Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1279: Chapter 1279: Thành công
Đường Vũ Lân có hơi sửng sốt một chút, cái này dường như là còn chưa có tiến hành bước vào giai đoạn đàm phán nữa mà, mà những phương án Đường Môn đã đưa ra trước đó, tương đối mà nói thì cũng còn có chỗ cần phải thương lượng lại. Hắn cũng không có ngờ đến, vẫn còn chưa có tiến vào trong tòa cung điện phía trước mặt rõ ràng là dành cho việc đàm phán này, Tiết Vân Thiên thế mà lại đã đáp ứng hết mọi thứ rồi, mà hơn nữa ngữ khí của đối phương lại còn quả quyết đến như thế nữa.
Tiết Vân Thiên cười khổ một tiếng, nói: "Đường môn chủ, hiện tại bên phía chúng tôi đã không còn có lựa chọn nào khác nữa rồi. Do đó, chúng tôi nguyện ý sẽ ủng hộ cho Đường Môn, đồng thời cũng hy vọng là Đường Môn có thể toàn lực hỗ trợ cho chúng tôi. Ta có thể bảo đảm rằng, Đấu Linh vĩnh viễn sẽ luôn là đối tác bền vững với bên phía các ngài. "
"Tốt." Đường Vũ Lân gật đầu, hắn giương tay ra về phía trước vị hoàng đế bệ hạ này bắt tay một cái, minh chứng cho việc hai bên đã đồng ý hợp tác cùng với nhau.
Tiết Vân Thiên cũng giương tay ra bắt lấy tay hắn, nói: "Môn chủ nhất định là rất hiếu kỳ, tại làm sao mà ta lại có thể đáp ứng nhanh như thế có đúng không. Ngoại trừ việc bên phía chúng tôi đã không còn lựa chọn nào ra, thì vẫn còn có một lý do khác nữa, đó là sau khi mà nghe được đoạn phân tích mới vừa rồi của ngài đó, ta đột nhiên ý thức được đến một chuyện, bất luận là Đường Môn hay là Học viện Sử Lai Khắc, từ xưa đến nay bọn họ đều không có dã tâm. Mà chỉ cần một điểm này thôi, Truyền Linh Tháp ở bên ngoài đã không còn được như vậy nữa rồi. Chúng tôi nguyện ý cùng hợp tác với lại một minh hữu chính nghĩa như vậy."
Đường Vũ Lân mỉm cười, nói: "Đa tạ bệ hạ. Ta cũng tin tưởng rằng, đây sẽ là lựa chọn sáng suốt nhất mà Đấu Linh đế quốc từng lựa chọn. Ta lần này tới đây, không chỉ là để đại biểu cho tiếng nói của Đường Môn, đồng thời cũng là đại biểu cho Học viện Sử Lai Khắc, cùng nhau cảm tạ phần thiện ý này của bệ hạ. Học viện Sử Lai Khắc cũng không có thật sự biến mất, không lâu nữa thôi thì nó nhất định sẽ được trùng kiến lại. "
"Học viện Sử Lai Khắc không có biến mất ư?" Tiết Vân Thiên kinh ngạc hỏi lại.
Đường Vũ Lân gật đầu, đáp: "Đúng vậy. Học viện Sử Lai Khắc vẫn luôn tồn tại, thân là một học viện đứng đầu của đại lục này, là học viện có lịch sử hai vạn năm, nó không có dễ dàng bị biến mất như thế. Ngoại trừ thân phận môn chủ của Đường Môn ra, ta cũng là các chủ của Hải Thần Các ở đời này của Học viện Sử Lai Khắc."
Tiết Vân Thiên sững sờ nhìn chằm chằm vào người thanh niên ở ngay trước mặt này, sau khi nửa hồi chìm vào trong trầm mặc, ông mới bật cười, đã nhiều ngày như thế này trôi qua rồi, đây cũng là lần đầu tiên ở trên mặt của ông lại xuất hiện ra một nụ cười thư thái đến như thế.
"Nếu như mà Sử Lai Khắc nguyện ý, vậy thì Đấu Linh đế quốc bất cứ lúc nào cũng đều có thể là nơi để mà trùng kiến lại học viện. Dù là ngài có muốn biến tòa hoàng cung này của ta trở thành địa điểm để trùng kiến lại Học viện Sử Lai Khắc đi chăng nữa thì cũng không có vấn đề gì cả."
Vào khoảnh khắc này, Đường Vũ Lân thậm chí là có thề từ trong ánh mắt của ông ta mà nhìn ra được sự cuồng nhiệt của đối phương đối với điều này.
