Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1246: Chapter 1246: Người mạnh mẽ nhất đại lục
Đường Vũ Lân trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía ông ta, ngàn vạn lần hắn cũng không ngờ đến, ông ta thế mà lại nghĩ ra được loại thủ đoạn như thế. Cường giả đỉnh phong của thế hệ trước này quả nhiên là có chỗ bất phàm của nó mà!
Đa Tình đấu la nói: "Lúc mà ta đấu với lại Hắc Ám Phượng Hoàng, tâm tình của nàng ta rõ ràng là có chút không đúng, nếu so với năm đó mà chúng tôi quen biết với nhau thì nàng ta đã hoàn toàn thay đổi rồi, tính tình đã trở lập dị, qua cuộc nói chuyện cùng với nàng ta thì ta đoán là nàng ta bởi vì khi đó quá yêu Vân Minh nên đã từ quá yêu mà sinh ra hận thù, tình cách của nàng cũng từ đó mà trở nên méo mó đi. Hơn nữa, ta cũng có thể khẳng định được, nàng ta có tham gia vào trong đợt tập kích phá hủy Học viện Sử Lai Khắc đó. Trong lúc vô ý nàng ta đã nói bản thân nàng chính là đang giữ lấy linh hồn của Vân Minh, nàng muốn nàng và linh hồn của Vân được cùng ở chung với nhau, cái lối suy nghĩ này quá là méo mó quá rồi, nhưng chi tiết này cũng đã bị ta chú ý đến."
Đường Vũ Lân nói: "Điện hạ à, một người nếu như mất đi cơ thể của mình, vậy thì linh hồn của họ vẫn thật sự có thể tồn tại được sao?"
Tang Hâm nói: "Đối với người thường thì chuyện đó đương nhiên là không thể được, nhưng mà, nếu là đối với cường giả Cực Hạn Đấu La đã đạt đến cấp bậc bán thần mà nói thì cũng không phải là không có khả năng đâu. Chắc có lẽ ngươi vẫn còn chưa hoàn toàn hiểu rõ về thực lực thật sự của Vân Minh là mạnh đến như thế nào đâu. Đó cũng là bởi vì ngươi không có sinh ra ở trong thời đại của chúng ta. Nói đến chuyện này ta nhìn ngươi ngược lại là cũng có chút giống như Vân Minh vào năm đó đấy. Lúc đó, khi hắn còn trẻ ở trong đám người cùng tuổi thì hắn được coi là nhân vật vô địch thủ, lại thêm việc hắn có bối cảnh là xuất thân từ Học viện Sử Lai Khắc, gần như tất cả các nữ hồn sư ưu tú đều lấy hắn làm người tình trong mộng của mình. Khi trẻ hắn cũng được xem là một tên phong lưu, bởi vì hắn có nhiều hồn sư nữ theo đuổi như thế nên hắn cũng nảy sinh ra một số mối quan hệ mập mờ, đây cũng là lý do vì sao mà về sau này lại tạo nên nhiều mối duyên nợ tình duyên không dứt nhiều đến như thế này. Hai tỷ muội Ám Phượng đấu la Lãnh Vũ Lai và Thiên Phượng đấu la Lãnh Diêu Thù đều có tình yêu sâu đậm đối với hắn. Về phần Thiên Phượng đấu la thì ngươi chắc là cũng đã gặp mặt qua rồi đó, người đó chính là phó tháp chủ của Truyền Linh Tháp."
"Hả" Đường Vũ Lân kinh hãi không thôi, lúc mà hắn gặp mặt Ám Phượng đấu la, hắn chỉ thấy được bà ta đã hóa thành võ hồn chân thân Hắc Ám Phượng Hoàng, chứ hắn cũng không có thấy qua dung mạo thật của bà ta, thật sự không ngờ đến, thế mà vị này lại có mối quan hệ tỷ muội cùng với vị Lãnh Diêu Thù đó.
