Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 51: Hương Dược.

Ha ha ha…

Khu rừng vốn yên tĩnh nay lại bị phá tan bởi những tiếng cười khanh khách từ phía trên vọng xuống.

Nếu ai đó cố gắng nhìn xuyên qua những tán cây cao lớn dày đặc kia, cố gắng tìm ra nguồn gốc của thứ tiếng cười lanh lảnh và trong vắt đó, có lẽ họ sẽ thấy bất ngờ lắm.

Bởi họ sẽ ngỡ rằng một chú chim khổng lồ lại phát ra tiếng cười của m��t cô gái trẻ ư?

Không, không...

Chú chim đó chẳng hề vui vẻ, thậm chí còn rất bất đắc dĩ.

Suốt mấy hôm nay, nó bất đắc dĩ trở thành phương tiện vận chuyển cho cô gái tinh nghịch kia, bị nàng tóm cổ, níu cánh mà điều khiển. Đã mấy lần suýt xảy ra chuyện không may. Cũng may, nó vẫn thấy bóng dáng trắng kia đang lướt trên những tán cây như đi trên đất bằng. Nếu không có Phong hỗ trợ, có lẽ nó đã chẳng thể cười nổi nữa rồi.

Thật lạ, dù nhiều lần thót tim như vậy nhưng cô nàng chẳng hề tỏ ra sợ hãi. Nàng vẫn cứ đòi sử dụng nó, phương tiện chuyên chở đường chim bay, để tăng tốc hành trình. Rõ ràng đây là một cô bé quá đỗi táo tợn.

Chẳng lẽ nó cứ phải chịu dày vò thế này sao? Nó phải cố bay đến đích thật nhanh mới được.

Quả thực, lời đồn về đôi mắt diều hâu sắc bén và tinh tường của nó chẳng hề sai. Nó đã nhìn thấy đích đến phía trước. Một nơi mà cả nó và Phong đều có nhiều kỷ niệm.

Chậc... Bá chủ ta lại trở về! Kíppp!

Phong cũng nhảy xuống từ lưng Lưng Xám khi nó bắt đầu hạ xuống một khu vực trống trải cạnh vách núi.

Anh nhận ra ngay cái chòi cũ nát, xập xệ mà anh, Ti Bê và Lưng Xám từng trú ngụ suốt nhiều tháng khi mới bắt đầu khám phá những năng lực mới của mình.

Căn chòi vẫn không thay đổi nhiều lắm, dù khi đó anh chẳng có chút kinh nghiệm xây nhà nào. Anh nhìn những khúc tre, gỗ dài được anh xếp nghiêng, tựa vào vách đá, dưới chân là một đống đá vụn xếp chồng lên nhau cao đến nửa mét. Dù có chút xấu hổ vì sự xấu xí của nó, nhưng anh cũng không khỏi tự hào xen lẫn bởi nó vẫn tồn tại được đến bây giờ.

Cũng may, trước đây khi bỏ đi, anh đã xếp đá chặn lối vào nên không có loài động vật nào tạm chiếm cứ nơi trú ẩn này.

– Từ đây, nếu bay tiếp về phía tây bắc thêm ba ngày, có lẽ sẽ đến dãy núi Chọc Trời. Ở đó có cấm chế nên chúng ta không thể đi tiếp được. Bình thường bộ tộc em cũng không đi xa đến mức đó.

– Ừ, chúng ta cứ tạm thời cắm trại ở đây. Chờ nhóm người phía sau đến và tìm kiếm các loại thảo dược cần thiết.

– Vâng ạ.

– Kim, em ở lại đây chú ý cẩn thận nhé, anh sẽ đi b���t vài con thú nhỏ cho bữa tối.

– Vâng, em biết rồi.

Bên cạnh đó, Lưng Xám đang trố đôi mắt sắc bén của mình, tò mò xem điều gì đã khiến con bé nghịch như quỷ kia lại trở nên hiền dịu, ngoan ngoãn đến vậy. Cái đầu nó hết ngoảnh đi ngoảnh lại, rồi lại nâng lên cúi xuống.

– Lưng Xám, mày cứ thói quen như thế này, mấy bữa nữa cổ mày sẽ dài như đám kền kền kia đấy!

– Kíppp! nó gào lên như thể phản đối.

– Chậc, mày đi kiếm mấy con thú nhỏ về ăn tối đi!

– Kíppp? Cái quái gì? Sao lại là nó? Không phải nó vừa nghe thấy gã nói gì đó hay sao?

– Nhanh lên đi! Trời tối bây giờ! Tao đi lấy nước, được chưa?

– Kíppp! Ô kê, bấy bì...

– Vụt! Bóng Lưng Xám lại bay vụt lên bầu trời trong chớp mắt. Giờ đây, sức mạnh của nó càng ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Phong dỡ bỏ đám gạch vụn che chắn cái hang trú ẩn trước đó. Bên trong vốn vẫn rất rộng, bởi trước đó Ti Bê đã rất to lớn. Có lẽ tối nay cả ba sẽ có một chỗ ngủ ngon và ấm áp.

– Để em dọn dẹp cho.

– Ừ, em chú ý cẩn thận ở đây. Tạm thời, khu vực xung quanh vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn an toàn đâu nhé.

– Em biết rồi...

– Ha ha... Phong bật cười khi thấy phản ứng của cô gái, vì nàng cứ bị anh coi là trẻ con mãi.

Anh bước ra ngoài, nhìn ngắm khoảng đất rộng từng là nơi tập luyện, hay đúng hơn là nơi đùa nghịch của anh và Ti Bê. Có lẽ nhóm người kia cũng sắp tới nơi rồi.

Không phải ngẫu nhiên mà anh lại kéo nhiều người đến tận đây.

