Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 365: Mồi câu Tô Chính.

Thăng Long.

Một chiếc xe ngựa di chuyển khá nhanh trên đường, tiếng bánh xe lọc cọc khó chịu truyền vào bên trong cùng với việc đôi lúc đi đường xóc nảy dường như cũng chẳng khiến người bên trong xe để tâm chút nào.

Kinh thành hai bên đường tấp nập, thi thoảng có ánh sáng chiếu rồi vào bên trong xe, chiếu lên khuôn mặt người nam nhân lúc này đang trầm tư như nước.

Được một đoạn, ánh đèn lồng bên đường càng lúc càng ít, rồi đến khi tối đen, bốn phía yên tĩnh, lúc này Tô Chính mới nhận ra bản thân đã chạy ra khỏi phạm vi nội thành, thẳng hướng xuống phía Nam được một đoạn dài.

Gã xa phu đang đánh xe bên ngoài ngoái đầu lại hỏi:

- Lão gia, chúng ta đã ra khỏi nội thành, tiếp tục đi đâu đây?

Tô Chính trầm ngầm một hồi không đáp.

Thư của đại ca Tô Trung hắn vừa mới nhận được từ sáng hôm nay, bản thân hắn cũng nóng ruột muốn lập tức đến thẳng gặp mặt người anh trai đã mất liên lạc nhiều năm của mình.

Thế nhưng Tô Chính hắn vẫn là kiếm chế cái tâm tình này lại được.

Biết rõ bản thân hiện tại sẽ luôn có người chú mục theo dõi, Tô Chính tự nhiên không thể hành động dựa theo cảm xúc nhất thời được.

Hơn thế nữa Tô Trung lúc này đang ở cùng với người của Nguyễn thị tại doanh trại phía nam, là nơi quân cơ trọng sự, không phải chỗ mà một thương nhân như hắn muốn tới liền tới.

Tại Trạch viện có Mạc Hiển Tích ở, Tô Chính nhất thời không muốn đối diện với lão nhạc phụ, thế là hắn mang theo nỗi lòng miên man bất định, cho xa phu đánh xe chạy lòng vòng quanh kinh thành vài vòng rồi hướng ra ngoại thành như thể đi không có chủ đích.

Hoặc có lẽ là để tránh ánh mắt người khác theo dõi.

Bất thình thình, ngay khi sắp tới cửa thành, chiếc xe ngựa của hắn khẽ động một cái, rung lên một nhịp chao đảo khiến họ Tô giật mình nhíu mày.

Đương lúc chuẩn bị cất tiếng hỏi xa phu xem chuyện gì thì tấm màn cửa xe bất ngờ bị người kéo lên, một gã nam nhân lạ mặt chui đầu vào bên trong, ngón trỏ y đặt lên miệng, suỵt một tiếng, ra hiệu cho Tô Chính im lặng.

Phía ngoài, gã xa phu bị tên kia khống chế, cả người cứng đờ không thể tiếp tục điều khiển ngựa được nữa khiến cỗ xe từ từ chậm lại rồi đỗ lại tại một khoảng tối ven đường.

Đã kinh lịch qua nhiều chuyện, Tô Chính khuôn mặt tương đối chấn định, nghi hoặc hỏi:

- Các hạ là ai? Cớ sao lại lên xe ta?

Tên nam nhân kia cười hà hà một tiếng, lách mình chui tọt vào bên trong, trên người y vẫn còn lưu lại mùi son phấn của nữ nhân khá nồng, thật không biết là mới chui từ bụi hoa nào đi ra, hắn chỉnh lại tư thế ngồi, đối với nghi hoặc của họ Tô thì đơn giản đáp:

- Tại hạ gọi Huyền Dật, ra mắt Tô Trưởng Quỹ, ban đêm đột ngột xông đến có chút mạo phạm, mong Tô Trưởng Quỹ lượng thứ.

Nghe thấy tên này nói, Tô Chính chỉ khẽ nhíu mày, thấy đối phương thật không có ý xấu, giọng điệu hắn cũng hoà hoãn đi được phần nào, chợt hỏi:

- Không biết các hạ tìm Tô mỗ là điều gì muốn chỉ dạy?

