu đơn độc được nữa. Chúng ta cần phải nhìn thẳng vào sự thật: triều đình đã bỏ rơi chúng ta. Thẩm Đại Nhân và những kẻ như hắn, chúng chỉ quan tâm đến lợi ích riêng, đến việc vơ vét của cải, chứ không hề mảy may nghĩ đến sự an nguy của bách tính nơi biên cương này.”

Binh trưởng Triệu khẽ gật đầu, vẻ mặt suy tư. Ông đã từng là một người lính trung thành với triều đình, nhưng những gì ông ch��ng kiến ở vùng biên ải này đã dần làm lung lay niềm tin đó. Đại diện của Bang Hắc Sa vẫn ngồi im lìm, nhưng ánh mắt hắn ta lóe lên tia tính toán, như đang cân nhắc những lời Lâm Dịch nói có bao nhiêu phần trăm là sự thật, và bao nhiêu phần trăm là một lời kêu gọi suông.

Trưởng thôn Lão Vương run rẩy, đôi môi khô khốc mấp máy. “Lâm Tổng quản nói đúng… Chúng tôi, dân làng, giờ chỉ biết sống qua ngày đoạn tháng. Đói ăn, mất mùa, lại còn bị cướp bóc. Nếu cứ thế này… thì sớm muộn gì cũng chết hết.”

Lâm Dịch ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. Hắn biết, không ai trong số họ là kẻ ngốc. Họ đều đã trải qua những đau khổ, những mất mát do chiến tranh và sự thờ ơ của triều đình gây ra. Vấn đề là, liệu họ có đủ dũng khí để gạt bỏ những định kiến, những lợi ích cá nhân, để cùng nhau đối mặt với một tương lai bất định hay không.

“Mỗi người chúng ta ở đây, đều có chung một mong muốn: được sống, được bảo vệ những gì mình trân trọng,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn. “Nếu chúng ta tiếp tục chia rẽ, tiếp tục mạnh ai nấy lo, thì cuối cùng, tất cả chúng ta đều sẽ bị nuốt chửng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó chỉ có thể phát huy tác dụng khi có sự đồng lòng và phối hợp. Chúng ta cần một liên minh. Một liên minh của những người cùng chung cảnh ngộ, cùng chung mục tiêu. Một liên minh để tự cứu lấy chính mình, và để bảo vệ vùng đất này.”

Lời nói của hắn như một luồng gió lạnh thổi qua căn phòng, mang theo cả sự thật trần trụi lẫn một tia hy vọng mong manh. Vương Đại Trụ và Lý Hổ siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy quyết tâm nhìn Lâm Dịch, sẵn sàng ủng hộ mọi quyết định của hắn. Nhưng những người khác, vẫn còn đó sự hoài nghi và lo lắng. Con đường để đoàn kết những thế lực khác biệt này, chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.

***

Mặt trời đã lặn hẳn, để lại phía sau một bầu trời xám xịt và những cơn gió mạnh hơn, rít lên như tiếng than khóc của vùng biên ải. Trong căn phòng họp tạm bợ tại Đồn Gác Biên Giới, không khí không những không dịu bớt mà còn trở nên căng thẳng hơn sau lời đề xuất liên minh của Lâm Dịch. Mùi ẩm mốc của căn phòng càng đậm, hòa lẫn với mùi mồ hôi và khói đèn dầu, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.

“Lâm huynh, việc liên kết quân triều đình với giang hồ, e rằng… tiền lệ chưa từng có,” Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói mang theo sự lưỡng lự rõ ràng. Ông vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng, nhưng ánh mắt đã chuyển từ dò xét sang lo lắng. “Quân kỷ của chúng ta khác biệt. Cách hành xử của Bang Hắc Sa lại càng… khó đoán. Làm sao có thể dung hòa hai lực lượng vốn dĩ đối nghịch nhau như thế? Chưa kể, sự chỉ đạo sẽ ra sao? Ai sẽ là người thống lĩnh?”

