(Đã dịch) Long Linh - Chương 5:
Icegar cầm ly cà phê đá đứng cạnh cửa sổ, ngắm cảnh đêm đế đô.
Đại đô thị bị bóng tối bao trùm, nhưng vẫn bừng sáng dưới ánh đèn ma thuật xanh biếc. Dưới ánh đèn đường, một cỗ xe ngựa màu lam nhạt lướt đi, lập tức thu hút sự chú ý của những người qua lại.
Trên thân xe ngựa có gắn tộc huy hình cánh rồng, đó là tộc huy của gia tộc Christine. Xe ngựa đi thong thả, cuối cùng mất hút trong truyền tống trận chuyên dụng của quý tộc. Tại Bắc thành Debiles, chiếc xe ngựa dừng lại trước một tòa biệt thự.
Người đàn ông khoảng năm mươi, sáu mươi tuổi, thân hình khang kiện cùng hai tên hộ vệ bước xuống xe.
Ông chính là trưởng tộc của một trong năm quý tộc lớn nhất ở đế đô, đương nhiệm Công tước gia tộc Christine, Shevaro Christine. Bước vào biệt thự, ông cởi chiếc áo choàng màu đỏ trên vai, giao cho hộ vệ. – Cha, sao muộn như vậy người mới về? Trong hoàng cung có chuyện gì sao? Một người đàn ông trung niên từ phòng khách bước ra cất tiếng hỏi. Với sự xuất hiện của người đàn ông này, Shevaro rất ngạc nhiên. – Hanard, sao con lại ở đây? Sau giây phút kinh ngạc, Hanard nói: – Con mới từ đất phong về đây, nghe nói Moyes muốn đến học viện Collentine học tập. Con còn tưởng nó sẽ vào hoàng cung học, nên mới về xem một chút. Shevaro cười nói: – Thằng bé này ít nói, nhưng lại cứng đầu y hệt anh con. Một khi nó đã muốn làm gì, không ai có thể thay đổi được. Ta cũng không hiểu tại sao nó lại chọn học ở Collentine, hơn nữa còn đòi ở nội trú. – Ha ha ha. Đứa bé này xưa nay trầm mặc ít lời, nó nghĩ gì trong lòng thì chẳng ai hiểu nổi. Hanard tiếp lời: – Con nghe nói anh hai ở tiền tuyến cũng không tệ lắm. Gần đây đế quốc và Stan Bekia có chút hiềm khích, cha nên nhắc anh hai cẩn thận. – Ừ. Ta đã viết thư nhắc nhở anh con rồi, nó sẽ tự biết cẩn thận. Thế nào, Moyes đã ngủ chưa? – Chưa đâu. Nó còn đang luyện võ và phép thuật trong sân, lúc nãy còn so đấu với con. – Con về, nó có vẻ vui vẻ lắm, chỉ thích con thôi, bình thường cũng không nói được với ông nội như ta đây được mấy câu. – Cha quá bận thôi, gần đây ngoại giao với Stan Bekia lại căng thẳng, nên ngài càng không có thời gian. Hanard cùng Shevaro ra sân, vừa nói chuyện vừa nhìn Moyes luyện tập. Dưới ánh trăng, thiếu niên cầm thương thép, từng động tác đâm, quét vẽ ra trên không trung những vệt sáng bạc, nối theo đó là những luồng phép thuật lưu chuyển, tốc độ nhanh đến mức người ta nhìn theo không kịp. – Moyes thực sự càng ngày càng lợi hại, lúc bằng tuổi nó con cũng không làm được thế này. – Hanard lên tiếng khen ngợi. Shevaro gật gù: – Gia tộc Christine chúng ta có dòng máu Tiger, tộc nhân mang đôi mắt đỏ chắc chắn là thiên tài. Moyes lại là thiên tài trong thiên tài, gia tộc có thể tái hiện lại thời huy hoàng hay không, tất cả đều nhờ vào nó. Tiger, tương truyền là hậu nhân của Cực quang thần Hafites và Long tộc, là thần thú dưới Vực sâu kinh hoàng. Đương nhiên đây chỉ là truyền thuyết, Tiger Christine sáng lập ra thời kỳ huy hoàng nhất của gia tộc Christine, được đời sau của gia tộc truy tôn là tổ tiên. Hanard nhìn Moyes vẫn đang chăm chú rèn luyện trong sân, hỏi: – Thưa cha, sao hôm nay người lại về muộn như vậy, có phải trong hoàng cung đã xảy ra chuyện? – Ừ, đúng là có xảy ra vài chuyện. – Shevaro nói. – Thái tử đã mười tám tuổi, Bệ hạ muốn đưa ngài đến tiền tuyến để rèn