(Đã dịch) Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương 82: Tống quân Tây hành
Bước ra khỏi phòng, Lăng Thiên thở phào một hơi dài, cảm thấy lòng mình trĩu nặng như có núi Thái Sơn đè lên tự lúc nào không hay.
Bóng áo trắng chợt lóe lên, Lê Tuyết cười lớn, xuất hiện trước mặt hắn: "Thế nào rồi, Lăng đại thiếu gia "người gặp người yêu" kia?"
Lăng Thiên tức giận trừng mắt nhìn nàng: "Kiếm của Lăng Kiếm đã kề cổ, mà muội còn có thể nhởn nhơ như vậy sao? Cẩn thận hắn hủy dung muội đó! Nếu cái nhan sắc nhỏ bé của muội bị hủy hoại, e rằng cái danh "mẫu dạ xoa" sẽ đúng y chang đấy!"
"Muội sợ quá đi mất! Hừ!" Lê Tuyết kiêu ngạo ngẩng cao chiếc cổ thon dài như thiên nga, khinh thường không chút bận tâm: "Chỉ bằng hắn thôi ư? Luyện thêm mười năm nữa may ra mới được. Đến lúc đó huynh cứ chờ mà xem bản cô nương đánh cho ra bã! Huynh đã nói bản cô nương là mẫu dạ xoa, nếu không có chút thủ đoạn của mẫu dạ xoa, sao mà xứng với tên gọi chứ!"
Lăng Thiên phiền muộn khoát tay: "Này đại tỷ, ngài đi tìm việc gì đó mà làm đi, tâm trạng của bản công tử lúc này không được tốt, sẽ không tiếp chuyện." Vừa xoay người đã định chuồn đi.
"Ha ha; Lăng công tử tán gái thành công, vội vã trở về ghi chép kinh nghiệm sao?" Lê Tuyết cười hì hì ngăn cản lối đi của hắn: "Muội phát hiện một chuyện, vô cùng thú vị luôn. Huynh có muốn nghe một chút không?"
"Không muốn!" Lăng Thiên thiếu chút nữa muốn ôm đầu kêu trời: "Huynh đã màn trời chiếu đất quá nhiều ngày rồi, đại tỷ ơi, bây giờ thứ huynh muốn duy nhất, chính là trở về ngủ một giấc thật yên ổn."
Lê Tuyết cười tinh ranh, tự mình kết luận: "Người ta vẫn nói nữ nhân thông qua chinh phục nam nhân mà chinh phục cả thế giới; nhưng hiện tại muội đột nhiên phát hiện, Lăng đại công tử lại trái ngược với điều này." Lê Tuyết cười, nói từng từ từng chữ: "Lăng đại thiếu gia của chúng ta không ngờ lại thông qua chinh phục nữ nhân để chinh phục thế giới."
Lăng Thiên tức tối, cắn răng nói: "Thật là cực kỳ thú vị. Cho tới bây giờ huynh mới phát hiện, Lê đại tiểu thư không ngờ cũng là một nữ nhân. Muội muốn chinh phục người khác, hay là bị người khác chinh phục đây!?"
Lê Tuyết hừ một tiếng: "Cái kiểu gì thế này? Huynh chinh phục được muội sao? Muội lại vô cùng hoan nghênh đấy!" Nói xong không ngờ lại ném cho hắn một ánh mắt quyến rũ.
Có điều là đại tiểu thư Lê Tuyết không mấy tinh thông việc liếc mắt đưa tình. Thoáng nhìn qua đã thấy như đang trừng mắt.
Toàn thân Lăng Thiên run rẩy một trận. Sắc mặt hắn không kìm được mà trắng bệch. Vội vã thi triển khinh công tuyệt đỉnh, chạy trối chết. Nếu như không phải gần đây khinh công có tiến bộ lớn, e rằng có muốn chạy cũng chẳng thoát. Lê Tuyết là nữ nhân duy nhất mà Lăng Thiên không dám "theo đuổi"...
*****************
Màn đêm từ từ buông xuống, cùng với thời gian trôi đi, dần trở nên thâm trầm.
Thân thể Lăng Thiên lướt đi như điện trong biệt viện. Vòng qua một ngã rẽ, hắn nhẹ nhàng vọt lên không trung như chim ưng, hạ xuống một thân cổ thụ cao vút tựa chiếc lá rơi. Cẩn thận tra xét trước sau, trái phải, không phát hiện điều gì dị thường. Hài lòng gật đầu, hắn nhẹ nhàng rời khỏi thân cây, để lại từng chuỗi tàn ảnh trong màn đêm. Tưởng chậm mà lại cực nhanh, hắn biến mất vào bóng đêm!