Kể từ lúc nhìn thấy thứ hương liệu mà Kim dùng để thuần phục đám thú rừng, anh biết đây chính là lá bài quan trọng nhất của mình kể từ nay về sau. Nó quan trọng hơn bất cứ kế hoạch nào trước đây. Kể cả nếu làng Rừng Đá không may bị ảnh hưởng hay sụp đổ, anh cũng không hề tiếc nuối.

Sau một tuần, điểm cắm trại trông đã khác hẳn, rộng lớn và quy mô hơn nhiều. Tất cả là nhờ sự giúp đỡ của cả một tập thể, bao gồm Phong, Đen, Ti Bê, Sơn, Hà, Gốt, Lynl và một thợ săn nữa từ tộc làng Kè, đi theo với mục đích bảo vệ Kim.

Mảnh đất rộng lớn nay hoàn toàn trở thành một ngôi làng nhỏ. Tường rào được dựng bằng những thân cây l��n, chôn gốc sâu đến hai mét, rất chắc chắn. Phía trong là một căn nhà gỗ lớn và xung quanh là những cái lán nhỏ ở tạm.

Phong không dự định để mọi người ở lại đây quá lâu, tuy nhiên anh vẫn cần một khu vực ổn định và an toàn trong một khoảng thời gian để nghiên cứu. Nghiên cứu gì ư? Nghiên cứu để chế tạo nước hoa... Theo như Sơn giải thích.

Đúng rồi, là nước hoa... và cũng là vũ khí.

Căn nhà gỗ lớn được xây dựng rất chắc chắn, phía trong là những dãy kệ chứa đủ loại quả, hạt, rễ, lá cây thảo mộc tươi lẫn khô. Cả nhóm đã tốn rất nhiều ngày để thu thập chúng, ngoài việc vất vả xây dựng cứ điểm tạm thời.

Phong nhìn kỹ đôi tay Kim đang khéo léo trộn lẫn những thứ thảo mộc theo một thứ tự nhất định.

– Trên đời này có rất nhiều loại Xạ, mỗi loại xạ lại có công dụng khác nhau, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Kim giải thích, đôi tay nàng vẫn dùng chiếc chày đá nghiền nát đám lá tươi để lấy chất dịch.

– Điều gì là quan trọng nhất? Lynl ở bên cạnh hỏi theo, nàng lúc này cũng chăm chú như một học sinh gương mẫu.

– Quan trọng nhất là cách phối chế chúng với các loại thảo mộc khác nhau. Chỉ có đúng công thức thì loại hương dược này mới có tác dụng như mong muốn, chứ nếu không, nó có thể sẽ phản tác dụng, khiến đám thú rừng nổi điên lên mà tấn công người sử dụng đấy.

– Ừm... Có bao nhiêu cách phối chế?

– Nhiều l���m, nhưng đa phần đều mang tính chất an thần, khiến đám thú rừng trở nên hiền lành, yên tĩnh hơn.

– Có loại hương liệu phối chế nào khiến đám thú rừng bị hấp dẫn đến chỗ mình không? Phong hỏi.

– Cũng có chứ. Kim hơi đỏ mặt. "Có một loại hương dược phát tán mùi hương của mẫu thể loài hươu xám, có thể thu hút đám hươu đực mò đến. Bộ tộc em thường sử dụng cách này để tạo cạm bẫy bắt chúng khi đi săn."

– Còn những loài thú khác? Đám thú khổng lồ thì sao?

– Ừm... Chẳng ai nghĩ đến việc thu hút chúng cả, mọi người chạy trốn còn không kịp ấy chứ ạ. Mẹ em có cách phối chế loại hương dược có thể khiến đám đại thú ghét bỏ và tránh xa đấy... Nhưng mà bà ấy chưa dạy cho em đâu. Kim hơi cúi đầu, nàng nhìn lén biểu hiện của Phong, sợ anh có chút thất vọng về mình chăng.

– Không sao. Từ từ chúng ta sẽ tự nghĩ ra cách phối chế thứ mà mình cần. Anh tin vào khứu giác của mình mà. Ha ha.

– Đúng rồi, "thần tộc" nào cũng có khứu giác vượt trội hơn xa người bình thường. Kim cứ yên tâm đi, "bọn chị" sẽ tìm ra cách thôi mà. Lynl gật đầu, cô nắm lấy bàn tay Phong, giơ lên như thể minh họa lời nói của mình thêm trọng lượng.

– Ừ, anh và Lynl bây giờ là học trò của em, trước mắt hãy dạy bọn anh những phương pháp cơ bản nhé.

– Vâng ạ... Kim càng cúi thấp đầu. Cô bỗng thấy trái tim mình như đang bị một lưỡi dao nào đó cứa qua, đau xót, bỏng rát. Cô cố nén cảm xúc, bởi cô thầm biết... mình không xứng.

– Hai anh chị muốn học em thì phải nghiêm túc và chăm chỉ nhé! Nếu thấy khó quá mà bỏ cuộc là em sẽ không dạy nữa đâu. Phương pháp thì dễ nhưng cần nhiều thời gian mới quen được cách phối chế với tỉ lệ chính xác. Phải kiên trì mới được nhé.

– Yên tâm đi... Tối nay anh sẽ bảo Lưng Xám tìm cho em mấy chú gà rừng em thích ăn nhất nhé, được chứ? Cô giáo?

– Cô giáo?

– Ha ha... Đó là cách "thần tộc" gọi người dạy cho mình đó em. Em là cô giáo của bọn anh rồi.

– Hi hi... Kim dụi dụi tay qua mũi, cô thấy sướng sướng, ngứa ngứa mũi rồi.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, với mong muốn mang đến những trải nghiệm đọc tuyệt vời nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free