"Hai người tỷ muội các nàng vào lúc đó đều cùng thích chung một người là Vân Minh, mà Vân Minh đối với các nàng ấy chắc là cũng rất có hảo cảm. Nhưng dù thế nào thì hai người bọn họ cũng là tỷ muội của nhau! Cũng chính vì cùng yêu thích Vân Minh mà dẫn đến tình cảm tỷ muội của bọn họ nảy sinh ra sự rạn nứt. Nhưng ai mà biết được, về sau này thì Vân Minh lại không có lựa chọn ai trong số bọn họ cả, mà hắn lại lựa chọn đồng hành cùng với Thánh Linh đấu la. Lúc đó Thiên Phượng đấu la thì lựa chọn lẳng lặng rời đi, Ám Phượng đấu la thì đã từng quậy tưng bừng một trận, nhưng sau đó cụ thể chuyện đó diễn ra như thế nào nữa thì ta cũng không rõ ràng lắm. Dựa vào tình huống hiện tại thì có thể thấy được, Ám Phượng đấu la vào lúc đó chắc hẳn là đã phải chịu đả kích không nhẹ rồi."
"Vân Minh vào lúc đó cũng thật sự là quá hấp dẫn nữ nhân đi, khi hắn có thể trở thành các chủ Hải Thần Các thì hoàn toàn là dựa vào chính thực lực của bản thân hắn. Chỉ có hai mươi ba tuổi trở thành Phong Hào Đấu La, hai mươi sáu tuổi đạt Siêu Cấp Đấu La, ba mươi mốt tuổi đạt Cực Hạn Đấu La. Hắn gần như là đã sáng tạo nên kỳ tích tu luyện ở trong giới hồn sư, hắn gần như là có thể so sánh được với thủy tổ Đường Môn là Thiên Thủ đấu la Đường Tam điện hạ, hay là người sáng tạo ra Truyền Linh Tháp là tiền bối Đường Môn Linh Băng đấu la Hoắc Vũ Hạo đó. Vào lúc đó có rất nhiều người đều nghĩ rằng, nếu như không phải là bởi vì thần giới đã biến mất vậy thì hắn nhất định là có thể dựa vào một thân tu vi của bản thân mình mà tiến vào thần giới rồi, tự chính bản thân Vân Minh cũng đều có suy nghĩ như vậy."
"Nếu như ngươi tập trung cẩn thận chú ý lại một chút thì có thể phát hiện ra, Vân Minh vẫn luôn giữ bộ dáng trẻ tuổi như thế, mà ở trong đám Cực Hạn Đấu La cùng thế hệ thì cũng không có mấy người có thể trông trẻ trung được giống như hắn cả. Ta cùng với Tào Đức Trí, đều là nhờ có việc phục dụng một số thiên tài địa bảo ở Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn nên mới có thể trú nhan đến mức độ như thế này được. Còn hắn thì hoàn toàn là dựa vào tu vi của bản thân hắn mà thôi. Dùng phương thức trực quan nhất để mà đánh giá mà nói thì cùng là Cực Hạn Đấu La, tứ tự đấu khải sư. Ta lại thêm vào Tào Đức Trí nữa, cả hai người hợp lại thì mới có thể miễn cưỡng áp chế hắn được một chút, còn về phần đánh bại được hắn thì hoàn toàn là chuyện không có khả năng."
"Uy lực của quả đạn pháo Thí Thần Định Trang Hồn Đạo nếu so với trong tưởng tượng thì thực tế nó còn khủng bộ hơn rất nhiều, nếu như không phải là nhờ có Vân Minh dốc hết toàn lực của bản thân mình nên mới có thể chặn lại được phần lớn lực công kích của quả đạn pháo đó, vậy thì đám đồng học đó của ngươi chắc chắn là cũng không có đủ thời gian để mà an toàn kịp trốn xuống dưới hầm trú ẩn nữa. Thật sự mà nói thì hắn chính là người đóng vai trò trụ cột chính khi cố gắng mang cơ hội sống sót đến cho các ngươi đấy. Nếu như hắn không phải là bởi vì hắn lo nghĩ cho các ngươi, dựa vào tu vi của Vân Minh, dù là dựa vào uy lực của quả đạn pháo Thí Thần Định Trang Hồn Đạo đó thì cũng chưa chắc có thể giết chết hắn được. Ngoài ra, từ trong cuộc nói chuyện cùng với Ám Phượng đấu la ta cũng có thể nghe ra được, trong đợt tập kích ngày hôm đó, ở bên trong một hoàng hai đế và tứ đại thiên trụ đó thì có đến tận hai tên hồn sư cấp đế đồng thời liên thủ tấn công Vân Minh, lại thêm việc thừa nhận phải uy lực của vụ nổ đó nữa, nếu không mà nói thì số người sống sót của Sử Lai Khắc vẫn có thể còn nhiều hơn như thế nữa."
