(Đã dịch) Linh Thư - Chương 31: Tiệc vui chóng tàn.
Đèn đuốc lại sáng bừng khắp quảng trường làng. Chỉ khác là giờ đây, một tòa tế đàn lớn đã sừng sững giữa quảng trường, được trang hoàng rực rỡ với vô vàn ngọn đuốc, chẳng khác nào cây thông Noel trong đêm Giáng sinh. Nhờ tòa tháp cao đến bảy, tám mét mà cả khu đất rộng lớn được chiếu sáng như ban ngày. Nhiều người dân đang tất bật chuẩn bị cho một bữa tiệc linh đình để đón tiếp vị khách quý.
Họ không ngừng rỉ tai nhau về một vị thần nữ tuyệt mỹ, người sở hữu năng lực khó lường, có thể chữa khỏi mọi bệnh tật. Niềm háo hức và tò mò ấy càng khiến họ mong đợi bữa tiệc tối nay hơn bao giờ hết.
Lynl cùng đoàn người của mình đến khu đất trống sau khi chữa trị thêm cho một bệnh nhân nữa. Cơn mệt mỏi bắt đầu ập đến. Cô dần hiểu ra tầm quan trọng của việc tiết kiệm năng lượng. Dù sao, giờ đây cô mang một thân thể đặc biệt, chỉ có thể hoạt động khi có đủ năng lượng tích trữ.
– Cô có thể trụ được qua bữa tiệc tối nay không?
– Chắc vẫn được chứ?
– Tôi sẽ để Ti Bê từ nay đi theo cô. Nó sẽ bảo vệ cô mỗi khi cô cần nạp năng lượng.
– Vậy thì tốt quá. Nó rất dễ thương.
– Ừ.
Vân dẫn cô ngồi cạnh anh, tại vị trí trung tâm của bữa tiệc. Khi mọi người nhận ra thủ lĩnh đã đến, điều đó cũng đồng nghĩa bữa tiệc sắp bắt đầu. Dần dần, từng người ổn định chỗ ngồi. Các vị trưởng lão được sắp xếp ngồi gần thủ lĩnh, các đội săn ngồi ở vị trí cao hơn, sau đó là thanh niên, phụ nữ và trẻ em. Dần dà, họ cũng bắt đầu hình thành ý thức về phân cấp xã hội một cách tự nhiên.
– Mọi người hôm nay hãy thoải mái hết mình. Chúng ta hãy để cho vị khách quý thấy được bản sắc, những chiến công anh hùng của dân tộc ta. Thấy được sức sống của tộc ta vượt xa bất cứ bộ tộc nào khác!
Vân đứng lên tuyên bố bữa tiệc bắt đầu. Thực ra, bữa tiệc chẳng hề cầu kỳ. Đơn giản chỉ là mọi người quây quần ăn uống, trò chuyện rôm rả. Vài gã thợ săn đứng lên kể lại những chiến tích săn bắn của mình, những lần đối đầu với thú dữ. Có ông lão lại kể về sự tích tổ tiên đi khai hoang mở đất. Đời sống của họ cũng đơn giản, không có nhiều thứ để giải trí. Cũng nhờ Vân nghĩ ra trò đấu vật, nên bữa tiệc cuối cùng cũng trở nên đặc sắc hơn khi hai gã thợ săn quyết định so tài với nhau.
Không khí cả làng cũng trở nên sôi động hơn, tiếng hò hét cổ vũ làm rung chuyển cả khu rừng vốn yên tĩnh.
Lynl ngắm nhìn đám đông với những tiết mục văn nghệ giản dị. Cô cũng trở nên háo hức vui vẻ hơn. Tình cảm của họ không hề toan tính, cũng chẳng giấu giếm. Khi hai chiến sĩ mỏi mệt và cuộc đấu kết thúc, cô cũng đứng dậy đi đến trước bãi đất trống. Cô cất tiếng hát.
Giọng hát của cô cũng tuyệt vời không kém vẻ đẹp ngoại hình. Mặc dù ngôn ngữ cô hát không ai hiểu được. Cô hát bằng thứ ngôn ngữ của cha mẹ mình, một thứ ngôn ngữ có lẽ nay đã hoàn toàn biến mất.
Tiếng hát thánh thót như ca ngợi những chiến sĩ dũng cảm, những con người chăm chỉ, kiên cường, khiến đám đông càng lúc càng xúc động. Họ chưa bao giờ biết đến âm nhạc. Tiếng hát của cô đã mang đến một trải nghiệm mà họ chưa từng cảm nhận. Họ sung sướng, khóc, cười, rồi lại nín lặng.
