Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Loạn Thế Thư - Chương 21: Bí mật được bật mí

“Cái này nhất định là thứ bọn hắn đang tìm kiếm.” Triệu Trường Hà thở hổn hển, giọng lại hưng phấn lạ thường: “Kiến thức của ngươi phong phú hơn ta, có biết điều này đại biểu cho tình huống gì không?”

Lạc Thất sững sờ, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trong đầm nước, huyết long lượn quanh ánh trăng, trong mắt buồn vui lẫn lộn.

Mãi một lúc lâu, nàng mới khẽ đáp: “Đây là mở ra một cấm chế nào đó. Có thể là một cửa ngầm trước đây không thấy giờ mới hiện ra, cũng có thể là cấm chế trước đó đã biến mất, có thể tiến vào. Dù là loại nào, phạm vi lối vào hẳn là ở quanh đây, không thể ở quá xa chỗ này.”

“Lối vào…” Triệu Trường Hà suy yếu đứng dậy, đánh giá xung quanh.

Mùi vị huyền huyễn càng ngày càng dày đặc.

“Hóa ra Huyết Thần Giáo định cư ở nơi này cũng là vì công pháp của Huyết Thần Giáo, khí sát của huyết dịch có thể mở ra cấm chế.” Lạc Thất lẩm bẩm như tự nói: “Huyết Sát Công của ngươi đau đớn như vậy…”

“Không uổng công chịu khổ, đúng không? Cái này gọi là nhân vật chính hack chứ gì, có mấy ai như ngươi học được công pháp của Huyết Thần Giáo mà lại đến đây nhỏ máu đâu.” Triệu Trường Hà lúc này tâm tình đã tốt hơn nhiều, lại tràn đầy sức sống, nhanh chân chạy quanh đầm: “Tới, tới, ta đoán nếu có cửa ngầm, hẳn là ở chỗ này.”

Lạc Thất như người mất hồn đi theo, đã thấy Triệu Trường Hà hướng thẳng đến vách núi phía sau thác nước.

Phía sau thác nước, do quanh năm suốt tháng bị bọt nước bắn vào mài mòn, bình thường đều sẽ có một chỗ trũng xuống hoặc một hang động đá vôi nhỏ. Nơi đây đương nhiên cũng có, nhưng Lạc Thất đã từng chủ ý tìm kiếm những thứ đó từ sớm và không thấy gì đặc biệt. Kỳ thực, người của Huyết Thần Giáo cũng đã tìm kiếm vô số lần, có cái gì cũng nên sớm phát hiện rồi.

Mà giờ khắc này, Lạc Thất cũng đồng ý với phán đoán của Triệu Trường Hà rằng, khi cấm chế mở ra, nếu có lối vào thì rất có khả năng sẽ xuất hiện tại đây.

Quả nhiên, hai người xuyên qua phía sau thác nước xem xét, trong hõm đá vốn trống rỗng lại xuất hiện một tinh đồ rất kỳ dị, như vô số vì sao trên trời, trông vô cùng huyền bí.

“Đây vẫn là một trận pháp, cần phá giải mới có thể đi vào.” Lạc Thất trầm tư hồi lâu: “Tinh đồ này hơi giống chòm sao Thanh Long…”

[Bác nào biết nhị thập bát tú sẽ rõ hơn về chòm Thanh Long này Thanh Long: phương Đông - hành Mộc, mùa xuân, gồm: 7 sao: Giác (sừng rồng) – Cang (cổ rồng) – Đê – Phòng – Tâm (tim rồng) – Vĩ (đuôi rồng) – Cơ]

Nàng đưa tay nhấn lần lượt vào các vị trí đối ứng với Thanh Long thất tinh trên tinh đồ, tinh đồ hơi lóe sáng nhưng không có phản ứng gì.

Sắc mặt Lạc Thất không tốt: “Phản ứng này chứng tỏ hướng suy nghĩ của ta là đúng, chỉ còn thiếu điểm mấu chốt… Là thiếu thứ gì đây…”

Triệu Trường Hà cũng nhíu mày.

Thứ mà Lạc Thất không biết, Triệu Trường Hà đương nhiên cũng không biết. Nhưng nếu đã hiện ra thế này, vạn nhất bị người khác đoạt mất thì mới đúng là xúi quẩy.

Mặc dù hắn căn bản cũng chẳng biết bên trong là cái gì.

“Tạm thời mà nói, nơi đây trong thời gian ngắn hẳn sẽ chưa bị phát hiện, dù sao người khác hẳn là đã tìm kiếm vô số lần rồi, sẽ không rảnh rỗi mà quay lại xem lần nữa.” Triệu Trường Hà quả quyết nói: “Chúng ta phải tranh thủ mấy ngày này tìm ra điểm mấu chốt.”

