(Đã dịch) Linh Thư - Chương 33: Kế hoạch mới (1)
Túc bước theo sau vị thủ lĩnh lạ mặt. Càng đi, anh càng nhận ra nhiều điều ngạc nhiên và kỳ lạ về ngôi làng này. Những ngôi nhà được xây dựng theo một trật tự khá đặc biệt. Thông thường, các bộ tộc khác thường bắt chước phần nào cách xây dựng trong thị trấn, với nhà cửa và đường phố sắp xếp theo hình bàn cờ, rất thuận tiện cho việc di chuyển. Ban đầu, anh cứ ngh�� ngôi làng này được xây khá lộn xộn, nhà lớn nhà nhỏ xen kẽ, đường đi lại thì vòng vèo. Nhưng dần dần, anh nhận ra dường như có một quy luật ẩn sau cách họ bố trí những căn nhà đó. Anh thử hình dung, nếu một nhóm người lạ mặt nào đó xông vào, có lẽ họ sẽ lạc lối trong mê cung này mất. Hơn nữa, còn có những góc khuất lý tưởng để phục kích bất ngờ.
— Này nhóc, đừng dòm ngó lung tung như thế. Mau theo kịp thủ lĩnh đi chứ.
Một gã hộ vệ cao lớn huých mạnh vào lưng anh, khiến anh loạng choạng bước vội mấy bước mới giữ lại được thăng bằng.
Vân quay đầu lại cười nói.
— Chắc cậu thấy lạ vì ngôi làng chúng tôi trông lộn xộn quá nhỉ. Chúng tôi cứ dỡ nhà cũ rồi lại dựng nhà mới sau mỗi đợt cướp bóc nên nó mới ra nông nỗi này, ha ha.
— Cháu lại thấy ngôi làng sắp xếp khá có quy luật đấy chứ ạ. Những căn nhà nhỏ che chắn cho những căn nhà lớn. Những đoạn hẹp chỉ đủ hai người bước qua như thế này có thể tận dụng ưu thế phòng thủ cho những người bên trong các căn nhà lớn.
— Ồ, cậu khiến ta bất ngờ đấy. Cậu tự mình nghĩ ra điều đó sao?
— Cháu thấy nó giống mấy nơi cha cháu từng dẫn đi săn trước đây. Bởi vì bộ tộc cháu thường chia nhóm theo từng hộ đi săn nên thường ít người hơn các đội săn khác, đôi khi chính chúng cháu lại thành con mồi cho lũ thú rừng. Chúng cháu hay chọn những cánh rừng rậm rạp để phòng thủ khi bị lũ thú rừng tấn công.
— Ha ha, cậu có vẻ khá thông minh đấy. Nhưng cậu suy diễn quá rồi, tộc tôi xây lung tung đấy chứ.
— Vâng ạ.
Vân hơi bất ngờ khi cậu trai trẻ nhạy cảm phát hiện ra một phần lý do anh bố trí các căn nhà trong làng dựa theo cách sắp xếp trong doanh trại quân đội. Không chỉ giúp phòng thủ tốt hơn, nếu kẻ lạ không nắm rõ địa hình, chúng sẽ mất nhiều thời gian hơn để đến được khu doanh trại chính. Khu đại doanh nơi anh nghỉ ngơi cũng được bố trí bí mật để tránh bị phục kích bất ngờ. Dù sao thì điểm yếu của anh quá rõ ràng và nguy hiểm, nhất là khi anh nghỉ ngơi, nên anh phải tìm cách hạn chế nó đến mức thấp nhất có thể. Người bình thường ít khi nào nhận ra quy luật hay ý nghĩa của cách bố trí này, thậm chí còn thấy bất tiện. Có lẽ cậu thanh niên này có thể được đào tạo để trở thành phụ tá cho anh chăng?
