Làm Cha Của Trùm Phản Diện - Chương 12: Chapter 12: Chương 12
Sau khi rời khỏi văn phòng của Trần Kha, Tề Mạnh lái xe về thẳng quán “Mỳ Mỹ Vị”.
Vừa đến nơi, anh đã thấy một hàng dài khách đứng đợi trước quầy.
Thấy anh đến, Tiểu Ngô-nhân viên phụ giúp trong quán vội vàng chạy ra, thở hổn hển.
“Anh Tề, anh đi đâu thế? Nãy giờ khách đông lắm, em không xoay sở kịp!”
Tề Mạnh áy náy cười nói: “Anh xin lỗi, vừa rồi anh có việc gấp.”
Anh nhanh chóng xắn tay áo, bước vào quầy bếp, bắt đầu nấu mì.
Chỉ trong vòng nửa giờ, toàn bộ đơn hàng đã được giải quyết gọn gàng.
Nhìn khách hàng ăn uống vui vẻ, Tề Mạnh khẽ thở ra.
Dù có bao nhiêu chuyện xảy ra, anh vẫn muốn duy trì nhịp sống bình thường này.
Chiều tối, Tề Mạnh lái xe đến trường đón Tề Dịch.
Anh không yên tâm để Tề Dịch về một mình trong khoảng thời gian này được.
Lúc anh đến nơi, học sinh đã ra về gần hết, chỉ còn vài nhóm nhỏ đang trò chuyện ở cổng trường.
Từ xa, anh thấy Tề Dịch đang đứng một mình dưới cột đèn đường, lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại.
Nhìn con trai như vậy, trong lòng Tề Mạnh có chút áy náy.
Anh bước nhanh đến, khẽ vỗ lên vai cậu: “Xin lỗi, hôm nay cha đến trễ.”
Tề Dịch giật mình, ngẩng lên nhìn anh.
Thấy cha mình, cậu nhanh chóng thu điện thoại lại, lắc đầu: “Không sao đâu, con cũng mới ra thôi.”
Tề Mạnh cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại nhanh chóng quét qua màn hình điện thoại của con trai.
Anh thoáng thấy một cái tên quen thuộc.
Hạ Chí.
Tề Mạnh siết chặt tay lái.
Hạ Chí đã bắt đầu tiếp cận con trai anh rồi sao?
Buổi tối hôm đó, khi về đến nhà, Tề Dịch trở về phòng ngay sau bữa tối.
Tề Mạnh nhìn theo bóng lưng con trai, trong lòng suy tính.
Không thể để Tề Dịch liên lạc với Hạ Chí quá lâu.
Anh cần cắt đứt mối liên hệ này trước khi quá muộn.
Sau khi chắc chắn con trai đã ngủ, Tề Mạnh lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Trần Kha hỏi về tiến độ điều tra.
Trần Kha: “Tôi vừa có một số thông tin thú vị. Mai gặp nhau nói chuyện.”
Tề Mạnh nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.
Sáng hôm sau, Tề Mạnh đến quán từ sớm như thường lệ.
Nhưng hôm nay, sau khi sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, anh giao lại việc quản lý cho Tiểu Ngô rồi lái xe đến điểm hẹn với Trần Kha.
Quán cà phê nằm ở một góc khuất, ít người qua lại.
Khi Tề Mạnh bước vào, Trần Kha đã ngồi đó, tay khuấy nhẹ tách cà phê, vẻ mặt bình thản.
Tề Mạnh kéo ghế ngồi xuống, không vòng vo: “Cậu có thông tin gì?”
Trần Kha đặt tách cà phê xuống, móc ra một tập tài liệu mỏng đẩy về phía anh.
“Hạ Chí gần đây đang có giao dịch mờ ám với một nhóm người từ ngoài thành phố. Tôi chưa điều tra ra chi tiết, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.”
Tề Mạnh cầm lấy tài liệu, lật nhanh qua vài trang.
Những bức ảnh trong đó cho thấy Hạ Chí đã nhiều lần gặp mặt một người đàn ông lạ mặt trong các nhà hàng sang trọng.
Người đó dáng vẻ lịch sự, nhưng ánh mắt sắc bén không giấu được khí chất nguy hiểm.
“Người này là ai?”
“Vẫn chưa xác định được, nhưng có vẻ là một tay buôn bán phi pháp. Hạ Chí đang cố gắng kết nối với gã này.”
Tề Mạnh trầm ngâm một lúc, rồi hỏi: “Còn về Tề Dịch? Hạ Chí đã tiếp cận thằng bé thế nào?”
Trần Kha dựa lưng vào ghế, ánh mắt nghiêm túc: “Chưa có hành động rõ ràng, nhưng gần đây Hạ Chí có liên hệ với một số học sinh trong trường của Tề Dịch. Tôi nghi ngờ hắn đang dùng cách gián tiếp để tiếp cận.”
