(Đã dịch) Lê Minh Chi Kiếp - Chương 150: Hắn tổ tông
Buổi trưa, ánh nắng từ cửa sổ rọi vào, chiếu xuống một góc bàn đọc sách.
Dao phay chạm vào thớt gỗ, phát ra tiếng lách cách lạo xạo, rồi món ăn được cho vào chảo dầu, bùng lên tiếng xèo xèo.
Mùi thức ăn thơm lừng thoáng chốc tỏa ra.
Lục An đang do dự có nên gọi Hạ Hồi ăn cơm hay không, nhưng khi anh nấu xong thì cô đã tự động xuất hiện trước bàn ăn.
Hiện tại Hạ H��i rất giống A Hạ, hay nói đúng hơn, A Hạ ngày càng giống Hạ Hồi. Tóc nàng đã để dài, cũng không còn gầy gò như trước. Sau khi khí sắc tốt hơn, nàng càng giống Hạ Hồi khi buộc tóc.
Trên mặt cũng không còn lem luốc bẩn thỉu như vậy, dù vẫn thường xuyên không sạch sẽ, nhưng đã tốt hơn trước kia rất nhiều.
“Buổi sáng... còn có ai mua bữa sáng cho em nữa không?” Lục An cầm đũa hỏi cô. “Nếu cô nói không, anh sẽ không đưa đũa cho cô.”
Hạ Hồi bình tĩnh, khẽ nhíu mày: “Không cho em nếm thử tay nghề nấu cơm của anh sao? Trước đây em ăn toàn là đồ anh hâm lại thôi mà.”
“A Hạ?”
Lục An thoáng mừng rỡ, anh cứ tưởng cô đã không còn ở đó, lâu như vậy không gặp cô ấy.
Cô không nói gì, nhận lấy đũa, gắp thử món rau xào thịt rồi gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Ăn no xong, cô xoa xoa bụng tỏ vẻ thỏa mãn rồi nói: “Tối nay em muốn ăn đùi gà.”
Thấy cô ra vẻ như vậy, Lục An liền cảnh giác trong lòng: “Hạ Hồi?”
“Không, không phải em.”
“Em...” Lục An kìm nén một chút, cái cô này đúng là nghiện đóng vai mà.
“Gặp lại!”
Hạ Hồi nhanh chóng chạy đi, để lại cả bàn chén đĩa trống không.
Lục An một mình dọn dẹp, ai bảo trước đó anh không kiềm chế được cám dỗ, mỗi ngày cứ xoa nắn sờ soạng...
Đây coi như là tự làm tự chịu vậy.
Thật ra anh có thể đoán được Hạ Hồi vì sao lại dọn ra ngoài. A Hạ cũng từng nói, cô vẫn nghĩ rằng đây đều là những thứ chuẩn bị cho “Hạ Hồi của tương lai”.
Điều này không công bằng.
Có lẽ một ngày nào đó suy nghĩ thông suốt, hoặc là nhớ lại chút gì đó, cô ấy mới sẽ nhận ra thật ra chẳng có ai khác cả, chính là cô ấy từ trước đến nay.
Bàn điều khiển không bụi mua trên Taobao đã đến, anh lắp ráp rất lâu, rồi đặt ở một góc phòng khách. Lục An đang nghiên cứu cách phân tích chiếc máy tính này, và đã thành công cấp điện cho nó.
Buổi chiều Triệu Tín Bác đến. Sắp đến Quốc Khánh, hai người nhìn nhau mà không nói lời nào.
Triệu Tín Bác đã nhận được năm thiệp mời đám cưới, Lục An nhận được ba thiệp. Lúc này anh vô cùng ghen tị vì Hạ Hồi không có bạn bè.
“Toàn phải đưa tiền mừng cho những ngư���i này, không kết hôn thì thiệt thòi lớn.”
Triệu Tín Bác vô cùng đau lòng, mấy đồng lương chết tiệt kiếm được gần chết, giờ đều phải nộp tiền mừng hết.
“Lần trước cậu còn nói thà tiêu tiền cho mấy người này, còn hơn tiêu vào phụ nữ mà.” Lục An ngạc nhiên vì thái độ của anh ta chuyển biến nhanh như vậy.
