Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1271: Ta tên là Đường Tam
Hắc ám, hắc ám vô tận!
Đó dường như là một hố đen khổng lồ, nó thôn phệ hết mọi thứ, thôn phệ hết tất cả.
Ở tại bờ vực của hắc ám đó, dường như còn có một màu đỏ như máu nữa.
Tiếng gào thét ở trong màu đỏ như máu đó lại chứa đựng tràn đầy sự âm u và hủy diệt.
Tất cả mọi thứ, dường như đều đang hủy diệt, mà điểm cuối của sự hủy diệt đó lại dường như là có một tia ánh sáng bình minh ló dạng.
"Con trai ……, tỉnh lại đi, con trai ……"
Âm thanh kêu gọi đó, ở từ một nơi phương xa nào đó mà cứ lởn vởn ở đâu đây, tiếng kêu này chính là đang ở nơi phương xa ở trong tương lai giao động biến hóa mà ra.
Muốn bắt nó lại, nhưng bất luận là làm như thế nào đi nữa thì cũng không có thể nào bắt lại được.
Muốn giữ nó lại, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thì dần đi xa.
"Thình thịch, thình thịch, thình thịch." Có tiếng nhịp tim hữu lực vang lên, dường như là có cái gì đó đang muốn vùng vẫy thoát ra ngoài vậy.
Khí tức băng lãnh đến cực đại đang xâm chiếm tới nơi đây, nó trấn áp nhịp tim đang đập mạnh mẽ này lại.
Thời gian giống như là được tái hiện lại, vô số lần ảo hóa, mọi thứ lúc thì giống như thật, mọi thứ lúc thì lại như ảo.
Tất cả mọi thứ dường như đều đang rời xa, tất cả mọi thứ lại đều giống như là đang dần dần tiến tới gần vậy.
"Bố"
"Mẹ"
"Bố nhắc nhỡ con một điều, ở trên cuộc đời này người duy nhất ta có thể tin tưởng và dựa vào thì chỉ có chính bản thân mình mà thôi. Bất cứ khi nào thì con cũng đều phải thật kiên cường, dũng cảm, chỉ khi bản thân mình cường đại thì những gì mà con đang sở hữu mới hoàn toàn thuộc về chính con. Ngoài tất cả những thứ đó ra thì đều không bất cứ thứ gì đáng để bản thân con tin cậy vào đó cả."
"Vũ Lân, ăn thêm đi con, nếu còn không đủ thì mẹ sẽ làm tiếp cho con ăn."
"Con trai à, để bố giúp con."
"Con trai à, mẹ rất đau lòng, con không cần phải đoán tạo nữa, có được không?"
……
Có ánh sáng màu vàng nhạt đang lởn vởn ở xung quanh, khi mà hai mắt của Đường Vũ Lân đang dần dần mở ra, ý thức của hắn đang dần dần trở nên thanh tĩnh trở lại, trạng thái tinh thần của toàn bộ cơ thể hắn cũng theo đó mà đã xuất hiện ra một chút biến hóa.
Mọi thứ ở trước mắt dường như đều đang dần biến mất đi, mọi thứ ở bên ngoài cũng theo đó mà dần trở nên mờ ảo.
Xung quanh cứ như thật như ảo, kim quang vờn quanh.
"Con trai."
Một tiếng gọi nhỏ nhẹ truyền đến.
Đường Vũ Lân có chút khó khăn mà quay đầu lại nhìn, từ ở tận sâu bên trong đáy lòng của hắn dường như là đang có thứ đồ vật gì đó chính là đang muốn bùng nổ ra vậy....
Một đạo kim quang ở phía trước mặt hắn đột nhiên là tỏa sáng, một đạo thân ảnh chính là từ ở bên trong đạo kim quang đó mà đang từ từ đi ra.
Quang ảnh màu vàng, nó như mộng như ảo, nhưng cái thân ảnh đó lại cực kỳ quen thuộc.
