Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1256: Tiếng kêu thảm đó.....
Tầng hầm tầng thứ ba này là một thế giới tràn đầy kim loại, từ nóc hầm, bức tường cho đến mặt đất đều là được làm từ kim loại dày nặng. Mà ở bên trong đó rõ ràng là còn có năng lượng ba động. Chẳng trách mà tinh thần lực của bản thân hắn lại cảm tri đến đây không được, nếu như là có lớp phòng ngự dày nặng đến như thế này thì sống tinh thần căn bản là không có cách nào có thể thẩm thấu vào trong được.
Ở trước một cánh cửa kim loại dày nặng đó, có mười tên nhân viên thủ vệ của Truyền Linh Tháp đang cảnh giác canh gác ở đó.
"Đồng phục đã mang đến rồi, đây là thủ lệnh của phó tháp chủ." Giả Phi Phi tiến tới phía trước, đem thủ lệnh của mình đưa ra phía trước.
"Cho qua." Sau khi mà đã xác nhận xong thân phận của Đường Vũ Lân và Giả Phi Phi xong, cánh cửa kim loại đó cũng từ từ mở ra. Lúc này Đường Vũ Lân mới có thể thấy được, độ dày của cánh cửa kim loại này thế mà lại dày đến tận một mét.
Chắc chắn là ở đây rồi. Hắn cầm đống y phục ở trong tay mình, tinh thần lực cũng theo đó mà hướng vào trong mà quét qua thăm dò.
Giả Phi Phi tiến về phía trước, uống éo cái eo thon của nàng, nó khiến cho đám thủ vệ ở lối vào cũng phải thầm nuốt một ngụm nước bọt mà ngắm nhìn. Đường Vũ Lân dĩ nhiên là cũng không có bị bọn chúng chú ý đến. Nhưng bọn chúng không biết là, cùng với lúc mà cánh cửa kim loại này mở ra, tinh thần lực của Đường Vũ Lân đã nhanh chóng lan tràn vào trong, từ đó tìm kiếm khắp mọi ngóc ngách ở bên trong cánh cửa kim loại này.
Rất nhanh, hắn đã cảm ứng ra được sự nguy hiểm ở đây, điều này là do sau khi tu vi tinh thần lực đạt đến một trình độ nhất định thì nó có thể tự động cảm ứng ra được nguy hiểm, hay nói cách khác là hệ thống phòng ngự ở nơi đây đối với hắn ta có tính uy hiếp rất cao.
Số lượng nhân viên ở đây cũng không tính là quá nhiều, toàn bộ thế giới ở bên trong cánh cửa kim loại đó, về cơ bản thì cũng giống như là tầng một của Truyền Linh Tháp mà thôi. Đường Vũ Lân rất nhanh đã cảm ứng ra được một số khí tức. Đột nhiên, trong lòng hắn rung lên, trong đó có một luồng khí tức đã từng rất quen thuộc, khí tức quen thuộc này lại xuất hiện ở bên trong phạm vi cảm tri tinh thần của hắn.
Đây là.....
Đường Vũ Lân chỉ cảm giác được trái tim ở trong lòng ngực của mình đang đập lên liên hồi, trong vô thức hắn siết chặt lấy đống y phục ở trong hai tay.
Mười năm cách biệt, hắn thậm chí là cũng có chút không có cách nào có thể xác nhận được khí tức mà mình đang cảm ứng được đây liệu có phải là người mà mình đang muốn tìm kiếm hay không nữa, nhưng khí tức đó lại rất là quen thuộc với hắn. Nhưng điều khiến cho hắn có chút kỳ quái đó là bản thân hắn lại không có cảm tri được cảm giác có liên kết huyết mạch tương liên nào ở đây cả, vì thế nên hắn mới không có ngay lập tức xác nhận ngay.
Giả Phi Phi đi đến một cánh cửa kim loại rồi nhấn nút.
