Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 58: Một ngày chân chính của Nam. (6)

Nam chưa từng biết đến Cthulhu và những truyền thuyết về các sinh vật được gọi là tà thần.

Suy cho cùng, chính những vị lãnh chúa trên bảng xếp hạng đã thống nhất gọi những con quái vật họ gặp vào ngày thứ bảy là 'Tà Thần', từ đó mới khiến hắn ta có thông tin về chúng.

Và giá như hắn có một chút kiến thức về lĩnh vực này, thì những con quái vật xúc tu bé nhỏ cùng hai cái cây kia đã không còn là vấn đề khó khăn đối với hắn.

Ít nhất, Nam là một người bình thường. Mà một người bình thường khi chứng kiến đám sinh vật đang đứng vây quanh 'Pháp Trận' như vậy, ai cũng sẽ có cảm giác như đang ở đại bản doanh của một thế lực tà ác.

Chúng mang một vẻ gì đó phi lý và không nên tồn tại trên đời.

Tuy nhiên, Nam lại thấy mình ổn hơn khá nhiều, không còn trợn tròn mắt ngạc nhiên nữa.

Điều này hẳn là do hắn từng như một hạt bụi, suýt bị một con tà thần quét sạch trên bản đồ chỉ bằng một chiêu.

Kiểu như, thế giới này vốn đã điên rồ rồi thì nó có điên hơn nữa cũng chẳng sao, miễn là mọi thứ bây giờ vẫn đang có lợi cho hắn ta là được.

Nghĩ vậy, Nam thở hắt ra một hơi. Trong đầu, hắn đã thay thế binh đoàn goblin của mình bằng đám quái vật xúc tu trên chiến trường.

Đó chẳng phải là hình ảnh đẹp đẽ gì đâu, thật đấy.

Và trái ngược với tâm trạng sốc hãi thường thấy của một chàng trai trẻ hai mươi sáu tuổi, Selena lại đang nhếch môi vì một thí nghiệm nhỏ của nàng ta vừa thành công.

Trong mắt của anh hùng goblin, đó là những chiến sĩ chứ không phải những con quái vật gớm ghiếc.

Còn cô bé Hoàng Kim Chủng của chúng ta, cô vẫn trung thành với lý tưởng xuyên suốt từ đầu truyện đến giờ.

"Selena, nướng, nướng đi." Nàng ta vừa truyền âm bằng thần thức, vừa giật tay anh hùng goblin.

Rồi sau đó, đôi mắt to tròn ngập nước của cô bé chạm vào ánh nhìn đầy trìu mến của Selena, khiến cho lời nói và hành động tiếp theo của cô bé trở nên trái ngược.

Khi ấy, Hoàng Kim Chủng nhìn những cây xúc tu béo mập với vẻ đầy thèm khát. Nhưng lời nói vang lên trong đầu anh hùng goblin thì lại là thế này:

"Thịt không ăn thịt thịt lạ. Thịt hứa không ăn đòi ăn thịt thịt thịt lạ."

Nói rồi, nàng ta chẹp chẹp miệng như để minh chứng rằng nếu Selena không ở đó, lũ xúc tu này chắc chắn sẽ gặp họa.

Chính điều đó khiến Selena định nói gì đó để răn dạy đối phương về điều nguy hiểm này. Nhưng đúng lúc đó, con goblin chân chạy của Nam đã mang về những kẻ khổ sai ở khu đục đá.

Nam rõ ràng đã ra lệnh từ trước vì hắn biết lũ xúc tu cần vật chủ. Tuy nhiên, một điều hắn không ngờ là hai con quái vật khổng lồ kia cũng sẽ xuất hiện.

Dù sao thì điều đó cũng chẳng quan trọng, vì hơn ba mươi con xúc tu nhỏ đã chọn được vật chủ ưng ý cho mình. Lũ goblin, với sức mạnh của phe phản diện mà cả thế giới đang nhắm đến, cũng thể hiện ra bản chất ồn ào của chúng.

Vẫn là những tiếng gob vang trời đi kèm theo những màn chơi ngu. Lần này là việc chúng cố dùng xúc tu để quật vào mọi thứ trong tầm mắt, ngay cả bụng bia, mông của đồng đội mình cũng không tha.

Đáng lẽ ra, Nam sẽ phải chủ trì đại cục. Nhưng khi nhìn cảnh tượng xúc tu loạn múa như thế, hắn đột nhiên nổi da gà và rùng mình một cái, rồi quay lưng đi ngắm trời ngắm đất ngắm mây.

Cũng may, khung cảnh tởm lợn ấy sớm kết thúc.

Lũ goblin lại trở về với công việc đục đá và trả lại cho không gian xung quanh một bầu không khí trong lành của buổi chiều bận rộn.

