Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 60: Đánh trận giả.

Chuyện về sau, hẳn chẳng cần nói nhiều. Nam và chú Tứ chủ yếu hàn huyên về những chuyện xưa cũ từ thế giới họ từng sống trước khi xuyên không. Vì vậy, chúng ta hãy lướt qua vài giờ sau đó.

Vài giờ sau, Nam đã chế biến xong số gia vị từ trái cây và gửi chúng cho Trần Thanh Vy. Chỉ bằng vài lời trao đổi, hắn đã đổi được hai món vũ khí có thể coi là tối tân bậc nhất của phe chính phủ thời điểm hiện tại: Trọng nỏ và nỏ tay.

Chúng không phải là loại nỏ đơn sơ mà là một tổ hợp phức tạp của nhiều bánh răng. Nếu không có Selena, Nam hẳn sẽ mất kha khá thời gian mới có thể lắp ráp chúng. Rõ ràng, Nam không nghĩ mình có thể xoay sở với đống bánh răng phức tạp ấy ngay lập tức. Nhưng Selena thì khác, chỉ với một nụ cười, các linh kiện đã lơ lửng rồi tự động lắp ráp vào nhau.

Sau đó, hai tòa tháp canh đã được trang bị những cỗ máy khổng lồ dài ít nhất ba mét. Chúng có hình dạng mô phỏng Ballista, nhưng với các bánh răng sắt khổng lồ vẫn hoạt động trơn tru, dựa trên những định lý phi logic của thế giới này. Sợi dây thừng không hề bị mài mòn hay phá hủy khi ma sát với bánh răng, cho phép họ thoải mái gia tăng uy lực mà không sợ phát sinh bất kỳ vấn đề nào.

Uy lực của cỗ nỏ công thành này, với loại tên bắn chiếm tới hai phần ba chiều dài, thì khỏi phải bàn cãi. Chỉ cần nhìn nó căng dây cung hết cỡ, người ta sẽ hiểu vì sao ngay cả người khổng lồ cũng phải khuỵu gối trước thứ vũ khí đáng sợ ấy. Dĩ nhiên, đó chỉ là nhận xét phiến diện, bởi nếu đối phương là Sinh Mệnh Kỳ Tích, thì thứ này chỉ để trưng bày cho đẹp chứ chẳng thể làm tổn hại ai.

Nghĩ vậy, Nam bước xuống bậc thang tháp canh, dõi mắt xuống con đường đá dẫn ra bình nguyên, dọc theo hành lang rộng lớn. Thật khó tin, một công trình có lẽ phải mất vài tháng để hoàn thành lại được Nam xây dựng chỉ trong một ngày. Nó chắc chắn, vững chãi, nhưng cũng có chút mông lung như chính Nam vậy.

Hắn giờ đây đang đứng trên bức tường thành cao đến chín, mười mét, chắn ngang con đường dẫn lên núi. Từ đây, tầm mắt hắn có thể bao quát cả một bình nguyên lộng gió đang rung rinh. Chúng cứ như đang cố chứng minh rằng nhân loại bé nhỏ đến cỡ nào khi đứng trước thiên nhiên hùng vỹ.

Còn Nam, hắn lại tập trung vào cây nỏ cùng chiếc bao nặng trĩu mũi tên đeo sau lưng hơn. Phải, dù có một chiến lược gia tài ba như Selena đang lặng lẽ đứng cạnh, việc thử nghiệm vũ khí mới vẫn là cần thiết. Cũng có lẽ, cây nỏ máy cùng chốt gạt có một sức hút kỳ lạ đối với Nam, nên hắn mới đích thân ra tay như vậy. Nếu không, Nam sẽ vứt hết mọi chuyện cho Anh hùng Goblin, người đang lặng lẽ nở nụ cười kín đáo khi bước theo hắn.

Nàng ta có lẽ đang chờ đợi một điều gì đó. Nhưng điều đó đang diễn ra một cách bí ẩn đến mức chàng trai của chúng ta chẳng thể nhận ra. Cũng vì thế, Nam khá tự tin khi một tay giương nỏ. Hắn tạo dáng khá ngầu trong lúc nhắm bắn vào một mỏm đá nhô ra gần bức tường, cách vị trí của hắn chưa đầy hai mươi mét.

Kết quả thì... Chờ đợi gì ở một tên gà mờ cơ chứ. Nam sau khi tra tên vào rãnh, kéo cần gạt và bị giật nảy, làm rơi cả cây nỏ ngay khi mũi tên vừa rời đi trong lần bắn đầu tiên. Lần thứ hai, với sức mạnh được cường hóa bởi Vũ Trang Sinh Mệnh, hắn cầm nỏ vững hơn, nhưng mũi tên vẫn bay một đằng một nẻo. Lần thứ ba, tay hơi run nên bắn vẫn hụt. Lần thứ tư, mũi tên trúng, nhưng lại trúng vào một chậu lửa đá rồi bật ngược lên, rơi xuống đất và kéo theo một đám tro bụi mịt mù đổ xuống.

