Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1192: Lão Đường thức tỉnh
Nghe được tin tức này, Thiên Cổ Đông Phong rất vui mừng, lập tức dẫn Cổ Nguyệt Na đến phòng đấu giá.
Ông ta cố gắng hết sức bồi dưỡng Cổ Nguyệt Na đương nhiên là có ý đồ riêng. Hiện giờ trong bốn Truyền Linh Sứ, ngoài Cổ Nguyệt Na là trẻ tuổi nhất ra, Truyền Linh Sứ trẻ tuổi thứ hai là Thiên Cổ Trượng Đình, cũng chính là cháu trai của ông ta, năm nay ba mươi mốt tuổi, là Phong Hào Đấu La.
Thiên Cổ Trượng Đình có thể nói là nhân tài ưu tú nhất của gia tộc Thiên Cổ trong những năm gần đây, cũng là người nối nghiệp được Thiên Cổ Đông Phong cố gắng bồi dưỡng.
Từ khi gia tộc Thiên Cổ lên nắm quyền, trải qua nhiều năm phát triển, chế độ bầu cử của Truyền Linh Tháp thật ra đã chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, hoàn toàn nằm trong sự khống chế của gia tộc Thiên Cổ.
Thiên Cổ Trượng Đình là người Thiên Cổ Đông Phong bồi dưỡng để thừa kế vị trí của mình trong tương lai, cũng là trưởng tôn của ông ta.
Thiên Cổ Trượng Đình quả thật cũng rất ưu tú, từ nhỏ đã thể hiện ra thiên phú kinh người. Vào năm hai mươi tám tuổi khi trở thành Phong Hào Đấu La, hắn ta đã được thăng chức thành một trong bốn Truyền Linh Sứ, đến nay đã ba năm.
Thiên Cổ Trượng Đình chưa lấy vợ, chỉ tập trung toàn bộ tinh lực cho việc tu luyện. Cho đến năm đó, hắn ta gặp được Cổ Nguyệt Na năm mười tám tuổi, vừa gặp đã yêu.
Thiên Cổ Đông Phong cũng có ý muốn tác hợp, nhưng bị Lãnh Diêu Thù lấy lý do Cổ Nguyệt Na tuổi còn nhỏ ngăn cản.
Mà hiện giờ Cổ Nguyệt Na đã được đặc cách trở thành Truyền Linh Sứ, dù là địa vị, năng lực, thiên phú hay ngoại hình, trong lòng Thiên Cổ Đông Phong, nàng chắc chắn là lựa chọn tốt nhất cho vị trí cháu dâu của mình! Không có người nào phù hợp hơn Cổ Nguyệt Na cả.
Gần đây Thiên Cổ Trượng Đình vừa mới xuất quan. Qua ba năm, hắn ta đã có bước tiến lớn. Ba mươi mốt tuổi, tu vi cấp chín mươi tư. Có Truyền Linh Tháp đứng sau ủng hộ hết mình, khoảng cách của hắn ta tới Siêu Cấp Đấu La chỉ còn lại một bước ngắn.
Hiện giờ Thiên Cổ Trượng Đình đang cố gắng hết sức để theo đuổi Cổ Nguyệt Na, hy vọng có thể được nàng để ý đến.
Trong tình huống này, sao Thiên Cổ Đông Phong lại có thể không giúp đỡ cháu trai của mình được chứ?
Vì vậy hôm nay ông ta dẫn Cổ Nguyệt Na tới đây, bất chấp mọi giá cũng phải lấy bằng được Băng Thần Chi Tâm, để Cổ Nguyệt Na có thể nhanh chóng tiến vào cấp bậc Phong Hào Đấu La trong tương lai gần. Với thiên phú của nàng, nàng và cháu trai ông ta vừa hay là một đôi trời sinh, cũng là trụ cột vững chắc của Truyền Linh Tháp trong tương lai.
Mỗi khi nhớ tới kế hoạch của mình, Thiên Cổ Đông Phong đều có cảm giác yên tâm. Đến cấp bậc như ông ta, tiền tài đã không còn quan trọng nữa. Mục tiêu của ông ta là quyền lực. Thấy gia tộc Thiên Cổ có người kế thừa, tương lai có thể trở thành gia tộc lớn lưu danh nghìn đời, mới là điều ông ta mong muốn được chứng kiến nhất.
