Ma Việt - Chương 67: Hắc Ngọc Quan
Cứ như vậy, các căn phòng sau, Trần An và Ngọc Huyền thuận lợi vượt qua nhờ chiếc Quỷ Đăng thần bí.
Bên kia, Mạc Phong và A Hổ đã có kinh nghiệm của căn phòng Lục Thạch Quan ở quẻ Khôn, nên những căn phòng tiếp theo đều tương đối thuận lợi.
Mạc Phong trước tiên sẽ đánh bốn quan tài đầu tiên. Hai quan tài sau lực đạo yêu cầu đều không nhỏ nên sẽ do A Hổ phụ trách.
A Hổ mới đầu mặc dù đã có Mạc Phong bên cạnh nhắc nhở, kết quả vẫn đánh sai vài lần.
Nhưng việc này chỉ cần “quen tay là hay việc” vài căn phòng sau A Hổ đã không mắc lỗi.
Khoảng vài canh giờ sau, bọn họ cũng đã kích hoạt được trận pháp của căn phòng cuối cùng - quẻ Đoài.
Trần An ở căn phòng cuối cùng là quẻ Chấn. Hắn cùng Ngọc Huyền khai mở được tám trận pháp sớm hơn Mạc Phong.
Ở quẻ Chấn, căn phòng có bốn chiếc Thạch Quan dài một ngũ xếp thành hai hàng, mỗi hàng có hai quan.
Hàng thứ ba vẫn là một chiếc Thạch Quan nhưng dài tới hơn một trượng.
Ngọc Huyền còn hỏi hắn: "Sao quan tài này lại dài vậy chứ?"
Trần An chỉ nói: "Quẻ Chấn đương nhiên phải cần quan tài dài rồi. Mau đặt Quỷ Đăng vào đi."
Lúc này, sau khi trận pháp chữ Chấn được khởi động.
“Lạch...cạch”.
Từng tiếng cơ quan vang lên mỗi lúc một lớn, ban đầu chầm chậm rồi nhanh dần nhanh dần.
Theo tiếng cơ quan nhanh dần, từng chiếc quan tài từ từ trên bục đài mà chui xuống bên dưới.
Ở giữa bục đài dần dần hiện ra một chiếc quan tài ngọc.
Nhưng điều khác thường đó là chiếc quan tài này sử dụng hắc ngọc làm quan quách.
Trên quan được khảm nổi những hình con rồng làm từ Bạch Thạch.
Trông vô cùng uy thế lại quỷ dị khiến người khác không khỏi kiềm chế được mà tim đập nhanh.
Trần An trước tiên tiến đến xem xét. Hắn cẩn thận từng bước một trên cầu tháng tiến tới gần trận pháp.
Trần An bình tĩnh lấy ra chiếc Hỏa Thiết Cốt đã cháy cạn lưu hoàng trong túi càn khôn.
Hắn nhẹ nhàng ném vào trong trận pháp.
“Leng...keng...leng...keng.
”
Từng tiếc kim thiết chạm vào nền đá vang lên.
Thấy không có vấn đề gì Trần An liền trước tiên đặt chân phải vào trong. Xác định không có vấn đề hắn liền từ từ cẩn thận tới bên quan tài.
Xem xét một hồi hắn liền nói: “Lại là độn quan.”
Ngọc Huyền thấy Trần An bước vào trong trận pháp sau khi quan tài đen xuất hiện không sao cũng an tâm tiến tới.
Trần An sau khi xem xét kỹ liền nói: “Quỷ Đăng của cô đã chính thức không thể sử dụng nữa rồi.”
“Nhìn phía trên nắp quan tài đi, đó là Thập Can Thập Nhị Chi.”
“Lại nhìn trên bức tường đi, cả bốn bức vẽ khắc trên đá đều sáng lên kể từ khi quan tài này xuất hiện.”
“Ta đoán nó có liên quan.”
Ngọc Huyền liền nhìn bốn bức tường xung quanh, những bức vẽ ở đó sáng lên rất chói mắt.
Nàng ta hồi nãy cũng đã có để ý tới, nhưng nàng nghĩ rằng nó cũng không quá quan trọng mà bỏ qua.
Trần An rời khỏi bục đài ngọc quan nhìn tới bốn bức tường.
Ngọc Huyền liền nói: “Lần này không phải ngươi sẽ lại ngồi thêm vài nén nhang nữa chứ?”
Trần An phẩy phẩy tay ra hiệu cô ta im lặng.
Hắn nhìn vào hình đầu tiên ở hướng Đông.
Hình vẽ khắc trên tường rất thô, và thiếu chi tiết cho nên rất khó để tưởng tượng. Nhưng hình vẽ này có đám mây rất dễ nhận ra. Bên dưới là rất nhiều đường khắc nguệch ngoạc.
Trần An cau mày tự vấn. Mây thì rất dễ nhận ra, còn mấy đường vẽ nguệch ngoạc này là cái gì cơ chứ?
Đúng lúc này, Ngọc Huyền tới bên cạnh nhìn bức vẽ nói: “Mây? Có mây chắc hẳn sẽ có mưa đi.”
“Mưa tương ứng với Thủy.”
Trần An bất giác ngẫm nghĩ: “Thủy sao? Trong thiên can ứng với Thủy có Nhâm và Quý.”
Hắn nhìn kỹ lại bức vẽ một hồi. Liền bất giác lẩm bẩm hỏi: “Thật sự là giống mưa sao?”
Ngọc Huyền bên cạnh vậy mà nghe thấy nói: “Còn có thể là gì khác? Ngươi nói thử xem.”
Trần An rõ ràng cảm thấy có vấn đề nhưng nhất thời nghĩ không ra. Chỉ đành chấp nhận Ngọc Huyền nói đúng.
Hắn nhìn sang bức vẽ hướng Nam, đó là một cánh đồng rộng lớn bát ngát. Nhưng Trần An hoàn toàn không thấy nó có gì đặc biệt.