- Chỉ dạy không dám! Chỉ là muốn Tô Trưởng Quỹ đi theo ta một chuyến, gặp gỡ một người mà thôi! - Huyền Dật dứt câu, không chờ họ Tô đáp ứng đã chủ động chui ra ngoài, tiếp lấy xe ngựa mà điều hướng di chuyển.

Chiếc xe một mực tiếp tục chạy về phía nam, đám lính canh cổng kinh thành khi thấy có mục tiêu đi chuyển thì lập tức xông tới chặn hỏi, chỉ là khi Huyền Dật không nói không rằng, rút từ bên hông ra một cái lệnh bài giơ lên thì đám lính kia ngay lập tức nhường đường, không dám quấy rầy thêm nữa.

Xe chạy tới một vùng hoang vu hẻo lánh phía ngoại thành, địa phương này tương đối gần với doanh trại phía Nam, nếu Lý Dương Quang cùng Lý Dương Côn ở đây thì ngay lập tức nhận ra nơi này chính là gần với khu nhà cũ của Tứ hoàng tử.

Đồng không mông quạnh, thôn xóm thưa thớt, thu hút tầm nhìn nhất duy chỉ có một đóm lửa trại nho nhỏ mà đám lính cảnh vệ đi tuần bỏ lai.

Tại nơi đó có một lão nhân chắp tay đứng lặng người như thể đang chờ đợi điều gì đó, lão đã nhắm mắt tĩnh tâm định thần một hồi lâu, khi chiếc xe ngựa chạy gần lại chỗ lão thì lão ta mới từ từ mở mắt quay đầu.

Huyền Dật dừng xe, xoay người thông báo cho Tô Chính răng đã đến nơi rồi phi thân nhảy xuống, khuôn mặt cười thu liễm lại đôi chút, đối với lão nhân trước mặt thì chắp tay báo cáo:

- Đại nhân, người đã được mang tới!

Lão nhân kia khẽ gật đầu, sau thì đưa mắt nhìn sang chỗ chiếc xe ngựa, lúc này Tô Chính cũng ngó đầu nhìn ra ngoài, chợt thấy một khuôn mặt vừa quen lại vừa lạ, đáy lòng không hiểu sao dâng lên một cỗ ngũ vị tạp trần.

Tô Chính chủ động xuống xe, cẩn trọng hành lễ, nói:

- Đại Tổng Quản! Ngài muốn gặp tiểu nhân sao?

Lão nhân gia này không phải ai khác chính là Đại Tổng Quản Ngô Quý Thường.

Đêm tối lão không tại hoàng cùng hầu hạ Bệ Hạ mà lại xuất hiện ở một nơi hoang vu thế này khiến người ta không khỏi cảm thấy mờ ám.

Lão Nội Thị chằm chằm nhìn Tô Chính một hồi lâu không nói, Tô Chính cũng thận trọng chờ đợi không tiếp tục hỏi, qua nửa ngày, lão Thái Giám mới mở miệng:

- Ngươi chuyện lần này... làm rất tốt!

- Đại Tổng Quản quá khen rồi, tiểu nhân theo phận sự mà làm thôi. - Tô Chính khiêm nhường đáp.

Lão nhân lắc đầu cười không nói, đối với Tô Chính, lão kỳ thật đã theo dõi hắn từ rất lâu rồi.

Chính xác là từ lúc Tô thị diệt môn, Tô Chính đã luôn nằm trong diện quản thúc của lão.

Chuyện của Tô gia, Bệ Hạ vẫn luôn canh cánh trong lòng, nếu không phải có cái gật đầu của Bệ Hạ, làm sao có chuyện Tô Chính được phép ở rể Mạc thị, cũng làm gì có chuyện hắn có thể phát triển cho đến ngày hôm nay.

Chỉ là cả Bệ Hạ lẫn lão Nội thị đều không ngờ tới một cái “vô tình trồng liễu” Tô Chính lại có thể trở thành cái mồi câu, câu đi ra không ít ung nhọt!

Lưu Vũ Nhĩ?

Ngô Ứng Long?

Ha ha, đám hề này dường như quá xem thường Bệ Hạ rồi!

Không động tới bọn hắn chỉ là Bệ Hạ bản thân đang muốn quan sát xem thực sự kẻ nào đang tại bóng tối làm mưa làm gió ở kinh thành mà thôi.