Thân là một người có sự tôn sùng đối với truyền thống có hơi thái quá, ở trong lòng của Tiết Vân Thiên không có suy nghĩ nào có thể so sánh được với khát vọng mãnh liệt đối với việc có được nhiều thêm cường giả hồn sư hơn nữa.
Đường Vũ Lân mỉm cười, nói: "Ta đồng ý với ngài, tương khi mà Sử Lai Khắc trùng kiến lại, nhất định là sẽ có một bộ phận sẽ được thiết lập ở tại Đấu Linh đế quốc này."
……
Đã trôi qua ba ngày kể từ khi tàu ngầm lặng lẽ rời đi khỏi Đấu Linh đế quốc.
Lúc mà Lý Vân Triết đưa đám người Đường Vũ Lân đi lên trên tàu ngầm, vẻ mặt khó có thể tin được ở trên mặt của ông ta vẫn còn chưa có biến mất hẳn. Đám người bọn họ đều không biết là Đường Vũ Lân cùng với Tiết Vân Thiên đã nói với nhau những gì, lúc mà hai người bọn họ nói chuyện với nhau, Đường Vũ Lân đã dùng lĩnh vực của mình để khóa chặt âm thanh của hai người lại, không cho người khác nghe lén.
Nhưng mà, Đấu Linh đế quốc thế mà lại đồng ý với toàn bộ những yêu cầu mà Đường Môn đã đưa ra, thậm chí sau khi mà đồng ý với những yêu cầu này, lại còn đồng ý ký kết thêm một loại điều khoản căn bản là không có cách nào có thể tưởng tượng được đó là đế quốc nguyện ý vào bất cứ lúc nào cũng sẽ phái quân để mà hỗ trợ cho mọi quyết định mà Đường Môn mong muốn.
Điều này cũng tương đương với việc đem Đấu Linh đế quốc cùng với Đường Môn hoàn toàn cột lại chung vào một chỗ, mà trong khi đó thì Đường Môn lại không phải chịu bất kỳ một trói buộc nào cả.
Nếu như nói trước đó Lý Vân Triết vì tu vi của Đường Vũ Lân mà đã có thể thuyết phục được ông, vậy thì, lần này, ông cũng phải bội phục trước năng lực đàm phán này của Đường Vũ Lân. Tuy rằng thời điểm mà Đường Vũ Lân đàm phán lại khác xa so với những gì bản thân hắn đã nói, nhưng sự biến hóa này cũng thật sự là quá lớn đi. Trước đây thái độ của Tiết Vân Thiên vốn dĩ vẫn còn đang rất lưỡng lự giữa hai lựa chọn, lắc lư ở giữa Đường Môn và Truyền Linh Tháp, không nghĩ đến việc sau khi phá hủy đi tổng bộ Truyền Linh Tháp ở tại Đấu Linh đế quốc, nó lại có thể khiến cho ông ta có sự biến hóa thái độ lớn đến mức như thế này.
Những chuyện có liên quan tiếp theo đây thì đã đơn giản hơn rất nhiều rồi, đồ vật mà Đường Môn đã hứa cũng không có để ở tại trên tàu ngầm, mà nó đã được Đường Vũ Lân vẫn luôn mang theo ở bên người. Vì thế, khi mà Tiết Vân Thiên đang trợn mắt há hốc mồm tận mắt chứng kiến Đường Vũ Lân đang không đem ra từng tấn vật tư vào bên kho quân dụng, ông ta đã không có cách nào có thể tin tưởng vào con mắt của mình nữa được rồi.
Cái này đơn giản mà nói thì không khác gì là một kho vũ khí khổng lồ hình người vậy, hơn nữa lại còn là loại khủng bố nhất. Nói theo một cách đơn giản hơn thì nếu như Đường Vũ Lân mang những thứ đồ này đến và kích nổ chúng, vậy thì e là cũng không chỉ có một tòa Thiên Đấu thành này không còn nữa mà là.....
Nhiệm vụ ở tại Đấu Linh đế quốc đã được hoàn thành thuận lợi, mặc dù có một số việc ở tại Linh Ba thành đã làm cho lịch trình có chậm trễ hơn một chút, nhưng quá trình sau đó thì lại quá là thuận lợi, nói đến tổng số thời gian cần có cho nhiệm vụ này nếu so với trong phán đoán thì vẫn còn nhanh hơn vài phần.
Tiếp theo đây mới là địa điểm quan trọng nhất ở trong chuyến hành trình lần này, đó là đi tới Tinh La đế quốc!
Không giống với lại Đấu Linh đế quốc, bản thân Tinh La đế quốc cường đại hơn rất là nhiều. Đối với việc Liên Bang muốn khởi binh để hành động nhắm vào bọn họ, thì bọn họ cũng rất là tin tưởng vào thực lực của mình.