Đây là lần đầu tiên Đường Vũ Lân nghe được có người tường thuật lại những chuyện có liên quan đến sức mạnh thật sự của vị Kình Thiên đấu la Vân Minh đó, dựa vào sức một người thế mà lại có thể cùng với hai người Đa Tình và Vô Tình hai vị Cực Hạn Đấu La giao phong với nhau. Từ đó suy nghĩ một chút là có thể biết được, sức mạnh của Kình Thiên đấu la là khủng bố đến chừng nào.
"Vào lúc đó hắn được công nhận là người người mạnh mẽ nhất đương thời, bất luận là xét trên phương diện năng lực hay những thứ khác thì đều là như thế cả. Dựa vào tu vi tinh thần của hắn thì việc linh hồn không bị hủy diệt đi cũng là chuyện rất bình thường mà thôi. Hơn nữa, ta cũng tin rằng, hắn nhất định có cách nào đó, từ đó không để cho linh hồn của bản thân mình bị bị cái đám Thánh Linh Giáo đó lợi dụng đến. Nếu như có thể dùng cách trao đổi như thế này để chuột linh hồn của hắn trở về, mặc dù hắn đã không có khả năng trở thành Kình Thiên đấu la nữa rồi, nhưng việc đó đối với Học viện Sử Lai Khắc của chúng mà nói thì vẫn có ý nghĩa rất là lớn, ít nhất thì nó có thể khiến cho tâm tình của Thánh Linh đấu la được chuyển biến tốt hơn rất nhiều."
Đường Vũ Lân hít sâu một hơi, nói: "Thánh Linh Giáo có đồng ý trao đổi không?"
"Ừm.
" Đa Tỉnh đấu la gật gật đầu, nói tiếp: "Cũng không có lý do gì mà bọn chúng không đồng ý cả, bởi vì Hắc Ám Phượng Hoàng thân là một trong tứ đại thiên trụ của Thánh Linh Giáo, vai trò nàng ta đối với Thánh Linh Giáo rất là quan trọng, dựa vào thiên phú của nàng ta thì nàng ta sẽ có cơ hội để trở thành Cực Hạn Đấu La. Nếu so với một linh hồn không có bất kỳ tác dụng nào hết thì rõ ràng là Ám Phượng đấu la Lãnh Vũ Lai quan trọng hơn rất là nhiều. Ngoài ra, ở trên người của Lãnh Vũ Lai vẫn còn có một kiện thần khí, nó cũng là thứ mà Thánh Linh Giáo không thể nào từ bỏ được. Do dó, bọn chúng đã đề nghị là chúng ta phải đem người và vật toàn vẹn với bộ dáng ban đầu hoàn trả lại để mà làm điều kiện trao đổi."
"Cái mà ngài nói đến đó có phải là kiện thần khí loại không gian đó không?" Vào lúc đó Đường Vũ Lân cũng đã cảm nhận được uy năng đến từ thần khí Thời Không Thần Thoa đó, lúc đó nó có thể trực tiếp liên tục nuốt cả một đoàn xe vận chuyển cỡ lớn như thế vào trong không gian, nó thật sự là một thần khí hệ không gian vô cùng lợi hại."
Tang Hâm mỉm cười gật đầu, nói: "Nó chính là Thời Không Thần Thoa đó. Có điều, việc hoàn trả lại thứ đó cho bọn chúng thì cũng không có đơn giản như thế đâu. Hiện tại phía chúng ta cùng với bọn chúng đã đạt thành một hiệp nghị, chúng ta trước tiên cần phải dưa Ám Phượng đấu la trở về, bọn chúng sẽ tuyên bố với bên ngoài rằng bọn chúng sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm cho đợt tập kích lần đó, đồng thời bọn chúng cũng bảo đảm nội trong thời gian một năm bọn chúng sẽ không gây ra hành động nào có liên quan đến việc kích thích chiến tranh xảy ra nữa. Chỉ cần nội trong một năm này chiến tranh không xảy ra, vậy thì chúng ta mới hoàn trả lại kiện thần khí không gian này lại cho bọn chúng lúc đó thì linh hồn của Vân Minh cũng sẽ được bọn chúng hoàn trả lại cho chúng ta."