Rất nhanh, cánh cửa đó liền mở ra, từ bên trong đó đi ra một người toàn thân khoác một bộ đồ màu đen.
Ở trên đầu người này còn mang một chiếc mặt nạ, nó che đậy toàn bộ diện mạo của người này lại, chỉ lộ ra đôi mắt cùng với mũi miệng. Trong khoảnh khắc mà hắn ta xuất hiện, trong lòng Đường Vũ Lân ngay lập tức chấn kinh. Bởi vì hắn mặt dù không nhận ra được thân phận của người này, nhưng dựa trên khí tức từ trên người của đối phương toát ra thì đã khiến cho hắn có cảm giác rất là quen thuộc.
Đó chính là một loại khí tức tràn đầy sự băng lãnh, tà ác và lạnh lùng. Dường như hắn ta và mọi thứ ở thế giới bên ngoài đều không có ăn nhập gì với nhau cả. Hắn nâng hai tay lên, cánh tay trắng bệch đến nỗi không có một tia huyết sắc, ánh mắt của hắn có màu tím sẫm, giống như là đang có hai ngọn lửa màu tím sẫm đang lập lờ ở trong đó vậy.
Là tà hồn sư! Thế mà lại là tà hồn sư!
Mặc dù Đường Môn và Học viện Sử Lai Khắc vẫn luôn suy đoán rằng, rất có khả năng là Truyền Linh Tháp và Thánh Linh Giáo có quan hệ với nhau. Nhưng khi mà chân chính gặp được tà hồn sư ở bên trong Truyền Linh Tháp này, hơn nữa hắn còn gặp mặt đối phương ở một nơi cẩn mật như thế này ở bên trong phân bộ của Truyền Linh Tháp nữa, điều này làm sao mà không khiến cho Đường Vũ Lân cảm thấy chấn kinh cho được chứ. Không còn nghi ngờ gì nữa, suy đoán này chính là sự thật rồi, ở giữa Thánh Linh Giáo và Truyền Linh Tháp thật sự là có quan hệ với nhau!
"Xin chào ngài, đồng phục đã được đưa đến rồi ạ." Giả Phi Phi có chút rụt rè nói.
"Đưa cho ta." Âm thanh của người hắc y nhân khàn khàn trầm thấp vang lên, trực tiếp tiếp lấy đống đồng phục ở trong tay của Đường Vũ Lân lại. Sau đó liền nâng tay lên đóng cánh cửa kim loại lại.
Cánh cửa kim loại cũng từ từ được đóng lại, hiển nhiên là hắn ta cũng không có ý định để cho Đường Vũ Lân và Giả Phi Phi tiến vào trong, Giả Phi Phi cũng thở phào một hơi, xoay người rời đi, nàng lúc này giống như là đáng muốn bỏ chạy khỏi thứ gì đó rất đáng sợ vậy. Mỗi một lần mà nhìn thấy những người này, ở trong lòng nàng lại sinh ra loại cảm giác sợ hãi rất mãnh liệt đến nỗi khó có thể mà nói nên lời được.
"Aaaa" Đúng vào lúc này, từ bên trong cánh cửa lại vang lên một tiếng kêu thảm.
Khi nghe thấy được âm thanh này, Đường Vũ Lân vốn dĩ vẫn đi theo ở phía sau lưng Giả Phi Phi hắn đột nhiên đã hành động rồi. Hắn chỉ dùng một tay chuẩn xác và hữu lực chặn lại cánh cửa kim loại vốn đang sắp khép lại đó.
Lực đóng cửa của cái cửa kim loại đó là lớn đến mức như thế nào chứ, nó hoàn toàn là do máy móc vận hành hết. Nhưng ở trước bàn tay của hắn ta thế mà lại hoàn toàn vô lực kháng lại, trong chớp mặt đã bị chặn cho dừng lại.