Vân dẫn cậu thanh niên đến gian nhà làm việc riêng của mình. Một vài vị trưởng lão đã ngồi sẵn ở đó chờ đợi, có lẽ họ có việc gì đó muốn báo cáo. Anh bước đến chào hỏi các vị trưởng lão và dẫn họ vào nhà.
— Các vị mau vào đi, các vị chờ lâu chưa?
— Không có gì đâu thủ lĩnh, chúng tôi cũng vừa đến thôi ạ.
— Ừ, ta cũng vừa ra đón cậu thanh niên này đây. Một người con có hiếu, cõng mẹ trèo đèo lội suối đến tộc ta để xin chữa bệnh đấy.
— Ồ!?
— Ha ha, đừng ngạc nhiên thế, chúng ta vào trong thôi nào.
Sau một thời gian sắp xếp, gian phòng cũng bắt đầu đầy đủ nội thất hơn hẳn. Một cái giường nhỏ để nghỉ trưa được trải lớp da thú dày và mịn như nhung. Một chiếc bàn gỗ dài được đặt những chiếc ghế gỗ hai bên làm nơi họp. Tuy nhiên, công nghệ chế tác vẫn còn đơn sơ lắm, mặt bàn gồ ghề, mấp mô vì chưa được bào nhẵn, có nơi còn nguyên vết nứt của thân gỗ. Dù vậy, để kiếm được một mặt bàn gỗ nguyên khối cỡ lớn như thế này cũng không phải chuyện dễ. Phần đế lại là những phiến đá dày chắc chắn, ít nhất mặt bàn cũng khá phẳng, không bị kênh, đủ để Vân viết và ghi chép công việc. À, anh sử dụng thứ chữ viết từ thế giới cũ. Thực tế thì chẳng ai hiểu được anh viết hay vẽ cái gì, nhưng dẫu sao, việc ghi lại những công việc trong làng cũng giúp anh dễ nhớ và dễ quản lý hơn hẳn.
Mọi người đều nhanh chóng ngồi vào hai bên bàn họp, chỉ riêng Túc vẫn còn đang bỡ ngỡ, chần chừ đôi chút. Cùng lúc đó, một người phụ nữ trẻ trông khá ưa nhìn bưng một khay gỗ bước vào.
— Anh à, đến giờ ăn rồi đấy, nghỉ ngơi một chút đi.
— À, em đến đúng lúc lắm. Em chuẩn bị thêm mấy mâm thức ăn nữa nhé, để anh mời các vị trưởng lão dùng bữa luôn. À, cậu thanh niên đã ăn chưa? Em cứ để riêng một khay cho cậu ấy dùng trước nhé.
— Vâng ạ.
Túc ngạc nhiên trước sự hiếu khách và thân thiện của vị thủ lĩnh. Anh đã chuẩn bị tâm lý rằng những người bên ngoài làng sẽ đối xử với mình rất khác, và chắc chắn sẽ không được tử tế như thế này. Túc nhận ra người phụ nữ đã đặt khay gỗ xuống mặt bàn ngay trước mặt anh. Cô còn kéo anh ngồi xuống ghế. Nhìn bát canh thơm lừng, nóng hổi trước mặt, Túc gần như muốn trào nước mắt. Anh cố giữ vẻ mạnh mẽ, để không bị coi thường vì sự yếu đuối của mình, mặc dù trong thâm tâm anh thầm biết ơn và cảm động. Cơn mệt mỏi và đói khát vẫn còn đè nặng, khiến anh không thể chối từ bữa cơm đang nghi ngút khói trước mặt.
Vân mỉm cười nói.
— Cậu cứ ăn từ từ nhé, nếu muốn ăn thêm lát nữa tôi sẽ bảo cô ấy mang thêm cho cậu.
— Vâng ạ.
— Các vị cũng đừng ngại nhé, lát nữa chúng ta sẽ ăn sau một chút. Bây giờ, các vị có việc gì cần hỏi nào?
Một vài vị trưởng lão có vẻ e ngại khi có người ngoài ngồi nghe bên cạnh, có lẽ có những việc họ không tiện nói trước mặt.