Đường Vũ Lân sửng sốt một lát, nói: "Điện hạ, linh hồn của Kình Thiên đấu la quan trọng đến như thế sao!" Mặc dù chỉ còn lại linh hồn thôi, cũng không thể bì được với một cường giả Cực Hạn Đấu La được. Tuy nhiên, linh hồn của Kình Thiên đấu la này ở trên ý nghĩa tinh thần đối với Học viện Sử Lai Khắc mà nói thì nó thật sự là quá quan trọng. Thứ đó thì không có thể dùng bất cứ thứ đồ gì để có thể cân đo đong đếm được, dù thứ đổi lại là một kiện thần khí đi nữa thì cũng không thể đổi lại được.
Tang Hâm nghiêm túc nói: "Về chuyện này thì ta cũng đã suy nghĩ kỹ qua rồi và cũng đã thương lượng qua với Thánh Linh đấu la. Làm như vậy là thích hợp nhất. Mặc dù linh hồn của Vân Minh sẽ được chuộc về muộn hơn một chút, nhưng mà, cái kiện thần khí loại hình không gian này đối với quá trình ngươi đi đến hai đại đế quốc rất là trọng yếu đấy, có nó ở trong tay thì mới có thể thật sự là tiến có thể công, lùi có thể thủ. Cực kỳ hữu dụng."
"Linh hồn của Vân Minh sao? Mọi chuyện là như thế nào vậy?" Đúng vào lúc này, có âm thanh có chút ngạc nhiên vang lên, quang mang lóe lên một cái, Quang Ám đấu la Long Dạ Nguyệt đã xuất hiện ra ở bên cạnh của hai người. Bà đã lại lần nữa khôi phục về với bộ dáng của một bà lão, ở trên mặt của bà thì cũng không nhìn ra được bất kỳ biến hóa cảm xúc nào hết.
Đột nhiên nhìn thấy bà đến đây, biểu tình của Tang Hâm ngay lập tức khựng lại, ông ho khan một tiếng, nói: "À, xin chào Long lão."
"Hừ!" Trong tay của Long Dạ Nguyệt đang cầm một thanh quải trượng đầu rồng chống xuống đất, ánh mắt của bà như muốn phun ra lửa mà nhìn về phía của Tang Hâm.
Tang Hâm có chút bất đắc dĩ, nói: "Ta cũng là bức nên mới làm như thế nào, chỉ còn cách là thử vận may thêm một chút mà thôi. Hơn nữa, có lẽ là cũng nên cho Trần Tân Kiệt biết tin là ngài vẫn còn sống chứ. Nếu không mà nói thì sự tồn tại của ông ta ở trong tương lai đối với hành động ở bên phía của chúng ta sẽ là nan đề lớn nhất trong việc ngăn cản cuộc chiến này xảy ra đấy."
Long Dạ Nguyệt cũng không nói lời nào, bà chỉ lạnh lùng trừng mắt với hắn.
Biểu cảm của Tang Hâm cũng có chút lúng túng rồi, "Được rồi, Long lão à, ta còn có chút chuyện cần phải xử lý để giao dịch cùng với Thánh Linh Giáo, quay về rồi chúng ta lại nói chuyện sau vậy." Nói xong, hắn lắc người một cái rồi hóa thành một đạo quang mang mà biến mất đi.
Long Dạ Nguyệt cuối cùng thì cũng không có đuổi theo, bà chỉ nhìn về phía Tang Hâm rời đi, khí tức tức giận ở trên người của bà từ nảy đến giờ tản phát ra vào lúc này cũng đã theo bóng hình rời đi đó mà tan biến đi vài phần rồi. Ánh mắt của bà nhìn về phía Đường Vũ Lân ở bên cạnh cũng đang có chút không được tự nhiên cho lắm.
