Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 863: Ván Cờ Cuối: Huyết Thư Đoạt Mệnh

Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm u ám, nhưng ánh sáng yếu ớt của buổi sớm lại chỉ càng khắc họa rõ nét hơn sự tan hoang và hỗn loạn trong doanh trại của Thẩm Đại Nhân. Sương đêm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ úa tàn, trên mái lều bạc phếch, mang theo cái lạnh lẽo của một đêm không ngủ. Tuy nhiên, cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với không khí đóng băng của sự ngờ vực và phẫn nộ đang bao trùm khắp nơi.

Tiếng sột soạt của những cuộn giấy mỏng manh, tựa như những lời nguyền rủa vô hình, bay lượn trong gió, vương vãi khắp mặt đất. Chúng không chỉ là những mảnh giấy vô tri, mà là những lưỡi dao tẩm độc, cứa sâu vào lòng tin vốn đã mỏng manh của những người lính. Từng nhóm binh sĩ tụ tập lại, ánh mắt mệt mỏi, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ và lo lắng, xì xào bàn tán. Mỗi lời thì thầm tựa một đốm lửa, nhen nhóm trong bóng tối, lan truyền nhanh hơn cả một cơn dịch bệnh.

"Thật là tàn nhẫn! Hắn ta dám làm vậy với gia tộc Triệu ư?"

"Không thể tin được! Bao nhiêu năm chinh chiến, ta đã tin tưởng hắn... giờ đây, tất cả chỉ là giả dối."

"Những cuộn giấy này... có cả dấu triện giả mạo của lão quản gia. Nếu là thật, vậy thì..."

Những lời nói đó, ban đầu chỉ là những làn gió nhẹ, dần biến thành cơn bão táp trong lòng quân doanh. Một vài người lính, không kìm nén được sự tức giận, giẫm đạp lên những cuộn giấy, nhưng rồi lại cúi xuống nhặt lên, đọc từng chữ như muốn tìm kiếm một lời bào chữa, một tia hy vọng rằng tất cả chỉ là lời bịa đặt. Nhưng không, những lời tố cáo đó quá chi tiết, quá đáng tin, gợi lại những sự kiện mà nhiều người lính già đã từng nghe phong thanh.

Trên vọng lâu cao nhất, Thẩm Đại Nhân đứng sững sờ, thân hình gầy gò của hắn run rẩy bần bật. Hắn mặc trên mình bộ quan phục chỉnh tề, nhưng giờ đây nó lại trở thành một sự châm biếm tàn nh���n giữa khung cảnh hỗn loạn này. Chòm râu bạc phơ của hắn khẽ lay động theo từng nhịp thở dồn dập. Khuôn mặt dài, vốn thường toát lên vẻ uyên bác giả tạo, giờ đây biến dạng vì tức giận và hoảng sợ. Đôi mắt hắn mở to, nhìn xuống cảnh tượng kinh hoàng bên dưới. Từng binh sĩ, từng tiểu đội, từng trung đội, tất cả đều tan rã như những hạt cát.

"Lũ súc sinh! Ai dám làm loạn sẽ chém đầu!" Thẩm Đại Nhân gầm lên, giọng hắn khản đặc, lạc hẳn đi so với chất giọng uy quyền thường ngày. Hắn cố gắng ra lệnh, cố gắng tái lập trật tự bằng những lời đe dọa. "Lập tức! Lập tức trấn áp bọn phản loạn! Đồ khốn kiếp! Ai dám nghe theo những lời dối trá này sẽ bị tru di cửu tộc!"

Nhưng những lời gầm thét của hắn, thay vì chấn chỉnh kỷ luật, lại chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Những người lính ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt họ không còn là sự kính sợ mà là sự nghi ngờ, khinh miệt, và cả phẫn nộ. Một vài binh sĩ trung thành của gia tộc Thẩm, vẫn còn cố gắng duy trì trật tự, bị những người lính khác xông đến vây quanh, những lời buộc tội gay gắt tuôn ra như thác lũ. Tiếng xô xát bắt đầu nổi lên ở một vài góc doanh trại.

