Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 381: Lông mày nữ nhân có thể sắc bén hơn đao.
Xe ngựa mang Sùng Hiền Hầu trở về phủ họ Đỗ, phu nhân của hắn hiện tại cũng đang ở đây, Hầu Gia là muốn qua đón nàng cùng con trai nhỏ trở lại.
Lúc xe đến nơi cũng là thời điểm Lê Nghi Phượng bước ra khỏi Đỗ Phủ, hai người tình ngờ gặp nhau tại đại môn, tự nhiên không thể cứ vậy bơ đi mà sống, Lê Nghi Phượng thân thể phiêu lãng chủ động tiến lên hành lễ, Sùng Hiền Hầu cũng rất nhanh chắp tay bồi, hai người thoáng nhìn nhau đôi chút rồi mới lướt qua nhau mỗi người một hướng.
Cái này chính là điển hình của mối quan hệ giữa hai người dưng, chỉ cần giữ lễ là đủ, đối với Lê Nghi Phượng thì vì Đỗ Anh Vũ nên nàng mới muốn kết giao với họ Đỗ, chứ nếu không với bản tính cao ngạo của nàng thì còn lâu mới có chuyện nàng chủ động đi lấy lòng người khác.
Còn về phần của cái kẻ được gọi là cha của thái tử kia thì nàng cũng chẳng mấy quan tâm, mặc kệ con hắn sau này có phải là vua hay không.
Sùng Hiền Hầu hiền danh tại kinh thành nhiều năm nay ai ai cũng biết, thế nhưng cái hiền danh đó chỉ là bề ngoài, có không ít người ở phái sau lưng lén lút nói tên này chỉ là gặp may, một kẻ yếu mềm hữu danh vô thực đột nhiên lại trở thành cha của Thái Tử thì đơn giản chính là thời tới cảm không kịp.
Nói tóm lại là có đỏ mà không có thơm, không đáng để nhắc tới.
Thật vậy, thậm chí cho đến này hôm nay, khi Bệ Hạ đề xuất Lý Càn Quyết tiếp quản Kẻ Vịnh Doanh, phải có đến bảy phần quan viên tại đó cho rằng chuyện này thực là nực cười.
Ba phần còn lại thì nghĩ đây hẳn chỉ là kế che mắt của Bệ Hạ, Sùng Hiền Hầu chỉ bia gỗ bên ngoài, sâu lưng giật dây tất sẽ là kẻ khác.
Chứ với bản lĩnh của Sùng Hiền Hầu thì xuống đó hiến thân cho Nguyễn gia nhét kẽ răng còn không đủ.
Lý Càn Quyết lúc này cũng bước vào bên trong Đỗ phủ, vào tiến vào thì đã thấy Đỗ Tướng cùng Phạm Quyên đang đứng tại sân, biểu lộ của đôi vợ chồng này giống như đang to nhỏ điều gì đó, nhìn có vẻ tranh luận khá kịch liệt gay gắt.
Lấy làm lạ, Sùng Hiền Hầu tiến lên một bước nhưng vẫn không thể khiến hai người kia để tâm, thấy vậy y bèn khẽ ho khan một tiếng, phải đến lúc này Đỗ Tướng với giật mình quay sang nói:
- Hiền tế, ngươi không tại trong cung sao? Cớ sao lại về đây?
Sùng Hiền Hầu cười đáp:
- Nhạc Phụ, tửu kình ban trưa khiến ta có chút đau đầu, thế nên tối nay ta không dự Yến, sớm trở về đón Quỳnh Anh.
Đỗ Tướng nghe xong cũng gật gù, nói sức khỏe làm trọng, lúc này, khuôn mặt Sùng Hiền Hầu hiện lên nét tò mò, hắn giống như vô tình bất giác hỏi:
- Nhạc phụ, lúc nãy ta có thấy Lê Quận Chúa ghé qua, không biết có chuyện gì?
Để tránh Đỗ Tướng nghi hoặc, Sùng Hiền Hầu còn chủ động giải thích việc Lê Bá Ngọc trở thành Thiếu Sư, bản thân cùng Lê thị sau này hẳn sẽ qua lại không ít
Khuôn mặt của Đỗ Tướng biểu lộ vỡ lẽ, trong đầu tự nhủ “bảo sao” hắn thoáng ngập ngập ngừng trong giây lát, sau thì khẽ mỉm cười đáp:
- Cũng không có gì? Chỉ là hàng xóm qua thăm hỏi lẫn nhau mà thôi...
Vừa nói, Đỗ Tướng vừa giả bộ nhìn trời, chẹp miệng nói tiếp:
- Hiện tại cũng đã muốn, ta phải nhanh chóng vào hoàng cung mới kịp.
