Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1141: Chapter 1141: Cục cảnh vệ trung ương liên bang

Mặc dù nàng ấy không thể nhìn ra tu vi cụ thể của Đường Vũ Lân, nhưng chỉ dựa vào lực lượng cơ thể đã có thể đánh bại bốn cơ giáp, dù võ hồn của hắn là gì đi chăng nữa, chắc chắn đều không thể coi thường.

Mặc Lam biết rõ thân phận hiện giờ của Đường Vũ Lân rất nhạy cảm, vì vậy nàng ấy chưa hề nói cho ai biết Đường Vũ Lân là đệ tử của Học viện Sử Lai Khắc, do đó Tiểu Bạch không hề biết điều này. Nàng ấy chỉ biết người trước mặt mình rất mạnh mẽ, mạnh hơn so với tưởng tượng của mình nhiều, là một đối thủ không tệ.

Đường Vũ Lân rất tự nhiên trở lại bên cạnh Mặc Lam, mỉm cười với nàng ấy, sau đó đứng sau lưng nàng ấy, như thể chuyện vừa rồi không phải do hắn làm vậy.

Cảnh sát đổ xô xông vào, trang bị của bọn họ đơn giản hơn nhiều so với binh sĩ. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, bọn họ cũng là đại diện cho lực lượng an ninh của cả Minh Đô.

Khi cảnh sát nhìn thấy bốn cơ giáp của quân đội ngã xuống đất, bọn họ cũng bị dọa giật nảy mình. Ngay sau đó, một cảnh sát cấp cao đi đầu nhìn về phía Mặc Lam, nhanh chóng chạy đến.

“Nghị viên Mặc Lam, ngài không sao chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Mặc Lam lạnh lùng nhìn người nọ, vẻ mặt tức giận nói: “Ban ngày ban mặt, phía quân đội lại tự tiện bắt người trong quán cà phê mà không hề có lệnh bắt giữ, còn dùng vũ khí quân sự uy hiếp dân chúng bình thường. Thậm chí sau cùng còn không ngần ngại sử dụng cơ giáp. Ta muốn hỏi, là ai cho bọn họ cái quyền đó? Chẳng lẽ, người dân đóng thuế để trang bị vũ khí cho bọn họ là để bọn họ chĩa súng vào chính mình sao? Hành vi hung hăng càn quấy này của quân đội đã uy hiếp đến sự ổn định và đoàn kết của toàn liên bang, ta yêu cầu các ngươi nhất định phải điều tra rõ!”

Trên trán cảnh sát cấp cao nọ lập tức rịn mồ hôi, vừa nhìn cảnh tượng trước mắt đã biết không phải là chuyện nhỏ, nghe Mặc Lam nói xong lại càng cảm thấy đau đầu.

Đương nhiên là y biết rõ người trước mặt, nghị viên Mặc Lam là đại diện của Cáp phái. Mặc dù nàng ấy còn trẻ, nhưng lại rất có tiếng nói trong Cáp phái, nhất là sau cuộc bầu cử mới, vì sự công bằng liêm chính của mình, lại thêm gia đình nàng ấy đã bị Thánh Linh Giáo hãm hại, dẫn đến việc nàng ấy chỉ còn lại một thân một mình, không có gì phải kiêng dè, lo lắng. Trong mấy lần va chạm với Ưng phái, nàng ấy đều đứng lên đầu tiên, nên có được sự ủng hộ của nhiều nghị viên Cáp phái cũ và mới.

Thế nhưng, phía bên kia y cũng không đắc tội nổi! Phía bên kia chính là quân đội. Một cảnh sát nho nhỏ như y sao có thể va chạm với lực lượng quân đội được chứ? Chỉ cần không cẩn thận chút thôi là sẽ xảy ra vấn đề lớn ngay.

Y suy nghĩ thật nhanh trong đầu, sau đó lập tức trả lời: “Nghị viên Mặc Lam, chuyện này bọn ta nhất định sẽ xử lý công bằng. Bây giờ bọn ta sẽ đưa những binh sĩ này về đồn cảnh sát trước.”

Mặc Lam khẽ gật đầu: “Ta sẽ theo dõi sát sao tình hình tiếp theo. Mong rằng các ngươi sẽ cập nhật tình hình cho ta biết bất cứ lúc nào.”

“Vâng!” Cảnh sát cấp cao hành lễ với nàng ấy, sau đó lập tức dẫn theo cảnh sát đi xử lý các binh sĩ này. Đồng thời, họ bắt đầu lấy lời khai của người dân trong quán cà phê, để xác định tình hình cụ thể lúc đó.

