Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 376: Bổ nhiệm mới.

Án thuế phía nam?

Đỗ Anh Vũ khẽ cau mày một cái, sau cũng lẳng lặng lắng nghe.

Sau nhiều ngày kết hợp với Vạn Tiệp doanh điều tra, Hình Bộ Thượng Thư Đào Nguyên Lộc cho ra đáp án thuế vụ là bị phỉ tặc cùng loạn dân tại Bố Chính c·ướp đoạt.

Phụng Thánh Vệ Hữu Kim Ngô Vệ Tướng Trịnh Hà chểnh mảng trong công tác phòng vệ là nguyên nhân chính.

Đáp án này tự nhiên không thể làm hài lòng tất cả, vẫn có vô số nghi vấn trong đó.

Kể cả có chểnh mảng vô ý đến đâu thì việc để một quân đoàn như là Phụng Thánh Vệ bị phỉ tặc c·ướp mất cống phẩm cũng là điếu khó ai tin được.

Phụng Thánh Vệ có thể coi như là đội bảo tiêu hoàng gia, việc này xảy ra tự nhiên uy tín giảm sút nghiêm trọng, đối với vấn đề này thì Bệ Hạ cũng như Thái Sư tạm thời chưa thể hiện thái độ, mặc cho quan viên bên dưới phân trần đưa ra ý kiến.

May mắn cho Trịnh Hà là án này diễn ra vào Thọ Điển của Bệ Hạ, dựa trên lệnh đại xá thì tội của họ Trịnh sẽ được giảm một bậc, thế nhưng uy vọng giảm sút, quan vị cũng buộc phải hạ, tạm thời đã được giải về kinh để điều tra.

Phụng Thánh Vệ nhóm phía nam lúc này như rắn mất đầu, sang Xuân vị trí này nhất định phải bổ xung, thế nên đây cũng là một chi tiết khiến mọi người bàn bạc tranh cãi.

Chiếc bánh thơm ngon ai ai cũng muốn dành cho mình, đám người tại đây cũng thuộc các phe cánh khác nhau, tự nhiên đề xuất nhân tuyển khác nhau.

Lưu Khánh Đàm là người đưa ra nhân tuyển đầu tiên, kẻ đó không ai khác chính là La Khải, họ La trước từng là người của Phụng Thánh Vệ, kinh nghiệm tại đó có thừa, bản lĩnh cũng được Lưu Khánh Đàm đảm bảo.

Kỳ thật là từ sau khi biết La Khải là em trai thân tín La Chân của mình, Lưu Khánh Đàm tự nhiên muốn bồi dưỡng hắn một phen thay thế cho người anh trai t·ử t·rận, đây là lúc ném ra quân cờ này.

Hắn là Binh Bộ Thượng Thư, ý kiến tất nhiên mang sức nặng lớn nhất.

Đương lúc tưởng rằng sẽ chẳng có ai có thể tranh đoạt nổi thì Thái Phó Quách Công Bình đột nhiên lên tiếng:

- Bệ Hạ, thần có một nhân tuyển... Bệ Hạ liệu có còn nhớ Đàm Thì Phụng con người này?

Nhân Tông Bệ Hạ tại chính tọa ồ lên một tiếng rồi khẽ nhíu mày lại.

Đàm Thì Phụng?

Cái tên này tương đối quen thuộc, thế nhưng nhất thời Bệ Hạ là không nhớ ra là ai.

Không chờ Bệ Hạ thắc mắc, Quách Công Bình tự động giảng giải:

- Bảy năm trước Thăng Long Kiếm Thủ Đàm Thị Phụng Bệ Hạ còn nhớ y sao?

Nghe tới đây, Nhân Tông ánh mắt sáng lên, tự khắc đã nhớ lại.

Tiểu Long quần hội ba năm một lần có thể coi như là tìm Thần Đồng Võ Trạng, để cho một đám thiếu niên dùng binh thư võ nghệ so đấu một hồi, kẻ nào thắng đến cuối cùng sẽ có danh Thăng Long Kiếm Thủ tồn tại trong ba năm.

Đầu Xuân năm nay là Dương Tự Minh đoạt khôi thủ.

Hơn ba năm trước là Dương Đoan Hoa.

Mà bảy năm trước thì chính là Đàm Thì Phụng.

