Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1171: Gãy

Sau khi hoàn thành Thiên Phu Sở Chỉ, Lam Ngân Kim Quang Trận dưới chân bắt đầu phát huy tác dụng.

Ngay khi hiệu quả tách nguyên tố xuất hiện, cảm giác lạnh như băng ở xung quanh giảm đi rất nhiều. Cùng lúc đó, đôi cánh sau lưng Đường Vũ Lân vỗ mạnh. Hắn không chờ Lam Ngân Kim Quang Trận phát huy tác dụng nhiều hơn, mà trực tiếp phát động tấn công.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Lam Ngân Kim Quang Trận lại có thể hoàn toàn hạn chế Vũ Trường Không, điều này không thực tế chút nào. Việc hắn muốn làm là ảnh hưởng tới Vũ Trường Không thông qua tác dụng của Lam Ngân Kim Quang Trận, làm gián đoạn sự phát huy và giải phóng năng lực của ông. Như vậy là đủ rồi.

Mà vào lúc này, Đường Vũ Lân đã làm được điều này. Vũ Trường Không chịu ảnh hưởng của Thiên Phu Sở Chỉ, cộng thêm ảnh hưởng từ Lam Ngân Kim Quang Trận, đòn tấn công ban đầu đã dừng lại một chút.

Cũng vào lúc này, Đường Vũ Lân đã bay lên trên không trung, đôi cánh sau lưng vỗ mạnh, Kim Long Phi Tường trong nháy mắt đã hoá thành một vầng sáng màu vàng kim rực rỡ. Cùng với Hoàng Kim Long Thương sắc bén, nó lao thẳng về phía Vũ Trường Không.

Đồng thời, dây leo Lam Ngân Hoàng cũng tràn ra khỏi cơ thể hắn, quấn quanh Hoàng Kim Long Thương. Huyết Hồn Dung Hợp Kỹ!

Sau khi bị ảnh hưởng, Vũ Trường Không cũng ngay lập tức điều chỉnh lại bản thân. Thay vì cứng rắn va chạm, ông đã lựa chọn đổi hướng trên không trung. Ông chỉ khẽ vặn người là đã lui ra ngoài mấy chục mét.

Nhưng việc ông lùi lại đương nhiên đã khiến khí thế của Đường Vũ Lân trở nên lớn hơn. Kim Long Phi Tường đổi hướng, đuổi theo đến trước mặt ông.

Cảm nhận được khí thế đang điên cuồng tăng lên trên Hoàng Kim Long Thương, lần đầu tiên Vũ Trường Không cảm thấy rúng động. Hồn hoàn thứ sáu âm thầm sáng lên, đổi thành hai tay cầm kiếm, làm một động tác vung ra.

Đường Vũ Lân có ấn tượng rất sâu sắc với hồn kỹ thứ sáu của Vũ Trường Không. Đây là một hồn kỹ dồn thế, Đường Vũ Lân không nhớ rõ tên hồn kỹ đó là gì, nhưng hắn biết rõ một kiếm này cực kỳ mạnh mẽ.

Suy nghĩ này vừa lóe lên, Thiên Sương Kiếm và Hoàng Kim Long Thương đã lại một lần nữa va chạm với nhau.

“Keng!” Ánh sáng vàng kim trên người Đường Vũ Lân lập tức mờ đi, bị bao phủ bởi một tầng băng sương, thậm chí không gian xung quanh cũng tỏa ra luồng khí dày đặc màu trắng. Tuy nhiên, cơ thể của Vũ Trường Không lại bắn ngược ra như đạn pháo, bay thẳng ra xa hơn trăm mét.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Đường Vũ Lân bị Thiên Sương Kiếm đóng băng rồi, nhưng điều khiến người xem trận đấu không thể nào ngờ được là, khi va chạm chính diện với nhau, cùng là Chiến Hồn Sư hệ cường công, Thiên Long Băng Vũ Trường Không, Thiên Băng Đấu La miện hạ lại bị một thương của Đường Vũ Lân đánh bay.

Hắn, hắn mới chỉ là Hồn Thánh thôi! Còn Vũ lão sư là Phong Hào Đấu La đấy!

