Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1138: Nghị viên Mặc Lam
Chính vì thế cho nên nàng mới dần dần mắc chứng nghiện rượu, nhưng điều không nghĩ đến là, ngày hôm nay dưới tình huống say xỉn giống như thường ngày này lại có dịp lại lần nữa gặp được hắn.
Hắn đang ở Minh Đô, hắn đang ở Minh Đồ à!
Minh Đô mặc dù lớn, những cũng không phải lớn giống như đại lục Đấu La để mà mò kim đáy bể. Huống hồ, ở Minh Đô này địa vị của Thẩm Tinh cũng có đủ khả năng để cho bản thân nàng phái ra thật nhiều nhân thủ để truy tìm ra đối phương. Bất luận là như thế nào đi nữa thì cũng nhất định là phải tìm ra hắn.
Nghĩ đến đây, kể từ ngày hôm nay trở đi, Thẩm Tinh lần đầu tiên cảm giác được sự phấn chấn vô cùng cường liệt đã quay trở lại rồi. Nhất định là phải tóm được tên gia hoả đó, để cho hắn ta ở trước mặt mình mà cầu xin, sau đó, sau đó,.....
Sau đó là như thế nào nữa thì nàng trong nhất thời cũng còn chưa nghĩ ra, vào thời khắc này, nàng ta chỉ có một ý nghĩ duy nhất đó là phải tóm lấy được tên gia hoả đáng ghét đó.
Lấy lược chải đầu tóc dài ướt đẫm của mình một chút, ánh mắt của Thẩm Tinh đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Đối với Đường Vũ Lân mà nói, vô tình bắt gặp phải Thẩm Tinh bất quá cũng chỉ là chuyện nhỏ nhoi không đáng nhắc đến mà thôi, quay về trở lại tửu điếm, trực tiếp quay về phòng của mình rồi bắt đầu minh tưởng. Mỗi một ngày tu luyện đối với hắn ta mà nói vẫn là thời gian sung sướng nhất ở trong cuộc đời, không chỉ là bởi vì hiện tại mỗi một lần tu luyện đều sẽ có cảm giác đột phá tiến xa rất rõ ràng, mà điều quan trọng hơn nữa đó là ở bên trong quá trình tu luyện này, tinh thần của hắn ta mới có thể được thả lỏng đến mức tối đa, từ đó việc cảm nhận về mọi thứ ở thế giới bên ngoài cũng được tốt hơn.
Công việc đoán tạo vào ngày hôm này đã mang lại cho hắn không ít cảm ngộ mới, đối với cảnh giới tinh thần lực Linh Vực Cảnh đó hắn lại càng có thêm lý giải sâu sắc hơn.
Linh Vực Cảnh đối với tất cả hồn sư mà nói thì gần như đã là đạt đến cực hạn rồi, thậm chí còn không có người nào có thể nói chuẩn xác, rõ ràng được liệu ở trên cảnh giới Linh Vực Cảnh của tinh thần lực này liệu có còn tầng cấp nào nữa hay không, đại đa số mọi người đều chỉ biết, nếu muốn từ cảnh giới Linh Vực Cảnh mà muốn tiến thêm một bước nữa thì gần như là chuyện không có khả năng, dù cho đó có là Cực Hạn Đấu La thì cũng không có cách nào làm được. E là chỉ có khi trở thành thần thì mới có thể bước đến cánh cửa của Thần Nguyên Cảnh ở trong truyền thuyết đó.
Một đêm lặng lẽ trôi qua, sáng sớm ngày hôm sau, Đường Vũ Lân đem thẻ trữ tiền của mình giao lại cho Long Vũ Tuyết, để cho nàng ta thu mua một số nhu yếu phẩm cần thiết cho mọi người. Có một vị phó đội trưởng ở đây như vậy, hắn ta quả thật là cũng bớt phí tâm hơn nhiều.
Về phần những chuyện sau đó, Đường Vũ Lân đã có một số sắp xếp rồi, sau khi liên lạc với Mặc Lam ở Minh Đô, hắn sẽ mang mọi người nhanh chóng rời đi, trước tiên là cần phải quay về gần chỗ thành Sử Lai Khắc, không còn nghi ngờ gì nữa, ở gần thành Sử Lai Khắc, bao gồm cả Thiên Đấu Thành ở bên trong, những nơi lúc trước chịu sự ảnh hưởng lớn nhất từ Học viện Sử Lai Khắc, cũng là nơi có lợi nhất để cho bọn họ tìm kiếm những người ủng hộ cho Học viện Sử Lai Khắc.
Sau khi ăn sáng xong, Đường Vũ Lân ngay từ sớm đã đi đến quán cà phê ở gần đó ở ngay chỗ hẹn với Mặc Lam, hắn không có trực tiếp tiến vào trong quán cà phê mà vòng quanh đó một vòng, ngày hôm nay hắn không có hoá trang, chỉ đặc biệt đeo một chiếc mũ rộng vành, vành nón đủ rộng để che phủ tới gò má của hắn, người ngoài nhìn vào cũng khó nhân ra diện mạo thật sự của hắn.