Đáng tiếc kẻ này năm đó xuất thân hàn vi, quân bộ lại không có chỗ dẫn đến việc Kiếm Thủ có phần lao đao, Quách Công Bình ngày đó quý tài, thu nhận hắn vào Quách Thị tướng môn, mang họ Đặng đến thủy quân rèn luyện bảy năm, hồi năm ngoái trận chiến trại Tây Bắc thì Đàm Thì Phụng cũng có công lao.

Thiếu niên năm đó hiện đã trở thành một thanh niên trầm ổn, Quách Công Bình hiện tại muốn mang hắn ngoi lên mặt nước.

...

Ngự Thư Phòng tiểu triều nghị vẫn đang diễn ra.

Đỗ Anh Vũ hai tay đút vào bên trong tay áo, tựa như bình vôi cúi đầu đứng tại một góc, nói thật hắn có chút chán ghét cái không khí ở đây, cảm thấy bí bách vô cùng.

Thế nhưng mặc kệ thế nào, hắn vẫn phải tiếp tục.

Đỗ tiểu tử hắn biết tại sao Bệ Hạ hết lần này đến lần khác lại gọi hắn đến đây dự thính.

Ý tứ Bệ Hạ rất rõ ràng là đang muốn hắn sớm quen với chuyện này!

Với thân phận cũng như địa vị của mình thì đây là là chuyện sớm muộn đói với họ Đỗ, thế nhưng...

Đỗ Anh Vũ còn có cảm giác Bệ Hạ đang đốt cháy giai đoạn?!

Hắn dù sao cũng chỉ mới 10 tuổi, cao điệu thế này có phải là quá sớm rồi không?

Đỗ Anh Vũ có một cái bệnh là một khi đã nghi vấn điều gì đó thì không ngừng suy luận, kẻ cả những lý giải nghe có vẻ rất vô lý thế nhưng hắn không thể ngăn bản thân đặt ra cái mệnh đề “nếu... thì” được.

Nhìn lại Bệ Hạ khuôn mặt già nua ngồi ở đó, hai bên tóc mai đã sớm bạc, ngoài năm mươi mà nhìn như sáu mươi, lòng Đỗ tiểu tử dường như có chút bất an.

Lắc nhẹ cái đầu, thầm cho bản thân quá mức cả nghi rồi, Đỗ Anh Vũ lại lần nữa chú tâm vào vấn đến mọi người đang nghị luận trước mắt.

Câu chuyện đám đại thần bàn nhau lúc này là xoay quanh vấn đề nhân tuyển cho Phụng Thánh Vệ, ban đầu còn đáng để mọi người nghị luận, thế nhưng từ lúc Lưu Khánh Đàm cùng Quách Công Bình đề xuất nhân tuyển thì chẳng còn ai mở miệng tham dự nữa.

Ai cũng rõ về cơ bản khi Lưu, Quách hai người bọn hắn đã lên tiếng thì tướng vị này coi như ván đã đóng thuyền, chỉ là không biết Bệ Hạ ưng ý ai trong hai người mà thôi.

Tất cả đều thầm nghĩ rằng...

Lưu Khánh Đám là Tân Quý của Bệ Hạ, có lẽ nhân tuyển của hắn chính là Bệ Hạ mượn lời để đề xuất cùng không biết chừng?!

Chỉ bất ngờ là không nghĩ rằng bình thường hay bàng quang không nói chuyện Quách Thái Phó lần này cũng tham gia.

Từ lúc Lý thị lên ngôi chí tôn đến nay, danh tiếng của Thiên Tử Bát Vệ cũng tồn tại từ đó, Thiên Tử Binh ai ai cũng biết, người người ngưỡng mộ.

Bọn hắn là hoàng tộc cấm quân, là quy chuẩn cao nhân của q·uân đ·ội Đại Việt, thế nên dù cho thời chiến hay thời bình, mọi động thái đều đặc biệt được chú ý tới.

Tám vị Điện Tiền Chỉ Huy Sứ, 16 vị Tả Hữu Kim Ngô Vệ Tướng chỉ huy 16 quân đoàn trực thuộc Bệ Hạ, quân số cố định tại 3 vạn 2 ngàn người, q·uân đ·ội Đại Việt thời kì này gom lại tối đa khoảng trên dưới 20 vạn quân, 3 vạn 2 tự nhiên không phải là một con số nhỏ.