Sao có thể chứ? Sao lại có thể chênh lệch lớn như vậy được? Trong tình huống hai bên không sử dụng chiến giáp, tại sao lại như thế này?

Vũ Ti Đóa, Lạc Quế Tinh, Từ Du Trình, Dương Niệm Hạ và Trịnh Di Nhiên đều đã choáng váng.

Đây còn là người nữa sao? Sự tự tin của bọn họ trong khoảnh khắc này đều đã biến mất. Ngay cả Vũ Ti Đóa, người bị Đường Vũ Lân áp chế khi ở bên ngoài lúc trước cũng cho rằng, dựa vào Võ Hồn Dung Hợp Kỹ U Minh Bạch Hổ của mình, nàng ta không yếu hơn Đường Vũ Lân là bao.

Nhưng giờ phút này, nàng ta lại không thể không phải mặt với một sự thật. So với Đường Vũ Lân, nàng căn bản không chỉ kém hơn một chút, mà chênh lệch lớn tựa rãnh trời!

Sao hắn lại trở nên mạnh mẽ đến thế rồi chứ? Một thương kia, nếu như đổi lại là bọn họ thì liệu có khả năng ngăn cản được không?

Mà vào lúc này, ánh sáng vàng kim trên người Đường Vũ Lân bỗng chốc bùng lên đến cực hạn. Cả người hắn lơ lửng ở trên cao, giống như đã hóa thành một mặt trời, Hoàng Kim Long Thương trong tay chỉ về phía Vũ Trường Không. Ánh sáng vàng kim bùng nổ, để lại trên không trung một bức màn màu vàng kim rực rỡ chói mắt.

Hồn kỹ hắn tự sáng tạo ra, thức thứ bảy của Kim Long Cửu Thức, Vương Giả Chi Lộ!

Sự tôn trọng lớn nhất dành cho Vũ lão sư chính là dốc toàn lực ứng phó. Từ khi trận đấu luận bàn bắt đầu, Đường Vũ Lân đã hiểu rõ điều này. Vì vậy, vào giờ phút này, hắn không hề bảo toàn lực lượng, mà trực tiếp sử dụng đòn tấn công mạnh nhất của mình.

Khi bị đánh bay, Vũ Trường Không cũng có sự thay đổi.

Kinh nghiệm chiến đấu của ông phong phú đến nhường nào kia chứ. Ngay khi bị đánh bay, ông đã biết rõ, nếu chỉ so lực lượng, dù mình đã là Phong Hào Đấu La, nhưng lại vẫn không thể bằng Đường Vũ Lân được. Hơn nữa, ông cũng rất bất ngờ trước Huyết Hồn Dung Hợp Kỹ của Đường Vũ Lân.

Nhưng dù vậy, ông cũng không hề hoảng hốt. Vào thời điểm bị đánh bay, hồn hoàn thứ bảy trên người ông sáng lên.

Võ Hồn Chân Thân, Thiên Sương!

Cả người ông bỗng nhiên kéo dài ra, khi ông bay ra ngoài khoảng trăm mét, người ông đã cao lên đến bốn mét, mà Thiên Sương Kiếm trong tay ông thậm chí còn kinh khủng hơn, dài tới sáu mét.

Cơ thể Vũ Trường Không ở trên không trung trông giống như một tác phẩm điêu khắc bằng băng trắng, không nhìn rõ bề ngoài. Mà Thiên Sương Kiếm cũng hoàn toàn biến thành màu trắng.

Đây mới là hình thái mạnh nhất của Thiên Sương Kiếm, Võ Hồn Chân Thân.

Cùng lúc đó, hồn hoàn thứ tám trên người Vũ Trường Không cũng sáng lên. Hồn hoàn thứ tám lập loè, ông giơ cao Thiên Sương Kiếm trong tay, trên không lập tức bùng lên vô số băng nhũ. Mà khi những băng nhũ này bắt đầu lan tỏa, nhiệt độ trong không khí cũng theo đó nhanh chóng giảm mạnh.

Thiên Sương, Không Độ Tuyệt Đối!

