Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1267: Chapter 1267: Gia đình đoàn tụ

Đường Vũ Lân ngây người trong chốc lát, sau đó lập tức nhận ra vấn đề. Đúng thế! Nếu Truyền Linh Tháp có liên quan đến Thánh Linh Giáo, vậy thì bọn chúng đương nhiên cũng là một trong những kẻ phá hoại Học viện Sử Lai Khắc, thậm chí là hung thủ đã giết chết Kình Thiên Đấu La!

“Tình huống của cha ngươi khá nghiêm trọng. Ngươi nên cảm ơn những mấy vị bằng hữu tiên thảo của ngươi đi. Cha ngươi bị Tà Hồn Sư tấn công, năng lượng sinh mệnh bị rút đi. Vốn dĩ là không thể cứu sống được nữa, nhưng mấy vị bằng hữu tiên thảo của ngươi đã dùng linh khí của mình để ổn định cơ thể ông ấy. Khi gặp ta mới kịp cứu chữa. Tuy nhiên, ông ấy bị thương đến tận bản nguyên, cần phải điều dưỡng trong một thời gian dài mới được. Về cơ bản thì tính mạng không còn gì nguy hại nữa.”

Đường Vũ Lân thở phào nhẹ nhõm, hắn đã cảm nhận được, Khởi La Uất Kim Hương và năm vị tiên thảo khác đang ở căn phòng bên cạnh. Cha có thể sống sót, còn được nhìn thấy mẹ đang ngủ say, lúc này đây, tất cả mọi sự tức giận hung hãn trong lòng hắn đã được thay thế bằng tình thân sâu sắc. Hắn không khỏi cảm ơn trời đất, ít nhất thì ông trời vẫn còn ưu ái mình! Dù quá trình này đầy hiểm nguy, nhưng suy cho cùng kết quả cũng vẫn được coi là tốt.

Thánh Linh Đấu La đứng dậy, đến bên cạnh Đường Vũ Lân: “Ngươi hãy ở lại với cha mẹ mình đi. Chúng ta sẽ nói chuyện chi tiết về chuyện của ngươi sau.”

“Vâng! Miện hạ, đại ân đại đức của người với ta không thể nói hết được thành lời.” Đường Vũ Lân khom người cúi đầu thật sâu cảm tạ Thánh Linh Đấu La.

Nhã Lỵ thở dài: “Cuộc đời này của ta cứu được vô số người, nhưng lại không thể cứu được ông ấy, ông trời đúng là không công bằng! Chờ sau khi cha mẹ của ngươi hồi phục, ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Nói xong, ánh mắt của bà ấy lóe lên vẻ đượm buồn, sau đó mở cửa rời khỏi phòng.

Đường Vũ Lân âm thầm thở dài, đúng vậy! Ông trời thật không công bằng, Kình Thiên Đấu La đã hy sinh vì học viện, mất mạng ở Học viện Sử Lai Khắc, thậm chí linh hồn còn bị rút đi, hiện giờ chỉ hy vọng có thể cứu được linh hồn của ông ấy về mà thôi.

Đường Vũ Lân lặng lẽ bước đến bên giường cha, quỳ xuống, đưa tay lên sờ trán cha mình. Trán ông hơi lạnh, hơi thở rõ ràng yếu hơn rất nhiều so với người bình thường, đây là dấu hiệu của sự suy kiệt khí huyết, nhưng ít nhất, tính mạng cuối cùng cũng coi như đã duy trì ổn định.

Đối với những người có tu vi như bọn họ, khí huyết suy kiệt vẫn có phương pháp chữa trị, chỉ cần còn sống là tốt rồi.

Sau mười mấy năm không gặp, cha mẹ đã có thêm nhiều tóc bạc, rõ ràng là đã già đi rất nhiều. Trên trán cha đã xuất hiện nếp nhăn, lông mày luôn nhíu lại, mười mấy năm qua, hắn vẫn luôn nhớ đến họ, sao bọn họ lại có thể không nhớ hắn được chứ?