— Thủ lĩnh, đợt này trong làng tích trữ khá nhiều da và xương thú. Kể từ lần trước làng ta bị trưởng trấn cấm vào thị trấn, chúng ta vẫn cứ tích trữ nguyên liệu đến nay đã chất đầy kho rồi đấy ạ. Bây giờ phải làm gì?
— Chúng ta có thể cử người mang một ít hàng đi trước tặng cho lão trưởng trấn. Lần trước lão ta chỉ thị uy thôi, đạt được mục đích rồi thì bây giờ chúng ta có thể mua lại quyền vào trấn thôi. Chẳng ai từ chối được lợi ích cả.
— Một cách nữa là chúng ta mang hàng hóa đi các bộ tộc khác trao đổi xem sao. Đổi với giá thấp hơn trong trấn là được.
— Thủ lĩnh ơi, thị trấn này không chỉ là nơi trao đổi tài nguyên của các tộc xung quanh. Nó còn có nhiệm vụ trấn áp các tộc nữa ạ. Chuyện các tộc tự ý trao đổi hàng hóa bị họ cấm tiệt. Nếu vượt quá giới hạn, chúng còn dùng vũ lực nữa. Chúng luôn sợ các tộc liên kết lại với nhau.
— Trước đây tộc ta vẫn đổi lương thực với tộc khác đó thôi mà?
— Nếu ít và không đáng kể thì còn được.
— Vậy chia lẻ ra mà trao đổi từng chút một, thêm vào đó là tìm cách mua lại tư cách vào trấn. Tạm thời chỉ có hai cách đó thôi.
— Vâng ạ.
— Còn gì nữa không?
— Đợt này ruộng và đất trồng mở rộng nhiều, chúng ta đang thiếu cây giống ạ. Nếu có đất mà thiếu giống thì tôi sợ sẽ phí công sức lao động lắm ạ.
— Ừ, chuyện này quan trọng đấy, ta đã nghĩ kỹ rồi. Tạm thời số giống lương thực dài ngày sẽ được trồng trước ở những khu ruộng tốt nhất. Số ruộng còn lại ưu tiên đổi thêm giống từ trong trấn và các tộc khác để bổ sung. Nếu thiếu, chúng ta tạm tr��ng những loại rau dại ngắn ngày cũng được. Các vị trưởng lão bàn bạc kỹ hơn rồi báo cáo lại sau nhé.
— Vâng ạ.
— Ông Thu, định nói gì mà cứ chần chừ vậy?
Ông Thu ngó qua cậu thanh niên, nghĩ ngợi, chần chừ đôi chút rồi nói.
— Chuyện về thần nữ không hiểu sao mà người ngoài làng lại biết vậy ạ? Tôi sợ nếu các làng khác biết về thần nữ, có lẽ chúng ta sẽ sống không yên được đâu thủ lĩnh ạ. Hơn hết, tôi rất lo cho an toàn của thần nữ, nhỡ có tộc nào bắt cóc nàng thì...
— Ừ, chuyện này ta cũng không hiểu sao người ngoài lại biết. Mà lỗi cũng do ta đã không nhắc nhở người trong làng giữ bí mật.
— Thủ lĩnh, chuyện đã rồi. Giờ phải làm sao để bảo vệ thần nữ đây ạ?
— Đúng vậy đấy, chuyện về thần nữ là quan trọng nhất.
— Cậu thanh niên, cậu thấy đấy, chuyện cậu biết về vị thần nữ của chúng tôi khiến tộc tôi gặp nguy hiểm. Ta muốn biết làm sao mà cậu nghe được chuyện trong làng tôi vậy?
— Cháu... Mấy ngày trước, cháu ngất lả trong rừng vì đói, may mắn được một đội thợ săn trong làng của ngài giúp đỡ. Đêm đó, cháu nghe họ kể về những người nhà bị bệnh và được vị nữ thần cứu chữa. Nghe họ ca ngợi với vẻ biết ơn như vậy làm cháu khao khát được gặp nàng. Cháu hi vọng nàng có thể chữa bệnh cho mẹ cháu. Bà ấy mắc bệnh nặng quá mà chẳng ai trong tộc cháu làm được gì.
