(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 40: Quyển 2 - Chương 40
Biển xanh thẫm bao quanh núi Thiên Ẩn, tạo nên bầu không khí vô cùng nặng nề.
Từ xa, Hoa Lan nhỏ loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu la hoảng hốt vọng đến từ núi Thiên Ẩn.
Thiên Ẩn lang quân nhíu chặt mày, cuối cùng đành hạ giọng nói: “Tại hạ mắt mờ không biết Thái Sơn, đã đắc tội với Ma Tôn. Không cầu gì khác, chỉ mong ngài tha cho sinh linh trên núi Thiên Ẩn ta một con đường sống, bọn họ không hề có tội.”
Đông Phương Thanh Thương bật cười: “Sao lại không có, ngươi xây Mê trận trên núi dưới đáy biển, núi này có lỗi, biển này cũng có lỗi, bổn tọa không tha cho bất kỳ ai.”
Cái ma đầu này... quả nhiên vẫn còn ghi hận những nỗi khổ trong Mê trận. Nhưng lúc đó, rõ ràng người chịu khổ nhiều hơn lại là nàng cơ mà! Nước dìm lửa đốt, có lần nào ảnh hưởng đến Ma Tôn hắn đâu, chỉ có cuối cùng bọn họ bị vùi trong đất...
Vẻ mặt Hoa Lan nhỏ khựng lại, lẽ nào chỉ vì Đông Phương Thanh Thương đã nhìn thấy những chuyện thời thượng cổ nên mới không vui?
Trận chiến với Xích Địa nữ tử đó thật sự là nút thắt tử trong lòng hắn? Chỉ cần dính líu dù một chút cũng không được sao?
Hay nói đúng hơn, nút thắt tử của hắn chính là Xích Địa nữ tử?
Nghĩ đến cơ thể mình đang dùng vốn là do hắn chẳng màng đau đớn mà dùng pháp lực chế tạo cho Xích Địa nữ tử, cảm giác khó chịu từ sâu thẳm lòng Hoa Lan nhỏ lại trỗi dậy trong quãng thời gian này. Nhớ lại trước đó, tất cả những chuyện Đông Phương Thanh Thương làm, chuyện nào cũng xoay quanh Xích Địa nữ tử.
Sóc Phong kiếm, Tạ Uyển Thanh...
Lẽ nào vào thời thượng cổ, hắn thật sự vì yêu Xích Địa nữ tử nên mới bại trong tay cô ấy?
Hoa Lan nhỏ càng nghĩ càng xa, đến khi nàng kịp nhận ra thì mặt đất đã lại có tiếng ầm ì truyền đến.
Nước biển xung quanh tựa như cũng đang dậy sóng. Hoa Lan nhỏ nhìn mực nước biển đang dâng cao, không khỏi bắt đầu lo lắng. Nếu Đông Phương Thanh Thương thật sự để biển này nhấn chìm núi Thiên Ẩn, đến lúc đó nhất định sẽ khiến sóng biển dâng cao, hóa thành sóng thần.
Những hòn đảo nhỏ quanh núi Thiên Ẩn, thậm chí những nơi dọc bờ biển trên đất liền có lẽ cũng sẽ bị ảnh hưởng vạ lây.
Nếu đổi lại bất kỳ người nào khác, dù thế nào cũng sẽ không làm những chuyện này, nhưng mà... đây lại là Ma Tôn thượng cổ...
Đây là con Ma Tôn khốn kiếp hàng thật giá thật...
Hoa Lan nhỏ nghĩ, nếu nàng đã không có cơ hội thoát khỏi tay hắn thì ít ra cũng phải nghĩ cách ngăn hắn làm càn. Tuy nhiên, lúc này nàng đang bị Thiên Ẩn lang quân bắt giữ, có thể làm gì được chứ...
Khoan đã, nàng đang bị Thiên Ẩn lang quân bắt giữ...
Mắt Hoa Lan nhỏ l���p tức sáng lên, nàng giãy dụa. Thiên Ẩn lang quân liền siết chặt lấy nàng hơn.