Đường Vũ Lân nhìn cha, rồi lại quay sang nhìn mẹ, hắn khẽ hôn lên má mẹ, chỉ thấy sống mũi mình cay cay, nước mắt vừa định rơi xuống thì cảm giác lạnh lẽo trước ngực lập tức xuất hiện, khiến tâm trạng kích động của hắn lại một lần nữa được ổn định lại.

Đường Vũ Lân không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười, mặc dù Băng Thần Châu giúp ích rất lớn cho hắn, nhưng nó cũng hạn chế cảm xúc của hắn thay đổi!

Đường Vũ Lân ngồi trên chiếc ghế bên giường, yên lặng minh tưởng, nhưng trong đầu lại không ngừng vang vọng lời nói của Na Nhi.

Không ngờ nàng và Cổ Nguyệt lại là cùng một người, là hai nhân cách của cùng một người, mà Cổ Nguyệt Na mới là dáng vẻ thực sự của họ, là dáng vẻ hoàn chỉnh thực sự của họ. Thế nhưng, người hắn yêu vẫn luôn là Cổ Nguyệt, vậy còn Na Nhi thì sao? Nàng là muội muội của hắn! Hắn cũng đồng thời có tình cảm sâu sắc với nàng. Dù là người nào, hắn cũng đều không thể bỏ rơi được.

Na Nhi nói việc hắn kế thừa huyết mạch của Kim Long Vương là điều rất kỳ lạ, nhưng chẳng phải bọn họ cũng truyền thừa huyết mạch của Ngân Long Vương đó sao? Na Nhi đã rời đi, suy cho cùng nàng cũng vẫn không thể ở bên cạnh mình mãi được. Dù hôm đó Na Nhi đã nói rất nhiều điều, giải đáp nhiều thắc mắc của hắn, nhưng đồng thời cũng có nhiều thắc mắc khác xuất hiện.

Ví dụ như, rốt cuộc Cổ Nguyệt có nỗi khổ gì? Na Nhi không nói, với thực lực của nàng, rốt cuộc là nỗi khổ như thế nào mà lại khiến nàng không thể ở bên mình, thậm chí còn phải trốn tránh mình, có lúc còn giả vờ mất trí nhớ để ở bên mình.

Nghĩ đến những điều này, đầu óc Đường Vũ Lân rối mù như một mớ bòng bong, không thể nào bình tĩnh được.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cha mẹ cũng đã được cứu ra, ít nhất họ vẫn còn sống. Tình huống của Na Nhi và Cổ Nguyệt cũng đã rõ ràng hơn, mọi thứ dường như đang phát triển theo hướng tốt đẹp. Khổ tận cam lai mau đến đi thôi, mình nhất định phải cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn nữa mới được.

Ngày hôm đó sau khi bùng nổ và và hóa thành Huyết Long hủy diệt, mặc dù bị mất kiểm soát, nhưng cũng đồng thời khiến huyết mạch Kim Long Vương của hắn được đề cao hơn. Đó dường như là một quá trình thanh lọc, cả sức mạnh huyết mạch lẫn khí chất đều có sự thay đổi tinh tế.

Hắn âm thầm vận chuyện Huyền Thiên Công, dưới sự thúc đẩy của Huyền Thiên Công bình yên, tắm mình trong Băng Thần Châu, cuối cùng hắn cũng đã làm dịu sự xáo động trong lòng, không biết qua bao lâu, hắn đã rơi vào trạng thái nhập định.

Từng tia sáng xuyên vào từ ngoài cửa phòng, lặng lẽ chui vào giữa trán của Đường Vũ Lân, cảm nhận được sự trở về của hắn, các vị tiên thảo cũng có thể trở về vị trí của mình rồi.

Lần biến hình thành Huyết Long này đã gây ra chấn động lớn đối với hắn, đồng thời thay đổi cũng rất lớn, cần có thời gian nhất định để tiêu hóa và hấp thu những thay đổi của mình, không phải là việc một sớm một chiều. Nhưng không thể phủ nhận rằng, hắn đã bước thêm một bước tiến lớn về phía trước. Nếu chỉ xét riêng tốc độ đề cao tu vi, có thể nói đã nhanh hơn rất nhiều, nhưng tốc độ phá giải phong ấn phía sau của Kim Long Vương chắc chắn cũng sẽ theo đó được thúc đẩy sớm hơn. Giống như những gì Cổ Nguyệt Na đã nói vậy, nếu như khí tức Kim Long Vương trong tương lai chắc chắn sẽ dẫn hắn đến con đường hủy diệt, vậy thì phong ấn này bị phá giải càng chậm càng tốt.

