(Đã dịch) Lão Bà Thỉnh An Phận - Chương 41: Nhân sinh biển biển, núi núi mà xuyên
"Ai nha, quên cầm dù rồi!"
Khi xe buýt khởi động, Hà Phương mới sực nhớ mình đã để quên chiếc ô ở nhà Tần Quảng Lâm.
"Dù sao trời có mưa đâu," Tần Quảng Lâm thản nhiên nói. "Hôm khác em lấy cũng được, hoặc anh mang qua cho em."
Nếu em đến lấy, hai đứa lại có thể ở lì trong phòng. Chỉ nghĩ đến thôi là anh đã thấy vui rồi.
"Vậy nếu ngày mai lại trời mưa thì sao?" Hà Phương nhìn ra ngoài cửa sổ, dự đoán thời tiết ngày mai.
"Nếu trời mưa, ngày mai anh sẽ mang qua cho em."
Tần Quảng Lâm dừng một chút, bỗng nhiên cười.
"Anh cười cái gì?"
"Chính là lúc Hứa Tiên đưa ô cho Bạch Nương Tử mà họ đã thông đồng với nhau đấy," Tần Quảng Lâm thích thú nhìn cô ấy nói. "Em cũng đang mặc đồ trắng mà."
"Cái gì mà thông đồng, nghe khó chịu quá!" Hà Phương khẽ đánh vào người anh ấy một cái. "Với lại, người ta là Bạch Nương Tử mượn ô của Hứa Tiên, Hứa Tiên đi đòi ô chứ có phải đưa ô đâu."
"Thật sao?" Tần Quảng Lâm nghi hoặc, anh thật sự không nhớ rõ rốt cuộc là ai mượn ai trả nữa.
"Chắc thế."
"Dù sao cũng na ná nhau thôi."
Tần Quảng Lâm chẳng bận tâm chuyện đó, chỉ cần có chiếc ô là được rồi.
Nghĩ lại cũng thật kỳ diệu, Hứa Tiên là bị Bạch Nương Tử thông đồng trước, còn anh thì bị Hà Phương "thông đồng" trước. Bạch Nương Tử dịu dàng hiền thục, Hà Phương cũng chẳng kém là bao...
Chẳng lẽ kiếp trước anh vẫn là một đại thiện nhân?
Chắc chắn không sai rồi, đây đều là phúc báo mà! Tần Quảng Lâm đắc ý nghĩ thầm, rồi cầm tay Hà Phương lên hôn một cái, "Cảm ơn chính mình."
Hà Phương ngơ ngác nhìn anh ấy, "Anh đang nghĩ gì thế?"
"Không có gì." Tần Quảng Lâm lật ngửa bàn tay cô ấy rồi hôn lên lòng bàn tay, "Em thật tốt."
"Đồ dở hơi," Hà Phương khịt mũi một tiếng, quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc sau, cô ấy không kìm được khẽ nhếch miệng cười, "Toàn nói những lời thật lòng."
Trên xe buýt chỉ có hai người họ là hành khách. Bác tài xế thỉnh thoảng lại nhìn qua gương chiếu hậu.
Chậc, tuổi trẻ thật là tốt... Ông sờ sờ cái đầu trọc của mình. Năm xưa còn tóc, còn cả tình yêu, giờ chỉ còn mỗi đứa con nít cứng đầu với bà vợ đanh đá của nó.
Xuống xe xong, hai người như thường lệ dắt tay nhau đi về phía trường học. Thời gian không gấp, Tần Quảng Lâm cố ý kiểm soát tốc độ, đi thật chậm một chút.
"Còn một tháng nữa là em không thể ở ký túc xá được nữa rồi, em có kế hoạch gì chưa?" Tần Quảng Lâm phải nghe cô ấy nói ra dự định cụ thể mới yên tâm.
"Chẳng phải em đã nói là không cần lo lắng sao? Anh cứ yên tâm đi." Hà Phương trong lòng đã có sắp xếp riêng, không muốn nói nhiều.
"Nhiều người cùng bàn bạc sẽ tốt hơn, mùa tốt nghiệp, áp lực tìm việc làm thường rất lớn, em đừng tự mình ôm đồm tất cả."
"Vậy anh có đề nghị nào hay không?" Hà Phương thuận miệng hỏi.
"Đề nghị của anh ư?" Tần Quảng Lâm suy nghĩ một chút, "Tốt nhất là tìm được việc làm ngay. Nếu không tìm được thì... thuê một căn phòng rồi từ từ tìm?
Hoặc là trước tiên có thể làm một số công việc khác, không cần vừa tốt nghiệp đã vội vàng vào trường làm giáo viên. Anh cũng tìm hiểu một chút về chuyên ngành của em, mấy công việc như biên tập, viết văn án các thứ đều khá thoải mái... Đương nhiên anh chỉ nói thế thôi, cụ thể còn phải xem em có thích hay không."
"Ừm, anh nghĩ rất tốt." Hà Phương gật đầu.
Tần Quảng Lâm đang chờ cô ấy nói tiếp, lại thấy cô ấy ngậm miệng không có ý định nói thêm, không khỏi ngẩn ra, "Hết rồi sao?"
"Còn gì nữa đâu? Những gì em nghĩ đến anh đều đã nói ra hết rồi."
"Vậy em dù sao cũng phải bày tỏ ý kiến một chút chứ?" Tần Quảng Lâm gãi gãi đầu, "Ví dụ như chọn phương án nào?"
"Đây là em lựa chọn là có được ngay sao?" Hà Phương liếc anh ấy một cái, "Em chọn là có việc làm ngay lập tức, anh có cho em được không?"
"À... cũng đúng." Tần Quảng Lâm thấy vậy cũng hợp lý, nhưng nghĩ một lát lại thấy không đúng. "Dù sao cũng phải có kế hoạch chứ?"