Giống như bị đánh thức, Thiên Ẩn lang quân lại lên tiếng, giọng nói vẫn căng thẳng nhưng đã ánh lên vài phần hy vọng: “Tuy không biết Ma Tôn và A Lan có quan hệ gì, nhưng nếu ngài không ngại vất vả, từ xa tìm đến ta để lấy Tức nhưỡng, thiết nghĩ A Lan... à không, phải nói là cơ thể này đối với ngài vô cùng quan trọng.”
Thiên Ẩn lang quân vừa nói vừa đặt bàn tay đang giữ vai Hoa Lan nhỏ lên cổ họng nàng: “Không biết cơ thể dùng Tức nhưỡng tạo thành, sau khi bị hủy hoại có thể làm lại như ban đầu không?”
Hoa Lan nhỏ ngây người, khi nàng còn chưa kịp phản ứng, trong tay Thiên Ẩn lang quân bỗng lóe lên hào quang, một thanh chủy thủ xuất hiện. Y vừa động tay, Hoa Lan nhỏ đã cảm thấy cổ lạnh toát. Chưa kịp cảm thấy lạnh hơn nữa thì bỗng thấy một sợi mây từ phía trước đâm tới, tốc độ nhanh như chớp giật, nhưng khi còn cách Thiên Ẩn lang quân chừng một thước, nó đã bị kết giới của y chắn lại bên ngoài.
Sợi mây và kết giới va chạm phát ra tia lửa, đến cuối cùng nó vẫn không xuyên qua kết giới.
Sợi mây không ngăn được động tác của Thiên Ẩn lang quân, nhưng y tự mình dừng lại.
Y buông chủy thủ do khí ngưng tụ, chớp mắt đã biến mất, rồi vạch một đường sâu hoắm trên cổ Hoa Lan nhỏ.
Không có máu tươi chảy ra, xung quanh vết thương biến thành màu xám trắng, giống như đất sét không có sinh khí.
Vết thương không thể liền lại.
Thiên Ẩn lang quân sờ vào vết thương đang lõm xuống: “Hình như không thể lành lại đâu, Ma Tôn.”
Lần đầu tiên đứng giữa cuộc giao tranh giữa hai nam nhân, Hoa Lan nhỏ sợ tái mặt, ngây dại nhìn Đông Phương Thanh Thương, không thốt nên lời.
Thiên Ẩn lang quân không sai, chỉ có thứ Đông Phương Thanh Thương quan tâm mới có thể uy hiếp được hắn. Giống như nàng dùng bản thân để uy hiếp Thiên Ẩn lang quân vậy. Nhưng tính mạng của mình nằm trong tay người khác lại là một cảm nhận hoàn toàn khác biệt!
Có trời mới biết người sau lưng nàng có thực sự thẹn quá hóa giận mà giết nàng không. Cũng chỉ có trời mới biết người trước mặt nàng có thực sự vì nàng mà nghe theo mệnh lệnh của kẻ khác không.
Vẻ mặt Đông Phương Thanh Thương trở nên nghiêm túc lạnh lùng. Hắn nhìn Thiên Ẩn lang quân, trong đôi mắt đen ánh lên hàn khí sắc lạnh.
Sát khí xoay vần dưới chân, khuấy động mái tóc bạc dài đến gót chân của hắn, khiến không khí quanh người hắn càng thêm lạnh lẽo tiêu điều.
Nhìn Đông Phương Thanh Thương thế này, Hoa Lan nhỏ dường như có ảo giác hắn đang nổi giận, nổi giận vì người khác làm hại nàng.
Nhưng ảo giác này chỉ thoáng qua trong nháy mắt, Hoa Lan nhỏ biết rất rõ trong lòng, Ma Tôn sẽ không vì kẻ khác làm hại nàng mà nổi giận, hắn chỉ nổi giận vì kẻ khác làm hại cơ thể này.
Hắn chỉ quan tâm tới Tức nhưỡng.
Thiên Ẩn lang quân nhìn sợi mây vẫn dừng trước kết giới: “Xem ra Ma Tôn cũng nghĩ một đằng nói một nẻo, rõ ràng ngài không muốn ta dùng cơ thể của A Lan làm thí nghiệm, đúng không?” Không nghe được câu trả lời, hắn ngừng cười: “Chuyện đến nước này, ta có thể không cần cơ thể Tức nhưỡng nữa, chỉ xin Ma Tôn tha cho một ngàn sinh linh trên núi Thiên Ẩn của ta. Ta biết sống chết của một hòn đảo đối với ngài chỉ như trở bàn tay. Nếu không...”