Lạc Thất thần sắc phức tạp nhìn hắn, khẽ nói: “Ngươi có thể dò hỏi Tôn giáo tập một chút. Còn về việc hỏi thế nào…”

Triệu Trường Hà cũng đau cả đầu, cái này thì hỏi thế nào bây giờ…

“Ta thử xem sao.” Triệu Trường Hà khẽ tự nhủ: “Dù thế nào đi nữa, có thoát được khỏi tình cảnh hiện tại hay không, hy vọng lớn nhất nằm ở đây.”

Lạc Thất quay đầu nhìn ra đầm nước, cảnh huyết long lượn quanh ánh trăng kia đã biến mất, từ bên ngoài nhìn vào hầu như không có bất kỳ thay đổi nào.

“Đột phá?”

Sáng hôm sau, Triệu Trường Hà vẫn đến gặp Tôn giáo tập. Thấy hắn rõ ràng khí thế càng thêm mạnh mẽ, Tôn giáo tập liền biết hắn đã đột phá.

Nhân tiện nói thêm, phải chăng các bậc tông sư có bí pháp mà võ giả bình thường không thể nhìn ra được tu vi của người khác? Ví dụ như Phương Đà chủ cũng phải đợi Lạc Thất tự bộc huyền quan nhất trọng mới có thể biết được thực lực của cô ấy. Tôn giáo tập biết rõ Triệu Trường Hà tối qua đang đột phá, nếu không cũng không nhìn ra tu vi của Triệu Trường Hà.

Chính vì những bí pháp nhìn thấu thực lực này mà trên giang hồ mới có nhiều vụ cải trang ám sát, biết bao anh hùng hảo hán phải ngậm hận vì điều đó.

“Đột phá.” Triệu Trường Hà trả lời rất bình tĩnh, căn bản không nhìn ra hắn có điều gì giấu giếm hay không: “Sau khi thử nghiệm một chút, lực lượng bộc phát trong khoảnh khắc nhanh hơn gấp bội so với trước, khả năng chịu đòn cũng tăng trưởng rõ rệt. Huyền quan nhất trọng quả nhiên rất lợi hại.”

Tôn giáo tập không quá coi trọng chuyện này, dò xét hắn hồi lâu rồi chủ động nói: “Huyết Sát Công luyện lâu sẽ khiến sát khí sôi trào, cắn xé như vạn kiến, người thường khó mà chịu đựng nổi, do đó cần Định Huyết đan của bản giáo để ức chế. Kỳ thực không chỉ mỗi khi đột phá mới phát tác, mà là thỉnh thoảng cũng có thể, chỉ là lúc đột phá càng rõ ràng hơn… Việc Huyết Sát Công được phép truyền thụ cho giáo đồ bên ngoài cũng là vì lý do đó…”

Lời còn chưa dứt, Triệu Trường Hà đã rất bình tĩnh cắt ngang: “Ta biết. Kỳ thực giáo tập phía trước muốn nói lại thôi, mấy lần muốn nói… Chính là như thế, ta cũng không thể trách giáo tập, chỉ có thể trách bản thân ta thiển cận.”

Hắn còn biết, nếu như sớm nửa tháng trước đã ngừng thi triển tà công này, ước chừng có th�� kịp thời rút lui. Một khi luyện lâu thì đã không kịp, sau khi đột phá e là càng không kịp nữa.

Cách tốt nhất vẫn là một đường đi thẳng đến cuối, cố gắng đạt được Huyết Thần Công. Nghe nói Huyết Thần Công có thể tiêu trừ những tệ nạn này, lời ấy cũng không phải giả. Hơn nữa, nếu có tông sư mạnh hơn chỉ điểm, nhất định sẽ có biện pháp.

Tôn giáo tập cũng nói: “Ta rất xem trọng tiềm lực của ngươi. Họ Phương luôn lạnh nhạt thờ ơ với ngươi, ta trước giờ vẫn cho rằng hắn lấy việc công làm việc tư, lãng phí nhân tài. Vài ngày nữa ta có thể sẽ quay về tổng đàn, đến lúc đó sẽ cáo tình trạng của họ Phương với giáo chủ, tranh thủ để ngươi chính thức nhập giáo. Khi ấy, hãy xem ngươi có cơ duyên tu hành Huyết Thần Công hay không.”

Triệu Trường Hà giật mình: “Giáo tập muốn đi?”

“Còn tùy tình hình… Có việc cần làm…” Tôn giáo tập không nói nhiều, chỉ là nói: “Ngược lại phải một thời gian nữa mới biết được. Những ngày này ta trước tiên sẽ đem Huyết Sát Đao pháp dạy cho ngươi… Cái này ngươi yên tâm, Huyết S��t Đao pháp mặc dù dựa vào Huyết Sát Công để vận kình tạo uy lực, nhưng bản thân đao pháp này không có tác dụng phụ, là một bộ đao pháp hay. Dù cho ngươi về sau đổi những công pháp khác, đao pháp này cũng có thể dùng, chỉ đơn giản là đổi một bộ khẩu quyết vận kình khác để điều động mà thôi.”