"Lão gia! Lão gia! Không xong rồi! Binh lính đã nổi loạn! Chúng ta phải rời đi ngay!" Lão quản gia, người đàn ông lưng còng, mặt mày khúm núm, vội vàng chạy đến bên Thẩm Đại Nhân. Gương mặt ông ta trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt tinh ranh ngày nào giờ đây tràn ngập nỗi sợ hãi. Ông ta cố gắng kéo tay Thẩm Đại Nhân, nhưng hắn ta vẫn đứng đó, như một pho tượng đá, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng sụp đổ của đế chế mình.

"Không! Không thể nào! Ta đã cẩn thận đến vậy! Ai? Ai đã làm ra chuyện này?" Thẩm Đại Nhân lẩm bẩm, giọng hắn run rẩy, sự hoang mang đã lấn át cả cơn giận dữ. Hắn không thể tin được rằng một kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy, một quyền lực mà hắn đã dày công vun đắp, lại có thể sụp đổ chỉ sau một đêm, chỉ vì vài mảnh giấy mỏng manh. Hắn đã tính toán mọi thứ, nhưng lại quên mất một điều: lòng người.

Lão quản gia kéo mạnh tay Thẩm Đại Nhân, gần như lôi hắn đi. "Đừng bận tâm nữa, lão gia! Chúng ta phải đi! Ngay bây giờ! Nếu không sẽ không kịp!"

Thẩm Đại Nhân vẫn cố gắng vùng vẫy, hắn nhìn chằm chằm vào những khuôn mặt biến dạng của binh lính bên dưới, những kẻ mà hắn từng coi là công cụ, là tài sản của mình. Hắn thấy sự căm ghét trong ánh mắt họ, sự phản bội đang bùng cháy dữ dội. Trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra, không phải Lâm Dịch, mà chính hắn, đã tự tay chôn vùi tất cả.

Bầu không khí trong doanh trại giờ đây đặc quánh mùi sợ hãi, mùi thuốc súng và mùi máu tanh bắt đầu phảng phất từ những góc khuất. Tiếng la hét, tiếng giằng co, tiếng vũ khí va chạm thưa thớt nhưng đầy ám ảnh, báo hiệu một cuộc binh biến sắp sửa bùng nổ toàn diện. Thẩm Đại Nhân cuối cùng cũng bị Lão quản gia kéo ra khỏi vọng lâu, nhưng trong đầu hắn, chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất: Kẻ nào? Kẻ nào đã dám chọc thủng bức màn che đậy của ta?

***

Tại sở chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch, cách doanh trại địch không xa, mọi thứ lại diễn ra trong một trật tự hoàn hảo đến kinh ngạc. Ánh nắng ban mai đã vươn lên cao hơn, xuyên qua những tán cây thưa thớt, rọi xuống tấm bản đồ quân sự được trải phẳng trên một chiếc bàn gỗ thô sơ. Không khí căng thẳng, nhưng không hề hỗn loạn, ngược lại còn toát ra một sự bình tĩnh đáng sợ.

Lâm Dịch đứng trước bản đồ, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bộ giáp da đơn giản, nhưng đôi vai anh lại gánh vác một trọng trách khổng lồ. Gương mặt thanh tú của anh trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, không gợn một chút cảm xúc. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm ấy lại sắc bén như chim ưng, quét qua từng chi tiết trên bản đồ, như thể đang nhìn thấu vào tương lai của cuộc chiến.

"Tình hình bên đó đã hoàn toàn mất kiểm soát, chủ công. Đúng như ngài dự đoán." Bạch Vân Nhi bước vào, giọng nói cô rõ ràng và dứt khoát, nhưng trong ánh mắt thông minh, sắc sảo kia vẫn ẩn chứa một chút lo lắng khó tả cho Lâm Dịch. Cô mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, nhưng cử chỉ thanh thoát và khí chất của cô vẫn không lẫn vào đâu được.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, không nói gì. Tay anh vô thức chạm vào túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo khó hiểu từ Cổ Ngọc Phù. Cảm giác này, sau lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác, càng trở nên day dứt hơn. Anh biết rằng mình đang dấn sâu hơn vào vũng lầy của quyền lực và tranh giành, và mỗi bước đi đều có thể là một sự "nghịch thiên", một sự can thiệp vào "thiên cơ" mà Lão Tăng đã nói đến. Anh không biết điều đó sẽ dẫn đến hậu quả gì, liệu có phải là sự sụp đổ của linh khí, hay một tai ương nào đó lớn hơn? "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Anh lại tự nhủ. Nhưng liệu anh có đang "nợ" thế giới này một cái giá nào đó cho sự can thiệp của mình không?