Lúc này, đột nhiên lại có một chiếc xe ngựa khác đi tới, từ trong xe bước xuống là một thiếu niên trẻ tuổi áo tím, bộ dạng có chút lười biếng, hắn nhìn qua Tô Chính, sau lại nhìn Ngô Quý Thường, khóe miệng lập tức khẽ nhếch lên, cười nói:

- A! Mọi người đều ở cả đây sao?

Lý Dương Quang lững thững đi tới, cả người buồn lỏng không chút phòng bị nào, bộ dạng có phần tuỳ ý.

Lão Nội thị khẽ bình thản gật đầu, Tô Chính thì nội tâm có chút kinh ngạc.

Chuyện Lý Dương Quang hợp tác cùng lão Nội thị Tô Chính không hề biết, họ Tô ban đầu còn nghĩ tên độc lập một phe chứ?

- Nếu đã đến đông đủ, vậy chúng ta cũng nên đi thẳng nào chuyện chính! - Lão nhân giọng nhàn nhạt không cảm xúc, nhìn lướt đi qua chỗ hai người, ánh mắt sắc lạnh của lão dừng lại trên thân Tô Chính khiến họ Tô thoáng rùng mình một cái, thu lại khí tức mới phát ra ngoài, lão trực tiếp nói:

- Án lương thuế phía nam ngoài Ngô Ứng Long chủ mưu ra, còn có ai?!

Tô Chính khẽ lắc đầu, nói tiểu nhân không quá rõ, sau thì trầm ngâm một chút rồi từ từ kể lại mọi chuyện mà hắn biết!

Vốn dĩ buổi tối ngày hôm nay Lý Dương Quang hắn không cần đích thân đến, hành vi này không khác gì rêu rao trạm đội, không giống với cách cư xử thường ngày của y.

Âm thầm tạo hỗn loạn, rồi nhân lúc hỗn loạn đẩy người ta xuống giếng một cách thần không biết, quỷ không hay mới là cách làm hắn yêu thích.

Thế nhưng Lý Dương Quang vẫn là tới rồi!

Thật kì lạ!

Y đứng đó tươi cười, lắng nghe Tô Chính lần lượt kể lại đầu đuôi mọi chuyện, từ việc bọn hắn chọn vị trí tại một bãi đầm lầy tại nhánh phụ lưu Lam Giang để mai phục quân triều đình, cho đến việc điều phối thương thuyền tại đầu nguồn yểm hộ tiếp ứng lấy cống phẩm, tiền bạc thì phân tán.

Tô Chính kể khá chi tiết, phảng phất trong nháy mắt, cả Lý Dương Quang lẫn lão Nội thị cảm thấy như thể hồ quán đỉnh, chính bản thân mình biến thành người trong cuộc vậy.

Đột nhiên, lão Nội thị giống như phát hiện ra vấn đề, híp mắt nói:

- Khoan! Ý ngươi nói, Ngô Ứng Long hắn biết rõ hàng hoá lần này có Thánh Phụng Vệ theo kèm, thế nhưng hắn vẫn muốn dựa vào một đám lục lâm thảo khấu để c·ướp đoạt sao?

Tô Chính khẽ gật đầu, hắn đáp:

- Tiểu nhân không quá mức rõ ràng, chỉ biết họ Ngô nói rằng tại phía nam hắn mai phục không ít hảo thủ, đám Thập Tam Trại chỉ là pháo hôi, những kẻ phía sau mới là quân chủ lực c·ướp đoạt.

Lời nói dối cùng lời nói thật chính là một cặp chị em sinh đôi, các nàng tương hỗ kết hợp, hỗ trợ lẫn nhau kỳ kỳ biến ảo, Tô Chính hắn là thương nhân, rất chú trọng một bộ này, hiểu rõ bản thân có nhưng thứ có thể nói, có những thứ tạm thời chưa thể.

Chọn lọc lời nói, mang tới lợi ích tối đa là thư Tô Chính làm tối ngày hôm nay.

Thế giới này đều đan xen khôn lường, từ đó biến hoá vạn trạng, chỉ đơn giản dựa vào lời khai của vụ c·ướp này, lão Nội thị cũng có thể từ một suy ba.