Lynl bắt đầu nhảy múa theo tiếng hát. Cô khiêu vũ uyển chuyển theo từng nốt nhạc. Một vũ điệu hình thể như minh họa cho lời ca tuyệt mỹ, đem lại cả sắc, cả hình cho tiết mục biểu diễn.
Vân cũng hoàn toàn bị cuốn hút bởi vũ điệu của cô. Dù đã sống qua hai kiếp, đây vẫn là lần đầu tiên anh chứng kiến một giọng hát, điệu nhảy tuyệt đẹp đến thế. Chiếc váy đơn sơ càng làm cô đẹp hơn.
Điệu nhảy kết thúc, nhưng thay vì tiếng vỗ tay rầm rộ, chỉ có một khoảng lặng không tiếng động. Cô bắt đầu thấy hơi xấu hổ, cúi người xin lỗi mọi người vì sự đường đột của mình. Chỉ là do cô bỗng muốn góp một tiết mục để đáp lại vì bữa tiệc nồng hậu mà họ đã dành cho cô. Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên cô được đón tiếp như vậy.
– Thần nữ, ta muốn cưới nàng làm vợ!
Một gã thanh niên trẻ tuổi xúc động đến mức đứng bật dậy thốt lên. Hắn kích động vì cảm xúc dữ dội. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được niềm hạnh phúc đến vậy.
– Bốp!!
Một bạt tai giáng thẳng vào mặt gã.
– Thứ phàm phu tục tử như ngươi mà dám có ý nghĩ đê tiện đến vậy sao? Nàng là thần nữ, là con gái của thần. Là người mà mày có nằm mơ cũng không thể với tới được. Thần ngự trên trời, còn mày chỉ ở dưới đất mà thôi. Bất cứ kẻ nào dám khinh nhờn thần nữ sẽ phải chịu tội chết.
Cơn giận của Vân bùng nổ dữ dội, tiếng quát của anh cũng khiến mọi người sợ hãi. Nhiều người có ý nghĩ tương tự gã thanh niên cũng vội vàng giấu nhẹm đi.
Lynl cũng bất ngờ vì lời cầu hôn ngây thơ trong sáng. Nhưng phản ứng quá khích lần nữa của Vân khiến cô không hài lòng. Cô nhẹ nhàng bước đến bên cậu trai. Bàn tay ấm áp của cô chạm vào má gã.
– Cậu đỡ hơn chút nào chưa?
Sự sợ hãi, xấu hổ, tức giận của gã bỗng biến đi đâu mất. Thấy thần nữ đến gần mình đến vậy, đầu gã càng thêm nóng bừng như lửa.
– Tôi... Tôi sẽ dùng tính mạng mình để bảo vệ nàng. Quyết không để bất cứ kẻ nào xâm phạm đến nàng.
Vân vội tách Lynl ra khỏi gã thanh niên. Anh lườm Lynl, thầm trách cô quá ngây thơ, quá trong sáng. Để tránh mọi chuyện đi xa hơn, Vân tuyên bố bữa tiệc kết thúc ngay lập tức. Anh hạ lệnh cho các trưởng lão và cận vệ sắp xếp đưa thần nữ đi nghỉ ngơi.
Mặc dù bữa tiệc kết thúc một cách bất ngờ, không ai đoán trước, nhưng nó đã để lại cảm xúc mãnh liệt, khiến đêm đó nhiều người trằn trọc không ngủ được.
-----------
Mùa xuân đã đến, đây là thời điểm bận rộn nhất cả năm. Hầu như mọi cánh đồng đều có người làm việc. Họ khai khẩn, đào nương rẫy, gieo hạt, trồng cây. Đây cũng là lúc cần nhiều nhân lực nhất trong năm. Nhưng cũng may, năm nay sức lao động vượt xa so với trước. Hầu như toàn bộ dân làng đều khỏe mạnh hơn nhờ có Lynl chăm sóc chữa trị. Nhờ vậy mà toàn bộ dân làng đều yêu quý cô. Họ coi cô là bảo vật của làng mà không bộ tộc nào có được. Nhất là những đội thợ săn, họ thường xuyên bị thương khi đi săn thú. Nhiều khi không kịp chữa trị khiến vết thương trở nặng. Khá nhiều chiến binh không may mất đi sức chiến đấu. Nhưng từ khi có Lynl, mọi chuyện đã khác, hầu như mọi loại vết thương cô đều có thể chữa trị được. Do vậy mà họ chiến đấu cũng dũng cảm hơn, sức chiến đấu cũng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Vân cũng bận rộn hơn vì có quá nhiều việc phải giải quyết. Từ việc điều chế yêu huyết, lựa chọn danh sách thiếu niên để chuẩn bị sử dụng yêu huyết, đến sắp xếp nhân lực canh tác vụ mùa, mua sắm bổ sung lương thực, vũ khí. Đặc biệt là Lynl, cô có nhiều lúc khá bồng bột, lại quá đỗi ngây thơ. Vì vậy, anh cũng phải tốn thời gian sắp xếp người bảo vệ kỹ càng và theo dõi sát sao để tránh cô bị lợi dụng.