"Bạch cô nương, chi tiết hơn." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ổn, không chút biến động.

Bạch Vân Nhi thở nhẹ một hơi, trấn tĩnh bản thân. "Theo tin tức tình báo mới nhất từ các tai mắt của chúng ta, sau khi những cuộn giấy được phát tán, binh lính của Thẩm Đại Nhân đã hoàn toàn mất tin tưởng vào hắn. Các tiểu đội trưởng không còn nghe lệnh, thậm chí còn có những vụ xô xát nhỏ giữa các binh sĩ trung thành và những kẻ muốn đào ngũ. Tiếng la hét và tiếng trống đánh dồn dập ở các vị trí biên của chúng ta càng khiến chúng hoảng loạn. Chúng không biết nên chiến đấu với ai, hay nên tin tưởng vào ai nữa."

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, không giấu nổi vẻ phấn khích. Hắn đứng cạnh Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác. Cả hai đều đã sẵn sàng, tay siết chặt vũ khí, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lâm Dịch. Bên cạnh họ, Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo trên má, cũng đứng nghiêm trang, chờ đợi mệnh lệnh cuối cùng.

Lâm Dịch liếc nhìn những gương mặt đầy kỳ vọng ấy. Họ tin anh, giao phó sinh mạng cho anh. Anh không thể lùi bước, không thể chùn chân. Lời cảnh báo của Viên Giác, dẫu nặng nề đến đâu, cũng không thể ngăn cản anh bảo vệ những người này. Tri thức là vũ khí, nhưng đôi khi, vũ khí đó cần được mài sắc bằng máu và lửa.

"Sự hỗn loạn đã đạt đến đ���nh điểm." Lâm Dịch chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Sự nghi ngờ đã gặm nhấm tận xương tủy của chúng. Niềm tin đã sụp đổ." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người. "Đây là thời cơ chín muồi."

Anh rút tay khỏi túi áo, Cổ Ngọc Phù vẫn ấm áp, như một lời nhắc nhở. Anh nhắm mắt lại trong một tích tắc, gạt bỏ mọi sự phân vân. Khi mở mắt ra, trong đó chỉ còn lại sự quyết đoán lạnh lùng của một người chỉ huy.

"Truyền lệnh xuống!" Giọng Lâm Dịch bỗng trở nên mạnh mẽ và vang dội hơn. "Toàn quân tấn công! Không cho kẻ địch có cơ hội tập hợp lại! Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, dẫn đội tiên phong, đánh thẳng vào trung tâm! Binh trưởng Triệu, giữ vững hai cánh, chặn đường rút lui!"

"Rõ!" Cả ba người đồng thanh đáp, giọng nói đầy khí thế, hừng hực lửa chiến.

"Nhớ kỹ," Lâm Dịch nói thêm, ánh mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo, "không cần thiết thì không đổ máu. Mục tiêu của chúng ta là giải tán quân địch, bắt sống Thẩm Đại Nhân. Kẻ nào phản kháng đến cùng, không cần lưu tình."

Lời nói của anh, dẫu có phần tàn nhẫn, lại là sự thực tế trần trụi của chiến tranh. Anh không muốn một cuộc tàn sát vô nghĩa, nhưng anh cũng không ngần ngại dùng đến bạo lực khi cần thiết để đạt được mục tiêu. Đó là sự kiên cường và khả năng thích nghi của một con người trong nghịch cảnh, là bản chất của Lâm Dịch.

Ngay lập tức, những mệnh lệnh được truyền xuống. Tiếng tù và vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Hàng vạn binh sĩ của Lâm Dịch, đã chờ đợi trong im lặng, giờ đây như một dòng thác lũ ào ạt tràn xuống từ những đỉnh đồi xung quanh, tiến thẳng về phía doanh trại địch. Cuộc chiến đã bắt đầu, và lần này, Lâm Dịch không chỉ dùng binh đao, mà còn dùng cả trí tuệ, để đánh tan một đế chế thối nát từ bên trong.