"Long lão." Đường Vũ Lân không dám hỏi chuyện gì cả, dựa trên tâm tình của Long Dạ Nguyệt hiện giờ thì hắn cũng không nhìn ra được tình hình mà Long lão cùng với Hãn Hải đấu la đã nói chuyện qua với nhau rốt cuộc là đã có kết quả như thế nào rồi.
Long Dạ Nguyệt nhàn nhạt nói: "Vậy thì ta cũng quay về Đường Môn đây. Hễ sau này ngươi đi tìm Trần Tân Kiệt vậy thì hãy nói ngươi là đệ tử của ta đi, nếu muốn hắn làm cái gì thì cứ trực tiếp nói với hắn là được. Nếu như hắn muốn hỏi là ta đang ở chỗ nào vậy thì ngươi cứ nói cho hắn biết là được, ngoại trừ chuyện có liên quan đến việc trùng kiến lại Sử Lai Khắc ra còn những chuyện khác thì ta vĩnh viễn cũng không muốn gặp mặt hắn."
Nói xong câu nói này, bà lắc người một cái rồi cũng biến mất vô ảnh vô tung.
Đường Vũ Lân cũng không kịp nói ra lời nào cả. Ngày hôm này hắn lại được nghe Tang Hâm kể lại những vướng mắc tình có cảm liên quan đến Kình Thiên đấu la, hắn thầm cảm thán, đúng là thế hệ trước thì cũng có chỗ khó xử của thế hệ trước mà!
Ở trong đầu hắn lại lần nữa xuất hiện ra dáng vẻ yêu kiều đó của Cổ Nguyệt Na, trong vô thức hắn nắm chặt lấy mặt dây chuyền ở trên cổ của mình lại.
Cổ Nguyệt à, chúng ta nhất định là không thể giống như các tiền bối bọn họ được đó, nếu yêu thương nhau mà không thể ở cùng nhau, vậy thì có đúng hay không?
Vướng mắc của muội có phải là bởi vì Truyền Linh Tháp hay không? Suy cho cùng thì vẫn là bởi vì bản thân ta vẫn còn chưa có đủ cường đại mà! Ta sẽ nỗ lực, ta nhất định là sẽ dốc hết sức mình để nhanh chóng đạt đến cấp độ Phong Hào Đấu La, sau đó ta sẽ đi tìm muội.
Đúng vào lúc này, không khí ở xung quanh hắn đột nhiên lại co rút lại, quang mang lóe lên một cái, Hãn Hải đấu la Trần Tân Kiệt đã xuất hiện ở trên không trung, rõ ràng là tâm tình của ông vào lúc này đã có chút không được bình thường nữa rồi, lúc mà ông ta nhìn thấy Đường Vũ Lân thì ông cũng không khỏi phải sửng sốt, ông dùng một tay túm lấy cánh tay của Đường Vũ Lân lại.
"Ngươi có nhìn thấy bà ta không?" Khí tức của Long Dạ Nguyệt vẫn còn sót lại ở tại đây, ông đã dùng tốc độ nhanh nhất của mình để mà truy tìm đến tận nơi đây, nhưng ông vẫn không thể nhìn thấy được thân ảnh của đối phương được, lúc bấy giờ tâm tình của ông làm sao mà không căng thẳng cho được chứ?
Đường Vũ Lân gật gật đầu.
"Bà ấy đã đi đâu rồi?" Trần Tân Kiệt vừa thẹn vừa giận mà hỏi một câu. Long Dạ Nguyệt không biết là bà ta đã dùng cái loại bí pháp nào mà đã khiến cho ông ta không còn cảm nhận được sự tồn tại của đối phương nữa rồi.
Đường Vũ Lân nói: "Ta là đệ tử của Long lão, lão nhân gia người muốn ta nói với ngài là ta nếu có yêu cầu gì thì đều có thể nói với ngài, sau đó người còn nói....." Nói đến đây hắn ta ngay lập tức dừng lại một chút, hắn có chút không dám chắc là khi đang đối diện với một Hãn Hải đấu la đang có tâm trạng đang không ổn định như thế này thì liệu hắn có nên nói nửa câu sau của Long lão nhắn gửi mà nói ra không đây nữa.