– Thủ lĩnh, Thần nữ có việc muốn gặp ngài ạ.
– Ừ, cho cô ấy vào đi.
Từ lúc Vân làm thủ lĩnh, anh cũng cho xây dựng một căn nhà lớn làm trụ sở hành chính, tách biệt với nơi ở và sinh hoạt. Các đời thủ lĩnh trước cũng chẳng ai nghĩ đến điều đó, họ sống đâu thì làm ở đó nên nhiều khi có những lúc bất tiện. Việc xây dựng riêng một căn nhà như vậy cũng giúp dân làng luôn biết phải tìm anh ở đâu. Tương lai cũng dễ tiếp đãi khách khứa hoặc sứ giả từ bộ tộc khác.
Lynl bước vào gian nhà, vẻ buồn chán lộ rõ trên khuôn mặt cô. Vân gần như ngay lập tức đoán được suy nghĩ của cô. Anh cướp lời trước.
– Cô đến đúng lúc lắm, tôi lại có việc cần cô giúp đỡ đây.
– Vậy sao? Việc gì vậy?
Vân cười thầm, nét buồn chán trên khuôn mặt cô lập tức tan biến. Anh đã đoán trước cô đang buồn chán bởi không có chuyện để làm. Hầu như toàn bộ dân làng đều khỏe mạnh không có bệnh tật gì, do đó mấy ngày nay cô cũng không có việc gì để làm. Theo như các cận vệ báo lại, mấy hôm nay cô còn thường xuyên hỏi bất cứ ai cô gặp xem họ có cần giúp đỡ gì không. Điều đó có nghĩa là cô cần một lý do để ở lại, nếu không cô có thể bỏ về với Phong mất.
Vân nhìn dáng vẻ sốt sắng của cô, anh nói.
– Dạo này các em nhỏ trong làng cũng đang không có người trông nom do phần lớn cha mẹ chúng phải dành cả ngày làm việc ngoài đồng. Tôi đang nghĩ đến việc xây dựng nhà trẻ.
– Nhà trẻ ư? Vậy anh cần tôi làm gì?
– Ừ, tôi sẽ tập trung các em nhỏ từ sơ sinh đến bảy tuổi lại một nơi. Để chăm sóc và dạy dỗ chúng. Những việc nặng nhọc, tôi sẽ giao cho một vài người phụ nữ lớn tuổi làm. Còn cô sẽ phụ trách dạy dỗ bọn chúng.
– Dạy dỗ ư? Nhưng tôi có biết dạy gì đâu.
– Cô dạy gì cũng được, miễn sao chúng hiểu lễ nghĩa, lớn lên biết phân biệt điều tốt xấu là được. À mà cô có thể dạy chúng âm nhạc, chữ viết, vẽ tranh cũng được.
– Những cái đó tôi có thể dạy được... Nhưng mà...
– À mà cô định tìm tôi làm gì?
– Tôi định hỏi anh bao giờ tôi có thể về nhà thôi.
– Bây giờ đây là nhà của cô. Có chỗ nào khiến cô không thoải mái à? Hay có kẻ nào dám xúc phạm cô không? Để tôi trừng trị ngay. Cứ nói ra.
– Không... Không phải đâu. Tại tôi nhớ...
Vân thầm cay đắng. Cô nhớ Thần vương chứ gì? Anh tiếc hận vì mình không phải người đàn ông đầu tiên của cô. Đâu dễ gì đàn bà quên được mối tình đầu. Nhưng anh chắc chắn sẽ làm được. Anh sẽ khiến cô quên đi.
– Thần vương đã dặn cô phải giúp tôi mà. Nếu chúng ta giúp đỡ dân làng phát triển tốt, anh ấy sẽ có ngày cho gọi cô về thôi.
– Ừ, vậy được rồi tôi sẽ giúp anh dạy dỗ đám trẻ.
Phải rồi, cô đã có công việc hàng ngày rồi thì dễ gì mà bỏ về được nữa. Vân thầm khen ngợi bản thân mình quá thông minh. Anh biết mình đã giữ chặt được cô trong tay.
Xin trân trọng thông báo, chương truyện này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.