***

Tiếng tù và chói tai, tiếng reo hò xung trận của binh sĩ Lâm Dịch vang vọng khắp thung lũng, tựa như tiếng sấm sét giáng xuống đầu những binh lính của Thẩm Đại Nhân. Khoảnh khắc ấy, sự hỗn loạn trong doanh trại địch bỗng trở thành một cơn bão táp thực sự.

Quân đội của Lâm Dịch, dưới sự chỉ huy của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, ào ạt tràn vào. Họ không gặp mấy sự kháng cự đáng kể. Cảnh tượng trước mắt họ là một sự hỗn loạn đến kinh hoàng. Binh lính của Thẩm Đại Nhân hoặc là buông vũ khí đầu hàng với vẻ mặt mệt mỏi và cam chịu, hoặc là bỏ chạy tán loạn như đàn kiến vỡ tổ, giẫm đạp lên nhau để tìm lối thoát. Một số ít còn lại, bị mắc kẹt giữa sự lựa chọn sống còn, lại quay lưng chiến đấu với chính đồng đội cũ của mình, những kẻ đã từng chung vai sát cánh dưới lá cờ của Thẩm Đại Nhân, giờ đây lại trở thành đối thủ không đội trời chung.

"Tiến lên! Không được dừng lại!" Trần Nhị Cẩu gầm lên, giọng hắn tràn đầy phấn khích. Hắn vung thanh trường đao trong tay, dẫn đầu đội tiên phong, lao thẳng vào trung tâm doanh trại. Vóc dáng hắn, dù không quá cao lớn, nhưng lại toát ra một sự dũng mãnh lạ thường. Hắn không còn là Trần Nhị Cẩu ngây ngô ngày nào, mà đã trở thành một chỉ huy quân sự thực thụ, hiểu rõ tầm quan trọng của tốc độ và sự quyết đoán. "Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!" Hắn reo hò, tiếng reo hò của hắn hòa lẫn vào tiếng hò hét của hàng ngàn binh sĩ khác.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, như một bức tường thành di động, theo sát Trần Nhị Cẩu. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng sức mạnh và sự kiên định của mình để mở đường. Mỗi nhát chém của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, khiến kẻ địch phải kinh hồn bạt vía. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn không có câu nói đặc trưng nào trong trận chiến, nhưng hành động của hắn đã nói lên tất cả sự trung thành và quyết tâm.

Binh trưởng Triệu dẫn theo đội quân của mình, dàn thành hai cánh, nhanh chóng bao vây doanh trại, chặn đứng mọi con đường rút lui của địch. Ánh mắt hắn nghiêm túc, tập trung, không một chút lơ là. Hắn ngạc nhiên trước hiệu quả của kế sách "tâm lý chiến" của Lâm Dịch. Hắn đã từng tham gia không ít trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một đạo quân hùng mạnh như quân của Thẩm Đại Nhân lại có thể sụp đổ nhanh chóng và thảm hại đến vậy, gần như không cần đến một trận chiến thực sự.

Khói bụi và mùi máu tanh bắt đầu bao trùm khắp chiến trường. Tiếng la hét của những kẻ đang bỏ chạy, tiếng cầu xin tha mạng, tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng của sự thất bại. Những tấm lều trại bị xé rách, những vật dụng sinh hoạt bị vứt vãi khắp nơi, những lá cờ của Thẩm Đại Nhân bị giẫm đạp dưới chân, tất cả đều là biểu tượng cho sự sụp đổ không thể tránh khỏi.

Lâm Dịch, cùng với đội cận vệ tinh nhuệ của mình, tiến vào doanh trại. Anh cưỡi trên lưng một con chiến mã đen tuyền, áo giáp đơn giản nhưng lại toát lên một khí chất lãnh đạo mạnh mẽ. Gương mặt anh vẫn bình tĩnh, không một chút biểu cảm hân hoan chiến thắng. Anh quan sát mọi thứ diễn ra trước mắt mình, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

"Thẩm Đại Nhân ở đâu?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm thấp, không cần phải gào thét nhưng vẫn đủ uy lực để mọi người xung quanh nghe thấy.