Lý Càn Quyết tất nhiên không cản trở nữa, chủ động nhường đường nói nhạc phụ đi thông thả.
Ánh mắt hắn dõi theo lưng Đỗ Tương, lòng mày khẽ nhíu lại.
Thăm hỏi lẫn nhau? Nói đùa gì vậy?!
Rõ ràng lúc này là Đỗ Tướng đang lừa gạt hắn, Lê Nghi Phượng qua đây tuyệt không phải là xã giao thông thường.
Cộng thêm việc Lê Bá Ngọc đột ngột được phong làm Thiếu Sư, Lê thị gián tiếp nhảy lên thuyền của Thái Tử Đảng, rõ ràng trong đây là đang cho vấn đề mà Lý Càn Quyết hắn không biết.
Những suy nghĩ đó chỉ như nhưng dòng điện loé lên trong đầu hắn, phong thái của hắn rất nhanh trở lại như lúc bình thường, Lý Càn Quyết quay đầu, cùng nhạc mẫu nói mấy câu rồi tiến về hậu viện đón vợ của mình.
Lê Nghi Phượng lúc này cũng đã về tới Lê Phủ, nàng hôm này cũng vào cung, tất nhiên cũng phải từ chỉnh lại phục trang dung mạo.
Mỹ nhân ngồi trước tấm gương đồng lớn, khẽ nhíu bờ mi nhìn vào hình ảnh mờ ảo của bản thân hiện lên bên trong
Dung nhan xinh đẹp này cũng không che nổi nét nhàn nhạt sầu bi hiện hữu.
Thoáng chốc tự nhiên, hình ảnh trong gương như thực như ảo khẽ biến đổi, một Lê Nghi Phượng trẻ trung xinh đẹp biến mất, thay vào đó một thục phụ Lê Nghi Phượng diễm lệ t·ang t·hương
Lê Nghi Phượng không lấy mà sửng sốt, nàng biết rõ đó vẫn là nàng, chỉ là... đó lại là nàng của ngày trước.
Thương Dương?
Dương Hồng Hạc?
Cái tên xa lạ thân thuộc mà mỗi lần nhớ lại là mỗi lần đau xót.
Trách trời vô đạo?
Trách người vô tâm?
Sau tất cả nàng rốt cuộc cũng chỉ là có thể trách bản thân mình vô năng mà thôi.
Hồng nhan bạc phận do đâu mà có?
Vì thế đạo này nữ nhân chỉ có thể dựa vào nam nhân mà sống.
Thật nực cười làm sao!
Lòng dạ nam nhân khi đối diện với đủ loại sắc đẹp trong thiên hạ tự khắc sẽ cảm thấy mình thân bất do kỷ.
Mà nữ nhân dù xinh đẹp đến mấy thì nhìn lâu cũng sẽ nhàm, cũng sẽ có ngày tàn phai.
Lúc đó chỉ có thể sống dựa vào những khoản đầu tư thời trẻ tuổi mới có thể giúp nữ nhân tiếp tục tồn tại.
Nữ nhân nhất định phải có những khoản đầu tư cho riêng mình, một mực dựa vào cái gọi là tình nghĩa của nam nhân chính là t·ự s·át.
Đám lửa cháy tại cung Thượng Dương năm đó dường như đã đốt sạch đi chút ngây thơ cuối cùng của nàng, tồn dư lại một Lê Nghi Phượng lý trí hơn ai hết.
Hiện tại... nàng muốn đòi lại tất cả...
Hẳn là nên bắt đầu từ “kẻ bất hiếu g·iết mẹ” Lý Càn Đức đi.
Bất giác, khoé môi của Lê Nghi Phượng cong vểnh, mắt Phượng sắc lạnh, khuôn dung xinh đẹp cười lại mang cho người khác cảm giác không rét mà run.
Lông mày nàng tự vẽ... có thể sắc nhọn hơn bất cứ thứ gì!
...
Hoàng Cung, Thiên An Điện.
Trần Độ Thái Sư chống gậy dẫn đầu, Lý Kế Nguyên theo ngay phía sau, hai lão nhân bình thường phục trang đạm bạc nhưng hôm này cũng phải từ chỉnh thay đổi một phen, dù chỉ là hơi sang trọng một chút thế nhưng khi kết hợp với khí tráng của cả hai đã là biến hoá nghiên trời lệch đất rồi!
Hai lão vừa tiến đi vào, mấy gã hoạn quan vội vàng nhường lối, cao giọng hô hoán một câu.
“Thái Sư tới rồi!”
“Có cả Lý lão tướng quân cùng đến.