Ít nhất thì thiên thời địa lợi nhân hòa đều đang ở bên phía bọn họ, sự tự tin đối với việc quân đội Tinh La đế quốc có thể đối phó được với chiến tranh, đó cũng không phải là thứ mà Đấu Linh đế quốc có thể so sánh được.
Đương nhiên, địa vị của Đường Môn ở tại Tinh La đế quốc trên thực tế thì còn cao hơn nếu so với ở tại Đấu Linh đế quốc, mà địa vị của Truyền Linh Tháp ở tại Tinh La đế quốc cũng không có thấp, nhưng nếu so với Đường Môn thì vẫn còn có cách biệt.
Đường Vũ Lân cùng với đám đồng bạn của mình đều đã đi qua Tinh La đế quốc, bọn họ cũng đã từng gặp mặt qua vị hoàng đế bệ hạ đó. Nhưng chính bởi vì là như thế, cho nên nó càng khiến cho lần hành động này của bọn họ rất có thể sẽ trở nên khó khăn hơn một chút.
Ở trong lòng Tiết Vân Thiên nghĩ rằng Đường Vũ Lân là một tồn tại cường đại không biết rõ là bao nhiêu tuổi, chỉ là dựa vào thuật trú nhân mà vẫn giữ được sự trẻ trung đó. Nhưng hoàng đế của Tinh La đế quốc thì đã gặp mặt qua Đường Vũ Lân rồi, người quen biết với hắn ở đây có thể nói là cũng tương đối không ít, thậm chí cái vị công chúa điện hạ mà vị bệ hạ đó hết mực cưng chiều đó thậm chí còn ở tại Học viện Sử Lai Khắc mà tỏ tình với lại Đường Vũ Lân. Những thứ này đối với quá trình đàm phán lần này thì cũng không có giúp gì được hết, mà ngược lại có khi nó lại trở thành trở ngại cũng không chừng.
Do đó, trước khi tiến hành hành đồng lần này, Đa Tình đấu la và Đường Vũ Lân đã trao đổi qua rất nhiều với nhau, ông kể cho Đường Vũ Lân hết tất cả các tình hình có liên quan đến Tinh La đế quốc lúc bấy giờ, đối với Đấu Linh đế quốc, có thể dùng uy áp để mà thuận lợi đàm phán được, nhưng nếu dùng cái loại thủ đoạn này lần nữa đối với lại Tinh La đế quốc thì lại không có đơn giản như thế nữa.
Tinh La đế quốc chỉ tin tưởng vào thực lực tuyệt đối. Nếu muốn để cho bọn họ đồng ý với những điều kiện này, vậy thì nhất định phải biểu lộ ra thực lực còn mạnh mẽ hơn đối phương nữa thì mới được. Hành động lần này, đối với Đường Vũ Lân và đám đồng bạn của hắn mà nói thì nó cũng được xem như là một đợt khảo nghiệm chân chính vậy.
Vừa lên trên tàu, Đường Vũ Lân đã bắt đầu tiến hành bế quan. Đem bản thân mình khóa chặt lại ở tại bên trong gian phòng. Trước khi mà bế quan, hắn đã nói với Diệp Tinh Lan và Nguyên Ân Dạ Huy, hắn mong các nàng sẽ có thể dốc hết toàn lực để mà chế tạo ra đấu khải cho hắn. Bộ tam tự đấu khải của hắn vẫn còn thiếu mất vài bộ phận nữa là có thể hoàn thành được rồi. Mà khi tam tự đấu khải đã được hoàn thành trọn bộ vậy thì nó sẽ khiến cho thực lực của hắn tại lần nữa có bước nhảy vọt.
Ở tại Đấu Linh đế quốc thì điều đó có thể không cần thiết cho lắm, nhưng ở tại Tinh La đế quốc này thì nó nhất định là rất cần thiết.
Lúc trước, khi mà bọn họ lần đầu tiên đi đến đây, vậy là đã từng tham gia vào cuộc thi đấu hồn sư thanh niên ở tại Tinh La đế quốc này, hơn nữa lại còn đã giành được vị trí quán quân sau cùng, mà trên thực tế thì đối thủ của bọn họ vào lúc đó, toàn bộ thực lực của đối phương nếu so với bọn họ thì mạnh hơn rất nhiều. Mà hiện tại bọn họ lại lần nữa đi đến đây, nếu cùng so với lúc đó thì bọn họ đã hoàn toàn lột xác rồi, nhưng những đối thủ trước kia của bọn họ chắc hẳn là đã trưởng thành đến một cao độ hoàn toàn mới rồi.
