(Đã dịch) Linh Thư - Chương 24: Mở rộng.
Trên khoảng sân tập trống trước đây của làng Rừng Đá, nay đã được trang bị nhiều loại dụng cụ lạ lùng. Nào là khóa đá, mộc nhân, mộc thú, còn cả giá đựng các loại vũ khí bằng gỗ nữa. Sân tập cũng được kẻ vạch phân chia thành từng khu vực trên mặt đất: một khu được thủ lĩnh gọi là khu tinh anh và một khu bình thường. Mỗi tháng, thủ lĩnh của làng sẽ sắp xếp lại vị trí của đám trẻ giữa hai khu. Người mạnh sẽ thăng hạng và kẻ yếu sẽ tụt hạng. Vân nghĩ ra cách này để kích thích bọn trẻ rèn luyện tích cực hơn. Hiệu quả cũng tương đối tốt, đa số bọn trẻ bắt đầu có khí cảm và luyện được chân khí, thậm chí vài đứa đã đạt đến cảnh giới Da thịt cao cấp.
Không khí giữa đám trẻ trên bãi tập cũng trở nên căng thẳng hơn, không còn tiếng cười đùa vui vẻ vốn có của tuổi trẻ. Một phần cũng bởi vì thủ lĩnh dạo gần đây nghiêm khắc hơn rất nhiều, chỉ cần phạm sai lầm nhỏ cũng sẽ bị phạt ngay lập tức. Phần nữa là do chúng đến từ những gia đình khác nhau: có đứa là con của nô lệ, có đứa là con của người bản tộc Rừng Đá, có đứa lại là con của tộc Sói Xám. Bởi vậy, chúng coi lẫn nhau đều là đối thủ, đứa nào cũng cố gắng thể hiện mình tốt hơn, giỏi hơn những đứa khác.
Ở thế giới cũ của Vân, hầu như mọi binh lính đều tu luyện võ học. Họ rèn luyện thể lực, đứng tấn, luyện quyền để tạo ra khí cảm. Từ đó, cơ thể họ có thể sinh ra một loại năng lượng gọi là chân khí. Chân khí này giúp họ rèn luyện cơ thể mạnh hơn theo từng cảnh giới, từ ngoài vào trong: bắt đầu từ luyện Da thịt, luyện Cơ bắp, luyện Gân mạch, luyện Xương cốt, rồi đến luyện Đan điền, Kỳ kinh bát mạch và từng huyệt đạo trên cơ thể. Dần dần, cơ thể họ sẽ trở nên mạnh mẽ phi thường. Tuy nhiên, có một vấn đề nảy sinh là để tạo ra chân khí, cơ thể cần bổ sung rất nhiều năng lượng. Nói đơn giản, họ sẽ phải ăn uống nhiều hơn bình thường. Do đó, Vân bắt đầu đau đầu về chuyện lương thực của cả làng.
Kể từ lần trước đánh chiếm làng Sói Xám, anh đã chiếm được lượng lương thực rất lớn, đáng lẽ đủ cho cả làng sinh tồn đến mùa thu hoạch. Tuy nhiên, e rằng đến mùa thu hoạch kế tiếp, lương thực thu hoạch được cũng không đủ cung cấp cho cả làng tiêu thụ.
Nguồn lương thực trong làng vốn đến từ ba khu vực: đất canh tác, bãi chăn nuôi và bãi săn. Bởi vậy, cách đơn giản nhất để tăng cường lương thực thu vào là phải tăng thêm các nguồn cung.
Đầu tiên là đất canh tác. Ban đầu, theo lời hứa cấp đất canh tác cho mọi người, anh đã cho mở rộng rất nhiều diện tích đất. Tuy nhiên, năng suất canh tác của mỗi hộ vẫn còn thấp. Dù mỗi người đều có ruộng để canh tác, nhưng trên thực tế, diện tích ruộng tương đối nhỏ so với sức lao động của họ. Cũng bởi vì thời gian quá ngắn, anh cần nhanh chóng ổn định lòng dân nên chưa thể thực hiện một cách tối ưu nhất. Như vậy thì, anh còn có thể mở rộng đất canh tác nữa. Số lượng đất ruộng lúc này khoảng 150 khoảnh, mỗi khoảnh nếu được mùa cũng nuôi được 3 người trong nửa năm. Nhưng vì lượng lương thực tiêu hao lớn, mỗi khoảnh đất cùng lắm chỉ nuôi được 1.5 người. Như vậy, theo anh, ít nhất cũng phải mở rộng gấp đôi số lượng khoảnh ruộng mới đủ.
Về đất chăn nuôi, anh cũng dọn ra một bãi cỏ khoảng 50 khoảnh đất, đủ để nuôi dưỡng hơn 200 con gia súc. Đa số diện tích của làng đều là những bãi đá vụn với cỏ mọc xen kẽ, nên cũng có thể mở rộng khu vực nuôi thả một cách tự nhiên. Tuy nhiên, dù mở rộng nhưng không có đủ gia súc thì cũng bằng không. Việc chăn nuôi bị giới hạn rất lớn bởi lượng sinh sản của đàn vật nuôi. Tạm thời, anh sẽ giới hạn việc g·iết mổ vật nuôi để lấy lương thực. Hi vọng đến sang năm, số lượng đàn có thể tăng lên nhiều hơn.
Cuối cùng là các bãi săn. Để mở rộng đất canh tác, tất nhiên các bãi săn sẽ phải thu hẹp. Có lẽ anh có thể kết hợp sáu bãi săn cũ và quy hoạch lại thành ba bãi săn lớn. Đám thợ săn sẽ thường xuyên đóng quân tại ba bãi săn này để tuần tra thường xuyên hơn. Đám trẻ sẽ được phái đi hỗ trợ, kết hợp với việc rèn luyện thực chiến.
