(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 29: Biển Khơi Lặng Sóng (2)
Anh Nam này, anh nghĩ xem rượu này bán được giá bao nhiêu thì hợp lý? Nam nhìn tin nhắn Trần Hạ Lam vừa gửi đến. Hắn xoa cằm một cái. Rượu à… Thứ này cũng giống như thuốc lá vậy. Dùng chừng mực thì gọi là thư giãn tinh thần, lạm dụng quá thì thành tệ nạn xã hội. Đối với một kẻ nghiện thuốc lá như Nam, nếu cứ hút thuốc không ngừng thì cái miệng hắn giờ đã biến thành ống xả ô tô mất rồi. Và nếu không có thuốc lá, áp lực tâm lý sẽ khiến mắt hắn thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, râu ria lùm xùm. Đến khi cảm giác thiếu thốn đó gặm nhấm sâu vào tâm trí, đó là lúc Nam có thể hóa điên thật sự. Vậy nên, rượu cũng có cái tốt của nó. Giá bán có lẽ cũng sẽ cao hơn mức thông thường, bởi khả năng giải tỏa áp lực mà nó mang lại. Thế nhưng, rượu này thì sao? Nam không hình dung được một thức uống lên men từ ngũ cốc lại có thể xuất hiện giống như ở thế giới cũ. Thế là hắn nhắn lại: “Còn tùy. Nhưng em đã nếm thử, hay đã xác định được thông tin gì về nó chưa?” Vừa gửi xong, Nam đã nhận được một tin nhắn dài dằng dặc: “Chưa ạ. Vả lại, không phải bên em sản xuất mà là bên chị em. Nhưng giờ thì chị ấy cứ hễ có chuyện gì liên quan đến anh là lại kêu ngại. Thế nên, Trần Văn Nam này. Dù sao chúng ta cũng là những người đang tồn tại trong thời buổi này, nói không có chút bản lĩnh trong tay thì là giả dối. Vậy nên, hợp tác chặt chẽ một chút cũng chẳng sao. Ít nhất, nếu một ngày anh muốn tỏ tình với chị em, em sẽ có một tỉ lệ cực kỳ nhỏ để nhắm mắt làm ngơ đấy.” Nam phì cười. Nghĩ cũng đúng. Sau mấy ngày quen biết, con nhóc Trần Hạ Lam này không chỉ mang lại cho Nam cảm giác mạnh mẽ với sự táo bạo và phong thái xử sự lão thành, mà khả năng nhìn nhận thời thế của cô bé cũng đáng kinh ngạc. Nói thật, đối phương không sinh ra trong một gia đình tầm trung trở xuống. Thậm chí, nếu ở thế giới của Nam, thì có lẽ V Quốc đã sắp sửa chào đón một con rồng trong ngành kinh doanh rồi. Thứ duy nhất Nam có thể nói về điều này là đừng dùng độ tuổi để giới hạn một thiên tài. Đặc biệt là khi thiên tài này được đặt vào một thời đại tồi tệ nhất, nhưng đồng thời cũng là thời kỳ hoàng kim để những ông trùm tư bản xuất thân bình dân vươn lên. Một thiên tài như Trần Hạ Lam, dù không nắm rõ thông tin chính xác như Nam, thì cô bé cũng đã đánh hơi được sự sụp đổ sắp tới. Đoán chừng, chẳng mấy chốc nữa nàng ta sẽ thuyết phục được chị mình bắt đầu bành trướng thế lực. Đồng thời, họ cũng sẽ đặt ra những quy tắc đầu tiên cho tổ chức của mình. Nam, với tư cách nguyên lão, không hề lo lắng. Bởi lẽ, lợi ích của hắn dưới sự tán đồng của hai chị em kia sẽ chỉ càng tăng thêm. Điều đó đã được đối phương ẩn ý vô cùng rõ ràng. Vả lại, nếu thực sự phải tranh đấu, Nam có Selena cùng công nghệ sinh mệnh làm con át chủ bài. Chỉ riêng điều đó thôi c��ng đủ để hắn nghiền nát bất kỳ đối thủ nào dám đe dọa vị trí của mình. “Trai gái dưới mười tám tuổi thì không nên uống rượu bia đâu nhé. Như thế là tốt nhất.” Nam gửi tin nhắn hồi đáp. Không cần suy nghĩ quá nhiều, hắn biết mình đang khéo léo chọc ghẹo tuổi tác của cô nhóc kia để chuyển sang chủ đề khác. “Đúng thế. Vì thú tính của đàn ông các anh, một khi đã có rượu vào, là sẽ nuốt chửng cả tính người. Thậm chí, cứ nốc rượu say bí tỉ rồi phạm tội h·iếp dâm, sau đó vào đồn lên tòa lại cứ vin vào cớ thần trí không minh mẫn để được giảm nhẹ tội.” Trần Hạ Lam bật lại một cách gắt gỏng. Tuy nhiên, nàng ta cũng thừa hiểu lời trêu chọc đó chẳng có ý gì sâu xa. Thế nên, ngay sau tin nhắn vừa rồi, nàng lại gửi thêm: “Rượu này được làm từ máu cự thú. Em hy vọng ngày mai nó sẽ được bán với cái giá mà em tâm đắc.” Trần Hạ Lam lại gửi một tin nhắn giao dịch. Về phần Nam, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm. Không phải vì công việc có vấn đề, mà hắn đang có cảm giác rằng mình đang phải chịu đựng cái tính