Đối với điều này, Đường Vũ Lân lại tràn đầy sự kỳ vọng ở trong lòng. Để có thể thuyết phục được vị hoàng đế bệ hạ đó của Tinh La đế quốc, e là rất có khả năng lại phải dựa vào biểu hiện của hắn cùng với đám đồng bạn của hắn ở trong lần hành động lần này rồi.
Bĩnh tĩnh ngồi ở trên giường ở bên trong một gian cabin, đây đã là ngày thứ ba rồi.
Đường Vũ Lân đã hoàn toàn chìm đắm vào bên trong thế giới của bản thân hắn.
Kể từ ngày đó "thấy được" Đường Tam, tinh thần chi hải của hắn ta vẫn luôn có cái loại ứ động rất là khó hiểu.
Nó giống như là đổ ra thành chì vậy, có quá nhiều thứ được đưa vào trong cùng một lúc, từ đó đã dẫn đến việc ở bên trong tinh thần chi hải lại bị quá tải về số lượng. Cái sự nặng nề này khiến cho hắn ta cũng có chút hơi quá tải, cái sự nặng nề này cũng khiến cho hẳn phải chịu một áp lực rất lớn.
Do đó, việc đầu tiên mà hắn cần phải ưu tiên làm trước đó chính là nỗ lực tiêu hóa và hấp thụ đi những thứ này, ít nhất thì không để nó làm ảnh hưởng đến trạng thái của bản thân hắn.
Còn có việc sau khi mà hắn đã đột phá được tầng phong ấn thứ mười hai Kim Long Vương, cả người hắn đã sản sinh ra quá trình chuyển hóa như là dung hợp, cảm ngộ, thể hội và rồi ứng dụng. Lại thêm việc đột phá được lĩnh vực tinh thần nữa.
Cùng một lúc lại có quá nhiều sự biến hóa như thế này thì cũng chưa chắc đã là chuyện tốt, trước đó ở trước mặt Đấu Linh đế quốc, trên thực tế thì tình trạng của Đường Vũ Lân lại có chút giống như ngoài mạnh trong yếu vậy. Nếu muốn thật sự chiến đấu, hắn thậm chí là đối với sức mạnh của bản thân mình thì vẫn còn có chút không thể khống chế hết được. Lần đề thăng này cũng thật sự là quá nhiều rồi đi.
Đã là ngày thứ ba rồi, tiến độ tu luyện của Đường Vũ Lân cũng không có tiến triển nào mang tính thật chất cả. Trong một lần mà thăng cấp lên quá nhiều như thế, nó khiến cho hắn có chút hơi mất đầu mối, hắn không biết là mình nên bắt đầu hạ thủ từ chỗ nào đây nữa.
Ưu tiên đề thăng lên bất kỳ một phương diện nào, vậy thì dường như đều có thể sản sinh ra ảnh hưởng đối với các phương diện khác.
Nếu như là ưu tiên vào việc hóa giải vấn đề nặng nề ở bên trong tinh thần chi hải trước, vậy thì thời gian cần thiết để hoàn thành việc đó e là sẽ chiếm mất rất nhiều thời gian. Nếu như những gì mà vị phụ thân đó của hắn nói đều là sự thật, vậy thì ông ta cũng đã ban cho hắn truyền thừa của một vị Thần Để, mà truyền thừa của vị Thần Để này lại làm sao mà có thể nhận được truyền thừa dễ dàng đến như thế chứ.
Tất cả mọi thứ đều cần phải tiêu hóa và hấp thu dần dần, vậy thì thời gian cần thiết để làm được điều đó thì cũng không hề ngắn tí nào. Mà từ Đấu Linh đế quốc đi đến Tinh La đế quốc, khoảng cách giữa chúng cũng không có xa như là khoảng cách từ Đấu La đại lục đi đến Đấu Linh đại lục, chỉ cần mất có hai mươi mất ngày là có thể đi đến nơi rồi.
Mà khoảng thời gian này, khẳng định là không có đủ để hắn có thể hấp thu được những tin tức ở bên trong tinh thần chi hải.
Điều này khiến cho hắn hiện tại nếu mà muốn tiến thêm một bước nữa để thăng cấp lĩnh vực tinh thần của bản thân vậy thì cũng trở nên rất là khó khăn, muốn đề thăng lĩnh vực tinh thần thì cũng cần phải tiếp xúc với những thứ đồ đó ở bên trong não hải thì mới được. Hắn lo sợ việc bản thân mình một khi mà chìm sâu vào bên trong minh tưởng, vậy thì sẽ gây trễ nãi đến tiến độ nhiệm vụ mất.