Trước xét về khu vực xảy ra vụ án.

Bố Chính là vùng đất mới nhất sát nhập vào địa bàn Đại Việt, vùng này Chiêm Việt tạp cư, thỉnh thoảng xuất hiện tặc phỉ c·ướp phá thế nên tại nơi này ngoài q·uân đ·ội tướng lĩnh phụ cận ra cũng không có mấy viên quan lại muốn đến đây thường trực quản hạt.

Nơi đây có núi có sống, địa lý hiểm, tài nguyên là có, vốn lí nếu thật tâm đầu tư hoàn toàn có thể biến vùng này một vùng nông nghiệp mầu mỡ phía nam, hiềm một nỗi nơi này lại là vùng đệm ngăn giữa Đại Việt cùng Chiêm Thành, nếu có c·hiến t·ranh xảy ra, nó là điểm đứng mũi chịu xào thế nên thành ra cũng chẳng mấy ai mặn mà phát triển nó cả.

Trước lúc về kinh hồi đầu năm tiếp quản lại Bộ, Bố Chính là chốn cha con Ngô gia công tác, mạ vàng đánh bóng vài năm, lấy đủ danh tiếng cùng công huân thì về kinh chuyển chức.

Ngô Bá Hạo vốn dĩ là quân cờ Bệ Hạ cái cắm ở đó, thứ nhất để ngăn chặn hành vi xâm chiếm thổ địa, bá chiếm cả một vùng rộng lớn của Nguyễn Thị, ngoài ra còn là tai mắt cho Bệ Hạ tại vùng biên cương phía nam.

Công việc này trách nhiệm nặng nề, Nhân Tông tự nhiên không dám giao cho người ngoài nên bớ lấy ông em vợ họ Ngô đi làm.

Ở cái vùng chó ăn đá, gà ăn sỏi mài mặt 5 năm cũng không phải không có ích lợi, Ngô Bá Hạo vừa về kinh, trong vòng nửa năm thăng ba cấp, trực tiếp nhảy lên cao vị Lại Bộ Thượng Thư.

Thế nhưng trước đó có lẽ Bệ Hạ đã quá mức coi thường lòng tham của người em vợ này, tại Bố Chính, Nguyễn thị chỉ cần ra đủ giá, Ngô Bá Hạo cũng sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ, mấy năm nay Nguyễn gia tại phía nam hoành hành không sợ, đất đai dân chúng khai hoang đều thuộc về tư gia, bản thân bọn hắn còn cùng Chiêm Thành lén lút qua lại kinh doanh quen thói, công nhiên dưỡng phỉ nuôi quân, cưỡng ép dân chúng làm nô bộc.

Nghe qua thì tội ác đầy trời, thế nhưng đây không phải là vấn đề mới tại thời kì này, chỉ là không ai quản, lầu dần thành quen.

Nếu cứ tiếp tục để yên như vậy thì Nguyễn gia tại phía nam chính là đuôi to khó vẫy, đến một ngày cả Bệ Hạ cũng sẽ không làm gì được bọn hắn.

Phía nam có một Chiêm Thành nhiều năm bằng mặt không bằng lòng, một Nguyễn thị quyền khuynh một cõi, hai cỗ thế lực này không cần chủ động liên kết, chỉ cần âm thầm bồi dưỡng lẫn nhau đã là mối nguy hại lớn rồi.

Giả dụ một ngày Bệ Hạ băng, Tân quân non trẻ đi lên sợ càng không thể làm được gì bọn hắn, vậy nên đây chính là cái gai mà Bệ Hạ nhất định phải trừ bỏ trong khoảng thời gian còn lại của mình.

Mạc Hiển Tích quá gần Nguyễn gia?

Vậy thì trước tiên đá lão Mạc đi ra, gọi là vu oan để đì lão, nhưng cũng xem như là biến tướng bảo hộ.

Chỉ cần Bệ Hạ trừ xong Nguyễn gia, sau đó minh oan cho lão Mạc là được, Tô Chính chấp nhận giúp đỡ cũng chính là vì không muốn lão Mạc cố chấp mà đi theo vết xe đổ của cha mình năm xưa.

Cái Bệ Hạ không ngờ tới chính là trong phủ họ Mạc lại thật tìm được thư từ của Chiêm Thành Vương gửi cho lão.