Đã xác định được mục tiêu, Vân gọi các thân tín vào giao việc.
Anh cũng có một nhóm cận vệ 7 người. Đó là những người thông minh, nhanh nhẹn, có tư chất lãnh đạo được anh chọn lựa để giao phó nhiệm vụ phụ tá. Bọn họ đa số đều là những người có tiếng nói trong làng nên việc truyền lệnh của anh đến mọi người cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Tất nhiên, trong số 7 người này cũng có Sơn và Hà trong đội. Kiến thức của họ dù sao vẫn hơn xa đám người bình thường.
Thấy 7 người lần lượt bước vào trong phòng, Vân mỉm cười tiến đến bắt tay chào hỏi. Được lãnh đạo bắt tay đã đủ khiến tinh thần tích cực của cả đám được nâng lên rất nhiều.
- Mấy anh em ngồi đi, tôi có việc cần anh em giúp đỡ đây.
Nói thế nhưng thực ra căn phòng khá sơ sài, chẳng có mấy bàn ghế. Cả đám cũng đã quen rồi nên cứ ngồi xếp bằng dưới đất cho tiện. Lỡ có dính bẩn thì phủi mông hai cái là xong.
Vân lấy ra một tấm da lớn với nhiều hình vẽ trải ra trên mặt đất. Anh chỉ xuống tấm da nói:
- Hiện tại, chúng ta đang gặp vấn đề về lương thực trong mùa tới. E rằng đất canh tác sẽ không đủ nuôi sống các miệng ăn trong làng. Theo mọi người chúng ta phải làm gì?
- Thiếu đất canh tác thì mở rộng thêm thôi, thủ lĩnh?
- Đúng! Vậy thì chúng ta phải bàn bạc kỹ xem mở rộng ở đâu? Mở rộng bao nhiêu? Cần bao nhiêu người làm việc?
- Thủ lĩnh ơi, bây giờ đang giữa mùa đông rồi. Nếu chúng ta mở rộng vào mùa xuân sẽ hợp lý hơn. Lúc đó chúng ta có thể canh tác ngay lập tức chứ bây giờ mở rộng đất canh tác cũng bỏ phí thôi ạ.
- Đúng vậy, nhưng việc mở rộng c��ng cần nhiều giai đoạn và công việc lớn. Nếu chúng ta không giải quyết sớm thì đến mùa xuân, khi đa số mọi người bận gieo hạt, chúng ta sẽ không đủ nhân lực để làm việc.
- A cái này tôi cũng không nghĩ ra! Thủ lĩnh đúng là thủ lĩnh.
- Ha ha, cậu biết nịnh lãnh đạo đấy! Sau này cậu sẽ còn tiến xa.
Mấy gã còn lại lườm gã đàn ông đang giả vờ gãi đầu ngượng ngùng, thầm nghĩ: "Hừ, được lắm!"
- Mọi người nhìn vào đây nhé. Khu vực này là khu đất canh tác cũ, đây là khu vực mở rộng từ khu đất canh tác cũ. Khu này gần như đã đến giới hạn rồi, nguồn nước không đủ mà đất trống cũng không đủ. Xung quanh có khá nhiều núi đá nhỏ chắn lối, vậy nên chúng ta không thể tiếp tục mở rộng ở đây được.
- Chỗ này có một nguồn nước, thủ lĩnh. Tôi đi săn qua đây nhiều lần rồi, nơi này có một khoảng đất nhỏ khá phì nhiêu, trồng lương thực rất tốt.
- Tôi biết chỗ đó, địa thế rất hẹp, chỉ khoảng 10 khoảnh đất canh tác thôi, con suối cũng khá nhỏ, thủ lĩnh ạ.
- Không sao, cứ tạm đánh dấu đã. Còn ai biết chỗ nào nữa không?
Mấy gã đàn ông nhìn nhau, lúc này họ vẫn chưa nhớ ra được. Còn Sơn và Hà thì hoàn toàn chịu thua, họ sao hiểu rõ khu vực này bằng dân bản địa.
- Con biết một nơi, thưa cha.
- Thông à, con chỉ cho cha xem.
Chàng trai trẻ tuổi nhất trong đám, cũng là con nuôi của Vân, hơi rụt rè chỉ tay xuống một khu vực trên bản đồ.
- Khu vực này ạ, chỗ này có một con suối lớn làm nguồn nước, xung quanh là cỏ lau, ít cây cối lớn, có thể mở rộng khá nhiều đất đai. Nhưng khu vực này giáp với bãi săn của một tộc khác. Con e dân làng mình có thể bị tấn công ấy ạ.
- Tộc nào vậy?
- Tộc làng Kè.
- Dân làng đó ra sao? Có mạnh không? Quan hệ với làng ta như thế nào? Từ lúc ta đến có vẻ cũng không có xích mích gì chứ?
- Họ là dân du cư. Tộc làng này sống chủ yếu bằng việc đi săn thú nên ít khi có chỗ cố định. Tộc của họ cũng không nhiều nhưng rất thiện chiến, hung hãn. Tộc ta trước đây khá là nghèo, ít khi va chạm với họ, nếu có gặp thì cũng tránh đi thôi.
- Được rồi, Sơn và Hà, hai cậu đi điều tra tộc làng này. Nếu chúng có uy hiếp đ���n tộc ta thì sẽ giải quyết luôn.
Cả hai: Rõ!
- Được rồi, những người còn lại theo tôi đi điều tra các khu vực lân cận khác, chúng ta cần tìm kiếm nhiều địa điểm hơn để lựa chọn.
- Vâng thưa thủ lĩnh.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.