Các chi cấm quân này thuộc về hoàng thất, là vốn liếng riêng của Lý thị, hoàn toàn có thể không nhận lệnh từ Bộ Binh hay Khu Mật Viện, vậy nên những người nằm trọng trách chỉ huy bắt buộc phải là thân tín của Bệ Hạ.

Ngược lại, đây cũng thường không phải chỗ lý tưởng để cho con cháu trực hệ của giới quý tộc hướng tới vì suy cho cùng quan vị giới hạn chỉ có thể phát triển đến Tứ Phẩm Điện Tiền Chỉ Huy Sứ mà thôi.

Gân gà, tranh không lại, đám người trong thư phòng giống như đạt thành ăn ý không phát ra tiếng nào nữa.

Lúc này, Bệ Hạ hé mắt hờ, nhìn quanh thư phòng một vòng, thấy không ai có ý kiến liền khẽ gật gù, trong lòng cũng thầm đánh giá qua hai gã nhân tuyển mới nhất.

La Khải kì thực không tệ, trước đó Lưu Khánh Đàm đã từng đánh tiếng qua, xuất thân Hàn môn không có gì vướng bận, ban đầu Bệ Hạ tính toán có thể xem như thành toàn cho họ Lưu, thế nhưng không nghĩ tới việc Quách Thái Phó đột nhiên g·iết đi ra.

La Khải có ưu điểm thì Đặng Thì Phụng cũng có lợi thế của riêng mình, Quách Công Bình biết lúc này không phải là lúc nhún nhường, lập tức chắp tay hướng Bệ Hạ kính cẩn nói:

- Bẩm Bệ Hạ, vụ án phía nam theo kết quả điều tra, ngoại trừ là do chỉ huy chủ quan bất cẩn ra thì còn là do tặc phỉ lợi dụng đường thủy để gây án, qua đó có thể thấy rõ ràng chỉ huy Phụng Thánh Vệ ở nơi đó không có kinh nghiệm thủy chiến, mà Đặng Thì Phụng hắn có thể bù đắp được sở đoản này, hắn nhiều năm đi theo hạ thần, không dám nói có bao nhiêu kinh nghiệm thế nhưng tuyệt không dễ để cho thủy phỉ bắt nạt.

- Nói có lý...

Nhân Tông trầm tư một lúc liền đáp, khuôn mặt bình thản nhưng đáy lòng chửi một tiếng “mẹ kiếp.”

Vụ án phía nam Bệ Hạ rõ hơn ai hết, kết quả điều tra cũng là do Bệ Hạ mới biên tập đi ra.

Vốn dĩ ban đầu còn muốn mượn vụ án này kết hợp với “tường thuỵ hướng nam” để thiết kế một chút, vụ vạ cho đám Chiêm Thành để có lý do duỗi tựa xuống phía nam.

Không nghĩ tới mấy tay đạo sĩ Trấn Vũ Quán tài phép không thông, Tường Thụy Bệ Hạ muốn cuối cùng lại hướng về phía Đông trước mặt bàn dân thiên hạ, kế hoạch cũng theo đó bị hủy từ trong trứng nước khiến Nhân Tông nuối tiếc không thôi.

Kế hoạch đã hủy bỏ, nhân tuyển cho chức vụ Tả Kim Ngô Vệ Tướng là ai lúc này đã không còn quan trọng nữa, Nhân Tông lòng có chút mất hứng,

duỗi mắt nhìn qua chỗ Lưu Khánh Đàm xem tên này có muốn nói gì thêm nữa không, chỉ thấy khuôn mặt họ Lưu ban đầu thì nhiệt tình lúc này thì lạnh nhạt, xem như chịu vậy.

Đám còn lại thì thôi bỏ đi, chuyện quân cơ một khi Binh Bộ Thượng Thư cùng Thái Phó đều đã lên tiếng thì còn tranh cái rắm, tất cả đều tương đối biết lượng sức mình.

Phía bên ngoài, Lưu Ba khẽ nhíu mày một cái, sau rất nhanh trở lại biểu lộ cười nhạt như bình thường, tựa như nghĩ ra một cái gì đó, y tự động đứng ra, chắp tay nói:

- Bẩm Bệ Hạ, hạ thần cảm thấy Đặng Thì Phụng người này không sai...

Việc Lưu Ba đột nhiên quay giáo sang nói giúp cho Quách Công Bình khiến ai nấy cũng bất ngờ, bản thân Quách Công Bình cũng có chút ngơ ngác nhìn sang, chỉ thấy tên này một mặt cười hoà ái, hướng về họ Quách gật đầu một cái.