"Kế hoạch cứ để linh hoạt tùy theo tình hình, nên đi bước nào thì đến lúc đó sẽ biết thôi."
"Anh cảm thấy vẫn nên chuẩn bị kỹ lưỡng trước, nếu không đến lúc đó... Ài, em có phải đã tự mình tính toán rồi không?" Tần Quảng Lâm bỗng nhiên tò mò. "Chắc chắn là đã tính rồi, đến lúc đó sẽ đi bước nào? Em nói cho anh biết đi, anh giúp em tham mưu một chút."
Hà Phương chê anh ấy lải nhải quá nhiều lời, sờ sờ trong túi, rồi lấy ra một viên kẹo cứng trái cây, bóc vỏ kẹo nhét vào miệng anh ấy. "Ăn xong trước đó không được nói chuyện với em."
"Vì cái..."
"Ừm?!" Hà Phương trừng mắt.
Tần Quảng Lâm nhịn xuống sự tò mò trong lòng, ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Anh hơi mơ hồ, tại sao lại nhét kẹo vào miệng mình? Có phải cô ấy nghi ngờ mình nói nhiều không?
"Im ắng thế này đáng yêu hơn nhiều." Hà Phương hài lòng cười lên. "Đừng có suốt ngày lải nhải nữa."
"..." Tần Quảng Lâm bĩu môi, đúng là cô ấy nghi ngờ mình nói nhiều thật.
Chẳng phải anh sợ đến lúc đó em sẽ lo lắng sao?
"Em đã nói không cần lo lắng tức là không cần lo lắng." Hà Phương nghiêng đầu nhìn anh ấy. "Hiểu rồi thì gật đầu một cái."
Tần Quảng Lâm mở miệng muốn nói, nhưng lại bị ánh mắt của cô ấy ép lại, đành bất đắc dĩ gật đầu.
"Hừ hừ, thật ngoan."
Hà Phương bước chân nhẹ nhàng kéo Tần Quảng Lâm đi về phía trường học, thỉnh thoảng quay đầu liếc anh ấy một cái, trong mắt ánh lên nụ cười không thể giấu giếm.
"Được rồi, cho phép em nhai nát ra mà ăn." Sau khi vào cổng trường, Hà Phương tuyên bố anh ấy có thể mở miệng nói chuyện, "Nhưng không được tiếp tục lải nhải."
"Lúc nào em cũng mang kẹo trong người sao?" Tần Quảng Lâm chỉ hai lần đã nhai hết viên kẹo trái cây trong miệng.
"Đúng vậy, ngon không?"
Tần Quảng Lâm gật đầu, "Ngon thì ngon thật, nhưng lại không được nói chuyện."
"Em không muốn lải nhải như thế thì sẽ không bị thế." Hà Phương lại lấy ra một viên đưa cho anh ấy. "Nhớ nghe lời, sẽ thưởng cho em thêm một viên nữa."
Viên kẹo vừa ăn là vị đào mật. Tần Quảng Lâm nhờ ánh đèn đường mà nhìn viên kẹo trong tay, là vị dứa.
Xem ra Hà Phương rất thích ăn loại kẹo này, có lẽ anh nên mua thêm một ít để sẵn trong nhà cho cô ấy.
"Trường học thật lớn," Tần Quảng Lâm cảm thán. "Trước đây anh vẫn thường cùng bạn bè kề vai sát cánh đi trên con đường này."
"Vậy dắt tay tốt hơn hay kề vai sát cánh tốt hơn?" Hà Phương lay lay bàn tay đang nắm chặt của hai người.
"Đương nhiên là dắt tay. Nếu như hồi đi học anh đã quen em thì tốt biết mấy?" Tần Quảng Lâm tưởng tượng một lát cảnh hai người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi thư viện, rồi cảm thấy có chút tiếc nuối.
Anh đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện tốt đẹp. Nếu như mọi điều tốt đẹp đều có thể cùng cô ấy trải qua thì thật hoàn hảo.
"Hiện tại cũng không muộn." Hà Phương suy nghĩ một chút, chậm rãi mở miệng: "Dù là sớm hay muộn, gặp được anh chính là sự khởi đầu tốt đẹp nhất."
"Em sẽ không phải là đã thầm mến anh từ hồi anh còn đi học đấy chứ?" Tần Quảng Lâm nhìn cô ấy với vẻ nghi ngờ, nếu vậy thì mọi chuyện sẽ được giải thích hợp lý.
Hà Phương liếc anh ấy một cái, "Đồ tự luyến."
"Em nên sớm tìm thấy anh hơn," Tần Quảng Lâm oán trách. "Rẽ một vòng lớn như vậy, lãng phí biết bao thời gian ở bên nhau."
"Đừng có tự luyến. Sao anh không tìm đến em?" Hà Phương bất mãn, vốn dĩ phải là đàn ông chủ động mới đúng chứ, cái đồ ngốc này còn nghiện bị động nữa chứ.
"Nếu anh có thể tìm được em thì đã tìm từ sớm rồi," Tần Quảng Lâm suy tư một chút. "Nói không chừng bây giờ đã có giấy hôn thú rồi ấy chứ."
"Anh nghĩ hay thật đấy." Hà Phương khinh bỉ. "Em còn chưa tốt nghiệp đâu, anh tích chút đức đi."
"Sinh viên cũng đâu phải là không thể..." Tần Quảng Lâm khẽ lẩm bẩm, rồi thoáng chốc lại bắt đầu vui vẻ. Hiện tại cũng không muộn, tương lai còn có rất nhiều thời gian.
Đoạn truyện này do truyen.free biên tập, mong bạn đọc đón nhận.