cách ấy giống hệt như Trần Thanh Vy. Hay nói đúng hơn, Trần Hạ Lam giờ đây ngày càng giống một bà chủ thực thụ rồi. Thế là Nam xác nhận giao dịch. Ngay sau đó, một hũ gỗ được bịt kín nắp xuất hiện ngay trên bàn ăn của hắn. Mùi máu tươi nồng nặc sộc ra từ cái bình, khiến người ta thật sự phải nghi ngờ liệu đây có phải là rượu hay chỉ là máu. Đồng thời, mùi hương này cũng thu hút Selena, nữ anh hùng goblin đang mải mê xem các video về sinh hoạt của loài người. Nàng ta lúc này hít một hơi thật sâu. Khi Nam vừa định mở hũ, Selena đã xuất hiện ngay bên cạnh hắn. Nàng ta hít ngửi một hồi rồi hỏi: “Cái mùi vị quen thuộc này... Ngươi lấy ở đâu ra một hũ ‘Wahh’ thế?” “‘Wahh’ ư?” Nam lặp lại từ đó. Hắn bắt đầu hoài nghi ngôn ngữ của người khổng lồ rồi đấy. Bọn họ hết ‘Warr!’ thì lại ‘Wahh!’. Hơn nữa, làm quái nào mà những từ đó lại có nghĩa chứ? Mà trái ngược với thái độ của Nam, Selena rõ ràng rất nghiêm túc: “Đó là ‘Wahh’!” Selena khẳng định. “Người khổng lồ chúng ta coi đây là nước tế dâng Cha và Mẹ. Ngươi đừng có đọc nó một cách vô cảm như thế. Nói tóm lại, thứ thức uống này mà không phải từ thời của ta, thì cứ coi như ta đã phản bội Y’Nevva và Cá Mòi Biển Sâu đi!” Đó không nghi ngờ gì nữa là một lời thề độc. Một kẻ tín đồ trung kiên của hai vị thần nọ thì làm sao có thể nói dối về chuyện này được chứ. “Không phải có khả năng là họ giết cự thú rồi tìm ra công thức sao?” Nam hỏi. “Hãy tin ta. Bất cứ tên khổng lồ nào đưa ra ý kiến đó sẽ bị đồng loại của mình đem đi t·hiêu s·ống ngay lập tức.” Selena thở dài, đáp lại. Được rồi, Nam cũng chẳng muốn tìm hiểu sâu hơn về văn hóa thần giáo đó làm gì. Điều hắn quan tâm vẫn là: “Ngươi nói quen thuộc là sao?” Selena thò tay đẩy cốc nước của Nam sang một bên, rồi kéo cái bình lại gần, nhẹ nhàng nói: “Cho ta nếm một cốc trước đã.” Nam nhún vai. Hắn mở miếng vải sợi cỏ buộc trên miệng bình ra. Lập tức, cái mùi tanh tưởi của máu xộc lên càng nồng nặc, khiến Nam khẽ nhăn mày. Giờ thì hắn mới hiểu vì sao Trần Hạ Lam lại nói rằng mình chưa từng thử. Thú thật, ngay cả Nam cũng khó lòng mà cho thứ này vào miệng. Thế nhưng, với nữ anh hùng goblin thì khác. Nàng dùng cốc múc đầy phân nửa, rồi nhẹ nhàng lắc nhẹ, để cho thứ dung dịch màu đỏ sền sệt ấy rung rinh trước khi đưa lên miệng nếm thử. Sau đó, nàng ta chép miệng vài cái, rồi nói: “Đúng là mùi vị này rồi! Chà... Chắc cũng phải năm sáu mùa trăng rồi ta chưa được uống.” “Ý ngươi là sao?” Nam lập tức nắm bắt được một thông tin quan trọng. Selena nhắm mắt lại, nàng ta tựa hồ vừa hồi ức vừa nói: “Phải, phải... Rõ ràng là vậy. Ta quen tên khổng lồ khốn kiếp đã làm ra thứ nước tế này. Hắn là một kẻ ồn ào với điệu cười lố lăng chẳng bao giờ chịu im lặng, cho dù ngươi có đánh cho hắn thương tích đầy mình đi chăng nữa.” Nói xong, nữ anh hùng goblin lại mở mắt ra, giọng có chút nhẹ nhõm: “Nhưng gặp lại được hắn vào lúc này cũng không tệ. Ít nhất là đối với những sinh vật kỳ diệu mà ta quen thuộc.” “Phải rồi, ngươi có phương thức liên lạc với hắn mà, đúng không? Cứ viết thế này nhé: ‘Khẩu vị vẫn nặng đô như thế đấy, đồ hệ tư tưởng Isoldel!’” Nam nghe vậy chỉ biết lắc đầu. Ngay sau đó, hắn lập tức sao chép nguyên văn lời nhắn, rồi gửi cho Trần Thanh Vy. Hắn cũng không quên giải thích với nàng ta rằng tin nhắn này được gửi đến nữ anh hùng người khổng lồ. Trong khi đó, ở cách xa những rặng núi biên giới trùng điệp, cô gái Trần Thanh Vy vẫn đang cùng những người khổng lồ ăn thịt nướng. Và rồi, khi nàng nhìn thấy tin nhắn đầu tiên Nam gửi, trái tim nàng đập thình thịch một cách khó hiểu. Miếng thịt đang cầm trên tay cũng vì thế mà rơi xuống đất. Dù không hiểu Nam đang nói gì, nhưng bộ óc của nàng đã phân tích được đó là một lời trào phúng. Cũng may, nàng vẫn đủ tỉnh táo để đọc đến tin nhắn thứ hai và bình tĩnh lại sau ba giây.
Những mảnh ghép bí ẩn về thế giới này đang dần được vén màn, hứa hẹn một cuộc phiêu lưu không hề dễ dàng.