“Sáu tỷ tám trăm triệu lần thứ nhất, sáu tỷ tám trăm triệu lần thứ hai!” Giọng của đấu giá viên như thể muốn hét lên.
Hôm nay đấu giá Băng Thần Chi Tâm thật sự không được lý tưởng lắm. Theo lời cấp trên, cần phải cố gắng bán được ở mức mười tỷ. Nhưng ai ngờ, số lượng người đấu giá ra giá chẳng có bao nhiêu, cũng không nhiệt tình lắm.
“Bảy tỷ.” Đúng lúc này, một giọng nói vang lên. Thiên Cổ Đông Phong giơ thẻ bài số 1 trong tay mình lên, khẽ gật đầu với đấu giá viên.
Cả phòng đấu giá lặng ngắt như tờ.
Mỗi người đấu giá đều đeo mặt nạ, nhưng chắc chắn mọi người chỉ cần nghĩ thôi cũng biết người cầm thẻ bài số 1 có địa vị, thân phận như thế nào.
“Bảy tỷ lần thứ nhất.” Đấu giá viên hỏi một vòng, sau khi không thấy ai tăng giá, hắn ta bắt đầu đếm ngược.
Hắn ta lại cố gắng giới thiệu, nhưng vẫn không có người nào ra giá.
“Khụ khụ.” Thiên Cổ Đông Phong ho nhẹ một tiếng.
Trong tai người khác chỉ là âm thanh nhỏ, nhưng trong tai đấu giá viên thì như thể bị sét đánh ngang tai. Hắn ta chỉ cảm thấy máu trong cơ thể mình đều như muốn sôi trào, trong lòng lập tức cảm thấy sợ hãi!
Có thể trở thành đấu giá viên đứng đầu phòng đấu giá Thiên Đấu, hắn ta đương nhiên không phải người thường, tu vi của bản thân hắn ta cũng không tính là kém. Thế nhưng, trước tiếng ho khan này, hắn ta có cảm giác linh hồn mình như muốn bị đánh tan.
“Bảy tỷ lần thứ hai.”
“Bảy tỷ lần thứ ba.”
“Bộp!” Gõ búa.
Không có gì quan trọng hơn tính mạng của bản thân cả, hơn nữa cũng không có người nào tăng giá.
“Chúc mừng khách quý số 1, Băng Thần Chi Tâm đã thuộc về ngài.”
Thiên Cổ Đông Phong mỉm cười, nói với Cổ Nguyệt Na: “Na Nhi, sau khi trở về, ta và Diêu Thù sẽ hộ pháp cho ngươi. Chúc ngươi sớm ngày đột phá Linh Vực cảnh.”
“Đa tạ tháp chủ.” Cổ Nguyệt Na khẽ gật đầu với Thiên Cổ Đông Phong.
Thiên Cổ Đông Phong mỉm cười, ông ta càng hy vọng được nghe thấy Cổ Nguyệt Na gọi mình là ông hơn.
Băng Thần Chi Tâm sáng rực rỡ được đưa đến trước mặt Thiên Cổ Đông Phong và Cổ Nguyệt Na. Lớp vỏ bọc bên ngoài đương nhiên là có tính chất đặc biệt, có thể ngăn cách nhiệt độ siêu thấp của Băng Thần Chi Tâm. Mà khi nhìn thấy Băng Thần Chi Tâm này, ánh mắt của Cổ Nguyệt Na lại có chút ngẩn ngơ. Trong đầu nàng lại bắt đầu hiện lên hình bóng của người kia.
Mà vào lúc này, người trong suy nghĩ của Cổ Nguyệt Na cũng đang cầm trong tay một viên tinh thể sáng lấp lánh, nhưng lại không hề có cảm giác rét lạnh. Chính là Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh.
Nhạc Chính Vũ đã trở về nghỉ ngơi, sử dụng Thánh Dung thuật khiến y tiêu hao không nhỏ, còn bị thương nhẹ, cần phải được điều dưỡng hồi phục.
Đường Vũ Lân cũng trở về phòng của mình, trước khi tu luyện, hắn bỗng nhớ đến Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh được Long lão gọi là bảo vật trấn viện, lúc này mới lấy nó ra.