Các binh sĩ bị bắt giữ đều im lặng, nhưng từ trong lời khai của người dân, cảnh sát đã làm sáng tỏ tình hình. Không còn nghi ngờ gì nữa, lần này quân đội chắc chắn là bên đuối lý hơn. Bọn họ tự ý bắt người, hơn nữa còn không có lệnh bắt giữ.

Những binh sĩ và cơ giáp này đều thuộc Cục cảnh vệ Minh Đô, Cục cảnh vệ chịu trách nhiệm bảo vệ an ninh của Minh Đô, nhưng tự ý điều động quân đội bắt người, chuyện này có thể lớn, mà cũng có thể nhỏ. Từ trên số hiệu có thể dễ dàng tra ra được cơ quan quân đội trực thuộc của bọn họ. Các binh sĩ không nói lời nào, hiển nhiên là đang đợi quân đội xử lý chuyện này. Vào thời điểm này, dù như thế nào đi chăng nữa bọn họ cũng sẽ không nói gì cả.

Đường Vũ Lân vẫn luôn đứng bên cạnh Mặc Lam thờ ơ quan sát mọi chuyện. Cảnh sát cũng coi như là xử lý thoả đáng, Cơ Giáp Sư trong bốn cơ giáp đều bị “mời” ra ngoài, bị bắt giữ tạm thời, binh sĩ trong quán cà phê cũng vậy. Sau đó sẽ tiến hành tra hỏi sau.

Ngay khi cảnh sát chuẩn bị áp giải các binh sĩ này về đồn thì một chiếc xe quân đội nhanh chóng lái tới.

Nhìn thấy chiếc xe này, Đường Tử Hào rõ ràng đã thở phào một hơi nhẹ nhõm. Có người của bên trên ra mặt, chuyện này sẽ không liên quan gì đến bọn họ nữa. Trên thực tế, nếu như thật sự truy cứu trách nhiệm của hành động bọn họ làm ra ngày hôm nay thì bọn họ sẽ phải ra toà án quân sự!

Xe quân sự nhanh chóng dừng lại, người xuống xe là một sĩ quan có quân hàm Trung tá, bên cạnh là hai Thiếu tá.

“Chờ một chút.” Trung tá nọ sải bước đi tới trước mặt cảnh sát cấp cao kia, giơ tay ra ngăn cản bọn họ tiếp tục đưa binh sĩ lên xe cảnh sát.

“Bọn ta là thành viên của Đội giám sát Cục cảnh vệ. Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nghe binh sĩ bọn ta báo cáo rằng có chút hiểu lầm với phía cảnh sát các ngươi?”

Xét về cấp bậc, cảnh sát cấp cao không hề kém đối phương, y trầm giọng nói: “Vừa rồi đã xảy ra một trận xung đột.

Các binh sĩ này của Cục cảnh vệ không biết nhận lệnh của ai, tự tiện dùng vũ khí quân sự uy hiếp người dân, nhưng lại không lấy ra được lệnh bắt giữ. Thậm chí còn sử dụng cơ giáp tấn công người bình thường. Chuyện này bọn ta nhất định phải điều tra rõ ràng, cũng như đưa ra giải thích rõ ràng với người dân. Vì vậy, bọn ta muốn đưa những người này về, để bọn họ phối hợp điều tra.”

“Không được! Người của quân đội bọn ta đương nhiên sẽ do quân đội bọn ta xử lý, không liên quan đến các ngươi. Vui lòng giao người cho bọn ta, nếu có thêm tin tức gì, bọn ta sẽ thông báo cho các ngươi.” Nói rồi, Trung tá nọ vung tay lên, mười mấy binh sĩ được trang bị vũ khí xuống xe, chặn đường đi của cảnh sát.

Không còn nghi ngờ gì nữa, số lượng cảnh sát nhiều hơn một chút, nhưng xét về trang bị vũ khí và sức chiến đấu, so với các binh sĩ, bọn họ còn kém xa.

“Được lắm!” Mặc Lam lạnh lùng nói: “Quân đội ngang ngược như vậy sao, đúng là được mở mang tầm mắt.”

“Ngươi là ai?” Trung tá liếc nhìn nàng ấy, nhíu mày nói.

Mặc Lam thản nhiên nói: “Ta chẳng là ai cả, ta chỉ là một người bình thường thôi. Sao nào? Chẳng lẽ ta không thể nói thật sao?”

Trung tá lạnh lùng nói: “Quân đội làm việc, người không liên quan lập tức rời đi, nếu không, sẽ xử lý theo tội tiếp tay gây mâu thuẫn quan hệ giữa quân đội và chính phủ.”

Mặc Lam mỉm cười, đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh, nàng ấy đang lo lắng sợ không tìm được nhược điểm của quân đội để kiềm chế những tên ở Ưng phái đây.