— Xin lỗi cậu, ta quên chưa hỏi tên cậu. Cậu đến từ tộc nào thế, cách đây có xa không?
— Hmm, xin ngài cứ gọi cháu là Túc ạ. Cháu đến từ tộc Chân U, phía tây cách nơi này khoảng sáu ngọn núi.
— Chân U?! - Ông Minh bật thốt.
— Sao vậy trưởng lão?
— Đó là đại tộc cỡ trung đấy thủ lĩnh. Một đại tộc với hơn nghìn người. Họ rất nổi danh ở phía tây, chẳng có tộc nào dám động vào.
— Hừm, có lẽ vì vậy mà cậu ta cũng có hiểu biết khá đấy. Nếu vậy thì cũng phiền phức rồi đây. Ngoài cậu ra, trong tộc cậu có ai biết về làng ta nữa không?
— Cháu cũng không biết. Cháu chưa nói gì với ai cả. Cháu vội về làng cõng mẹ đến đây ngay nên chẳng nói gì với ai cả. Tộc cháu, họ cũng chẳng thiết tha gì những người nghèo yếu như gia đình cháu cả.
— Thủ lĩnh, vẫn phải đề phòng đấy ạ.
— Ừ, ta sẽ bàn bạc với đội cận vệ canh phòng cẩn thận hơn. Ngoài ra, mọi người thông báo cho dân làng giữ mồm giữ miệng. Chuyện về thần nữ phải cẩn thận, không để người ngoài tộc biết thêm nữa, nhỡ đâu có chuyện gì thì có hối cũng không kịp. Ông Minh, hỏi các đội thợ săn xem đội nào làm sai thì nhắc nhở ngay, ta sẽ phạt lương đội thợ săn đó. Nhưng chỉ răn đe thôi vì trước đó ta chưa có lệnh giữ bí mật.
— Vâng, vâng.
— Cậu thấy đấy, cậu mang rắc rối đến cho tộc ta rồi đấy.
— Cháu... Cháu không nghĩ đến việc đó. Cháu thực sự xin lỗi mọi người.
— Ha ha, ta không phải kẻ nhát gan đến vậy đâu. Kẻ nào dám đến, dám động đến tộc ta thì sẽ phải chết, chúng sẽ biết đến cái tên Huyết Sư này.
— Thủ lĩnh!
— Ha ha, các vị lớn tuổi, nghĩ xa, lo xa là đúng, cẩn thận cũng là đúng. Nhưng tộc ta có sợ gì? Chúng ta có những chiến binh mạnh mẽ nhất. Ai đến cũng không sợ.
— Đúng thế, thằng nào dám đến?
Cả đám cận vệ cũng xúc động lây theo, có người đứng hẳn dậy vỗ ngực, vạch áo khoe những vết xăm thể hiện chiến công tiêu diệt những con thú lớn. Họ cũng tự tin về năng lực của mình hơn ai hết. Vân thấy tinh thần mọi người đã bớt nặng nề đi hẳn, mới tiếp tục nói.
— Mặc dù vậy, ta vẫn phải nói với cậu. Cậu vẫn là người ngoài tộc đối với tộc ta. Ta không cấm thần nữ cứu mẹ cậu, vì cứu người là điều đúng. Nhưng, cậu cũng phải đáp lại sự nhân từ của tộc ta bằng bốn mươi gánh lương thực. Ta thấy, cậu lấy bốn mươi gánh lương để đổi lấy công ơn thần nữ cứu mẹ cậu là hợp lý.
— Cháu hiểu, nhưng bốn mươi gánh lương thì... Cháu không cách nào kiếm ra ngay lúc này được ạ.