Một bóng đen thoát ra từ lòng bàn tay Thiên Ẩn lang quân, bò lên cổ Hoa Lan nhỏ. Giống như một con rắn, nó quấn quanh đầu nàng hết vòng này đến vòng khác, vẽ n��n một hình thù quái dị trên mặt nàng.
Ánh mắt Đông Phương Thanh Thương càng lạnh hơn, Hoa Lan nhỏ tựa như nhìn thấy đáy mắt hắn lóe lên ánh sáng đỏ.
“Tại hạ bất tài, nhưng thành yêu nhiều năm cũng học được không ít chú thuật. Tuy không tà khí bằng chú thuật của Ma Tôn, nhưng pháp thuật này cũng đủ để cơ thể Tức nhưỡng mới hình thành của A Lan biến thành một khối đất chết. Thậm chí có khi còn làm hại hồn phách bên trong.” Thiên Ẩn lang quân xoa mặt Hoa Lan nhỏ, như không hề nhìn thấy sợi mây bên ngoài kết giới của mình đang mọc ra vô số gai nhọn: “Chú này cho dù người thi chú chết đi cũng không biến mất, cách duy nhất là ta đích thân giải chú.”
Hai bên yên lặng rất lâu, Đông Phương Thanh Thương vẫn bất động.
Ánh mắt Thiên Ẩn lang quân khẽ trầm xuống: “Xem ra Ma Tôn muốn để A Lan chết cùng bọn ta rồi.” Y lập tức phẩy tay áo, kết giới quanh người rút đi. Mưa phùn rả rích khắp trời bên ngoài lập tức trút xuống đầu Hoa Lan nhỏ. Nàng giật mình muốn quay đầu nhìn Thiên Ẩn lang quân, nhưng bị y khống chế nên không thể.
“Nếu đây là điều Ma Tôn muốn thì cứ vậy đi. Ta chết, núi Thiên Ẩn diệt vong, thứ ngài muốn cũng sẽ không có được.”
Thật sự... giống hệt như cách lúc nãy nàng uy hiếp Thiên Ẩn lang quân.
Những hạt mưa nhỏ lấm tấm khắp đất trời. Hoa Lan nhỏ cảm thấy những vùng bị bóng đen bám víu trên mặt bắt đầu truyền đến cảm giác đau rát, giống như đang bị lửa đốt. Nàng muốn đưa tay che mặt khỏi mưa, nhưng bị Thiên Ẩn lang quân giữ tay lại.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, tay của Thiên Ẩn lang quân dần dần hóa thành bùn nhão theo nước mưa ẩm ướt.
Nàng thầm kinh ngạc, người này... thật sự định chết cùng nàng sao?
Vai nặng trĩu, Hoa Lan nhỏ khẽ nghiêng mắt, nhìn thấy cái đầu bằng đất sét của Thiên Ẩn lang quân gác trên vai nàng. Nàng cảm thấy cả người cũng nặng trĩu, cả cơ thể đất sét của Thiên Ẩn lang quân đang đè nặng lên người nàng.
Cơ thể của Hoa Lan nhỏ vốn đã không còn linh hoạt lắm, giờ cơ thể của Thiên Ẩn lang quân lại nặng hơn nam nhân bình thường, đè nàng đến mức khuỵu chân ngã phịch xuống đất.
Nước bùn bắn lên mặt Hoa Lan nhỏ, khiến nàng càng thêm đau đớn, không nhịn được cất tiếng kêu.
Nhưng vào lúc này, sợi mây xung quanh bỗng vươn dài ra, hình thành một bình phong bao quanh Hoa Lan nhỏ. Rất nhiều sợi mây vòng qua, quấn lấy nàng và Thiên Ẩn lang quân, cố định họ xuống đất.
Giây lát sau, dưới đất truyền đến tiếng ầm ầm.
Chấn động kịch liệt khiến người ta vô thức sợ hãi.
Hoa Lan nhỏ quay đầu nhìn. Qua bình phong sợi mây, nàng nhìn thấy Đông Phương Thanh Thương đứng sừng sững bên kia. Mái tóc bạc sau lưng hắn bị luồng khí thổi, bay múa kỳ dị. Tay hắn kết ấn, đôi mắt dài sắc bén lẳng lặng nhìn nàng. Trong mắt hắn, Hoa Lan nhỏ nhìn thấy một màu đỏ tươi.