luyện. Điện hạ muốn đến Ma Thú Sâm Lâm ở tỉnh Mutder, và sẽ cùng chúng ta xuất phát trong vài ngày tới. Hôm nay mọi người vẫn đang bàn bạc về vấn đề hộ vệ cho Thái tử. Con đã về rồi, ta muốn con đi cùng để bảo vệ Thái tử. – Vâng, con xin nghe theo sắp xếp của cha. Shevaro quay sang nhìn con trai mình, đặt tay lên vai hắn than thở: – Con cũng ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa có vợ con. Thất công chúa có vẻ có tình ý với con, và Bệ hạ cũng có ý muốn tác thành cho hôn sự này. Lần này Thất công chúa cũng sẽ đồng hành, ta mong con có thể để ý nàng một chút. Hanard suy nghĩ, phân vân giây lát rồi gật đầu. – Vâng, thưa cha. Sáng sớm hôm sau, trong căn phòng ngủ xa hoa của biệt thự Christine, Moyes vẫn ngủ trên giường, trong tư thế nằm thẳng thớm, quy củ nhưng không hề cứng ngắc. Trên tấm giường rộng, ngoài thiếu niên còn có thêm một con mèo. Moyes mở mắt ra, lập tức nhìn thấy hai người đứng cạnh giường, là Ursula và Sehrt. Hai người đều là trưởng tôn trong năm gia tộc lớn, là những người sau này sẽ kế thừa tước vị, cũng giống như Moyes. Ba thiếu niên đồng tuổi này được mệnh danh là Tam Đại Thiên Tài của Đế Đô. Sehrt cười nói: – Tên quỷ sứ, bọn này đã dậy cả rồi, cậu vẫn còn ngủ được nữa à. Moyes ngồi dậy, mặt không cảm xúc nhìn họ, lạnh lùng ném con mèo mập xuống giường. Cậu không ngó hai người kia một cái, ngả đầu xuống gối, tiếp tục ngủ. – Khà khà, cậu còn dám ngủ tiếp. – Sehrt dường như đã hơi tức giận. Ursula khoanh tay trước ngực, khẽ cười nói: – Cậu chọc nó tức giận rồi, biết thế còn làm.
Sehrt vỗ tay, trên bàn tay liền hiện lên một đám lửa. – Sao nào, nó dám giận à? – Cậu dám đốt à? Tớ xem cậu không có lá gan đó đâu. – Ai bảo tớ không dám? – Đám lửa trên tay Sehrt tụ lại thành một quả cầu lửa sống động. Ursula vừa định đứng xem kịch vui, thì Moyes đột nhiên ngồi dậy, quay đầu lạnh lùng nhìn Sehrt. Quả cầu lửa bay đến giữa chừng thì dừng lại, Sehrt cười gượng hai tiếng. – Tớ chưa làm gì đâu nhé. Chỉ là chơi cho vui thôi, Ursula cậu thấy đúng không? Quả cầu lửa bị Sehrt thu lại vào lòng bàn tay, lập lòe mấy cái rồi biến mất. Ursula ôm bụng cười to. Moyes không nói gì, xuống giường chậm rãi thay quần áo, rửa ráy mặt mũi xong mới hỏi: – Hai cậu tới đây làm gì? Ursula chắp tay sau gáy, nói: – Cậu là đồ vô tâm, đến học viện Collentine học cũng không nói cho bọn tớ một tiếng. Sehrt cũng gật gù: – Đúng đấy, hai hôm nay cũng không đến gặp bọn tớ, báo danh vào học viện Collentine cũng chẳng nói một tiếng nào, làm bọn tớ suýt nữa ghi danh vào học viện Hoàng gia rồi. Moyes uống một ngụm sữa tươi, ném sang cho họ một ánh mắt dò hỏi. Sehrt cười toe, nói: – Bọn tớ cũng báo danh vào Collentine rồi, sau này chúng ta có thể cùng đi học, thỉnh thoảng tranh tài cũng không tệ. Ursula cắn một miếng táo, hỏi: – Tớ không hiểu sao cậu lại muốn vào học viện Collentine, học ở học viện Hoàng gia cũng có khác gì đâu. Moyes không để ý đến cậu ta, vẫn chăm chú ăn bữa sáng được hạ nhân chuẩn bị. – Cái tên này, thật là... Ursula không hỏi được nguyên nhân, chỉ đành bĩu môi một cái. Sehrt lập tức chen lời vào: – Thái tử điện hạ muốn đến Ma Thú Sâm Lâm, cha tớ vốn định cho tớ theo, mà bị tớ từ chối. Ursula nói: – Tớ cũng muốn đến Ma Thú Sâm Lâm, cha tớ cũng định cho tớ đi theo. Nhưng tớ không thích đi đông như vậy, thế thì chẳng có gì thú vị cả. Sehrt cười