Tuỳ tiện quan sát xong một vòng xung quanh, lại dùng tinh thần lực cảm ứng một chút, cũng không có phát hiện ra có chỗ nào có vấn đề cả, hắn đứng an định ở một bên phía của góc đường, im lặng chờ đợi đến thời gian gặp mặt.
Không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, đây là điều mà những lão ma quỷ đó đã dạy cho hắn, bất kỳ lúc nào cũng không được có một chút sơ ý nào cả, tất cả đều có thể đưa đến hoạ diệt thân. Đường Vũ Lân biết được ở trên vai của mình đang gánh vác trách nhiệm rất lớn, hơn nữa hiện tại mọi chuyện đều chỉ có thể dựa vào chính bản thân hắn ta mà thôi. Vì thế cho nên hắn phải thời thời khắc khắc đều phải ở trong trạng thái cẩn thận tuyệt đối, một khi phát hiện ra có gì đó không đúng vậy thì nhất định có thể trong nhất thời lựa chọn ra biện pháp ứng đối an toàn nhất.
"Tiên sinh, ngài có muốn mua một ít thuốc lá không?" Một người bán hàng rong đẩy quầy thuốc lá của mình đi ngang qua Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân nhìn hắn một cái, khoác khoác tay, từ chối mua.
Người bán hàng rong đẩy xe rời đi.
Đúng vào lúc này, Đường Vũ Lân nhìn ra xa đã thấy được một đạo thân ảnh rất quen thuộc.
Dáng dấp của nàng vẫn rất thon thả, nàng mặc một bộ đồ công sở màu đen, trông có vẻ rất là chuyên nghiệp và vừa vặn. Tuy nhiên, từ ở trên gương mặt xinh đẹp vốn ôn nhu mỹ lệ đó của nàng, Đường Vũ Lân đã thấy ra được vài nét phong sương ở trên đó.
Chỉ ngắn ngủi vài năm thời gian mà thôi, nàng lúc này đã trông già dặn hơn cả chục tuổi. Ở sau lưng nàng cách không xa đó còn có một người thiếu nữ đi theo. Thân hình thiếu nữ mảnh mai, mỏng manh. Đối phương cao khoảng một thước bảy, thân mặc một bộ đồ trắng thể thao trông rất đơn giản, điều kỳ lạ đó là tóc ở trên đầu của nàng cũng màu trắng, có một đôi mắt màu xanh lam, trông có vẻ như có hơi chút kỳ quái.
Tử ở trên người nàng, Đường Vũ Lân thậm chí là có thể cảm nhận được một chút uy hiếp, có thể thấy được trông bề ngoài chỉ là một thiếu nữ còn chưa đến hai mươi tuổi thế này thôi nhưng chắc chắn đã là một cường giả, hơn nữa lại là một cường giả rất hiếm có.
Hai nữ nhân này trước sau tiến vào trong quán cà phê, Đường Vũ Lân lúc này sau khi đã lại lần nữa quan sát ở xung quanh một chút, hắn cũng hướng về phía quán cà phê mà đi đến, đẩy cửa đi vào.
Mặc Lam đã ngồi an định ở một vị trí, còn thiếu nữ thì ở phía sau nàng khi trước lại ngồi ở bàn bên cạnh. Nhân viên phục vụ vốn là đáng nói thứ gì đó với Mặc Lam.
Đường Vũ Lân khống chế tâm tình có hơi chút kích động của mình lại một chút, lúc này hắn mới sải bước đi về phía của Mặc Lam đang ngồi, hắn ta ngồi xuống ở phía đối diện nàng.
Khi thấy được hắn ta, cơ thể của Mặc Lam dường như run lên một cái, lúc mà nàng thấy được Đường Vũ Lân tháo mũ xuống lộ ra dung mạo thật, âm thanh của người nhân viên phục vụ ở bên tai nàng lại giống như bị ngăn cách lại ở trong một khoảnh khắc, ở trong đôi mắt đẹp mang theo vài phần thương hải tang điền, trong khoảnh khắc đó lại tràn ngập sương nước.
Thiếu nữ tóc trắng có hơi chút hiếu kỳ nhìn về phía của Đường Vũ Lân, nhưng mông của nàng vừa có hơi chút nhấc lên ra khỏi ghế một cái vậy là bị một luồn uy hiếp chấn nhiếp giống như có một con báo cáo đang sẵn sàng bất cứ lúc nào sẽ nhào đến tấn công nàng ta vậy.
"Tỷ..." Đường Vũ Lân nhỏ tiếng gọi.
Nước mắt từ trong đôi mắt của Mặc Lam cũng không kìm lại được, chớp mắt một cái đã trào ra, nàng nắm lấy tay của Đường Vũ Lân, nói: "Đệ đệ, đệ đệ...." Nàng đã khóc không thành tiếng rồi.