Hắn... đã khôi phục pháp lực.
Hoa Lan nhỏ còn nhớ, thời gian trước hắn vì chế tạo cơ thể nên mới khôi phục pháp lực, sau đó trở nên yếu ớt. Lúc này đây, vì giải chú của Thiên Ẩn lang quân hạ lên người nàng, hắn lại phải dùng pháp lực để nâng cả hòn đảo này lên khỏi mặt biển sao...
Có thể thấy, cơ thể Tức nhưỡng này đối với Đông Phương Thanh Thương... thật sự vô cùng quan trọng.
Nhưng tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy chứ, cứ như muốn khiến nàng hiểu lầm rằng hắn muốn cứu nàng.
Chỉ có nàng thôi.
“Ha...” Trong khi thế giới hỗn loạn huyên náo, Hoa Lan nhỏ nghe thấy Thiên Ẩn lang quân với mặt mũi hoàn toàn biến dạng cười khẩy bên tai nàng: “A Lan, may mắn được Ma Tôn đối xử như vậy, đối với nàng rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu đây...”
Hoa Lan nhỏ cụp mắt nhìn thân hình đất ướt đẫm: “Không phải ta may mắn...”
Không phải nàng may mắn, bởi vậy không thể nói đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.
Đông Phương Thanh Thương bảo vệ nàng vốn không phải vì nàng.
Vào lúc này, chấn động của mặt đất tạm dừng. Bình phong sợi mây trên đầu nâng cao, tiếng bước chân đạp trên bùn đất càng trở nên rõ ràng giữa không gian dường như đã chết lặng.
“Giải chú.”
Giọng Đông Phương Thanh Thương vừa lạnh lẽo vừa ngập tràn sát khí.
Thiên Ẩn lang quân cười khẩy: “Ma Tôn còn phải hứa với ta, sau này không được báo thù núi Thiên Ẩn của ta nữa.”
Đông Phương Thanh Thương cười lạnh: “Được, bổn tọa hứa với ngươi.”
Lòng Hoa Lan nhỏ lạnh đi, chỉ thầm nghĩ: thôi xong rồi, sau này đại ma đầu vẫn sẽ nhấn chìm hòn đảo này thôi...
“Tại hạ tin Ma Tôn thượng cổ không phải là kẻ nói mà không giữ lời.” Thiên Ẩn lang quân nói: “A Lan, vốn dĩ ta cũng không muốn hại nàng.”
Nói xong, y áp bàn tay mềm nhũn đến mức không nhấc lên nổi lên mặt Hoa Lan nhỏ.
Hoa Lan nhỏ cảm giác đau rát trên mặt dần dần biến mất, thay vào đó là cảm giác lạnh lẽo toát ra. Trong lúc nàng còn đang ngây người, sau lưng bỗng truyền đến một tiếng “soạt”.
Hoa Lan nhỏ kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy một sợi mây bật xuyên ra từ dưới đất, đâm xuyên qua cơ thể của Thiên Ẩn lang quân, tạo thành một đóa “hoa” chạc cây nở bung sau lưng y!
Thiên Ẩn lang quân... bị Đông Phương Thanh Thương giết rồi...
Quả nhiên! Đại ma đầu giở trò!
Lát nữa nhất định hắn sẽ nhấn chìm núi Thiên Ẩn. “Đại ma đầu...” Hoa Lan nhỏ ôm lấy chân hắn: “Không được!”
“Không được?” Đông Phương Thanh Thương càng thêm lạnh lẽo. Hắn cúi người xuống, gạt cái đầu đất sét mà Thiên Ẩn lang quân vứt lại trên vai Hoa Lan nhỏ ra. Không ngại bẩn bóp chiếc cằm vẫn còn dính bùn của Hoa Lan nhỏ, nheo mắt nhìn nàng: “Không cho bổn tọa truy sát y, lẽ nào trong thời gian ngắn ngủi này ngươi đã nảy sinh tình cảm với Thiên Ẩn lang quân rồi sao?”
Thiên Ẩn lang quân... trốn rồi? Hắn chỉ muốn đuổi theo Thiên Ẩn lang quân thôi?