Tiểu Bạch giơ tay lên, nàng ấy vẫn luôn quay lại cảnh tượng trước mặt này bằng máy liên lạc hồn đạo của mình.

“Ngươi đang làm gì vậy hả? Không cho phép quay chụp!” Phản ứng của Trung tá rất nhạy bén, gã nhanh chóng phát hiện ra hành động của Tiểu Bạch.

Một Thiếu tá sải bước đến trước mặt Tiểu Bạch, vươn tay tóm lấy tay nàng ấy.

Tiểu Bạch hừ lạnh một tiếng, tay trái vung ra nhanh như chớp, Thiếu tá nọ kêu lên, lùi lại vài bước, cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, chỉ thấy trong lòng bàn tay để lại một dấu ấn.

Trên dấu ấn là một dãy chữ chìm nhỉ, sau khi xác nhận cẩn thận mới phát hiện ra, mấy chữ viết tắt đó là Cục cảnh vệ trung ương liên bang.

Nhìn thấy mấy chữ này, sắc mặt Thiếu tá đó lập tức thay đổi.

Đương nhiên là gã biết rõ Cục cảnh vệ trung ương liên bang có chức năng gì, chính là chịu trách nhiệm bảo vệ các quan chức quan trọng của chính phủ liên bang. Muốn vào Cục cảnh vệ trung ương liên bang, ít nhất phải có tu vi Hồn Vương ngũ hoàn trở lên, đồng thời ít nhất cũng phải là Cơ Giáp Sư điều khiển cơ giáp tím trở lên, đương nhiên cũng có thể là Đấu Khải Sư.

Người của Cục cảnh vệ trung ương liên bang xuất hiện ở đây, có thể thấy nữ tử trung niên vừa nói chuyện có thân phận gì.

“Được lắm! Các ngươi thật to gan, dám tập kích quân đội.” Tên Trung tá chỉ nhìn thấy đồng đội bị Tiểu Bạch đánh lui, không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, chuẩn bị xông lên tấn công. Tên Thiếu tá kia thì lại rất nhạy bén, nhanh chóng đi tới bên cạnh gã, giơ lòng bàn ta tay ra trước mặt gã.

Nhìn thấy dòng chữ trong lòng bàn tay Thiếu tá, sắc mặt Trung tá cũng lập tức thay đổi. Rắc rối lớn rồi! Nhiệm vụ quan trọng nhất của Cục cảnh vệ trung ương liên bang là bảo vệ nghị viên liên bang, cũng chỉ có nghị viên liên bang mới có tư cách được bọn họ bảo vệ. Hơn nữa, không phải nghị viên nào cũng có tư cách đó.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nữ tử trung niên trước mặt bọn họ hẳn là một nghị viên, từ thái độ của đối phương có thể nhìn ra, người này chắc chắn không có quan hệ tốt đẹp với quân đội. Đừng thấy hiện giờ Ưng phái đang chiếm thế thượng phong, nhưng thực tế, khi thật sự tổ chức tổng tuyển cử và quyết định những việc lớn, đều sẽ phải tiến hành trưng cầu dân ý toàn liên bang. Nếu như không xử lý tốt chuyện ngày hôm nay, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng rất lớn tới hình ảnh của quân đội.

Vốn dĩ chỉ là một vấn đề nhỏ, nhưng không ngờ lại phát triển tới mức độ này, sắc mặt của gã không khỏi trở nên khó coi.

Mặc Lam thản nhiên nói: “Sao thế? Có phải cũng muốn đưa cả ta đi cùng luôn không? Ta muốn xem thử xem ai dám ngăn cản cảnh sát thi hành công vụ.”

Sắc mặt Trung tá thay đổi, vấn đề trước mắt đã trở nên rất khó giải quyết rồi. Nếu như thật sự để cảnh sát đưa người đi thì lại càng khó giải quyết hơn, ngay cả thành viên cấp cao của quân đội cũng không dám xử lý qua loa chuyện này. Dù sao, Đấu La liên bang vẫn là dân chủ.

“Đưa người trở về trước đã rồi tính tiếp.” Trung tá quyết định nhanh chóng, vung tay lên ra lệnh, đồng thời gã cũng sải bước đi tới trước mặt Tiểu Bạch, dùng cơ thể mình ngăn lại góc quay của nàng ấy.

Gã không nhìn Mặc Lam lấy một lần, giả vờ như không nhận ra thân phận của nàng ấy, chỉ bình tĩnh nhìn Tiểu Bạch: “Cô gái này, mong ngươi không tiếp tục quay nữa. Chuyện này cảm phiền cho nể mặt bọn ta một chút, sau này tất có báo đáp.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Thêm vào màn hình chính để có trải nghiệm tốt hơn
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free