(Đã dịch) Liếm Chó Ba Năm, Không Liếm Mắng Ta Cặn Bã Nam! - Chương 133: Ta hi vọng các vị có thể bao ở miệng của mình!
"Thật sao?"
Cố Trường Tô cười lạnh một tiếng, nhặt thanh cương đao dưới đất lên, ngón cái khẽ vuốt dọc lưỡi đao sắc bén.
"Cố, Cố thiếu... có chuyện gì chúng ta từ từ nói, tôi thật sự biết lỗi rồi."
Mã Lục bỗng hít sâu một hơi, hai chân rũ rời, trực tiếp khụy xuống đất. Cả khuôn mặt y lập tức tái mét, tim đập loạn xạ.
Đúng lúc này, Cố Trường Tô đột ngột nắm chặt chuôi đao, dứt khoát đâm xuống. Chỉ thấy một vệt sáng của lưỡi đao lóe lên trong phòng, sau đó tiếng "Bang" vang lên.
Mã Lục sợ đến choáng váng cả người, một dòng nước ấm khẽ rỉ ra từ cơ thể y. Thế nhưng một lúc sau, Mã Lục dường như không hề cảm thấy đau đớn, y chậm rãi mở hai mắt ra.
Đập vào mắt y là thanh cương đao đang cắm trên sàn nhà, chỉ cách cơ thể y một ly.
"Thế nào, trò đùa này của ta có buồn cười không?"
Cố Trường Tô nhìn thứ chất lỏng chảy ra trên đũng quần Mã Lục, hờ hững hỏi.
So với Lưu Mãnh hay Thiết Hổ, Mã Lục lúc này yếu kém hơn hẳn. Người trước tuy độc ác, nhưng vẫn có chút gan dạ, không biết sợ chết. Còn kẻ sau thì hoàn toàn chỉ là một kẻ nhát gan.
"Đa tạ Cố thiếu đã nương tay."
Mã Lục lau mồ hôi trên trán, cố giữ vẻ bình tĩnh nói. Vừa rồi thực sự khiến y sợ mất mật, may mắn chỉ là một phen sợ bóng sợ gió. Mặc dù đây là địa bàn của bang Đao Búa, nhưng nếu Cố Trường Tô thật sự dám ra tay với y, thì dù có đông người đến cũng chẳng làm được gì. Cũng may, cuối cùng đối phương không có hạ sát thủ. Giờ khắc này, cũng khiến y nhận ra sự đáng sợ của Cố Trường Tô.
"Nói xem! Việc sắp đặt hôm nay có phải do ngươi chủ mưu không?" Cố Trường Tô ngồi xổm xuống, tò mò nhìn Mã Lục.
Mã Lục không nói gì, ánh mắt y theo bản năng liếc nhìn về phía Diệp Hàn đang đứng ở góc phòng. Cố Trường Tô, y không dám trêu chọc. Diệp Hàn, y cũng tương tự không dám trêu chọc. Mặc dù bang Đao Búa không e ngại bọn họ, nhưng điều đó không có nghĩa là Mã Lục y không sợ. Nếu họ ra tay, chắc chắn có thể lấy mạng y bất cứ lúc nào. Y vốn dĩ luôn tiếc mệnh. Nếu sớm biết Cố Trường Tô khó đối phó đến vậy, lúc trước y đã chẳng nhận lời ngồi vào vị trí đại ca này.
Và động tác nhỏ tinh tế này của y, tự nhiên không qua được mắt Cố Trường Tô. Trong lòng hắn cũng đã có câu trả lời.
"Huynh đệ kia, ta biết ngươi đánh nhau rất giỏi. Nhưng đây chính là Bắc Nhai, ngươi tốt nhất đừng quá kích động!"
"Đúng vậy, tiểu huynh đệ, ta thấy ngươi bây giờ tốt nhất vẫn nên hạ đao xuống, chúng ta mới có thể nói chuyện tử tế."
"Cố thiếu, tôi biết Cố gia các anh ở Ma Đô có thực lực không hề tầm thường, nhưng nơi này dù sao cũng là địa bàn của bang Đao Búa. Nếu anh thật sự ra tay, lát nữa sẽ khó mà kết thúc ổn thỏa..."