Vào buổi tối hôm nay, Thủy gia từ xa xôi ngàn dặm đến nơi này, đã xảy ra vài chuyện lớn. Những chuyện này khiến người Thủy gia họa vô đơn chí, chịu thương vong thảm trọng, càng thêm lo sợ và nghi hoặc không ngớt.
Mấy vị công tử Thủy gia là Thủy Thiên Giang và Thủy Thiên Hải, được người ta phát hiện ở bên ngoài thành, bị treo ngược trên cây trong tình trạng trần truồng, mặt mũi bầm dập, toàn thân thâm tím, thương tích đầy mình, thoi thóp. Họ đã được đưa đến viện tử mà Thủy gia đang thuê trọ.
Tại Mính Yên Lâu, công tử Thủy gia là Thủy Thiên Hồ vì tranh giành tình nhân với một võ sĩ không rõ lai lịch, đã bị giết tại chỗ, thi thể vô cùng thê thảm. Có người nói, việc này có hơn trăm người tận mắt chứng kiến.
Thủy gia tiểu công chúa Thủy Thiên Nhu đã dùng một gốc Thiên Niên Huyết Tham, hai quả Băng Chi quả cùng bốn rương hồng ngọc trăm năm làm chi phí. Nàng rốt cục thuyết phục được Vô Thượng Thiên Diệp Khinh Trần đứng ra thay mặt mình, du thuyết đệ nhất thiên hạ cao thủ kiêm thần y Tống Quân Thiên Lý xuất thủ cứu chữa cho Thủy gia thiếu chủ Thủy Thiên Huyễn đang bị đe dọa tính mạng. Hộ vệ Lăng gia đã hộ tống Thủy Thiên Huyễn đi trước để khám bệnh, Thủy Thiên Nhu cũng đồng thời đi theo...
Vị Thủy Thiên Huyễn này nhất định không thể chết được!
Tin tức này cũng làm cho một số người có dã tâm chán nản không thôi.
Ngoài thành, trong màn đêm thâm trầm, một chiếc xe ngựa đen kịt lặng lẽ đứng trên quan đạo. Trong xe ngựa tựa hồ chứa đầy sự bất hạnh. Từ nơi ấy, mơ hồ truyền ra tiếng khóc nức nở đầy thống khổ của nữ nhân, thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng tràn ngập đau thương sinh ly tử biệt.
Dưới ngọn đèn mờ nhạt, Thủy Thiên Huyễn, trưởng tôn của Thủy gia và là người con trai duy nhất, toàn bộ ngực đã biến thành màu đen chết chóc. Hắn dùng chút khí lực còn lại, vươn tay phải vuốt ve mái tóc mềm mại của muội muội mình. Trên mặt, lộ vẻ vui mừng vì sắp được giải thoát, còn mơ hồ mang theo chút thỏa mãn. Nhớ tới lúc mình tự tay dùng trường kiếm đâm vào trái tim Thủy Thiên Hồ, Thủy Thiên Huyễn có chút kiêu ngạo. Chết thì có sao? Nhưng trước khi mình chết, dù sao cũng đã tự tay giết chết kẻ đã hãm hại mình! Thủy Thiên Huyễn mỉm cười, nghĩ.
"Nhu nhi... Hứa với ca ca... Sống thật tốt, thay ca ca chăm sóc cho cha mẹ..." Môi Thủy Thiên Huyễn mấp máy, ánh mắt nhu hòa nhìn muội muội. "Ca ca thì không còn được bao lâu, nhưng huyết mạch trưởng tử của Thủy gia cũng không thể từ đây mà suy tàn! Cho dù phải dùng đến hơi thở cuối c��ng, cũng quyết không thể để Thủy gia rơi vào tay bọn tiểu nhân đê tiện! Hứa với ca ca!" Thủy Thiên Huyễn kịch liệt ho khan, ánh mắt lại gắt gao nhìn Thủy Thiên Nhu, ho đến mức gần như không thể thở nổi, tức thì sặc sụa, phun ra một ngụm máu đen ngòm.
"Hứa với ta!"
Thủy Thiên Nhu nước mắt lã chã, không ngừng gật đầu lia lịa, nước mắt như trân châu quý hiếm, tí tách rơi xuống người Thủy Thiên Huyễn.
Thủy Thiên Huyễn cố gắng thở hổn hển một hơi, đột nhiên ánh mắt trở nên ôn nhu, giọng nói cũng nhu hòa như đang nói mê: "Không biết Lăng cô nương nàng... Chỉ mong nàng có thể vẫn... Hạnh phúc về sau... Hạnh phúc suốt đời... Nếu có kiếp sau... Khụ khụ khụ..."