“Là tôi nói sao?” Triệu Tín Bác hỏi.
“Không phải sao?”
Lục An vừa nói chuyện vừa chạm chạm điện thoại, lướt qua tin nhắn thông báo: “Cái thằng này tôi không đi đâu, tôi đã nghỉ việc rồi mà còn gọi tôi, vốn dĩ cũng chẳng thân thiết gì.”
Vậy là anh cũng chỉ còn hai cái, rồi nhìn Triệu Tín Bác với năm cái thiệp, ừm ~
“Cậu đúng là sống ung dung tự tại nhỉ.”
Triệu Tín Bác ghen tị. Hết đồng nghiệp rồi lại đến anh em, dù có trùng thời gian đi chăng nữa thì người không đi tiền mừng cũng phải tới.
“Thật đúng là cái xã hội ân tình chết tiệt này.”
“Cậu đang làm cái gì thế?” Triệu Tín Bác nhìn bàn làm việc của anh, “thằng cha này tiểu thuyết viết một nửa rồi không biết lại bày trò quỷ gì nữa.”
“Công nghệ cao, sản phẩm vĩ đại để cứu vớt thế giới.”
“Tuyệt vời.”
Triệu Tín Bác không dám tùy tiện đụng vào, bàn không bụi đã được dựng lên trông có vẻ hơi đáng sợ.
Trong mắt Triệu Tín Bác lúc này, Lục An chẳng khác gì một nhà khoa học điên rồ. Không thì ở nhà ru rú, không thì ra ngoài gây chuyện. Cái thân hình vạm vỡ, bắp tay cuồn cuộn này, chắc chắn là đi lén lút vác gạch kiếm tiền tích cóp.
Buổi chiều, ban đầu Triệu Tín Bác định rủ Lục An ra ngoài ăn ké một bữa, không ngờ Lục An lại cầm cái nồi lên, trong tủ lạnh đầy ắp đồ ăn.
Sau đó anh ta thấy Hạ Hồi cầm chìa khóa mở cửa, chầm chậm bước vào rồi đi một vòng, thấy Triệu Tín Bác ở đó thì lại quay người bỏ đi.
“Cái này cái này cái này... Tình huống gì đây?” Triệu Tín Bác với vẻ mặt quỷ dị, đứng sững tại chỗ.
“À, nàng dâu tương lai của anh.” Lục An nói.
“Thảo, cậu nói thẳng là bạn gái của cậu không được à?”
“À không, cô ấy không phải bạn gái của anh.”
Hả?
Triệu Tín Bác chậm rãi gõ ra một dấu hỏi.
“Chờ anh nấu cơm cho cô ấy xong, hai chúng ta sẽ ra ngoài uống rượu.” Lục An hô, “Cô ấy muốn ăn đùi gà, anh đã ướp đến trưa, không nấu thì phí mất.”
“...Tạm biệt, cậu cứ ăn cùng cô gái của cậu, nàng dâu tương lai của cậu đi.”
Triệu Tín Bác quay đầu bỏ đi: “Sớm biết hai cậu sống chung tôi đã không đến rồi.”
“Đừng có nói lung tung, cô ấy ở cửa đối diện mà.”
Triệu Tín Bác: ?
Ra hành lang, anh ta ngó sang cánh cửa đối diện rồi lại nhìn sang nhà Lục An. Hai người này ở cửa đối diện, thế mà đến giờ ăn cơm cô gái kia lại cầm chìa khóa mở cửa nhà Lục An đi vào ăn cơm...
Đầu óc anh ta có chút không thể tiếp thu nổi.
Nhìn bóng lưng Triệu Tín Bác rời đi như một con chó, cửa phòng Hạ Hồi mở ra, cô lại lấy chìa khóa bước vào phòng Lục An.
“Vừa nãy đó là ai vậy?” Cô đi vào bếp lục lọi, cầm lấy một lát cà chua bỏ vào miệng.
“Triệu Tín Bác, chính là tổ tiên của Triệu Hoa ấy mà.”
