(Đã dịch) Lạc Tôn - Chương 7: Tái Sinh (Hoàng Cực Giới)
“Cái?…”
“Ngươi tưởng rằng Chí Tôn Nhãn có thể dễ dàng phá vỡ như vậy sao?” Dạ Phá Thiên cười lạnh châm chọc.
Dạ Viêm bây giờ cũng cảm thấy thoải mái hơn đôi chút, cơ thể cũng được thả lỏng, không bị ép chặt như ban đầu nữa. Hắn thở hổn hển điều động huyền khí lần nữa, thấp giọng hỏi: “Phá Thiên huynh, huynh làm như thế không sợ bị gia gia hỏi tội sao?”
Dạ Phá Thiên sau khi nghe thấy câu này liền biến sắc, hắn trợn tròn mắt, ra tay trấn áp Dạ Viêm lần nữa. Trận pháp lại được kích hoạt với cường độ cao hơn, thậm chí lần này còn mãnh liệt hơn khiến cỏ cây xung quanh cũng bị ảnh hưởng, bị cuốn vào văn tự trận pháp.
“Cái tên chỉ biết dựa vào trưởng bối như ngươi thì hiểu cái gì là tranh đấu sinh tử chứ! Từ nhỏ đã ngông cuồng không biết trời đất. Ngươi đã không được cha mẹ dạy dỗ thì hãy lấy đây làm bài học, kiếp sau hãy học cách kiềm chế bản thân.”
Đến lúc này Dạ Viêm như được hồi sinh. Cả cơ thể hắn bây giờ tràn đầy huyền khí đến mức tràn ra ngoài, tạo thành một cơn lốc nhỏ. Hắn gồng người đánh vỡ xiềng xích huyền khí, điên cuồng gào thét: “Ngươi thì biết gì về cha mẹ ta chứ?”
Lần này, cơ thể Dạ Viêm được thiêu đốt dữ dội, ngọn lửa màu lam tỏa khắp người hắn, kích hoạt toàn bộ huyền khí khiến hắn trở nên lớn hơn vài phần. Dạ Viêm dường như đánh thức được tiểu cầm bên hông, tiểu cầm cũng theo đó phát sáng, dồn sức hồi phục cơ thể Dạ Viêm.
Đột nhiên Tuyết Lạc từ bên dưới trận pháp lao lên, cơ thể dẻo dai nhỏ nhắn như liễu, tà áo xanh biếc được ánh trăng chiếu rọi càng làm tăng thêm vẻ cuốn hút của nàng, hệt như những nhân ngư xinh đẹp. Tốc độ của nàng không nhanh cũng không chậm, nhưng lại có thể dễ dàng tránh né được những đòn tấn công bên trong trận pháp. Tuyết Lạc yểu điệu, mềm mại như nước, mỗi một bước chân của nàng dường như đang đạp trên hư vô, nhu hòa đến mức dường như không cảm nhận được chuyển động.
“Thủy Lưu chưởng.”
Một chưởng này của Tuyết Lạc khi đánh vào Dạ Viêm dường như không hề có chút cảm giác nào. Dạ Viêm cũng ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì đột nhiên trong cơ thể hắn lại xảy ra biến dị. Hắn cảm nhận rõ ràng tốc độ máu chảy trong cơ thể tăng lên đột ngột, các mạch máu bắt đầu thuận theo dòng chảy mà siết chặt lại.
Dạ Viêm cảm nhận được một sức ép vô hình bên trong cơ thể, toàn thân hắn dần nóng lên, gương mặt đỏ chót hệt như hồng tâm. Từng mạch máu hằn lên đỏ thẫm, trông rất đáng sợ. Dạ Viêm lúc này h���t như những ma nhân cổ xưa, toàn thân hắn phủ kín màu đỏ thẫm, mạch máu cũng nổi hằn lên như một mạng nhện đen kịt quấn lấy thân thể. Trong cơ thể Dạ Viêm lúc này liên tục truyền đến những cơn đau dữ dội. Từ trong lồng ngực truyền đến cảm giác như có hàng vạn con côn trùng khuấy đảo bên trong, vô cùng đau đớn.
Một đợt khí lạnh truyền đến tận xương cốt Dạ Viêm, hắn cảm nhận rõ ràng tiếng da thịt bị xé rách, cơ thể như bị lôi điện làm tê liệt, kinh hoàng nhìn tứ chi đứt rời.
“Hự... Aaa...”
Tuyết Lạc chưa dừng lại ở đó, nàng phát động huyễn giới thêm một lần nữa. Dạ Viêm lại bị huyễn giới nuốt chửng, xung quanh dần biến thành một màu trắng ma mị lạnh lẽo khiến đầu óc hắn trở nên choáng váng vô cùng.
“Haa...haa... lần này không lừa được ta nữa đâu...”