Có thể được gọi là thần khí thì đương nhiên sẽ không đơn giản. Thế nhưng, rốt cuộc công dụng của nó là gì? Thật sự chỉ giúp cường giả đỉnh cấp lĩnh ngộ thôi sao?
Đường Vũ Lân vẫn còn nhớ rõ, lần đầu tiên khi hắn nhìn thấy nó đã được nó dẫn vào thế giới hải dương. Cảm giác đó rất kỳ diệu, như thể toàn thân hắn được nuôi dưỡng, tinh thần sảng khoái.
Nhưng hiện giờ, hắn đã nhìn viên Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh này nửa ngày rồi nhưng lại không tiến vào trạng thái kỳ diệu đó được.
Rốt cuộc nó có bí mật gì nhỉ?
Vừa nghĩ, Đường Vũ Lân vừa thử chầm chậm rót hồn lực của mình vào trong Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh, muốn xem nó có thay đổi gì hay không.
Hồn lực được chậm rãi rót vào, Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh quả nhiên có phản ứng. Một tầng ánh sáng màu xanh lam mờ ảo được giải phóng từ trên bề mặt thuỷ tinh, lan ra bên ngoài, khiến nó trông càng đẹp đẽ hơn.
Nhưng trừ điều đó ra thì không có phản ứng nào khác cả. Cho dù Đường Vũ Lân rót nhiều hồn lực của mình vào hơn cũng vẫn không có phản ứng khác gì khác.
Kỳ lạ. Rót hồn lực vào vẫn không được sao?
Đúng vào lúc này, một giọng nói bỗng chốc vang lên trong đầu hắn.
“Hãn Hải Càn Khôn Tráo?” Trong giọng nói đó có xen lẫn cả sự kỳ lạ, nhưng giọng nói quen thuộc khiến Đường Vũ Lân giật mình.
“Lão Đường?” Đường Vũ Lân thầm gọi trong lòng.
Đúng vậy, giọng nói này chẳng phải chính là của Lão Đường sao? Chỉ là lúc này nghe thấy giọng ông ấy, hắn có chút ngạc nhiên.
Lần trước gặp mặt Lão Đường là khi ông ấy chỉ dạy Thiên Phu Sở Chỉ cho hắn. Nhờ có một thức thương pháp này, mới khiến Đường Vũ Lân bắt đầu sử dụng thương đúng hướng, để về sau hắn tự sáng tạo ra được Vương Giả Chi Lộ và Cô Chú Nhất Trịch, bắt đầu từng bước tiến vào cảnh giới Thương Hồn.
Lúc đó Lão Đường đã nói với Đường Vũ Lân rằng, sau khi luyện thành Thiên Phu Sở Chỉ có thể triệu hồi ông ấy. Nhưng về sau xảy ra nhiều chuyện như vậy, Đường Vũ Lân chưa có dịp triệu hồi Lão Đường. Nói chính xác hơn là, vì tốc độ tiến bộ của hắn quá nhanh, bản thân hắn tu luyện các năng lực còn chẳng kịp, nên đã quên mất việc triệu hồi Lão Đường...
“Ngài đang nói đến viên Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh này sao?” Đường Vũ Lân nghi ngờ hỏi. Tại sao trong lời Lão Đường, Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh lại biến thành Hãn Hải Càn Khôn Tráo thế.
Giọng nói của Lão Đường bỗng trở nên hưng phấn hơn: “Mau, đặt nó lên trán ngươi, nhanh, nhanh!”
Đường Vũ Lân chưa từng cảm nhận được cảm xúc vội vàng gấp gáp như vậy của Lão Đường bao giờ, nhưng hắn tin tưởng Lão Đường tuyệt đối. Đường Vũ Lân lập tức đặt Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh lên giữa trán.
Thuỷ tinh mát lạnh, khi vừa mới đặt lên thì không hề có quá nhiều cảm giác. Thế nhưng trong lòng Đường Vũ Lân vẫn đang nghĩ liệu Hãn Hải Càn Khôn Thuỷ Tinh có thể đưa hắn tiến vào trong thế giới hải dương kỳ diệu kia một lần nữa không. Đúng lúc này thay đổi đã xảy ra.