”
“Ồ! Thiếu niên đi bên cạnh hai người kia là ai? Trông thật quen mắt?”
“...”
Khi Trần Độ cùng Lý Kế Nguyên song hành bước vào bên trong nội điện, tức khắc các vị khách quan bên trong đều phải chú ý tới, chân ngắn Đỗ Anh Vũ theo sau cũng được đám người kia qua loa để mắt.
Đỗ tiểu tử vừa đi vừa cúi đầu, vểnh tại lắng nghe những tiếng xì xầm to nhỏ xung quanh, càng thêm phần khẳng định về địa vị của hai lão nhân gia trước mặt này.
Một người là đương triều Thái Sư, một người là anh hùng q·uân đ·ội, sức ảnh hưởng tất nhiên là không thể bàn cãi, hai lão nhân hiện tại giống như mang theo một loại từ trường vô hình có khả năng chặn người ngàn dặm, đám quan viên mấy lấn muốn tiến lên chào hỏi đều bị cái khí tráng này làm cho nhụt trí thoái lui.
Lúc này, một thân Cổn Phục Nhân Tông Bệ Hạ ngồi tại chủ tọa, mắt rồng lim dim tựa như ngủ vùi, quân vương dường như không để tâm đến tiệc mừng thọ của mình diễn ra phía dưới cho lắm, trầm mặc từ đầu đến đuôi tựa như vẫn đang vùi mình vào bao bộn bề suy nghĩ.
Tả hữu hai bên của Bệ Hạ là bốn thục phụ phục sức xa hoa, ba trong số đó là ba vị Hoàng Hậu hiện còn tại vị, duy chỉ có Thần Phi Nương Nương là phong phi chứ không có phong hậu.
Mặc cho là vậy, thế nhưng chẳng có một ai dám coi thường vị ái phi dung mạo hiền lành hoà ái này của Bệ Hạ cả, cũng chẳng có một ai hồ nghi nàng ta không đủ tư cách bình tọa cùng ba vị Hoàng Hậu kia.
Nhìn đứa trẻ kháu khỉnh trong lòng Thần Phi, xong rồi lại đảo mắt nhìn thiếu nữ váy Phượng đỏ dung mạo vô song phía sau lưng nàng, một người phụ nữ được Bệ Hạ người tin tưởng giao phó cho việc chăm sóc cho cả Thái Tử lẫn Trưởng Công Chúa liền đủ hiểu địa vị của nàng thật không đơn giản.
Khi thấy Trần Độ cùng Lý Kế Nguyên tiến tới, Lão Nội Thị bên cạnh khẽ cúi đầu nói nhỏ, thông báo một tiếng với Nhân Tông, bản thân Bệ Hạ cũng thoáng động dung, từ từ mở mắt, chứng kiến hai lão nhân này đêm nay cũng đến thì long nhan tươi tỉnh hẳn ra.
- Lão thần...
- Ha ha! Hai vị chớ đa lễ, không cần bái, không cần bái!
Bệ hạ tại chỗ phất tay miễn cho hai lão nhân hành lễ, thoải mái cười nói:
- Thái Sư, Lý soái, hai vị đều là bậc lão thành, có thể tôi thật khiến trẫm vui sướng!
Đỗ Anh Vũ phía sau nghe vậy cũng thoải mái buông tay không thèm bái nữa, thế nhưng vừa mới buông xoã ngẩng đầu lên tức khắc đã bị Nhân Tông ghim chặt, không thèm giấu giếm lườm cho một cái, bồi thêm hừ lạnh một tiếng khiến y có phần mộng bức ngơ ngác.
Ách! Ta làm gì sai sao?
Đỗ tiểu tiểu ánh mắt đảo điên như rang lạc, lập tức tự cứu, cười bán manh, hồ hời chúc tụng:
- Bệ Hạ Vĩnh Thọ, học sinh chúc người phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn...
- Ồ! Đỗ công tử quá có lòng rồi! - Bệ Hạ tự nhiên không ăn cái bộ này, cười như không cười đáp.
Là giận thật rồi!
Thật nhỏ nhen!
Lần này Đỗ Anh Vũ không còn nghi ngờ gì nữa, nụ cười công nghiệp trên môi có chút gượng gạo, hắn chớp chớp đôi tròn to vô hại nhìn Bệ Hạ, hai thầy trò bốn mắt nhìn nhau một lúc, nửa này sau Nhân Tông mới gắt gỏng quát:
- Tiểu tử thối! Cút sang một bên, lát trẫm nói chuyện với ngươi sau!
- Dạ! - Đỗ Anh Vũ tiu nghỉu lánh mình qua một góc.