"Là lão Đường đó sao?" Âm thanh của Đường Vũ Lân có chút khàn khàn hỏi, từ ở bên trong thế giới hư ảo này, toàn bộ khắp người hắn đều chịu sự ảnh hưởng khổng lồ lên trên tinh thần.
Nhưng hắn rất nhanh sau đó liền phát hiện ra, lão Đường ngày hôm nay đã khác so với khi trước rồi.
Ông ta vào ngày hôm nay, nếu so với lúc trước thì trông có vẻ như là đã trẻ tuổi hơn vài phần rồi, ở trên người ông ta còn có thêm một bộ áo giáp màu vàng, mái tóc dài màu xanh lam được xỏa ra ở phía sau lưng, chỉ có hai lọn tóc ở phía trước dài tới trước ngực, ở trên trán còn đeo một chiếc vương miện màu vàng có ba chóp nhọn, ở trung tâm nơi đó còn có ánh sáng chói mắt của bảo thạch đang tỏa sáng ra, ở trong tay của ông còn đang cầm một thanh đinh ba màu vàng dường như nó tượng trưng cho sự uy nghiêm vô hạn.
Mọi thứ ở xung quanh đều ảo hóa thành bầu trời đầy sao tăm tối, nó khác hẳn so với đại điện màu vàng khi trước. Ở trên mặt ông ta chất chứa cảm xúc ôn hòa mà lại bình tĩnh, nhưng từ bên trong đôi mắt màu xanh lam tinh thuần đó nó lại giống như là đại dương bao la xanh thẳm vậy, lại vừa giống như là tinh không vô hạn, xa xa vẫn mãi không thể nhìn thấy được điểm tận cùng ở trong tinh không đó.
"Lão Đường?" Đường Vũ Lân ngây ngốc người hỏi, nếu như không phải là lão Đường ở trước mặt này thoạt nhìn thì có sự thay đổi quá lớn nếu so với trước kia, làm ảnh hưởng đến tâm tình của hắn, khiến cho hắn rất ngạc nhiên mà phân tâm đi, nếu không thì e là sự bi thương ở trong nội tâm của hắn đã bùng nổ ra ngoài rồi.
"Con nên gọi ta là bố." Thanh đinh ba hoàng kim ở trong tay Lão Đường dựng đứng thẳng dậy, ánh mắt của ông ta nhu hòa nhìn hắn.
"Gọi là bố sao?" Đường Vũ Lân đã như muốn phát ngốc ra rồi, cái kiểu xưng hô này, mới vừa rồi nó còn mang đến cho hắn sự mất mát cùng với cơn thống khổ vô tận, vậy mà giờ này người này lại kêu hắn gọi bố sao.
"Đúng vậy, ta là bố của con, đúng như những gì mà Đường Tư Nhiên đã nói, con có bố mẹ ruột. Cũng đúng như những gì mà phu thê bọn họ đã nói, bọn họ đã bỏ rơi con, chúng ta cũng giống như vậy đều bỏ rơi con. Có rất nhiều thứ khiến cho chúng ta phải rất bất lực cho nên mới buộc chúng ta đành phải từ bỏ con mà rời đi. Chúng ta không thể không để con ở lại đây được. "
Tâm tình ở trong lòng của Đường Vũ Lân gần như là đều sụp đổ xuống hết vậy, chịu sự đả kích bất ngờ như thế này khiến cho tâm tình của hắn đã có chút hỗn loạn rồi. Hắn thầm nghĩ, "Bố sao? Lão Đường thế mà nói chính ông ta là bố của mình sao?"
"Lão Đường" Thở dài một tiếng, nói: "Ta có thể bảo đảm với con, bọn họ không có chết đâu, chính xác hơn thì thật sự không chết.