Lục An nói, mối liên hệ duy nhất giữa ba trăm năm sau và hiện tại, có lẽ chính là dòng độc đinh của nhà lão Triệu kia. “Đợi khi em nhớ ra thì sẽ biết, cứ hỏi thăm là được.”
Triệu Tín Bác chắc chắn không thể ngờ rằng anh ta lại được giới thiệu như vậy, hai người họ lại bàn luận chuyện ba trăm năm sau ngay tại đây một cách hết sức tự nhiên.
“Có gì mà phải hỏi.” Hạ Hồi chỉ thuận miệng nhắc tới, chẳng có hứng thú với tổ tiên của ai cả, dù sao cũng đâu phải tổ tiên của cô. Nguồn gốc họ Hạ rất rõ ràng, nếu có người họ Hạ thì cô còn có thể chú ý thêm một chút. Còn những họ khác thì thôi, đây là một thế gia vọng tộc, đứng thứ mười một.
Lục An nghĩ đến ba trăm năm sau Triệu Hoa bị tật ở chân, thì cũng nên được coi là hậu bối của anh, dù sao anh và Triệu Tín Bác đã kết bái huynh đệ như một trò đùa.
Hạ Hồi vụng trộm lén lấy hai lát cà chua, bị Lục An phát hiện thì đặt lên nóc tủ bát cao chót vót. Cô nhón chân lên cũng không với tới, đành bất đắc dĩ quay người ra ngoài.
“Quỷ hẹp hòi.”
Cô liếc mắt nhìn Lục An, ánh mắt dừng lại trên môi anh, rồi dừng lại một thoáng. Bỗng nhiên cảm thấy hơi khô khốc, cô không khỏi mím môi.
“Cô ấy... còn ở đó hay không?” Lục An đột nhiên hỏi.
“Ừm?”
Hạ Hồi chợt giật mình mới phản ứng lại: “Anh muốn làm cái gì?”
“Không có gì, chỉ là hỏi một chút thôi.”
“Mơ đi! Em không cho cô ấy đi ra đâu.” Hạ Hồi mặt chợt đỏ bừng lên, quay mặt đi, trông có chút ngốc nghếch đáng yêu.
“Anh có nói làm cái gì đâu...”
“Anh biến thái!”
“Anh chính là hỏi một chút thôi mà.”
“Anh chính là biến thái!” Hạ Hồi lớn tiếng nói, “Anh thích sờ chân của em!”
“...Em dám nói lại sao?”
Lục An xấu hổ quá hóa giận, buông cái thớt gỗ xuống, quay người về phía cô.
Hạ Hồi lôi ra cây dùi cui điện.
Lục An lấy ra hai quả trứng gà đập vào chén, tiếp tục nấu cơm.
Màn uy hiếp kết thúc, Hạ Hồi hừ một tiếng rồi quay lại phòng khách.
Đợi đến khi đùi gà đã chiên xong được bưng ra, Hạ Hồi ngồi trên ghế sofa bấm bút bi, vẻ mặt xuất thần, phát ra tiếng lách cách. Lục An cứ nghĩ cô đang suy tư chuyện gì quan trọng.
Kết quả lại nghe cô hỏi: “Nếu như trong thẻ ngân hàng của em bỗng dưng có thêm mấy chục triệu, sau đó em không đụng đến số tiền gốc, mà số tiền này mỗi ngày có thể sinh ra hai nghìn đồng tiền lãi, vậy em có thể tiêu hai nghìn đồng tiền lãi này không?”
Lục An: ? ?
“Em đừng có vọng động đấy nhé, anh làm chó săn của em là được rồi, đừng có vất vả lắm mới từ ba trăm năm trước đến đây lại bị tóm vào đấy.”
“Cái này cũng không được sao?” Hạ Hồi còn tưởng mình sắp phát tài.
“Trước tiên nói anh nghe làm thế nào mà trong thẻ của em lại có thêm mấy chục triệu đã.” Lục An hỏi.
Sau đó anh trông thấy ánh mắt Hạ Hồi chuyển hướng chiếc máy tính công nghệ cao của cô.
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free.