Lưu Khánh Đàm lúc này cũng nhìn Lưu Ba một hồi lâu, sau thì hừ lạnh rồi thối lui một bước.

Việc đến hiện tại, rõ ràng Quách Công Bình đã chiếm thượng phong, chỉ là Nhân Tông trước mắt lại không vội cho ra đáp án cuối cùng, thấp giọng thì thầm vào tai lão Nội Thị bên cạnh, nói:

- Điều tra hai người này cho trẫm...

Xong xuôi, mắt rồng lại nhìn trực diện đi xuống, khẽ mở miệng:

- Việc này trẫm sẽ suy xét thêm, trước tạm không bàn, hôm nay trẫm triệu tập các khanh đến đây là có việc khác...

Tới đây, không khí bên trong ngự thư phòng cũng căng thẳng hẳn lên, mọi người đều tập trung chú mục vào Bệ Hạ.

Tất cả đều biết chuyện của Trịnh Hà chỉ là màn khai vị, nho nhỏ một cái vị trí Kim Ngô Vệ Tướng là không hoàn toàn không đáng để cho Bệ Hạ cao điệu triệu tập mọi người.

Không đợi mọi người đợi lâu, Bệ Hạ hít sâu rồi nói:

- Trẫm năm nay tuổi tác đã cao, Thái Tử lại còn quá nhỏ, chỉ e cho đến lúc trẫm nhắm mắt hắn còn chưa thể trưởng thành, việc này luôn là nỗi lo của trẫm, suy nghĩ đã lâu, trẫm cảm thấy Thái Tử cần có một Thiếu Sư...

Vừa nói, Bệ Hạ vô tình liếc sang chỗ của lão nhân Trần Độ, nhớ lại năm đó Bệ Hạ nhỏ tuổi, hoàn cảnh so với Thái Tử lúc này rất tương đồng, lúc đó Thiếu Sư của Bệ Hạ không ai khác chính là lão Trần.

Nghe thấy lời này, đám người đều giật mình sửng sốt, thầm đánh giá lợi hại cũng như ý tứ bên trong.

Thiếu Sư.

Quan vị tam phẩm.

Bảo người ta không thèm muốn chính là nói xạo, thế những chức vụ này cực kì mẫn cảm, vì kẻ nào nhận lấy thì nghiễm nhiên thuộc về Thái Tử Đảng không thể khác, muốn đứng trung lập cũng không thể nào.

Đây là...

Bệ Hạ trần trụi kéo viện quân cho Thái Tử sao?

Nói ra lời này, bản thân Nhân Tông lúc này tâm thần cũng có chút bất định, ban đầu Bệ Hạ định sẵn vị trí này dành có Mạc Hiển Tích, thế nhưng lão Mạc lại... haizzz.

Nhân tuyển thích hợp không có nhiều, Bệ Hạ đảo mắt một vòng nhìn quanh, để ý từng cái biểu bộ trên khuôn mặt đám “ái Khanh” này, có sợ hãi, có thấp thỏm lại còn có chờ mong, cho đến khi ánh mắt người dừng lại trên thân Lê Bá Ngọc, Nhân Tông lúc này mới chợt nói:

- Lê Ái Khánh, vẫn nên là người đi làm đi.

Lê Bá Ngọc tựa như đã sớm biết, rất phối hợp tiến ra, chắp tay hồi đáp:

- Hạ thần... tuân chỉ, tạ ơn Bệ Hạ.

Từ lúc đề xuất đến lúc phán định nhanh gọn trong một nốt nhạc khiến người ta vừa bất ngờ lại vừa thất lạc.

Với thân phận cũng như địa vị của Lão Lê hiện tại thì chẳng ai còn dám dị nghị.

Hơn nữa bọn hắn còn biết Lê thị từ giờ khắc này đã bị Bệ Hạ trực tiếp kéo lên chiến xa của Thái Tử, có Quách, Lê hai gia tộc tương trợ, Thái Tử Đảng lúc này đã không còn đơn độc yếu đuối như trước nữa.

Bất chợt, không biết vô tình hay cố ý, Nhân Tông Bệ Hạ lại hơi đưa mắt nhìn về phía Tả Gián Nghị Lưu Vũ Nhĩ, bắt gặp ngay khoảnh khắc họ Lưu thoáng nhoẻn cười.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free