Bóng người chợt lóe, ngọn đèn nhanh chóng tối sầm. Một tiếng nói vang lên: "Thiên Huyễn huynh, tiểu đệ ta tới tiễn huynh đoạn đường cuối cùng." Lăng Thiên, một thân áo đen, tựa như một làn khói xanh lướt vào trong thùng xe. Nhìn Thủy Thiên Huyễn, hắn nhẹ nhàng nói: "Ta biết, huynh hẳn là cũng có chuyện muốn dặn dò ta phải không?"
Thủy Thiên Huyễn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén: "Là ngươi! Lăng Thiên, không ngờ ngươi không chết! Không ngờ ngươi có bản lĩnh thoát ra khỏi sự truy sát của Giang Sơn Lệnh, ta thật phải bái phục ngươi!"
Lăng Thiên cười rất ôn hòa: "Hai người chúng ta, rốt cuộc cũng phải có một người sống, không phải sao?"
Thủy Thiên Huyễn nghe xong, đột nhiên sặc sụa rồi bật cười: "Không sai." Hắn chăm chú nhìn Lăng Thiên: "Ngày hôm nay có thể nhìn thấy ngươi, ta thật vui mừng."
Lăng Thiên trầm ngâm, chậm rãi gật đầu, tựa hồ đã minh bạch ý tứ của hắn.
Tinh thần Thủy Thiên Huyễn phấn chấn hẳn lên, hắn cố gắng chống đỡ, giãy giụa nói: "Lăng Thiên, ngươi biết không; từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng phục ai, cũng chưa từng sợ ai cả, ngay cả cha ta hay đại trưởng lão Thủy Vô Ba cũng không ngoại lệ, bởi vì ta tin tưởng cuối cùng sẽ có một ngày ta có thể giỏi hơn bọn họ. Mà Lăng Thiên ngươi, là người thứ nhất và cũng là người duy nhất! Từ khi ngươi đánh tan bốn mươi vạn đại quân của ta, ta đã biết ta kém ngươi rất nhiều. Ta rất tiếc nuối, ta vốn tưởng rằng chúng ta còn có cơ hội giao thủ lần thứ hai. Hiện tại xem ra, ta không có cơ hội ấy nữa rồi."
Lăng Thiên ngồi trước mặt hắn, trầm giọng nói: "Ta cũng tiếc nuối như vậy; đối thủ như các ngươi thực sự quá ít, mà người trẻ tuổi ngoài ngươi ra lại càng chỉ có một. Đối với ngươi là tiếc nuối, với ta sao lại không phải là tiếc nuối? Thật đáng tiếc!"
Mắt Thủy Thiên Huyễn sáng lên, hô hấp đột nhiên càng trở nên gấp gáp: "Ngươi... Nói thật sao? Ngươi coi ta là đối thủ sao?"
Lăng Thiên cười cười: "Lẽ nào ngươi hi vọng ta coi đám rác rưởi Thủy Thiên Hồ, Thủy Thiên Giang kia là đối thủ?"
"Không! Bọn chúng không xứng! Bọn chúng làm sao xứng được!?" Thủy Thiên Huyễn lắc đầu, đột nhiên nhìn Lăng Thiên, chân thành nói: "Lăng Thiên, cảm ơn ngươi! Cảm ơn ngươi đã coi ta là đối thủ."
Lăng Thiên chăm chú nói: "Hôm nay ta vốn phải về thành, đột nhiên nhớ tới ngươi, liền tới tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng. Mặc kệ thế nào, Hoàng Tuyền Lộ dẫu xa, ta chúc ngươi thuận buồm xuôi gió. Vĩnh biệt!"
Khóe miệng Thủy Thiên Huyễn lộ ra một nụ cười hài lòng, nhẹ nhàng nói: "Ta vốn dĩ có rất nhiều chuyện lo lắng, còn chưa an bài tốt, thời gian không chờ đợi ta. Nhưng hôm nay ngươi đến đây rồi, ta cũng an tâm." Hắn thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn Lăng Thiên: "Lăng Thiên, xin thứ cho Thiên Huyễn mối giao tình ít ỏi mà lời lẽ thân tình. Xin nhờ ngươi hai việc, hi vọng đừng từ chối lời khẩn cầu của một người sắp chết."
Lăng Thiên nhìn thoáng qua Thủy Thiên Nhu bên cạnh, lại cười nói: "Kỳ thực ngươi muốn nhờ ta chuyện gì, ta đã biết cả rồi. Ngươi không cần phải nói ra nữa!"