Nghe vậy, sắc mặt Tề Mạnh trầm xuống.
Hạ Chí đúng là không hề thay đổi.
Kiếp trước hắn cũng từng làm vậy, từng bước một, từng chút một, gài bẫy con trai anh mà anh không hề hay biết.
Nhưng kiếp này thì khác.
Tề Mạnh nhắm mắt, rồi mở ra, ánh nhìn đã trở nên sắc lạnh.
“Tiếp tục điều tra. Tôi muốn biết chính xác ông ta đang có kế hoạch gì.”
Trần Kha gật đầu: “Hiểu rồi.”
Buổi tối, khi Tề Mạnh về đến nhà, Tề Dịch đã ngồi trên ghế sofa làm bài tập.
Nhìn con trai tập trung học hành, anh cảm thấy có chút yên lòng.
Nhưng anh biết, sóng gió vẫn còn phía trước.
Tề Mạnh đi vào bếp, rót cho mình một ly nước.
Sau một hồi suy nghĩ, anh mở điện thoại, gửi đi một tin nhắn: “Chúng ta cần gặp nhau.”
Chỉ vài giây sau, tin nhắn phản hồi đến.
“Địa điểm?”
Tề Mạnh nhếch môi, gõ ra hai chữ: “Chợ đêm.”
Tề Mạnh đến chợ đêm trước giờ hẹn, chọn một quán trà nhỏ rồi ngồi xuống, quan sát xung quanh.
Đèn đường hắt xuống mặt đường nhựa loang lổ, không khí nhộn nhịp nhưng trong lòng anh lại tĩnh lặng như mặt hồ.
Chẳng bao lâu sau, một bóng người xuất hiện.
Hạ Chí mặc một chiếc áo khoác đen, dáng vẻ bình thản nhưng ánh mắt lại lộ ra tia đề phòng.
Ông ta kéo ghế ngồi xuống đối diện Tề Mạnh, đặt điện thoại lên bàn, khẽ cười: “Không ngờ anh lại chủ động hẹn tôi.”
Tề Mạnh cầm tách trà, nhấp một ngụm rồi mới chậm rãi nói: “Chúng ta nên nói chuyện rõ ràng.”
Hạ Chí nhướn mày, dựa lưng vào ghế, bộ dạng lười biếng: “Chuyện gì mà nghiêm túc vậy? Hay anh lại muốn dạy dỗ tôi về đạo lý?”
Tề Mạnh nhìn ông ta, giọng nói trầm ổn: “Ông đang nhắm vào con trai tôi!”
Nụ cười của Hạ Chí hơi cứng lại, nhưng rất nhanh, ông ta đã khôi phục vẻ điềm nhiên: “Anh nói gì thế? Tôi chỉ muốn quan tâm thằng bé một chút thôi.”
“Quan tâm?” Tề Mạnh cười nhạt: “Tôi không biết sự “quan tâm” của ông bao gồm việc tìm cách tiếp cận bạn học của nó, hay liên hệ với những kẻ có tiền án tiền sự.”
Hạ Chí im lặng trong vài giây rồi bật cười: “Anh điều tra tôi?”
“Tôi chỉ tự bảo vệ con trai mình thôi.” Tề Mạnh đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt trở nên sắc bén: “Kiếp này, tôi sẽ không để ông có cơ hội phá hoại cuộc đời thằng bé.”
Một thoáng ngạc nhiên lóe lên trong mắt Hạ Chí: “Kiếp này?”
Ông ta nghiêng đầu, cười mỉa mai: "Anh đang nói linh tinh gì vậy?”
Tề Mạnh không trả lời, chỉ bình thản nhìn ông ta.
Không khí căng thẳng kéo dài vài giây, rồi Hạ Chí thu lại nụ cười, ánh mắt tối đi: “Anh nghĩ mình có thể ngăn được tôi sao, ông chủ quán mỳ nhỏ bé?”
Tề Mạnh nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy hiếp: “Không chỉ ngăn cản, mà tôi còn muốn ông phải trả giá.”
Lần này, vẻ mặt Hạ Chí cuối cùng cũng thay đổi.
Ông ta nhìn Tề Mạnh, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Nhưng rồi, hắn lại cười: “Được thôi. Vậy chúng ta cứ chờ xem ai mới là người thắng cuộc.”
Hạ Chí rời đi, bóng lưng ông ta khuất dần trong dòng người.
Tề Mạnh ngồi lại, ánh mắt trầm tư.
Anh lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn.
“Bắt đầu hành động.”
Tề Mạnh cất điện thoại, đứng dậy rời khỏi quán trà.