Lời của Binh trưởng Triệu vừa dứt, đại diện của Bang Hắc Sa, người đàn ông gầy gò với ánh mắt sắc lạnh, cười khẩy một tiếng, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt. “Liên minh? Chúng ta được gì? Hay chỉ là làm bia đỡ đạn cho các người, để rồi khi mọi chuyện yên ổn lại bị gán cho cái tội danh thổ phỉ mà tiêu diệt? Bang Hắc Sa chúng ta có cách sống c���a riêng mình. Không cần phải dựa dẫm vào ai.” Hắn vắt chân lên ghế, vẻ bất cần càng tăng thêm. “Nếu có lợi ích đủ lớn, thì còn có thể nói chuyện. Còn không, thì chúng ta cứ mạnh ai nấy lo. Dù sao, Bang Hắc Sa cũng không thiếu cách để sinh tồn.”

Trưởng thôn Lão Vương, người vốn đã sợ hãi, giờ đây càng thêm run rẩy. “Dân làng chúng tôi… chỉ muốn được yên ổn làm ăn. Nếu tham gia vào liên minh này, lỡ như… lỡ như quân địch trả thù, hay Bang Hắc Sa lại gây rối… thì chúng tôi biết phải làm sao?” Ông ta cúi gằm mặt, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. “Chúng tôi chỉ là những người dân thường, không biết chiến đấu. Chúng tôi chỉ muốn sống.”

Những lời nói ấy như một gáo nước lạnh dội vào ý định của Lâm Dịch. Hắn hít một hơi sâu, điềm tĩnh lắng nghe tất cả những nỗi lo lắng, những sự nghi kỵ và cả những đòi hỏi ích kỷ. Hắn biết, để thuyết phục được những con người này, hắn không thể chỉ nói bằng lý lẽ suông. Hắn phải chạm đến những thứ sâu thẳm nhất trong họ: bản năng sinh tồn và khát khao được bảo vệ.

Lâm Dịch đứng dậy, bước chậm rãi ra giữa phòng, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang nhìn hắn đầy dò xét. Hắn không nói lớn, nhưng giọng nói của hắn, dù trầm thấp, lại mang một sức nặng không thể chối cãi.

“Chúng ta được gì ư?” Hắn nhìn thẳng vào đại diện của Bang Hắc Sa, ánh mắt không hề né tránh. “Chúng ta được sự sống. Được bảo vệ những người thân yêu. Được một tương lai không phải sống trong sợ hãi và áp bức, không phải ngày đêm lo lắng liệu nhà cửa có bị cướp phá, liệu con cái có bị bắt đi hay không.”

Hắn quay sang Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng Triệu nói đúng, tiền lệ chưa từng có. Nhưng chẳng phải chính những gì chúng ta đang đối mặt cũng là điều chưa từng có sao? Triều đình suy yếu, biên cương loạn lạc, binh lính không đủ sức bảo vệ dân chúng. Những quy tắc cũ đã không còn phù hợp. Chúng ta không thể cứ giữ khư khư những suy nghĩ cứng nhắc trong khi kẻ thù không ngừng tiến hóa.”

Lâm Dịch lại nhìn về phía Trưởng thôn Lão Vương, ánh mắt dịu lại nh��ng vẫn đầy kiên định. “Lão Vương, tôi hiểu nỗi lo lắng của các vị. Dân làng các vị là những người yếu thế nhất, và cũng là những người chịu tổn thương nhiều nhất. Đó chính là lý do chúng ta cần phải đoàn kết. Nếu không có một lực lượng đủ mạnh để bảo vệ, thì sớm muộn gì các vị cũng sẽ mất đi tất cả. Kẻ địch sẽ không bỏ qua bất kỳ ai, dù là quân lính, giang hồ, hay dân thường. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình bằng cách đứng lên cùng nhau.”