Triệu Trường Hà ôm quyền: “Làm phiền giáo tập. Ngoài ra, ta nghe nói còn có những thứ như trận pháp, tu vi của ta bây giờ có đủ để học không?”

Cái gọi là “có chuyện” kia… Hắn đương nhiên biết là chuyện gì. Nếu là lúc trước, có lẽ hắn đã báo cáo chuyện ở đầm nước cho giáo tập, để cả hai bên đều có lợi. Nhưng bây giờ thì không còn muốn nữa. Chính mình không để lại đường lui, chẳng lẽ chờ bị người chơi chết sao?

Tôn giáo tập không biết mình có đang nghi kỵ y hay không, nhưng luôn cảm thấy Triệu Trường Hà hôm nay dù vẫn bình tĩnh, lễ phép như mọi khi, song sau lưng lại đang che giấu điều gì đó… Nói là không trách giáo tập, còn trong lòng có trách hay không thì chẳng ai nhìn ra được.

Hắn cũng không để bụng. Thiếu niên nào gặp phải tình huống này mà không có cảm xúc ấy thì mới là lạ. Rất nhanh, hắn sẽ biết, thân ở giang hồ vốn là như thế, làm gì có chuyện mọi việc đều theo ý mình? Luôn là bị người vô tình hay hữu ý khống chế. Vì lẽ đó, Thánh giáo mới có thể tín nhiệm ngươi, ví dụ như trận pháp – thứ liên quan đến những điều cốt lõi của giáo phái. Bây giờ nói cho ngươi cũng không sao.

“Ngươi muốn học trận pháp ư?” Tôn giáo tập nói: “Học quá nhiều thứ, tham thì thâm. Ngươi không có nhiều tinh lực đến thế.”

“Cũng nên biết cách phá chứ, lỡ đang hành tẩu giang hồ mà bị người khác bày trận khốn ở trong đó, hoàn toàn chưa từng học qua chẳng phải là chờ chết sao?”

“Nhưng mà, lập luận của ngươi cũng đúng, ít nhất một chút kiến thức Giải Trận vẫn cần phải biết.” Tôn giáo tập cười cười.

“Thỉnh giáo tập chỉ điểm.”

“Giải Trận cái môn này, vấn đề đơn giản nằm ở hai phương diện: trận nhãn và trình tự giải trận. Ví dụ như Thiên Địa Nhân Tam Tài trận, ý tưởng Giải Trận là phải tìm đúng trình tự: trước tiên diệt Nhân, sau đó phá Địa. Nếu ngay từ đầu đã xông vào vị trí Thiên, thì chẳng khác nào tự đâm đầu vào tường. Còn như Bắc Đẩu Thất Tinh trận, ngươi trước tiên phải khám phá Thiên Xu chi vị nằm ở đâu, nắm giữ trận nhãn mới có quyền chủ động…”

Trình tự giải trận, trận nhãn.

Triệu Trường Hà nhớ tới thao tác của Lạc Thất. Nàng có thể xem hiểu phạm vi Thanh Long thất tinh trong tinh đồ đó, cũng biết được ngôi sao nào trong toàn bộ tinh đồ thuộc về Thanh Long thất tinh để nhấn đúng vào. Như vậy đã là không tệ rồi. Triệu Trường Hà hắn nhìn không hiểu, nếu tùy tiện nhấn bừa e rằng cả bí môn sẽ nổ tung.

Nhưng Lạc Thất cũng chỉ dừng lại ở đó. Có thể nàng đã không nhấn đúng theo trình tự mà chỉ theo thứ tự thông thường Giác, Cang, Đê, Phòng, Tâm, Vĩ, Cơ, nên không mở ra được.

Nghĩ được như vậy, kỳ thực việc phá trận cũng không còn quá khó nữa… Chỉ cần nghiên cứu một chút về thuyết tinh đồ của thế giới này, biết ngôi sao nào thuộc Thanh Long thất tinh, thứ tự của chúng ra sao, thì chẳng phải có thể phá được trận sao?

Tôn giáo tập lại nói: “Trước mắt mà nói, ngươi hoàn toàn là người ngoài ngành. Kẻ khác bày trận ngươi còn không biết, kinh nghiệm Giải Trận thì hoàn toàn chưa có. Từ từ rồi sẽ có kinh nghiệm thôi. Ít nhất hãy học Huyết Sát Đao pháp trước đã. Trong đó phần bộ pháp đã hàm chứa ý vị của trận pháp rồi, từ t��� mà suy ngẫm, cuối cùng sẽ dần dần hiểu ra thôi…”

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, tựa như ánh trăng vĩnh cửu trên bầu trời đêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free