— Vậy cậu có thứ đồ gì giá trị tương đương không?
— Cháu chẳng có gì hết, thậm chí đến cái mạng cháu cũng chưa đổi được bốn mươi gánh lương thực.
— Rầm!!! - Vân vỗ mạnh tay xuống mặt bàn khiến cả đám giật mình sợ hãi. Cơn giận của Vân đã từng khiến nhiều kẻ ở đây phải khiếp sợ vô cùng. Anh quát lớn.
— Cậu đối đãi với sự hiếu khách của ta như thế à? Đó là cách cậu nói chuyện với ta sao?
— Không, cháu không dám hỗn với ngài đâu ạ. Cháu sẵn sàng làm nô lệ cho tộc ngài cả đời, cả con, cả cháu cháu, để đổi lấy cơ hội sống cho mẹ cháu.
— Nhóc con, cậu phải biết vị trí của mình. Từ lúc cậu bước chân đến tộc ta, cái mạng của cậu đã không còn nằm trong tay cậu nữa rồi. Đừng có láo.
Anh lấy tay nắm chặt một cạnh bàn. Với bàn tay cứng như sắt thép, anh vận công, bẻ gãy một mẩu gỗ như xé một chiếc lá mỏng. Anh nắm tay bóp một cái, mẩu gỗ lập tức vỡ vụn, rơi lả tả xuống mặt bàn.
Túc kinh hãi khi chứng kiến sức mạnh kinh người đến thế. Rõ ràng, vị thủ lĩnh này đã luyện thể đến mức tối cao rồi. Thể chất cường tráng đến vậy, anh chỉ từng thấy qua vài người trong tộc mình đạt đến. Anh biết nếu bàn tay đó mà bóp lấy cổ mình thì chỉ trong chớp mắt, cổ anh sẽ bị bóp nát. Anh sợ hãi, anh biết mình đã sai lầm khi nghe lỏm được chuyện của họ và nghĩ rằng mình đến từ tộc mạnh hơn thì sẽ được họ kính sợ. Rằng mình có thể ngang hàng với vị thủ lĩnh khi đàm phán trao đổi. Đó là một sai lầm quá lớn.
Vân vẫn có vẻ nổi giận, đôi mắt anh cũng trở nên hung dữ như một con mãnh thú khiến ai cũng phải sợ. Anh lườm sâu gã trai trẻ rồi nói.
— Tạm thời nhốt gã lại, ta cho gã ba ngày để nghĩ cho kỹ cách chuộc lấy mạng của mẹ gã. Nếu sau ba ngày gã còn chưa nghĩ ra cách gì thì ta sẽ lấy lại thứ mà tộc ta đã cho gã.
— Thủ lĩnh! Cháu thực sự xin lỗi, mong ngài hãy bỏ qua cho mẹ con cháu với.
— Ta đã nói ta không phải thủ lĩnh của cậu rồi, muốn cứu mẹ thì nghĩ cho kỹ cách gì để khiến ta hài lòng đi. Còn một điều nữa nhắc cho cậu biết. Tộc ta không bao giờ có nô lệ. Chúng ta không cần nô lệ. Đưa hắn đi.
— Vâng.
Vân thầm để ý biểu hiện của những người xung quanh. Thực tế, cơn giận của anh là giả. Anh cố tình làm thế, một phần để thể hiện cái uy của mình, một phần để làm dịu băn khoăn và bức xúc của những người trong làng. Dù sao thì một kẻ ngoại tộc vừa vào làng mà đã được đối xử quá tử tế cũng không được lòng dân. Lòng người vốn ích kỷ, dù nhiều kẻ trong làng cũng vốn là những người lang thang được anh cưu mang cho nhập tộc, không khác gì Túc. Nhưng có Lynl, mọi chuyện cũng phức tạp hơn đôi chút.
Ngoài ra, còn một lý do nữa khiến anh tạo áp lực lớn như thế cho Túc.
Mọi bản quyền chuyển ngữ của đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free.