(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 8: Ưu điểm của kẻ yếu (2).
Bốn con nai vị thành niên ngã xuống quá nhanh khiến lũ nai mẹ sững sờ trong năm giây ngắn ngủi. Ngay sau đó, một cuộc tấn công điên cuồng bắt đầu. Chúng không chút do dự xông lên, đâm chết đám Hogoblin vẫn còn đang chật vật chỉnh đốn lại đội hình.
Thế nhưng điều đó chỉ làm tình thế trở nên tồi tệ hơn. Trò đặt bẫy cấp tốc của lũ Hogoblin trên lý thuyết đã biến chúng trở nên vô cùng ghê gớm.
Hay nói đúng hơn, chính những bộ guốc yếu ớt cùng bốn cái bắp đùi rắn chắc của lũ nai đã khiến đống gai trở nên đáng sợ. Chỉ cần đạp phải, chúng có thể gây ra một trận giật cơ dữ dội, đủ để khiến con nai bị què ngay lập tức.
Trong khi đó, lũ Hogoblin đã sớm uống thuốc giải và mang giày lót đá phiến nên chẳng có gì phải sợ hãi.
Bị cơn phẫn nộ làm mờ mắt, lũ nai mẹ đã không còn giữ được sự tỉnh táo. Lẽ ra chúng nên tập hợp lại, cẩn trọng bao vây và bào mòn thể lực của đám Hogoblin.
Thế nhưng, khi xung phong, việc ba con nai mẹ gãy chân đã là cái giá quá đắt cho một cuộc tấn công dại dột.
Đối mặt với bảy con nai đang điên cuồng lao tới, con Hogoblin cầm giáo hít một hơi thật sâu.
Nó tin chắc rằng ngọn giáo làm từ xương cự thú dài quá khổ này sẽ đâm xuyên con nai trước khi cặp sừng của nó kịp húc thủng bụng mình. Vì thế, nó siết chặt cơ bắp, dồn trọng tâm về phía cán giáo.
Khi con nai mẹ gầm rú lao tới, nó hướng mũi giáo về phía trước và tung ra một cú đâm thật mạnh.
Đ�� là một đòn đơn giản, nhưng lại hiệu quả đến mức hộp sọ của con nai đang xông tới bị xuyên thủng như giấy. Ngay sau đó, con Hogoblin buông giáo, dứt khoát né tránh cú húc cuối cùng của con nai mẹ trước khi nó hoàn toàn gục ngã.
Trong khi đó, đám Hogoblin không cầm giáo lại ung dung hơn nhiều. Chúng mang theo bột cay, ngang nhiên ném thẳng vào bọn nai đang xung phong tới khiến chúng mù tạm thời.
Mù lòa giữa một nơi đầy rẫy cạm bẫy, những con nai này chỉ có thể cắm mặt lao thẳng, vượt qua đám Hogoblin đã nhanh chóng né tránh và đâm đầu vào đống gai độc.
Và kết cục là chúng chỉ có thể nằm vật ra, kêu thảm thiết.
Hơn nữa, địa hình rừng rậm chưa bao giờ là lợi thế cho lối tấn công ào ạt. Dù đám nai rất linh hoạt, nhưng đó là khi chúng không bị vướng víu bởi dây chằng và gai nhọn khắp nơi.
Cũng may, cuộc chiến tạm thời kết thúc khi bọn nai đực tuần tra trở về. Dựa vào tiếng rầm rú, những con nai cái một lần nữa tập hợp lại, sẵn sàng xung phong.
Chỉ là, mười con nai cái đã chết, năm con khác bị thương tật vĩnh viễn.
Tình cảnh có th��� nói là vô cùng thảm thiết chỉ sau vài phút giao chiến.
Lúc này, con Hogoblin cầm giáo nở một nụ cười đậm chất goblin. Nó lướt qua lũ nai cái đang trừng mắt đỏ ngầu, tiến tới rút cây giáo còn tanh mùi dịch óc của con nai mẹ ra, rồi từ từ lùi về phía sau.
Một con nai đực tuần tra gào lên, định xông lên. Nhưng nó lập tức bị một con khác dùng đầu huých một cái.
Nó lại gào lên. Thế nhưng, hình ảnh những con nai đang quằn quại co giật đập vào mắt khiến tiếng kêu của nó yếu ớt dần.
Nó hiểu rõ điều gì sẽ xảy ra nếu như chúng lại phát động một cuộc xung phong thứ hai.
Và kết quả chẳng nằm ngoài dự đoán: sau một hồi giằng co giữa lũ nai và đám Hogoblin, cuối cùng, kèm theo tiếng thở phì phò của vài con nai đực, chúng bắt đầu rút lui.
Trò chơi của rừng xanh là như thế.
Nếu đám nai tiếp tục xung phong, dù Hogoblin vẫn còn bẫy, nhưng chưa chắc chúng đã chống đỡ nổi một đội hình lớn như vậy. Thế nhưng, cái giá phải trả sẽ quá đắt, đủ để khiến cả đàn nai này bị cái rừng rậm tàn khốc đào thải.
Vậy nên, chúng vẫn cần b���o toàn nai con, nai đực và những con nai mẹ còn sống sót.
Rút lui và chờ đợi ngày báo thù mới là quyết định đúng đắn.
Thậm chí, cũng có thể đám nai chỉ giả vờ rút lui, rồi chực chờ đám Hogoblin rời khỏi cái nơi chết tiệt này để phát động phản công bất ngờ.