Còn chưa kịp nói xong thì hắn đã cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng một cách kì lạ. Tầm nhìn hắn đột nhiên cao hơn, cơ thể như không tự chủ mà bất động. Sau đó là một cảm giác lạnh lẽo thấm sâu vào vùng cổ hắn giống như là đã đi xuyên qua cổ. Vùng m��t trái Dạ Viêm đang sâu thẳm đột nhiên giãn ra, máu tươi cũng theo đó phun ra không ngừng, vài mạch máu cũng theo đó được kéo ra ngoài khiến người khác nhìn vào không khỏi kinh tởm, hệt như những con rắn nhỏ chui ra từ mắt hắn vậy.
“Nói nhiều quá đấy...”
Dạ Phá Thiên trầm giọng nói:
“Ngươi lúc nào cũng ồn ào như vậy. Tiện nói luôn, đây là hiện thực.”
Dạ Phá Thiên túm lấy tóc của Dạ Viêm, hắn xoay đầu Dạ Viêm ra sau để nhìn rõ cơ thể mình.
Đúng vậy, Dạ Viêm sau cảm giác đó đã thật sự bị chém mất thủ cấp, chẳng qua là đường chém quá gọn gàng khiến hắn không hề nhận ra. Nhưng dù nói thế nào thì vốn dĩ hắn nên chết từ lâu rồi mới đúng, vậy mà vẫn còn kịp phản ứng với câu nói của Dạ Phá Thiên.
Huyễn giới này của Tuyết Lạc vô cùng kì lạ, vừa là thực, vừa là ảo, vừa khiến bản thân không cảm nhận được mọi thứ bên ngoài, lại vừa cảm nhận được sự đau đớn cùng cực. Thời gian trong huyễn giới dường như chậm hơn rất nhiều so với thế giới thực, mà thời gian của Dạ Viêm như được giảm đi rất nhiều khi���n hắn sau khi bị chém vẫn có thể cảm nhận cơn đau kéo dài, nhìn thân thể không đầu của mình sừng sững trước mắt.
“Đến giờ chết rồi. Dạ Viêm.”
***
Đại Ma Cảnh, Thương Huyền đế quốc, Hoàng Cực giới.
Đại Ma Cảnh là một khu rừng nguyên sinh với hàng ngàn loài sinh vật huyền bí và nguy hiểm cư ngụ. Ngoài bìa rừng là những ngọn đồi nhỏ cùng rất nhiều làng mạc xung quanh. Càng vào sâu là nơi những đại thụ thân cây bán kính tới ba thước sinh trưởng, từ xa nhìn vào, Đại Ma Cảnh nhìn không khác gì một lòng chảo được đồi non bao phủ.
Xuyên qua khu rừng rậm rạp, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, một khung cảnh đẹp đến động lòng người dần hiện ra.
Ngay giữa trung tâm Đại Ma Cảnh đầy hung hiểm lại ẩn chứa một nơi thơ mộng đến vậy. Nơi đây là một khoảng không gian vô cùng rộng rãi, bằng phẳng. Xung quanh là một rừng hoa rực rỡ sắc màu đung đưa nhẹ nhàng trong gió.
Trung tâm khu vực là một hồ nước nhỏ xinh, trong suốt màu ngọc bích. Ánh sáng chiếu thẳng xuống hồ khiến mọi thứ xung quanh lung linh hệt như những viên đá quý. Giữa hồ là một mảnh đất nhỏ. Một cây đào khổng lồ đứng sừng sững trên mảnh đất đó che chở cho cây cối xung quanh. Cánh hoa không ngừng rơi, tạo nên một cảnh tượng lãng mạn vô cùng.
Bên cạnh khung cảnh hữu tình này là một bóng dáng to lớn đang lặng im nhìn chằm chằm vào vườn hoa bên dưới. Bóng hình ấy hùng vĩ, bất động như Thái Sơn. Toàn thân nó được bao phủ bởi bộ lông trắng muốt, thỉnh thoảng còn phát ra ánh kim, không khác gì bạch long. Trên mình phảng phất những đường vân ám tử sắc lấp lánh kỳ dị.
Ánh mắt nó lóe lên hai tia sáng, lần lượt là màu xanh và đỏ, tận cùng bên trong nhãn cầu là hình một bông tuyết và một chiếc Phong Hỏa Luân.
Ngay lúc đó, hai cánh nó xòe ra, hai luồng khí lưu nóng lạnh từ từ tỏa ra, lông vũ trên đôi cánh cũng mang màu sắc hệt như nhãn cầu.
Con cự thú này cứ đứng ngay giữa hồ, các tia sáng len lỏi vào bộ lông càng làm bật lên vẻ uy nghiêm của nó, hệt như các thần thú thời đại Hồng hoang.
Cự thú này trông giống một con hổ, chỉ khác là bộ lông nó luôn lấp lánh ánh kim và đôi cánh lam hồng kia. Cả cơ thể nó thật sự vô cùng tráng lệ, hơn nữa mỗi sợi lông đều cứng rắn và chắc chắn như huyền thiết, thậm chí còn hơn thế. Nó đứng trên hồ không khác gì một bậc quân vương đang nhìn xuống con dân, sự uy nghiêm cao ngạo kết hợp với khung cảnh lãng mạn nơi đây quả là một bồng lai thu nhỏ.