Con mẹ nó, Bệ Hạ vốn chỉ muốn gài hàng giả, kết quả lại tìm ra hàng thật, đúng là đi đêm gặp quỷ.

Kể cả bên trong thư từ chỉ là trao đổi học thuật, cũng đã kết thúc từ lâu thế nhưng rõ ràng Nhân Tông Bệ Hạ rất không thích, việc sau này minh oan cho lão cũng tăng thêm độ khó.

Cũng may nhảy ra một cái Đỗ Anh Vũ không đi đường thường, cho Bệ Hạ tăng thêm một phần lựa chọn.

Vụ án đánh mất Sơn Liêu cống phẩm cùng thuế vụ xét về kinh tế cũng không quá mức ảnh hưởng đến triều đình.

Sơn Liêu vùng phía Tây là vùng đất cằn, cống phẩm đa phần là thổ sản cũng hàng hoá, giá trị kinh tế không lớn, lương thuế tại thời Lý thì cũng thuộc dạng rẻ mạt, sau lần đo đạc ruộng đất năm 1092, triều đình đưa ra quyết định chỉ thu có 3 thăng thóc trên một mẫu ruộng tư, gần như chẳng ảnh hưởng gì đến đám hào cường quý tộc.

Cái mất ở đây chính là mặt mũi của Bệ Hạ, của triều đình, tương tự như chuyện tại Ma Sa Động hồi năm ngoái.

Vậy họ Ngô cũng như kẻ đứng đăng sau lưng y rốt cuộc muốn c·ướp lấy những thứ này là có mục đích gì?

Ngô gia nhiều năm giàu có, cũng không có thiếu những thứ này à?

Đây mới là vấn đề Bệ Hạ muốn biết.

Hơn thế nữa sau việc này Bệ Hạ cũng đã có cớ để động tay động chân xuống khu vực phía nam.

Nói kéo quân đánh Chiêm Thành là giả, sắp xếp lại cơ cấu tại phương Nam mới là thật.

Việc Lý Dương Quang chủ động xuất thủ, dùng c·ướp ngăn c·ướp, dùng lửa ngăn lửa để nẫng tay trên của Ngô Ứng Long, vì hắn nghi ngờ bên trong chuyến hàng này có một cái gì đó khiến Ngô Ứng Long phải điên cuồng tìm cách c·ướp đoạt lại.

Thế nhưng sau khi hàng hoá tới tay, kiểm tra một hồi, Lý Dương Quang chưa từng phát hiện điều gì mờ ám cả, tất cả đều chỉ là hàng thổ sản cùng một chút tiền bạc đá quý như mọi lần, ách, ngoài ra còn có thêm vài con chiến tượng, chấm hết.

Thấy kỳ quái!

Mà khoan đã!

Tiểu hầu gia đột nhiên nhớ lại vụ việc Ma Sa Động năm ngoái, dùng đối chiếu với việc lần này, rất nhanh cảm thấy có những điểm tương đồng, hắn lập tức quay sang chỗ Tô Chính gặng hỏi:

- Tô Trưởng Quỹ, nói như vậy thì Ngô Ứng Long hắn không trực tiếp tham gia vào mọi chuyện, chỉ sắp xếp một đám lục lâm thảo khấu đi làm thôi đúng không?

- Không sai! - Tô Chính nghĩa một chút gật đầu!

Con mẹ nó!

Lý Dương Quang nhịn không được âm thầm bạo tục.

Vì có vẻ như mối liên kết duy nhất với Ngô Ứng Long trong việc lần này vừa mới bị thuộc hạ của hắn g·iết từ đêm hôm trước!

Quanh đi quẩn lại, Lý Dương Quang tự mình động thủ không bắt được cái đuôi của đối phương, ngược lại càng để bản thân gom góp đi vào, cái cảm giác này giống y hệt như tại Tây Bắc năm ngoái, khi mọi hành động của mình giống như bị người khác điều khiển, kẻ đi câu cuối cùng lại bị người câu, nghĩ đến đây, tiểu hầu gia nhịn không được ngửa đầu bật cười.

Thú vị thật!

Bổn cũ soạn lại, thật nghĩ ta không thể làm gì được ngươi!

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free