Sau khi mà đóng cánh cửa kim loại lại, đúng lúc mà người hắc y nhân đó đang định đi vào trong thì ngay lập tức hắn đã xoay người lại nghi hoặc nhìn về phía cánh cửa.
Sau đó hắn liền thấy được, cái cánh cửa kim loại dày nặng đó đúng vào lúc mà nó đang bên trong quá trình đóng lại đó, thế mà lúc này nó lại bị mạnh mẽ xét toạc ra.
Đường Vũ Lân cũng không có một chút lưỡng lự nào, chân phải dẫm mạnh xuống mặt đất một cái, cùng với đó là có tiếng long ngâm kích động vang lên, chấn động kịch liệt trong chớp mắt đã đem tên tà hồn sư hắc y nhân đó hất lên trên không trung, từng con kim long trong chớp mắt đã bay lên rồi đuổi theo cơ thể đang bay đi của đối phương, chúng giống như là từng quả bom vậy, liên tục oanh kích lên trên người hắn ta, rồi đem cơ thể của cái tên tà hồn sư có tu vi ít nhất cũng là năm vòng hồn hoàn này nổ cho huyết nhục tung tóe.
Ở sau lưng hắn lóe lên kim quang, đôi cánh Kim Long Vương của Đường Vũ Lân đã giương ra. Hắn lắc người một cái liền hướng về phía trước, nơi mà tiếng kêu thảm đó truyền đến rồi nhanh chóng lao đến.
Nếu như nói khi tức mà trước đó mà hắn cảm nhận được vẫn còn không khiến cho hắn hoàn toàn xác định được, vậy thì tiếng kêu thảm mới vừa rồi đây đã đủ để khiến cho hắn xác định được tình huống là như thế nào rồi.
Đó rõ ràng là tiếng của phụ thân hắn!
Mặc dù đã trải qua hơn mười năm rồi, nhưng Đường Vũ Lân vĩnh viễn cũng không thể nào quên được âm thanh của phụ thân mình.
Từ khi hắn còn rất nhỏ, phụ thân hắn đã thường xuyên dạy hắn về cách làm người như thế nào, làm thế nào để xử lý mọi việc. Hắn ta mãi mãi cũng không thể nào quên được những câu nói đó của phụ thân mình, đó chính là ở trên thế giới này, người có thể để hắn hoàn toàn tín nhiệm được, có thể dựa dẫm vào được thì chỉ có một mình chính bản thân hắn mà thôi.
Lúc đó phụ thân đã từng nhắc nhở cho hắn, chỉ có sự cường đại của bản thân mình mới là sự cường đại thực sự.
Câu nói này từ đầu đến cuối đều đã ảnh hưởng rất lớn đến Đường Vũ Lân, nó ảnh hưởng đến việc hắn ngày ngày đang trưởng thành lên.
Tiếng kêu thảm mới vừa rồi của phụ thân lại gấp gáp đến như thế, nó chứa đựng tràn đầu sự phẫn hận và thống khổ đến như thế. Hắn làm sao mà còn có thể nhịn lại được nữa chứ?
Ở đằng sau cánh cửa kim loại là một không gian rất rộng lớn, ở bên trong đó vẫn còn có những gian phòng. Đường Vũ Lân hoàn toàn là dựa vào hướng âm thanh đó phát ra mà lao về phía trước cửa của một gian phòng ở trong đó, cơ thể của hắn giống như một món binh khí hình người vậy, nó trực tiếp đánh mạnh lên trên cánh cửa, mạnh mẽ đem cánh cửa kim loại đó phá tan đi.
Hai tay mọc ra Kim Long Trảo, xé toạc kim loại rồi lao vào bên trong phòng.
Lúc mà hắn tiến vào bên trong, vậy là hắn đã thấy được một màn khiến cho hắn phải mở to mắt ra mà nhìn.