Một binh sĩ vừa bắt được một tên lính đào ngũ vội vàng báo cáo: "Bẩm chủ công! Lão tặc Thẩm Đại Nhân cùng lão quản gia và vài tên vệ sĩ cuối cùng đã bỏ chạy về phía đông, vào khu vực kho lương thực bị bỏ hoang!"

Lâm Dịch gật đầu. "Tiếp tục truy đuổi! Không được để hắn thoát!" Anh thúc ngựa, dẫn theo đội cận vệ, lao về phía đông. Trong đầu anh, lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác vẫn văng vẳng bên tai. Chiến thắng này, dẫu vang dội, lại đẩy anh sâu hơn vào vòng xoáy của tranh giành quyền lực. Anh cảm nhận Cổ Ngọc Phù trong túi áo mình vẫn lạnh lẽo, nhưng giờ đây nó dường như đang rung lên một cách tinh tế, như một lời nhắc nhở về một thế giới khác, một thế lực khác đang dõi theo từng bước chân của anh.

Anh biết rằng, sự sụp đổ của Thẩm Đại Nhân chỉ là một trong số rất nhiều bước đi trên con đường mà anh đã chọn. Con đường này gập ghềnh, đầy rẫy hiểm nguy, và cái giá phải trả có thể còn lớn hơn rất nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng. Nhưng anh không hối hận. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, anh không thể chùn bước.

***

Một góc doanh trại tan hoang, nơi những kho lương thực cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu, giờ đây trở thành chiến trường cuối cùng cho một kẻ đang trên đà sụp đổ. Những bức tường đất nứt nẻ, những mái nhà tranh mục ruỗng, tất cả đều nhuốm màu xám xịt của tro tàn và sự mục nát. Mùi ẩm mốc, mùi đất khô và mùi máu tanh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian u ám, ngột ngạt.

Thẩm Đại Nhân, với bộ quan phục rách nát, lấm lem bụi bẩn, tay cầm một thanh kiếm gỉ sét, đứng run rẩy. Hắn bị dồn vào một góc, phía sau là một bức tường đã đổ sụp một nửa, phía trước là những gương mặt lạnh lùng của đội cận vệ Lâm Dịch. Chòm râu bạc phơ của hắn dính đầy máu, không phải máu của kẻ thù, mà là của chính Lão quản gia.

Lão quản gia, người đã trung thành với Thẩm Đại Nhân suốt mấy mươi năm, giờ đây nằm gục dưới chân hắn, một vết thương chí mạng trên ngực đang rỉ máu. Ông ta cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn chủ nhân, rồi thều thào những lời cuối cùng: "Lão... lão gia... xin... xin hãy sống..."

Thẩm Đại Nhân nhìn xuống Lão quản gia, đôi mắt hắn tràn ngập sự tuyệt vọng và căm hờn. Kẻ đã thề sẽ bảo vệ hắn đến hơi thở cuối cùng, giờ đây lại nằm xuống dưới chân hắn, không phải vì kẻ thù, mà vì sự hèn nhát và vô dụng của chính hắn.

Tiếng vó ngựa khẽ dừng lại. Lâm Dịch bước xuống, cùng với Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. Anh tiến lại gần, bình tĩnh đến đáng sợ. Gương mặt gầy gò, hơi xanh xao của anh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có đôi mắt sâu thẳm ấy, chứa đựng cả sự từng trải và sắc bén của một người đã nhìn thấu nhân thế. Anh không nói một lời, chỉ đứng đó, nhìn Thẩm Đại Nhân, như thể đang nhìn một bức tượng sắp đổ.

"Lâm... Lâm Dịch!" Thẩm Đại Nhân gào lên, giọng hắn khản đặc, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Thanh kiếm trong tay hắn run rẩy bần bật, nhưng hắn vẫn cố gắng giơ lên, hướng mũi kiếm về phía Lâm Dịch. "Ngươi... ngươi đã hủy hoại tất cả của ta! Tất cả! Ngươi là đồ quỷ dữ! Ngươi đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu! Ngươi... ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!"