Nếu hình ảnh trên là một bậc quân vương quyền lực, thì bóng hình bên dưới lại vô cùng nhỏ bé đáng yêu.
Ngay dưới vườn hoa là một đứa trẻ mới chào đời, không một mảnh vải che thân còn đang ngủ ngon lành trong vườn hoa ấm áp. Những cánh hoa theo gió đung đưa nhẹ nhàng chạm vào đứa bé như đang ru ngủ. Vậy mà cự hổ trên kia lại không hề có chút động tĩnh mà cứ nhìn chằm chằm đứa bé.
Dạ Viêm dần tỉnh lại trong yếu ớt, hắn ngửi thấy mùi hương thơm ngát, cảm giác dễ chịu vô cùng khiến hắn chỉ muốn nhắm mắt ngủ thêm một giấc nữa.
Mùi thơm này là từ đâu ra chứ? Với cái mùi hương dịu nhẹ này thì chẳng lẽ lại nằm trong một pháp bảo nào đó sao?
Dạ Viêm từ từ mở mắt, hắn nhìn ngó xung quanh một lúc rồi bắt đầu ngơ ngác.
Ta đang ��� đâu? Suy nghĩ này tự động nảy ra trong tâm trí hắn. Đột nhiên tỉnh dậy thấy bản thân ở một nơi mà hoa cỏ có thể che nắng, thử hỏi làm sao hắn không ngạc nhiên cho được?
Dạ Viêm khẽ nhắm mắt, lặng im suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu thở dài hoài nghi nhân sinh. Rồi sau đó hắn cũng hoài nghi thật sự!
“Ta sống lại rồi?” Hắn đến giờ vẫn còn nghi ngờ liệu cuộc sống này có phải là sự thật hay không. Bởi lẽ, hắn cũng đã từng bị nhốt trong huyễn giới, mọi thứ đều giống hệt thực tại nên hắn lại một lần nữa nghi ngờ thế giới này.
Suy đi tính lại một lúc, Dạ Viêm cũng ngẩn người ra, gương mặt dần trở nên vô tri, bất giác tỉnh táo trở lại. Lần này đúng là hiện thực, bởi lẽ hắn đã chính mắt nhìn thấy cơ thể không đầu của mình từ từ ngã xuống cho đến lúc mất đi ý thức.
Nhưng lần này hắn không biết đã trùng sinh đến chốn nào, nhìn thảm thực vật nơi đây vô cùng xanh tốt chứ không có hoang tàn như Đại Hoang, nhưng với kích thước này thì cũng quá lớn rồi!
Lúc này, hắn liền nghĩ ra một ý tưởng mà bản thân cảm thấy vô cùng thông minh. Hắn muốn hét thật to để gọi người tới, tiện thể hỏi đường.
“Oa oa oa.” Thần sắc Dạ Viêm bỗng trầm xuống. Cái gì đây? Ta bị câm rồi?
Suy nghĩ này như phá hủy lớp phòng ngự tâm lý của Dạ Viêm, hắn thật không thể tin được sẽ có ngày trùng sinh thành một tên câm. Thật muốn chết quách đi cho rồi!
Rồi hắn mới bắt đầu gồng mình định đứng dậy, rời khỏi chỗ này nhưng thật kì lạ, hắn cho dù có làm thế nào cũng không thể chuyển động được, dường như mọi sức lực đều bị tiêu biến hết.
Chết rồi, ta vừa câm vừa liệt. Thế này còn làm ăn được gì nữa đây!
Lần này hắn thật sự đã không giấu nổi ấm ức mà bật khóc thành tiếng. Đã câm rồi còn liệt thì tu luyện kiểu gì?
“Oa oa oa.”
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm lắng vang lên, giọng nói này nghe qua thì có chút khô khan, khàn đặc, không giống như người nói.
“Nhóc con. Khóc nữa là ta ăn luôn ngươi!”
Dạ Viêm lúc này mới im lặng, gương mặt nặng trĩu, cố gắng nhìn về phía đối diện, hai tay cố gắng vươn ra, mong mở rộng tầm nhìn.
Không đúng, sao tay mình lại nhỏ thế này? Ta... là trẻ sơ sinh sao?
Vậy nếu thế, giọng nói kia là của ai? Chẳng lẽ là yêu quái?
Nghĩ tới đây, Dạ Viêm đã thấy hơi lạnh sống lưng. Dù cho kiếp trước hắn đã từng săn giết rất nhiều ma thú nhưng đó là khi hắn đã trưởng thành và có tu vi. Nhưng đối với hắn hiện giờ thì chỉ là một đứa bé, yêu quái kia hoàn toàn có thể nuốt gọn hắn trong một miếng, sao có thể không hoảng sợ!
Nhưng rồi Dạ Viêm cũng dần cảm thấy đôi mắt nặng trĩu. Dù sao hắn cũng mới là trẻ con nên việc cần ngủ là vô cùng cấp thiết, hắn cũng đã không chịu được cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Nội dung này được truyen.free độc quyền biên tập và phát hành.