Sáng sớm, một tiếng rên rỉ khe khẽ đánh thức Đường Vũ Lân khỏi trạng thái minh tưởng. Hắn nhìn về phía giường bên cạnh theo phản xạ. Người phát ra tiếng rên là mẹ hắn, bà đã trở mình, đôi mắt khẽ mở ra, còn hơi mơ màng.

Nhưng rất nhanh sau đó bà đã nhận ra Đường Vũ Lân đang ngồi ở bên cạnh, đôi mắt mơ màng dần dần mở lớn, ánh mắt cũng dần dần sáng ngời.

“Mẹ.” Đường Vũ Lân xúc động, cố gắng nhẹ giọng nói, cả người quỳ ở bên giường, nắm chặt tay mẹ mình.

Nước mắt lập tức chảy ra từ khóe mắt Lang Nguyệt, môi bà run rẩy, nhìn Đường Vũ Lân với vẻ khó tin.

Ngày hôm đó, tất cả đều chỉ thoáng qua, bà thậm chí còn không nhìn rõ mặt con trai mình, sau này khi nghe người khác nói mới biết người đã cứu mình chính là Đường Vũ Lân.

Lúc này, nhìn gương mặt tuấn tú vô cùng quen thuộc, nhưng đã trưởng thành hơn nhiều, có khí chất riêng biệt, cùng với tiếng gọi vừa rồi, Lang Nguyệt không thể nào kìm nén được cảm xúc của mình!

Mười mấy năm xa cách, tận mười mấy năm trời, trong lòng bà ngập tràn sự dằn vặt và nỗi ân hận, năm đó khi bọn họ bị buộc phải rời đi, Đường Vũ Lân mới chỉ có mười tuổi! Một đứa trẻ mười tuổi lại phải gánh vác, chịu đựng biết bao nhiêu gánh nặng. Mỗi khi nghĩ đến những điều này, Lang Nguyệt đều không khỏi chảy nước mắt.

Bà cố gắng ngồi dậy, Đường Vũ Lân nhanh chóng đỡ lấy mẹ mình, giúp bà ngồi dậy. Lang Nguyệt ôm chặt con trai, dù hiện giờ trông bà đã nhỏ hơn Đường Vũ Lân của lúc này, nhưng trong khoảnh khắc đó, mọi cảm xúc trong lòng bà bỗng chốc bùng nổ, bà khóc òa lên.

Đường Vũ Lân không ngăn cản mẹ mình khóc, chỉ tự tỏa ra một lớp hồn lực bao quanh mình và mẹ, để không làm ảnh hưởng đến cha đang nằm ở phía sau.

Lang Nguyệt đã không thể nói ra được gì nữa, chỉ có thể khóc, mới có thể giúp bà giải tỏa cảm xúc lúc này. Đường Vũ Lân cũng rơi nước mắt, cảm nhận khí tức quen thuộc từ trên người mẹ mình, cùng với cảm giác lành lạnh không ngừng được tỏa ra từ Băng Thần Châu, chỉ trong chốc lát, trái tim hắn căng tràn, cổ họng nghẹn lại, chỉ có nước mắt là tuôn ra như lũ lụt trào dâng.

Một lúc lâu sau, cảm xúc của Lang Nguyệt mới dần ổn định lại, bà từ từ đứng dậy, đôi mắt ươn ướt nhìn Đường Vũ Lân, ánh mắt bà có chút ngẩn ngơ, ánh nhìn từ đầu đến cuối đều không rời khỏi gương mặt của hắn, như thể muốn ghi nhớ mọi thứ của hắn trong khoảnh khắc này, không muốn buông tay con trai mình dù chỉ một chút.

“Mẹ.” Đường Vũ Lân khẽ gọi.

“Con trai của ta!” Lang Nguyệt lại một lần nữa ôm chặt lấy Đường Vũ Lân, nước mắt tiếp tục trào ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free