Lý An Bình đứng ngay gần đó thấy b·iểu t·ình của họ Đỗ thì nhịn không nổi bụp miệng cười duyên dáng, dung mạo tuấn tiếu đào hoa nhìn Đỗ tiểu tử kết đôi má phính hồng hào khiến nàng thật giống như một quả đào nhỏ, khiêu gợi người ta tới cắn một cái.
Đỗ Anh Vũ liếc xéo qua nàng, làm ra biểu lộ cắn một cái.
Lý An Bình nhăn mũi, ánh mắt khiêu khích như muốn nói tặc tử, giỏi phóng ngựa tới đây.
Hành vi hai kẻ này ngang nhiên không giấu diếm chút nào, như thể đám người ở đây toàn bộ vô hình vậy.
Hành lễ xong xuôi, Lý Kế Nguyên lão nhân tóm lấy Đỗ Anh Vũ lôi kéo ra một bàn nhỏ tại khu bên trái hoàng tọa để ngồi, lão nhân rất tinh tường, không tiếp để tiểu làm càn thêm nữa, trước lúc bị áp giải đi Đỗ tiểu tử vẫn còn kịp hướng tiểu Bình Tử nháy mắt đá lông nheo nheo một cái khiến khuôn mặt nàng ta đỏ ứng.
Nhân Tông không phải kẻ mù loà, thấy vậy thì hận đến nghiến răng, rồng có nghịch lân, thằng nhãi con này còn ỷ sủng làm càn hết lần này đến lần khác, nếu không vì thể diện thì Bệ Hạ thật muốn tự tay thanh lý môn hộ, xông tới bóp hắn c·hết tươi.
Uhm!
Kì thật nghiến răng nghiến lợi căm tức còn có thêm Ngô Thành Trà.
Nàng cùng đứng phía sau lưng Thần Phi, diện đồ lộng lẫy không thua gì tiểu công chúa, thế nhưng từ đầu đến cuối Đỗ tiểu công tử không thèm liếc qua nàng đến một cái, hoàn toàn xem Ngô gia thiên kim là không khí, cái này giống như một phát tát vào thể diện của nàng.
“Thằng nhãi con khốn kiếp này!” Nếu ánh mắt có thể g·iết người, Ngô Thanh Trà hẳn đã g·iết Đỗ Anh Vũ bảy bảy bốn chín lần ngay trong sát na vừa rồi.
Khi ba người già trẻ rời đi, Phụ Nhân ngồi bên cạnh Bệ Hạ lúc mới quay sang chỗ của Lý An Bình phía sau, giọng lạnh băng không xúc cảm hỏi
- Thiếu niên này là Đỗ Anh Vũ sao?
Người cất tiếng là địa vị cao nhất trong hậu cung hiện tại, Lan Anh Hoàng Hậu.
Tiểu công chúa nghe tiếng hoàng hậu hỏi thì giống như chim nhỏ hốt hoảng, bẽn lẽn gật đầu rồi im thin thít, nàng thật có chút sợ vị Hoàng Hậu nghiêm khắc này.
- Thật chẳng ra sao! - Lan Anh hoàng hậu tiếp tục nói, không biết là nhắm vào họ Đỗ hay là Lý An Bình nữa, có lẽ là cả hai đều.
Trong mắt nàng, hành vi ngả ngớn của Đỗ Anh Vũ thật đúng là thiếu giáo dục, vừa nói, ánh mắt nàng lại nhìn về phía chỗ ngồi của Dương Gia, nhìn cháu trai Dương Tự Minh của mình trầm ổn lễ độ, muốn dung mạo có dung mạo, muốn khí chất có khí chất, muốn tài năng có tài năng.
So ra với tên bắng nhắng Đỗ Anh Vũ vừa này càng khiến nàng cảm thấy chênh lệch kệnh cỡm.
Thấy tiểu công chúa bị răn không dám nói gì, Thần Phi mẫu tính trỗi dậy, vỗ nhẹ vào mu bàn tay đang run rẩy của Lý An Bình, mỉm cười xoa dịu nói:
- Đỗ tiểu công tử ta lại lấy hắn rất đáng yêu...
Hứ!
Lan An Hoàng Hậu tức khắc liếc ánh mắt sắc lạnh nhìn sang, Thần Phi không e dè, mỉm cười đón lấy, mâu thuẫn hậu cung giữa hai người cũng chẳng phải ngày một ngày hai, đối với chuyện này Bệ Hạ làm bộ mù loà không thấy, kỳ thật chính là vì bất lực ngó lơ.
Chuyện hậu cung thì cung phi quản, phận làm chồng tốt nhất không nên xía vào, tóm lại chỉ cần không nháo là nhân mạng là Bệ Hạ liền mặc kệ.