Thủy Thiên Huyễn khăng khăng lắc đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Thiên: "Lăng Thiên, xin chiếu cố muội muội của ta thật tốt, muội muội duy nhất của ta!" Thủy Thiên Huyễn không biết lấy khí lực từ đâu, đột nhiên bật dậy, cánh tay phải khẳng khiu nắm chặt lấy cổ tay Lăng Thiên. Đôi mắt phát quang sáng quắc, giống như ma trơi lóe lên bất định, mơ hồ lộ ra một tia đố kị: "Còn có... Còn có Lăng Thần cô nương... Ngươi... Hãy cho nàng hạnh phúc, suốt đời bình an, hỉ lạc!"
Lăng Thần! Mắt Lăng Thiên khẽ nheo lại, trong nụ cười ôn hòa chứa thêm một tia chết chóc u ám: "Nữ nhân của ta, đương nhiên sẽ được chăm sóc thật tốt, Thần nhi đương nhiên sẽ bình an hỉ lạc suốt đời; điểm này, Thủy thiếu chủ không cần phải bận tâm quá nhiều."
Thủy Thiên Huyễn buồn bã cười, cúi đầu trong cô độc, tựa hồ đã dùng hết khí lực cuối cùng, thân thể lại một lần nữa ngã xuống. Lăng Thiên bỗng nhiên phát hiện, trước ngực Thủy Thiên Huyễn, phần da bị Hàn Băng Thần Công đông cứng đã biến thành màu đen. Lúc này bên ngoài đang cực kỳ chậm rãi chảy ra một lớp bọt nước li ti, mà mặt Thủy Thiên Huyễn, cơ thịt bắt đầu kịch liệt co quắp. Nỗi đau đớn vô tận, vào khoảnh khắc này lại ào ạt ập đến tấn công hắn!
Bảy ngày! Thời hạn hiệu lực của Hàn Băng Thần Công, vào giây phút này đã qua đi! Ngày diệt vong của Thủy Thiên Huyễn đã đến gần!
Thủy Thiên Nhu bên cạnh hiển nhiên cũng phát hiện ra điều này, từ đôi mắt xinh đẹp bắn ra vẻ thất kinh. Nàng nhìn ca ca mình, rồi lại nhìn Lăng Thiên, đột nhiên điên cuồng nắm lấy vạt áo của Lăng Thiên, ra sức lay động: "Lăng Thiên, ngươi cứu lấy huynh ấy... Ngươi cứu lấy ca ca ta... Ngươi cứu lấy ca ca ta... Van cầu ngươi... Ngươi muốn ta làm gì cũng được, van cầu ngươi cứu lấy ca ca của ta mà!" Nói đến lời cuối cùng, Thủy Thiên Nhu hầu như đã dùng hết toàn bộ khí lực mà thét lên.
Lăng Thiên đờ đẫn đứng đó, trên mặt không hề có chút biểu cảm nào. Tình trạng của Thủy Thiên Huyễn đã đến bước cuối cùng của sự vùng vẫy giành giật sự sống. Đừng nói Lăng Thiên, cho dù là Tống Quân Thiên Lý đến đây, cho dù là đại la thần tiên hạ phàm, cũng không có bất kỳ biện pháp nào.
Trong cổ họng Thủy Thiên Huyễn phát ra tiếng khục khặc quái dị, tiếng thở dốc như tiếng bễ lò rèn, hầu như không thể khống chế nổi cảm giác đau đớn như cuồng triều đang kéo đến tấn công hắn. Hắn hầu như dùng hết khí lực toàn thân mới thốt ra được một tiếng đau đớn: "Nhu nhi, kết... thúc... cho... ca..."
Thân thể Thủy Thiên Nhu kịch liệt run lên, thẫn thờ buông vạt áo của Lăng Thiên ra, lùi ra phía sau một bước, đột nhiên ngã ngồi trên mặt đất. Ngay cả nàng có kiên cường đến mấy, nhưng nếu muốn nàng giết chết chính ca ca ruột thịt của mình, thì cho dù có nói thế nào cũng không thể làm được! Ngay cả nàng biết rõ ca ca mình không còn hi vọng mà chỉ chịu thêm nhiều thống khổ, nàng cũng không thể nào hạ thủ được!
Ánh mắt Thủy Thiên Huyễn nhìn về phía Lăng Thiên, trong mắt đầy vẻ khẩn cầu: "Lăng... Thiên... Giúp ta... Ta... Không... Muốn... Kêu la nữa..." Toàn thân hắn run rẩy, đau đớn như cuồng triều, sóng dữ không ngừng xông tới thần kinh của hắn. Mồ hôi lạnh trên đầu trên mặt Thủy Thiên Huyễn xối xả rơi như mưa, nhưng hắn lại mạnh mẽ chống cự, tuyệt đối không rên rỉ. Trong ánh mắt nhìn về Lăng Thiên, tràn đầy sự cấp bách.