bĩu môi: – Xem ra chúng ta đúng là bạn bè, suy nghĩ cũng giống nhau. Moyes vẫn ngó lơ câu chuyện của hai người họ, giống như hai người nãy giờ đang nói chuyện với không khí. Sehrt và Ursula nhìn Moyes, trong lòng chỉ biết thở dài mà lắc đầu. Sehrt suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp: – Nghe nói hai hôm trước học viện Collentine bị đạo tặc xâm nhập. Ursula cũng nói: – Chuyện này có gì đáng nói đâu, trường học đông đúc, thỉnh thoảng có trộm vặt cũng là bình thường. – Không không. Tên trộm gan to hơn, hắn muốn trộm đồ trong Lam Tinh Tháp. Lời vừa nói xong, Ursula đã tỏ ra kinh hãi, cả Moyes cũng tỏ ra chăm chú hơn. – Cậu nghe ai nói? Sao tớ chưa nghe bao giờ? Không phải tin đồn vỉa hè đấy chứ? – Tất nhiên không phải tin đồn, là hôm qua tớ tình cờ nghe cha nói. – Xem ra có chuyện này thật rồi. – Ursula tỉ mỉ suy nghĩ, nhưng không nói gì thêm, chỉ hỏi: – Vậy hắn có trộm được gì không? – Không, chưa kịp lấy gì đã bị Viện trưởng học viện Collentine đuổi đi rồi. – Đuổi đi? Không bắt lại sao? Ursula trầm tư nói: – Bên ngoài Lam Tinh Tháp có "Kết Giới Hư Huyễn" bảo vệ, do chính tay Đại Ma Đạo Sĩ Wattschill thiết lập. Trong k��t giới còn có vệ binh, muốn vượt qua được hai ải này, kẻ đó phải là một Ma Đạo Sĩ, hoặc tinh thông pháp trận và ma pháp không gian. Nếu không phải một cao thủ siêu cấp hoặc Long Kỵ Sĩ, sẽ không thể phá được kết giới. Sehrt lắc đầu: – Nếu đánh sập kết giới, e rằng sẽ khiến toàn bộ người trong Collentine chú ý. Thực tế là tên trộm kia đã có thể im hơi lặng tiếng lẻn thẳng vào Lam Tinh Tháp. Nghe nói, Viện trưởng cảm nhận được kết giới bị thay đổi nên mới đến thăm dò, rồi phát hiện ra kẻ trộm. Viện trưởng giao thủ với hắn, kết quả là chỉ qua hai chiêu đã để tên kia đào tẩu. Ursula không khỏi biến sắc, có thể thoát thân khỏi tay Viện trưởng của một trong những học viện nổi danh chỉ trong vòng hai chiêu, tên trộm này thực sự quá bản lĩnh. – Viện trưởng có nhìn thấy mặt mũi người kia không? – Tớ không biết. Tớ chỉ nghe được đến đó thì bị cha phát hiện và đuổi ra rồi. Có lẽ là không nhìn thấy đâu, nếu không đã phát lệnh truy nã rồi. – Cũng phải. Sehrt thấy Moyes đã dùng bữa xong, đứng dậy hỏi: – Chúng ta đi đâu chơi đây? Cốc cốc cốc. Icegar đang ngồi trong phòng nghiên cứu trận pháp thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Cậu vội xóa hình vẽ dưới sàn nhà, cất cẩn thận sổ ghi chép rồi mở cửa, người bên ngoài hóa ra là tiểu thư Isabel, người cậu đã ăn cơm cùng hôm qua. – Có chuyện gì à? Cornelia cười ngọt ngào: – Icegar, cậu rảnh không? Chúng tôi muốn nhờ cậu một chuyện. Cornelia cao hơn Icegar một chút, nên cậu phải nhấc mũ lên mới nhìn được cô. – Chuyện gì? – Chúng tôi nhận một nhiệm vụ ở Công hội lính đánh thuê, giúp một kỵ sĩ sửa áo giáp. Tuy ba người chúng tôi biết dùng chút phép thuật, nhưng có Ma Pháp Sư vẫn tốt hơn. Vì sợ làm hỏng áo giáp nên muốn nhờ cậu giúp một tay. Nếu sửa được sẽ có thù lao 15 kim tệ, có thể chia cho cậu một nửa. Bảy kim tệ với một người bình thường là số tiền không nhỏ, đủ chi phí ăn ở trong một quán trọ mười ngày. Chỉ là Icegar không mấy để ý đến tiền tài, cậu biết rõ tại sao đối phương lại sẵn sàng chia cho cậu nhiều như thế. Một là vì họ có tiền, hai là vì mục đích của họ không phải tiền mà là công điểm.
Những dòng chữ được trau chuốt này chính là tài sản của truyen.free.