Mặc dù là như vậy những để làm được điều đó thì cũng phải bỏ ra cái giá cực kỳ lớn, thậm chí có thể khiến cho chúng ta tạm thời sẽ mất đi mọi liên hệ cùng với con, tuy nhiên, bố và mẹ cũng không thể giương mắt nhìn thấy con đau thương đến như thế được. Ta có thể bảo đảm với con rằng bọn họ không có chết. Ta có thể mang bọn họ đi. Đưa bọn họ đi đến một thế giới khác để sinh sống, mà hiện tại thứ con cần làm là phải nhớ cho kỹ hết tất cả những gì mà ta nói ra đây, bởi vì cái giá để mang bọn họ rời đi cùng với việc ta xuất hiện ra đây như thế này đó chính là ta sẽ không thể lại lần nữa tiếp tục bảo hộ ở bên cạnh con được nữa. Ta chỉ có thể chờ con tìm đến chỗ của chúng ta mà thôi."
Đường Vũ Lân trấn định tinh thần của mình lại, lúc mà "Lão Đường" ở trước mặt này nói là bọn họ không chết, trong lòng của hắn lại nảy sinh ra cảm xúc tràn ngập kinh hỷ đến khó có thể mà hình dung được.
"Vũ Lân, con có biết không? Sau khi sinh ra con cùng với tỷ tỷ của con ra, ta vẫn luôn bởi vì tất cả những nỗ lực mà bản thân mình đã từng trải qua mà cảm thấy rất kiêu hãnh. Bởi vì, tất cả những điều mà ta nỗ lực làm ra đó, đều có thể khiến cho các con khi nhắc đến người bố này của các con thì đều cảm thấy thứ cảm xúc kiêu hạnh đó." Nói đến đây, lão Đường đã đứng thẳng ở phía trước mặt Đường Vũ Lân cách không xa đó, hai mắt của ông đột nhiên đã trở nên mơ hồ rồi. Chỉ có ở tận sâu bên trong đáy lòng của ông ta thì mới hiểu rõ được, hàm ý ở bên trong câu nói này là chất chưa biết bao nhiêu sự khó khăn cùng với thống khổ.
"Tên của ta không phải gọi là lão Đường. Lão Đường chỉ là một tia phân thần của ta mà thôi, nó luôn ở bên cạnh để mà trợ giúp cho con, hiệp trợ con, từ đó để cho con có thể thuận lợi được trưởng thành, từ đầu đến cuối nó đều bảo hộ cho con. Hiện tại, con đã lớn rồi, ta cuối cùng cũng đã có thể thông qua Hãn Hải Càn Khôn Tráo để mà liên hệ được với con. Lời kêu gọi của ta đã được chú ý đến và được hồi ứng lại, từ đó cuối cùng thì nó cũng đã để cho ta có thể cảm nhận được sự tồn tại của con. Con có biết không? Vào ngày hôm đó khi mà chúng ta cảm nhận được sự tồn tại của con, ta cùng với mẹ của con đã rất là hạnh phúc."
"Hiện tại, cũng nên để cho con biết cha mẹ ruột của con là ai rồi."
"Ta tên là Đường Tam!"
"Đường Tam, người sáng lập ra Đường Môn."
"Đường Tam là một trong các thành viên của hội động Ngũ Đại Thần Vương ở tại thần giới."
"Danh hiệu là Hải Thần Đường Tam!"
"Tu La Thần Đường Tam!"
"Ta chính là bố của con."
Đường Tam!
Chỉ đơn giản là hai chữ này thôi, trong khoảnh khắc này hai chữ này lại giống như là một thanh cự chùy đang mạnh mẽ đập lên trên trái tim của Đường Vũ Lân vậy. Hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn ông ta ở phía trước mặt với bộ giáp màu vàng vô cùng hoa lệ như thế, nhìn người ở trước mặt này lại giống như là thiên thần vậy, không, thân ảnh của ông ta vốn dĩ chính là thiên thần rồi.
Nhìn thấy được một tia kiêu hãnh đó ở trong ánh mắt của ông ta, ở trong đầu của hắn lại vang vọng lên câu nói mà trước đó ông ta đã nói ra đó.