"Keng!" Sắc mặt Lăng Thiên lạnh lẽo, trở tay rút kiếm ra khỏi vỏ, tựa như trong đêm tối tăm, đột nhiên xuất hiện một tia chớp.
"Tạ ơn... Tạ ơn..." Thủy Thiên Huyễn gắt gao ngậm chặt miệng. Hắn sợ, chỉ cần hé miệng ra, sẽ bật ra tiếng rên rỉ.
"Liệt Thiên kiếm, tiễn quân tây hành!" Lăng Thiên chăm chú nhìn Thủy Thiên Huyễn: "Vĩnh biệt, lên đường bình an!" Sau một khắc, Liệt Thiên kiếm đã chuẩn xác đâm vào trái tim Thủy Thiên Huyễn! Lăng Thiên chấn động nội lực, triệt để đoạn tuyệt tia sinh cơ cuối cùng của Thủy Thiên Huyễn!
Thủy Thiên Huyễn chấn động toàn thân, trong mắt hiện lên một tia cảm kích, bình yên khép hai mắt lại. Sắc mặt dần dần bình tĩnh, cuối cùng đọng lại trên mặt hắn là một tia giải thoát, vài phần kiêu ngạo, và nơi khóe mắt, lưu lại vài phần tịch mịch...
Trưởng tôn của Thủy gia, Thủy Thiên Huyễn, chết!
"A!..." Hai tay Thủy Thiên Nhu kịch liệt run rẩy, che một nửa miệng mình nhìn ca ca, đột nhiên thét lên một tiếng chói tai thê lương. Thét được phân nửa, nàng đột nhiên im bặt, toàn bộ động tác thoáng chốc dừng lại, ngay cả nhãn cầu cũng ngừng chuyển động, trong nháy mắt tựa như đang mê man.
Lăng Thiên thở dài một tiếng, thu kiếm vào vỏ. Khẽ duỗi ngón tay, điểm vào hắc điềm huyệt của Thủy Thiên Nhu. Huyệt này vô hại với thân thể, nhưng có thể làm cho người ta trong nháy mắt chìm vào giấc ngủ say. Lúc này Thủy Thiên Nhu sớm đã không hề né tránh, không kêu một tiếng, mềm nhũn gục trên mặt đất, chìm vào mê man.
Lăng Thiên lắc mình ra khỏi xe, phân phó: "Đưa xe ngựa về Lăng phủ biệt viện, giao cho Lăng Thần. Nàng sẽ biết nên làm thế nào." Nói rồi ngửa đầu nhìn trời, trong lòng thở dài. Hiện tại, có thể khuyên nhủ được Thủy Thiên Nhu, khắp cả đại lục Thiên Tinh có lẽ cũng chỉ có Lăng Thần và bản thân hắn! Kỳ thực ngẫm lại, Lăng Thiên đều cảm thấy Thủy Thiên Nhu thực sự có chút đáng thương. Đại lục Thiên Tinh ngàn vạn nhân khẩu, Thủy Thiên Nhu có thể tín nhiệm, dám tin tưởng, cũng chỉ có hai người mà thôi. Mà hắn, theo ý nghĩa ban đầu giữa hai người, vẫn là địch nhân của nàng. Người ca ca ruột thịt qua đời, kẻ sát nhân lại chính là tộc nhân của mình, người trong gia tộc mình cuối cùng lại không thể tín nhiệm...
Bi ai, thật sự là rất bi ai! Tình cảnh này, đối với một thiếu nữ mà nói, cho dù nàng có bao nhiêu kiên cường, đều là nỗi thống khổ mà sinh mạng khó có thể tiếp nhận!
Hơi nghiêng người, Lăng Thiên khẽ gật đầu đáp ứng một tiếng. Vài tiếng quát khẽ vang lên, xe ngựa quay đầu, chạy về phía Lăng phủ biệt viện. Thân Lăng Thiên nhẹ như một làn khói chạy một vòng. Vẫn chưa phát hiện có gì dị thường, hoặc là những kẻ theo dõi xe ngựa, hắn không khỏi yên lòng. Nhìn xe ngựa chậm rãi biến mất trong màn đêm, thân thể Lăng Thiên chợt lóe, lặng lẽ biến mất trong bóng đêm mịt mờ.
Mọi bản dịch thuộc truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ để chúng tôi có thêm động lực sáng tạo những tác phẩm chất lượng hơn.