Nam lại cùng các Hogoblin bàn về chuyện trinh sát. Selena thì chìm đắm bên cái cây, còn Hoàng Kim Chủng lúc thì ở cạnh anh hùng goblin, lúc lại chạy đến chỗ Nam. Cô bé không nói gì hay làm phiền, nhưng mỗi khi túi thịt hết, sẽ dụi đầu vào Nam để được xoa.

Thời gian cứ thế nhanh chóng trôi đi.

Chuyện thứ nhất Nam nhận ra trong khoảng thời gian đó là hiệu suất làm việc của lũ goblin.

Chúng, sau khi trang bị xúc tu – nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng với tám cánh tay – đã hoàn thành việc đục tám tảng đá thay vì chỉ một như trước.

Hơn nữa, tốc độ của những cây xúc tu có sự khác biệt rõ rệt so với hai cánh tay gầy khẳng khiu của goblin. Nam không biết liệu sức mạnh có đóng vai trò gì trong điều này không, nhưng chúng nhanh hơn khoảng bốn mươi hoặc năm mươi phần trăm.

Thế là, Nam, vốn còn lưỡng lự trước sự ghê tởm của xúc tu, đã bị chủ nghĩa tư bản chiếm hữu thân xác và cảm thấy chúng khá dễ thương, ở một mức độ nào đó.

Chuyện thứ hai là, sau một buổi sáng thương lượng, Hạ Lam đã gửi một tin nhắn cho hắn vào đúng hai giờ rưỡi chiều.

"Việc hợp tác thuận lợi. Hơn nữa, họ thực sự biết cách tận dụng chúng ta đấy."

"Ý em là, em đã nhận một hợp đồng ngắn hạn khác. Nội dung cũng đơn giản thôi: trong sáu ngày tới, chúng ta sẽ được cung cấp miễn phí công nghệ để sản xuất theo đơn hàng mà họ yêu cầu."

"Bọn em đã trao đổi nhiều thứ, nhưng cốt lõi thì đơn giản thế này."

"Trong sáu ngày tới, chúng ta sẽ sản xuất toàn bộ vũ khí theo đơn hàng dưới danh nghĩa của chính phủ, phần lợi nhuận h��� sẽ trả theo từng đơn hàng và theo giá thị trường."

"Cũng có nghĩa, vũ khí sản xuất cho nội bộ thì họ sẽ chi trả, còn nếu bán ra được bao nhiêu thì chúng ta hưởng bấy nhiêu, chính phủ không chu cấp. Tất nhiên, tất cả chúng đều phải được thực hiện dưới danh nghĩa chính phủ."

Nam từ từ đọc hết dòng tin nhắn. Hắn bật cười rồi nhắn lại.

"Tốt mà phải không?"

Trần Hạ Lam cũng ngay lập tức đáp lại, đầy tự tin.

"Rất tốt là đằng khác. Em đã sợ rằng chúng ta phải mất thời gian vì những nghi ngờ, nhưng nếu họ dám dùng chúng ta như thế này, em tin mình và tin anh sẽ khiến họ cảm thấy đây là quyết định sáng suốt."

Sau đó, một tin nhắn khác liền xuất hiện.

"Em hy vọng anh đã sẵn sàng. Chắc hẳn anh đã chuẩn bị rồi, vì điều thứ hai họ muốn là thái độ của anh và chị. Về phía chị thì em lo, còn anh, em nghe nói người viết các bài topic về kiến thức sinh tồn đích thân muốn trò chuyện với anh."

"Em không rõ mục đích của chuyện này là gì, nhưng đối phương từng làm trưởng một khu vực thông tin thời chiến, giờ đã nghỉ hưu và làm một tác giả tự do mãi cho đến khi chúng ta đến thế giới này."

"Đây là id của ông ấy..."

Nam hơi trầm ngâm một lát sau khi đọc hết dòng cuối.

Hắn lúc này đột nhiên lại nhớ tới cái giá sách của người cha dượng.

Ba mươi năm trước, V quốc đã chiến thắng cuộc chiến tranh và lột bỏ gông xiềng đã đè nặng lên cổ mình suốt một trăm năm.

Những tác phẩm văn học thời đó đều tập hợp trên cái giá sách cũ kỹ ấy.

Thật vậy, đó là những trang sách cũ kỹ. Không phải vì lão cha già không coi chúng là trân bảo, mà vì đó là những quyển sách của thời ấy, cái thời đại mà như ông ta vẫn luôn nói rằng:

"Giặc nó bắn phá trên đầu ta, còn ta thì cho nó biết cái giá phải trả."

Mà Nam, dù cố ý hay không, cũng bị cuốn hút bởi những tác giả thời đó, qua câu chuyện của một người lính như lão cha già.

Từng dòng chữ mượt mà này là thành quả của truyen.free, và mọi quyền sở hữu đều được họ giữ vững.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free