Đó là chiến thuật tốt nhất.
Chỉ là, đám Hogoblin dĩ nhiên cũng có kế hoạch của riêng mình. Chúng nhanh chóng kết liễu năm con nai mẹ còn sót lại. Sau đó, chúng chờ đợi một lát, rồi một vầng sáng bao phủ lấy toàn bộ lũ Hogoblin.
Chúng biến mất.
Và khu rừng lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có của mình.
....
Bảy mươi đơn vị thịt.
Nam hài lòng với chiến lợi phẩm mình vừa săn được. Tuy nhiên, tính cả chi phí cạm bẫy và các vật phẩm đi kèm, lợi nhuận ròng của hắn giảm xuống còn sáu mươi hai đơn vị.
Thế nhưng, không thể phủ nhận, một chuyến đi săn thắng lợi tuyệt đối như thế này đã mang lại cho hắn một kinh nghiệm điển hình cho những chuyến săn về sau.
Sự yếu ớt chính là ưu thế của lũ Goblin. Cũng bởi vì chúng thường bị xem nhẹ đến mức có thể tùy tiện đặt bẫy như vậy, Nam xem đây như một sơ hở vô cùng có lợi cho mình.
Và nếu tận dụng tốt sơ hở này, Nam không hề nghi ngờ rằng bản thân hắn có tiềm lực không thua kém gì những gã khổng lồ.
Dù sao, việc đi săn mà không hề bị thương nghe thật nực cười. Đây không phải một trò chơi, nơi có những anh hùng hay binh chủng siêu cấp mất cân bằng đến mức hủy diệt cả thế giới quan.
Ít nhất, đối với các chủng tộc thú nhân điển hình, việc săn nai thường đi kèm với ít nhất một vết thương nhẹ; còn đối với các chủng tộc khác thì tùy, có thể mạnh hơn hoặc yếu hơn. Riêng lũ khổng lồ thì chúng sống ở một nơi đầy rẫy cự thú nên không thể đem ra so sánh.
Thế nên, việc ba Hogoblin đối phó hai mươi con nai, không hề hấn gì mà hạ gục mười con, có thể khiến chúng tự xưng là bậc thầy. Nhưng dĩ nhiên, vầng sáng dùng để truyền tống chỉ có thể sử dụng một lần mỗi ngày, nên việc săn liên tục như vậy là bất khả thi.
Nam cũng không cần phải luyến tiếc điều này làm gì.
Một phần cũng vì đi săn thú thì sống chết là lẽ thường. Hơn nữa, muốn tìm một mục tiêu mới cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, đâu phải cứ đi dạo vài vòng là sói sẽ nhảy ra đòi giao chiến ngay lập tức.
Lần này việc tìm mục tiêu dễ dàng là vì đàn nai hai chục con có quy mô khá lớn. Nhưng về sau thì khó nói, ngay cả khi chỉ tập trung vào hai loài phổ biến đến mức ngay cả ở vùng đất của người khổng lồ cũng có chúng sinh sống, việc săn bắn cũng chẳng hề dễ dàng.
Việc của Nam lúc này là tính toán chi tiêu hợp lý số thịt vừa thu được.
Đó là một công việc hơi tốn chút thời gian. Nhưng may mắn, hắn ta có thể vừa suy nghĩ vừa ngắm đám goblin lọc thịt ra.
Dùng ngay thì rất lãng phí vì sẽ tiêu hao cả cái xác. Xương thì còn có thể chấp nhận được, nhưng sừng hươu đem buôn cho đám người lùn thì mỗi cái cũng đáng giá ba đơn vị thịt.
Nam dĩ nhiên không bỏ qua món lợi lớn như vậy. Dù hắn hơi thèm thuồng cái cách đối phương gia công một chút rồi bán ra với giá mười đơn vị thịt.
Mặt hàng đó nếu đám goblin có tay nghề, tính ra cũng đạt cấp D. Nhưng tiếc thay, Nam đánh giá trình độ thủ công của chúng chỉ ở mức II, tức là cấp E. Bán ra thậm chí còn lỗ tiền nguyên liệu.
Thực ra, bây giờ đám goblin chỉ có thể dựa vào việc chiêu mộ số lượng lớn để gia công nguyên vật liệu thô mà thôi. Chứ buôn bán hàng chất lượng thì chắc chắn sẽ thua lỗ.
Phải, Nam tất nhiên sẽ không bỏ qua đám goblin, ngay cả khi hắn đã có Hogoblin.
Ông bà ta thường nói muốn giàu thì phải đi kinh doanh, chứ chẳng ai bảo phải dùng nắm đấm đi cướp cả. Mà loại khổ lực chỉ cần một đơn vị thịt, ăn sâu bọ cùng súp xương đã đủ đơn giản như đám goblin lại là thứ được giới tư bản ưa chuộng.
Trên thực tế, ban đầu hắn đã định liên kết các lãnh chúa goblin lại thành một liên minh thương nghiệp. Mục đích không gì lớn lao hơn ngoài việc thống trị ngành sản xuất nguyên vật liệu.
Nhưng đó là một tương lai xa vời nào đó. Dẫu sao thì hiện giờ chỉ có một mình hắn phân phối lợi ích, mà như vậy, muốn thành lập một cộng đồng kinh tế đơn giản cũng chỉ là nói mơ nói mộng.
Toàn bộ nội dung này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.