Hắn dừng lại một chút, lấy từ trong tay áo ra cuốn “Cẩm Nang Kế Sách”, lật giở một cách chậm rãi. “Một khi đã liên minh, chúng ta sẽ không còn là những thế lực riêng lẻ nữa. Chúng ta sẽ là một thể thống nhất. Ta sẽ đề xuất một cơ chế quản lý liên minh rõ ràng, phân công nhiệm vụ dựa trên sở trường của từng bên. Quân đội sẽ phụ trách huấn luyện và chỉ huy chiến thuật, dân quân sẽ đảm bảo an ninh nội bộ và hậu cần, còn Bang Hắc Sa, với kinh nghiệm về địa hình và khả năng tác chiến linh hoạt, sẽ phụ trách trinh sát và những nhiệm vụ đặc biệt.”

Hắn chỉ vào bản đồ, vẽ ra một viễn cảnh. “Chúng ta sẽ thiết lập một mạng lưới phòng thủ đa tầng, từ các chốt tiền tiêu kiên cố, các tuyến tuần tra liên tục, cho đến hệ thống cảnh báo sớm hiệu quả. Lương thực, thuốc men, binh khí sẽ được chia sẻ công bằng, dựa trên nhu cầu và đóng góp. Mọi quyết định quan trọng sẽ được thông qua bởi một hội đồng chung, nơi mọi tiếng nói đều được lắng nghe. Và quan trọng nhất,” hắn nhấn mạnh, ánh mắt sắc bén quét qua tất cả mọi người, “chúng ta sẽ gác lại mọi ân oán cũ. Trong liên minh này, không có quân triều đình hay giang hồ, không có kẻ mạnh hay người yếu, chỉ có những người cùng chung một mục tiêu: sinh tồn và bảo vệ.”

Vương Đại Trụ và Lý Hổ gật đầu đồng tình, vẻ mặt kiên quyết. Binh trưởng Triệu trầm ngâm, những lời của Lâm Dịch đã chạm đến nỗi trăn trở bấy lâu của ông. Ông đã quá mệt mỏi với sự mục ruỗng của triều đình và sự bất lực khi nhìn dân chúng bị tàn phá. Đại diện của Bang Hắc Sa vẫn giữ vẻ mặt khó đoán, nhưng ánh mắt hắn ta đã không còn vẻ khinh miệt mà thay vào đó là sự cân nhắc. Lợi ích, Lâm Dịch đã nói đến lợi ích lớn nhất: sự sống.

Lâm Dịch biết, việc xây dựng một liên minh như thế này sẽ vô cùng khó khăn, đầy rẫy những mâu thuẫn và thử thách. Sẽ có những kẻ phản bội, những kẻ chỉ biết lợi dụng. Nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để họ có thể đứng vững trong cơn bão loạn. Hắn không mơ mộng về một thế giới hòa bình tuyệt đối, hắn chỉ khao khát một cuộc sống bình yên cho những người thân yêu của mình, cho những người đã tin tưởng hắn.

“Ta không hứa hẹn một cuộc sống an nhàn, mà là một cuộc chiến đấu dai dẳng,” Lâm Dịch kết thúc, giọng nói vang vọng trong căn phòng. “Nhưng ta có thể hứa, nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ có cơ hội. Cơ hội để sống sót, để bảo vệ. Và nếu chúng ta thất bại, ít nhất chúng ta cũng đã chiến đấu đến cùng, không phải vì sợ hãi mà vì những gì chúng ta trân trọng.”

Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Tiếng gió bên ngoài vẫn rít gào, nhưng trong lòng mỗi người, một hạt mầm của hy vọng và quyết tâm đã bắt đầu nảy nở, dù còn mong manh. Họ nhìn Lâm Dịch, người đàn ông trẻ tuổi gầy gò nhưng lại toát ra một khí chất kiên định và tầm nhìn xa trông rộng. Liên minh này, dù còn nhiều nghi ngại, nhưng có lẽ, đó chính là con đường sống duy nhất cho vùng biên cương đang chìm trong khói lửa này. Một trang sử mới, đầy gian nan và thử thách, đang chờ đợi họ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free