Vũ Trường Không cử động. Ở trên không trung, trông ông vẫn tiêu sái như cũ. Ngay cả khi trông giống một tác phẩm điêu khắc bằng băng, ông vẫn khiến người ta có cảm giác kỳ lạ.

Nhiệt độ siêu thấp của Không Độ Tuyệt Đối được ông khống chế trong phạm vi nhỏ, sau đó ngưng tụ thành một quả cầu băng, nghênh đón Vương Giả Chi Lộ của Đường Vũ Lân.

Thiên Sương Kiếm ở trạng thái Không Độ Tuyệt Đối, đánh đâu thắng đó!

“Ầm” Hai vũ khí va chạm với nhau. Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian cực ngắn. Đổi lại là Phong Hào Đấu La bình thường thì căn bản không có khả năng thi triển Võ Hồn Chân Thân và hồn kỹ thứ tám trong thời gian ngắn như vậy.

Nhưng Vũ Trường Không lại làm được. Ông dùng trạng thái mạnh nhất của mình để đón nhận một đòn của Đường Vũ Lân.

“Gào, gào, gào!” Khi va chạm, Vũ Trường Không nghe thấy vô số tiếng rồng gầm sôi sục. Ông cảm nhận được một áp lực khủng khiếp giống như ý chí thiên địa ập xuống người mình. Mà trước áp lực này, Thiên Sương Kiếm của ông vẫn vững chắc và ổn định.

Vì sự phục hưng của Sử Lai Khắc, không ai có thể dao động tín niệm của ông.

Va chạm diễn ra trong tình huống như thế. Trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người dường như đều trở nên ngơ ngác.

Trong tầm mắt của họ, Vũ Trường Không biến thành quả cầu băng màu trắng rồi bị ánh sáng màu vàng kim bao trùm, biến thành cùng màu với ánh sáng đó. Quả cầu băng màu trắng nhanh chóng tan chảy trong ánh sáng màu vàng kim.

Nhưng ngay sau đó, quả cầu băng bỗng nhiên phát nổ, bắn ra tia kiếm mạnh mẽ trên không trung. Tiếng va chạm chói tai, dao động năng lượng khủng khiếp đã tàn phá toàn bộ sân đấu.

May mắn là tấm chắn bảo vệ của của sân đấu trước giờ đều nhắm vào cấp độ Phong Hào Đấu La. Lúc này, mọi người thậm chí còn không nhìn rõ bên trong đã xảy ra chuyện gì, bởi vì năng lượng khủng khiếp va chạm với tấm chắn bảo vệ khiến nó tỏa ra ánh sáng quá chói mắt, do đó bọn họ không thể nhìn thấy tình hình bên trong.

Ánh sáng chói mắt đó kéo dài trong một khoảng thời gian rất lâu.

Cuối cùng, ánh sáng dần khôi phục lại bình thường, hai bóng người ở bên trong cũng lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.

Vũ Trường Không và Đường Vũ Lân đổi vị trí cho nhau, bọn họ quay lưng về phía đối phương. Hoàng Kim Long Thương trong tay Đường Vũ Lân chỉ chéo xuống mặt đất, còn Vũ Trường Không lúc này cũng đã thoát khỏi trạng thái Võ Hồn Chân Thân.

Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc là, trên người Vũ Trường Không có thêm một lớp áo giáp màu lam băng. Lớp áo giáp đó ngả màu trắng, bên trong dường như có sương băng chuyển động. Đó chẳng phải là Tam Tự Đấu Khải Thiên Long Băng sao?

Vũ lão sư, Vũ lão sư bị ép phải dùng chiến giáp rồi ư?

“Keng!” Ngay sau đó, mọi người nghe thấy rõ một âm thanh giòn tan vang lên. Dưới ánh mắt cực kỳ kinh ngạc của bọn họ, Thiên Sương Kiếm trong tay Vũ Trường Không, gãy rồi...

Khoảng một phần tư lưỡi kiếm rơi xuống mặt đất. Cả người Vũ Trường Không cũng theo đó khẽ lắc lư.

Gãy rồi ư?

Thiên Sương Kiếm gãy rồi sao?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free