Lâm Dịch vẫn im lặng, anh chỉ khẽ lắc đầu. "Thẩm Đại Nhân," giọng anh trầm ổn, không chút cảm xúc, "chính ngài đã tự hủy hoại tất cả của mình. Những tội ác của ngài, những việc ngài đã làm, đó mới là thứ đã đẩy ngài đến bước đường này."

"Im đi! Đồ khốn kiếp!" Thẩm Đại Nhân gầm lên, hắn đột nhiên lao tới, vung thanh kiếm gỉ sét vào Lâm Dịch. Đó là một đòn tấn công tuyệt vọng, không chút kỹ năng, chỉ có sự điên loạn và hận thù.

Lâm Dịch không hề né tránh. Anh chỉ khẽ đưa tay lên, một động tác đơn giản đến kinh ngạc, nhưng lại chính xác và mạnh mẽ. Bàn tay anh nắm chặt lấy cổ tay của Thẩm Đại Nhân, khiến hắn không thể nhúc nhích. Thanh kiếm rơi xuống đất, tạo ra một tiếng va chạm yếu ớt.

Ánh mắt Lâm Dịch nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Đại Nhân. "Thẩm Đại Nhân," anh nói, giọng anh như một bản án lạnh lùng, "ngài đã thất bại. Ngài đã mất tất cả."

Thẩm Đại Nhân nhìn vào đôi mắt không chút dao động của Lâm Dịch, đôi mắt ấy như một vực sâu không đáy, không chút thương hại, không chút kiêu ngạo, chỉ có sự thật trần trụi. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy tất cả sức lực trong cơ thể mình tiêu tán. Sự giận dữ, nỗi căm hờn, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.

"Ngươi... ngươi... sẽ không bao giờ có được sự bình yên..." Thẩm Đại Nhân thều thào, lời nguyền rủa cuối cùng của hắn yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Khuôn mặt hắn co giật, rồi hắn gục xuống, không phải vì vết thương, mà vì sự sụp đổ hoàn toàn của tinh thần. Hắn bất tỉnh nhân sự, nằm sõng soài trên nền đất lạnh lẽo, bên cạnh người quản gia trung thành của mình.

Lâm Dịch buông tay, nhìn Thẩm Đại Nhân nằm đó, như một đống giẻ rách vô dụng. Anh không cảm thấy vui mừng, không cảm thấy hả hê. Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả, và một sự nặng nề trong lòng. Anh biết rằng, chiến thắng này, dẫu vang dội, nhưng cũng không phải là kết thúc. Sự sụp đổ của Th���m Đại Nhân sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn, báo hiệu sự nổi lên của nhiều thế lực cát cứ khác, và những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ khốc liệt hơn.

Cổ Ngọc Phù trong túi áo anh bỗng trở nên lạnh buốt, như một tảng băng giá, nhưng rồi lại ấm dần lên, tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ. Lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác lại hiện lên trong tâm trí anh: "Thiên cơ", "hậu quả", "cái giá phải trả". Liệu anh có đang đi quá xa? Liệu những hành động này có đang đẩy anh và thế giới này đến một vực thẳm mà anh không thể lường trước?

Lâm Dịch ngước nhìn lên bầu trời, ánh nắng ban mai đã trở nên gay gắt hơn, nhưng trong lòng anh, một đám mây đen vẫn lảng vảng. Anh đã bảo vệ được những người mình yêu thương, đã giành lấy sự công bằng cho mình trong một thế giới không công bằng. Nhưng cái giá của sự sống còn, cái giá của quyền lực, liệu có phải là sự bình yên mà anh hằng khao khát? Mối quan hệ phức tạp giữa thế giới phàm tục và thế giới tu hành, giữa những quyết định của con người và những quy luật của trời đất, sẽ ngày càng rõ nét hơn khi anh tiếp tục dấn thân vào con đường này.

"Giải tán quân địch, thu dọn chiến trường. Thẩm Đại Nhân, bắt sống và giam giữ cẩn mật." Lâm Dịch ra lệnh, giọng anh vẫn trầm ổn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự suy tư sâu sắc. Anh biết rằng, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới, một chương mới trong hành trình sinh tồn đầy thử thách của anh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free