Nhân viên phục vụ vẫn là người rất có mắt nhìn, thấy được cảnh này xảy ra liền vội vàng thoái lui xuống. Để lại không gian riêng tư để cho Đường Vũ Lân cùng với Mặc Lam bốn mắt nhìn nhau.
Nước mắt của Mặc Lam có làm như thế nào thì cũng không thể dừng lại được, bất luận là nàng có kiên cường đến đâu đi chăng nữa, bất kể là tự nhủ với lòng mình phải không ngừng giữ vững sự kiên cường của chính mình, nhưng khi gặp lại Đường Vũ Lân, người đệ đệ này đã từng cứu lấy tính mạng của nàng, cánh cổng bị chặn lại ở trong lòng nàng cuối cùng cũng được mở ra rồi, nàng đã bật khóc thành tiếng.
Đường Vũ Lân nắm lấy tay nàng lại, vào thời khắc này, thiên ngôn vạn ngữ cũng không có cách nào có thể diễn tả ra hết được những chuyện mà bọn họ đã từng trải qua.
Người nhà của Mặc Lam đều đã bị thiệt mạng hết cả rồi, chuyện đó đối với Đường Vũ Lân mà nói cũng không khác gì là xảy ra với chính bản thân hắn vậy.
Thiếu nữ tóc trắng thấy Mặc Lam khóc đến thương tâm như thế này, trước tiên là kinh ngạc, nhưng rất nhanh chân mày của nàng khẽ nhíu, đi đến bên cạnh Mặc Lam, đưa khăn giấy đến cho đối phương.
Mặc Lam lấy khăn giấy lau đi nước mắt ở trên mặt mình, thật không dễ dàng gì mới có thể khiến cho tâm tình của bản thân nhanh chóng ổn định trở lại.
"Thật sự là không nghĩ đến, cả đời này tỷ vẫn còn có thể gặp lại được đệ." Đơn giản một câu nói như thế này thôi, nhưng ở trong đó lại chan chứa vô số sự đắng cay.
Đường Vũ Lân không có nói lời nào, hắn chỉ nắm chặt lấy tay của nàng.
Mặc Lam lúc này mới có thể tỉ mĩ đánh giá hắn ta. Nếu so với trước đây, Đường Vũ Lân hiện tại rõ ràng là đã cao lớn hơn nhiều rồi, rất là anh tuấn. Thân hình cao thẳng, đã ra dáng của một người trưởng thành. Nhưng điều khiến cho Mặc Lam đau lòng đó là ở trên người của Đường Vũ Lân lại lộ ra dáng vẻ âm trầm, thật sự là khác xa so với những người đồng trang lứa, lại nghĩ đến những chuyện mà hắn đã trải qua đó, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn ta phải chịu đựng rất nhiều đau khổ, nói không chừng là không kém hơn so với bản thân nàng là bao.
Thân là nữ nhi của quan chấp chính của Thiên Đấu thành, nàng ta vẫn luôn lẳng lặng chú ý đến tình hình của Học viện Sử Lai Khắc và tung tích của Đường Vũ Lân.
Ba năm mất tích ở trên Đấu La đại lục, sau khi trở về liền nhanh chóng trở thành thủ lĩnh của Sử Lai Khắc Thất Quái của đời này, những tin tức mà Mặc Lam biết được này đều là những thông tin mà người ngoài rất khó có thể biết được.
Bọn họ đã rời xa nhau xấp xỉ cũng đã gần năm năm thời gian rồi, Đường Vũ Lân cũng đã trưởng thành. Tuy nhiên, hắn cũng bớt đi sự tươi trẻ của lúc đầu, đã trở nên trầm ổn hơn.
Cần phải trải qua bao nhiêu thứ ma luyện thì mới có luyện ra được như thế này chứ!
"Ta tưởng đệ đã..." Ở trong ánh mắt của Mặc Lam lại lần nữa ngấn lệ.
Đường Vũ Lân lúc này mới nói: "Ta vẫn còn sống, tỷ à, người yên tâm đi, ta vẫn sống rất tốt."
"Ừm ừm." Mặc Lam gật đầu liên tục, nước mắt cũng không khỏi lại lần nữa tràn ra.
Đường Vũ Lân nhẹ nhàng nắm lấy tay của nàng, nói: "Tỷ à, nếu chúng ta vẫn còn sống, vậy thì những tên đó nhất định là phải trả giá, vì chính bản thân chúng ta và cũng vì toàn thể nhân loại này."
Nghe được câu nói này của hắn ta, nước mắt ở trong mắt của Mặc Lam cũng gần như là ngừng chảy lại, thù hận giống như là từ trong xương tuỷ gần như là từ ở bên trong hai mắt của nàng mà phun ra. Ngay đến cả móng tay của nàng trong lúc vô ý cũng đã đâm vào trong lòng bàn tay của Đường Vũ Lân.
"Đúng vậy, bọn chúng nhất định là phải trả giá."
"Đây không phải là nơi để nói chuyện, đệ đệ à, đệ đi theo ta đi." Vừa nói, Mặc Lam vừa kéo Đường Vũ Lân đứng dậy rồi đi ra phía bên ngoài.