Thế là, trong khoảnh khắc đó, hắn chợt nhận ra điều mà một kẻ mù tịt về quân sự như hắn luôn bỏ qua: độ chính xác của vũ khí. Hắn đã nghĩ rằng, nỏ chỉ cần cầm lên, giơ thẳng và bắn là ổn thỏa. Nhưng sự thật là thế này: Một cây cung trong tay người thợ săn là vũ khí chết chóc, nhưng trong tay một kẻ 'gà công nghiệp' như Nam thì nó chẳng khác gì một khúc gỗ.

Chính điều ấy khiến những gì hắn làm nãy giờ chẳng khác nào một trò hề. Và rồi, một tiếng cười khúc khích vang lên, khiến hắn thoát khỏi dòng suy nghĩ. Ánh mắt của Nam tập trung vào Selena. Chỉ mất chưa đầy một giây, bộ óc hắn đã nhận ra lý do nàng ta im lặng. Rõ ràng, nàng ta đã chờ đợi giây phút này. Nhưng cũng đành thôi. Chuyện mất mặt, hắn đã chai mặt từ lâu rồi. Thay vào đó, hắn nên để lại mọi chuyện cho chuyên gia giải quyết.

Vậy nên, Nam bước tới gần Anh hùng Goblin, đưa cây nỏ cho nàng ta và nhẹ nhàng nói: "Nhờ ngươi."

Selena, sau khi ngừng cười, hơi ngạc nhiên khi nhận cây nỏ từ Nam, rồi hỏi lại: "Sao ta không thấy ngươi bực mình vì chuyện này?"

Dĩ nhiên, Anh hùng Goblin hiểu rất rõ về tính xấu của mình. Dù bản thân tính cách ấy hình thành từ một câu chuyện chua xót mà nàng ta đã học được. Thay vì chõ mũi vào nói này nói nọ khiến người khác mất hứng, nàng thà chờ họ tự làm theo ý mình. Nếu làm sai, tùy theo từng người, nàng sẽ hoặc cười cợt, châm chọc, hoặc vờ như chẳng quan tâm. Điều ấy cũng phản ánh phong cách làm việc bị động của Selena, dù nó khá khó nhận ra, và cũng là điều mà Nam có thể kích hoạt chỉ bằng một lời nhờ vả. Phải thừa nhận, đó vẫn là một tính cách khá xấu, dù Nam đáp lại một cách thản nhiên: "Về điều gì?"

"Chẳng có gì cả."

Anh hùng Goblin thở dài. Sau đó, ngón tay nàng chạm vào thân nỏ, chỉ khẽ lướt qua, những ký tự kỳ ảo đã hiện ra. Selena lúc này cầm cây nỏ đưa lại cho Nam và nói: "Thử xem."

Tất nhiên, hắn bắt lấy cây nỏ, rút tên tra vào rãnh, rồi dè dặt nhắm vào mục tiêu cũ, với kinh nghiệm từ bốn lần bắn trước. Lần này, có điều gì đó rất khác lạ trong tầm nhìn của hắn. Những điểm đỏ xuất hiện, rồi nhanh chóng hội tụ thành một điểm duy nhất. Khi Nam bóp cò, mũi tên lao vút lên. Nó cắm thẳng vào đá, khiến Trần Văn Nam, từ một kẻ gà mờ, nay đã "tiến hóa" thành tay nghiệp dư.

"Rất tuyệt vời!" Hắn nói.

Selena, sau khi đã kích hoạt chế độ làm việc, không quên nhắc nhở Nam: "Nó vẫn còn vài khuyết điểm, nhưng ta sẽ chỉ ra trong một trận chiến thực tế. Nam, ý ta là, hãy đi gọi lũ Goblin đi. Chúng ta sẽ đánh một trận giả. Còn ta sẽ khắc nốt những ngôn ng��� thế giới lên vũ khí."

Nghe vậy, Nam cũng không do dự thực hiện nhiệm vụ chân chạy của mình bằng cách hướng về cầu thang gần đó. Rất nhanh, trên hành lang chỉ còn lại Selena. Nàng đứng đó, mái tóc đen nhanh bay phần phật trong gió, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời. Trong xanh, dịu dàng và thoáng đãng. Ánh sáng ban chiều cứ vậy tắm mình trong thân ảnh thiếu nữ, khiến nàng trông như một bức họa mỹ nhân đang chiêm ngưỡng vầng sáng kỳ diệu của Người Mẹ mà nàng thờ phụng. Nhưng ai biết được, sáu ngày nữa, điều kinh khủng gì sẽ tràn ngập thế giới này. Không một ai biết cả. Và tất cả những gì họ làm được, như Selena, là ngừng ngắm bầu trời và bắt tay vào chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

Nội dung truyện được giữ bản quyền bởi truyen.free, hy vọng mỗi trang văn đều mang lại niềm vui cho bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free