Hoa Lan nhỏ thở phào. Chưa kịp nói gì, nàng đã cảm thấy cằm bị bóp mạnh, đau nhói. Nàng nhìn vào mắt Đông Phương Thanh Thương. Trong đôi mắt đỏ còn chưa tan sát khí của hắn, nàng nhìn thấy hình bóng mình.
Bốn mắt giao nhau, giọng Đông Phương Thanh Thương rất kỳ lạ: “Bổn tọa nhớ từng ra lệnh ngươi giết hắn trước đó mà.” Hắn hỏi Hoa Lan nhỏ vẫn còn đang ngơ ngác: “Tiểu hoa yêu, ngươi thật sự yêu hắn rồi sao?”
Hoa Lan nhỏ nhìn thấy sát khí trong mắt hắn, nàng vội lắc đầu: “Không, không phải đâu, ta chỉ là... chỉ là...”
Chỉ là trước đó muốn uy hiếp Thiên Ẩn lang quân, lợi dụng khát vọng của y đối với cơ thể này để trốn về Thiên giới thôi ư...
Câu này nói ra chắc sẽ chết càng nhanh hơn!
Vậy là Hoa Lan nhỏ đành im lặng.
Đông Phương Thanh Thương bóp cằm nàng mà lắc: “Ngươi nói thử ngươi dùng bùa chú của bổn tọa vào việc gì, hả?”
“Ta chán quá nên vẽ vẽ... vẽ lên bàn...”
“...” Ma Tôn đại nhân nheo mắt: “Chưa ai dám dùng lời nói dối vụng về như vậy để lừa gạt bổn tọa.”
Thấy tay hắn đưa đến, lòng Hoa Lan nhỏ run rẩy, cơ thể rụt lại: “Chúng... chúng ta có gì từ từ nói...”
Móng tay bén nhọn chạm vào cổ Hoa Lan nhỏ.
Hoa Lan nhỏ sợ hãi nhắm mắt.
Nhưng cổ họng lại không thấy đau.
Hoa Lan nhỏ mở mắt, nhìn thấy một sợi mây thò ra từ bên cạnh. Trên đầu sợi mây có một ít bùn đất màu đen. Hắn lấy ngón tay gỡ chút bùn đất đó, đắp lên vết thương trên cổ nàng.
Ngón tay Đông Phương Thanh Thương áp vào cổ nàng, cảm giác ấm nóng từ vết thương dần dần lan tỏa khắp cơ thể.
Hắn nghiêng đầu, tỉ mỉ vuốt phẳng vết thương, sau đó thu tay lại: “Tức nhưỡng có sinh khí, vết thương có thể lành lại.” Hắn nói: “Có điều hiện giờ cơ thể và hồn phách ngươi chưa dung hợp bao lâu, bởi vậy tốc độ lành lại rất chậm. Đây là Tức nhưỡng từ cơ thể đất sét, dùng nó đắp lên vết thương trước. Sau này, chờ vết thương của ngươi bắt đầu tự lành lại, Tức nhưỡng này tự nhiên sẽ bị đẩy ra.”
Hoa Lan nhỏ nghe thấy những lời này thì sửng sốt.
Đông Phương Thanh Thương nheo mắt nhìn nàng: “Bổn tọa biết, nếu không tìm cho ngươi một cơ thể khác, ngươi nhất định sẽ ầm ĩ không ngớt. Bởi vậy, bổn tọa sẽ tìm cho ngươi một cơ thể nữa. Thời gian tới đây, dù ngươi có bằng lòng hay không, ngươi phải luôn ở bên cạnh bổn tọa. Những toan tính kỳ quặc trong bụng ngươi tốt nhất là nhân lúc này mà đập chết hết cho xong.”
Hắn không nhìn Hoa Lan nhỏ nữa, hắn đứng dậy. Dưới màn mưa phùn ngợp trời, Đông Phương Thanh Thương trong mắt Hoa Lan nhỏ trông hơi mơ hồ. Giọng hắn vẫn lạnh lẽo như thường ngày: “Đứng lên, bây giờ phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này.”
Có lẽ là ảo giác của Hoa Lan nhỏ, nàng nhìn thấy đại ma đầu lưng vẫn thẳng tắp như cán bút, nhưng sắc mặt lại hơi tái...
Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.