Tên là Đường Tam sao? Ông ta chính là tiên tổ Đường Tam của Đường Môn, là người đã sáng lập ra Đường Môn, ông ta chính là tồn tại được chứng kiến trở thành thần. Là ông ta, đã từng dẫn dắt Thiên Đấu, Tinh La hai đại đế quốc để lật đổ Võ Hồn Điện, chính là ông ta đã sáng lập ra Đường Môn là tông môn có truyền thừa cả mấy vạn năm. Ông ta cũng là người thủ lĩnh của Sử Lai Khắc Thất Quái đời thứ nhất của học viện, người đã sáng tạo nên vinh quang cho Học viện Sử Lai Khắc.
Mà vào thời khắc này, hơn nữa ông ta lại còn đang đứng ở ngay trước mặt của bản thân mình, nói với mình rằng, ông ta chính là phụ thân của mình, tên của ông ta là Đường Tam.
"Bất luận có bao nhiêu thứ con vẫn còn không thể tin được, nhưng những điều này toàn bộ đều là sự thật. Tên của con chính là do ta đặt tên cho, còn mẹ của con tên là Tiểu Vũ. Con thì gọi là Đường Vũ Lân, nó có ý nghĩa là con kỳ lân nhỏ của Đường Tam và Tiểu Vũ. Con còn có một người tỷ tỷ nữa, nó tên là Đường Vũ Đồng, nó có nghĩa là con phượng hoàng nhỏ của Đường Tam và Tiểu Vũ. Cả nhà chúng ta có tổng cộng có bốn người, vốn dĩ chúng nên cứ vui vẻ sinh sống an vui ở trên thần giới. Nhưng có một trận đại nạn đã ập đến, nó khiến cho chúng ta không thể nào không rời xa nhau được. Thần giới đã bị thời không loạn lưu bị cuống đi đến một nơi xa xôi nào đó rồi, chúng ta gần như là đã mất đi hết tất cả mọi thứ rồi, hơn nữa còn đã hi sinh mất hai vị thần vương nữa thì mới có thể bảo vệ thần giới không bị diệt."
"Ở trong trận đại nạn đó, Kim Long Vương ở tận sâu bên trong thần giới đã vùng vẫy thoát ra khỏi phong ấn, nhằm cố gắng hủy diệt đi hết mọi thứ ở thần giới. Chúng ta đã dốc hết toàn lực thì mới có thể trấn áp được đối phương, tuy nhiên, với bản tính xấu xa của nó thì trước khi chết, nó đã đem tinh hoa hủy diệt của chính bản thân nó chú nhập vào bên trong cơ thể mới vừa được sinh ra đó của con. Nó tìm cách muốn giết chết con. Mười tám đạo phong ấn ở trên người con, chính là do ta phong trụ lại, đem số tinh hoa đó phân ra thành mười tám phần. Thần giới còn có tiên linh chi khí, chỉ cần bản thân ở thần giới vậy thì đương nhiên là có thể không ngừng hấp thụ lấy nó. Mà khi đó chắc chắn sẽ dẫn đến việc phong ấn sẽ nhanh chóng bị phá vỡ, mà nếu như cơ thể của con không có cách nào có thể chống đỡ được phong ấn, vậy thì nhất định là sẽ chết. Dù đó có là ta đi nữa thì cũng không thể cứu được con. Do đó, cũng không còn cách nào khác nữa, chúng ta mới chỉ có thể để con lưu lại ở trên đại lục Đấu La này, chỉ có khi con ở tại nhân gian thì tốc độ mà phong ấn bị giải khai ra mới trở nên chậm đi được. Chỉ cần chúng ta có thể kịp thời quay trở lại, mà bản thân con lại trưởng thành đến một mức độ nhất định, vậy thì nhìn chung là có thể có cơ hội để hóa giải được bạo nghịch chi khí đó của Kim Long Vương"