Thấy Cố Trường Tô không tiếp tục động thủ nữa, những người cầm đầu của các thế lực khác trong phòng bao cũng không kìm được mà lên tiếng khuyên nhủ, nhưng chẳng ai dám bước lên ngăn cản. Thực lực Cố Trường Tô vừa thể hiện quá mạnh mẽ. Hầu như không ai trong số những người ở đây là đối thủ của hắn. Nếu xông lên khuyên can, đối phương mà không vui lòng nghe, thì mình rất có thể cũng sẽ bị vạ lây. Chẳng việc gì phải mạo hiểm mà làm vậy, đùa giỡn với mạng sống của mình. Việc có thể lên tiếng giúp Mã Lục đã được coi là hết lòng hết dạ rồi.
Cố Trường Tô một lần nữa nắm chặt cương đao, đóng sầm cửa phòng bao lại, quay đầu nhìn về phía mọi người ở đây, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo.
"Sao nào? Các ngươi muốn giúp Mã lão đại à?"
Toàn là lũ cáo mượn oai hùm. Nếu không phải bản thân Cố Trường Tô còn có chút thực lực, thì hôm nay hắn và Ôn Cửu Nhi có lẽ đã bị đám người này hãm hại đến chết rồi. Giờ phút này mới đứng ra nói tốt, có phải đã hơi muộn rồi không?
"Huynh đệ, đây là chúng ta đang nhắc nhở ngươi. Thế lực của chúng ta cũng không kém gì Địa Vân Đường, chẳng lẽ ngươi muốn đắc tội tất cả chúng ta sao?"
Cái gã đàn ông gầy gò, thấp bé kia nhắc nhở, trong lời nói có thêm một tia cảnh cáo. Bọn họ ở Bắc Nhai quả thật đều là những nhân vật có tiếng, ai gặp cũng phải nể mặt gọi một tiếng "Đại ca". Bây giờ lại bị một thiếu gia thế gia khóa trong phòng, đơn giản là không coi họ ra gì. Hắn thừa nhận Cố Trường Tô quả thật có thể đánh. Nhưng hắn dám đắc tội tất cả các thế lực ở đây sao?
Bá ——
Vừa dứt lời, chỉ thấy một vệt sáng trắng lóe lên. Ngay sau đó, một thanh cương đao từ trên không bay vút tới, cánh tay phải của gã đàn ông thấp bé trực tiếp bị chém đứt lìa, rơi xuống đất.
"A! !"
"Tay của ta...."
Sắc mặt gã đàn ông thấp bé tái mét, y lảo đảo ngã khuỵu xuống đất, đau đớn nhìn cánh tay phải đẫm máu trên sàn, thê thảm kêu lên. Động tác của Cố Trường Tô vừa rồi quá nhanh. Gã thậm chí còn chưa kịp phản ứng, thì cánh tay phải đã bị đối phương chém đứt.
"Ta ghét nhất bị người khác uy hiếp. Cho nên, ta hy vọng mọi người có thể giữ im cái miệng của mình."
Cố Trường Tô lạnh lùng nhìn gã đàn ông thấp bé một cái, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt quét về phía những người còn lại trong phòng. Chứng kiến cảnh này, đám người lập tức không một ai dám đứng ra phản đối nữa. Bọn họ ở Bắc Nhai quả thật đều là những nhân vật có máu mặt, nhưng lần này dự tiệc căn bản không mang theo bao nhiêu người. Huống chi bọn họ hiện tại lại còn đang ở trong một phòng bao không có nhiều người. Đương nhiên, bọn họ cũng có thể dùng điện thoại liên hệ thủ hạ bên ngoài. Nhưng chẳng biết tại sao, họ lại có một sự kiêng kỵ khó tả đối với Cố Trường Tô, thậm chí cảm thấy chỉ cần mình dám gọi điện thoại liên lạc bên ngoài, một giây sau rất có thể sẽ bị đối phương phát hiện. Huống hồ, hôm nay là sân nhà của bang Đao Búa. Ngay cả Mã Lục, lão đại bang Đao Búa, cũng không dám ra tay với Cố Trường Tô, thì bọn họ tự nhiên cũng không dám hành động bừa bãi.
Mọi bản quyền của bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.