Ở trong phòng có đến bảy, tám tên hắc y nhân, toàn bộ chúng đều mang trang phục giống y như tên hắc y nhân trước đó. Ngoại trừ bọn chúng ra, ở trên đất vẫn còn có vài người đã ngã vật ở bên trong vũng máu ở dưới đất. Mà người hắc y nhân đang ở trước nhất đó, tay phải của hắn đang nâng lên, tay phải đó lại biến thành một bộ móng vuốt giống như móng của một con bọ ngựa vậy, mà ở trước móng vuốt đó của hắn ra vừa hay lại đang đâm xuyên qua một bộ cơ thể, nó đem cơ thể đó nhấc lên trên không trung.
Mà người bị móng vuốt bén nhọn đó đâm xuyên qua thì hắn ta lại đang cố gắng dẫy dụa kịch liệt, nhưng người đó không phải là người phụ thân Đường Tư Nhiên vốn đã mất đi tung tích suốt mười năm của Đường Vũ Lân đó hay sao?
Nhìn thấy được cảnh này, hai mắt Đường Vũ Lân gần như là trong chớp mắt đã đỏ rực lên, mặc dù hắn đã cảm nhận được là ở đây ít nhất cũng có một tên cường giả Phong Hào Đấu La, nhưng mà đã vào lúc này rồi thì còn có thể suy nghĩ được gì thêm nữa chứ?
Đôi cánh màu vàng ở sau lưng mạnh mẽ vũ động, toàn bộ cả người hắn lúc này lại giống như là một quả đạn pháo vậy, nó hướng về phía đám người đó mà bay đến. Kim Long Trảo ở bên phải vung ra, trực tiếp dùng đến kim long tịch diệt thần trảo.
Trảo ảnh màu vàng khổng lồ gần như là đem gần như hơn một nửa đám hắc y nhân ở tại trường làm mục tiêu mà công kích đến.
Sự xuất hiện của hắn ta diễn ra quá bất ngờ, từ bên ngoài vang lên tiếng long ngâm, Đường Vũ Lân phá cửa mà tiến vào, những hành động trước sau này cũng không mất tới quá một giây. Lại thêm việc hắn không một chút do dự nào mà đã xuất ra chiêu kim long tịch diệt thần trảo nữa, mọi thứ ở đây đều xoay chuyển trong chớp mắt.
"Ầm!" Ba tên hắc ý nhân trong chớp mắt đã bị chiêu kim long tịch diệt thần trảo đó xé cho tán xác, ở bên trong đó cũng bao gồm cả tên đứng đầu đó nữa, hắn chính là cái tên đang dùng móng vuốt của mình để mà đâm xuyên qua người của Đường Tư Nhiên.
Đường Vũ Lân ôm phụ thân của mình lại, hồn lực nhanh chóng rót nhập vào trong người đối phương, từ đó giúp phong bệ lại miệng của tất cả các vết thương đang chảy máu.
Đường Tư Nhiên vốn dĩ bởi vì cơn đau kịch liệt mà khiến cho gương mặt phải co thắt lại, khoảnh khắc đó khi nhìn thấy được Đường Vũ Lân, cả người ông không khỏi có chút ngốc trệ ra.
Ông thầm nghĩ, "Cái người béo núc ních này là ai thế này?"
Ở trên người Đường Vũ Lân lại mọc ra một gốc Lam Ngân Hoàng, nó quấn chặt lấy cơ thể của Đường Tư Nhiên lại, đem ông ta vác ở sau lưng hắn, và cũng cùng lúc này, thanh Hoàng Kim Long Thương cũng đã xuất hiện ra ở trong tay phải của hắn, nó trực tiếp hướng ra phía sau người mà đâm ra, xuất ra chiêu Thiên Phu Sở Chỉ!
Có ngàn vạn đạo thương mang bắn mạnh ra, mỗi một đạo ở trong đó đều mang theo vầng ánh sáng màu lam kim, nó đã bao trùm lại vài tên hắc y nhân đã vừa kịp phản ứng lại.