Ma Việt - Chương 99: Lời ta nói chính là bằng chứng!
Lúc này, tiếng ngựa chạy ruỳnh ruỵch khắp Cổ Dung thành. Hơn một trăm thị vệ mặc dù không mặc thiết giáp nhưng quân phục chỉnh tề, thân đeo đao cong.
Rõ ràng là thị vệ chính quy đang không ngừng tỏa ra khắp các vị trí trong thành.
Cảnh tượng này liền khiến người dân tò mò bàn tán. Rồi lại bắt đầu liên hệ đến giới nghiêm toàn thành thời gian gần đây. Ai nấy đều là một vẻ không yên trong lòng.
Chỉ còn gần một tháng nữa là tới Tết Nguyên Đán, chưa tới một tuần là võ viện tổ chức thi đấu thăng cấp cuối năm. Hai tuần nữa là Tam Thành Tỉ võ tại Cổ Dung thành.
Mọi người đều chỉ thầm mong, tốt nhất đừng có xảy ra chuyện gì.
Toàn bộ Lâm phủ cùng sản nghiệp Lâm gia trong vòng chưa đầy một canh giờ đã bị thị vệ Cổ Dung thành niêm phong toàn bộ.
Lâm Đình Quyết sau khi nghe xong tin này liền nổi điên trực tiếp bóp nát chén trà trong tay đi ra ngoài.
Niêm phong Lâm phủ không phải chuyện đùa. Đây chính là lệnh niêm phong toàn bộ sản nghiệp của Lâm gia trong Cổ Dung thành.
Phải biết, Cổ Dung thành có tới ba phần sản nghiệm đều là của Lâm gia. Chuyện lần này xem ra sóng gió không nhỏ.
Hơn nữa, Tô Thiện còn không nói thời gian niêm phong là bao lâu. Việc này, Lâm Đình Quyết nhận định phải có một câu trả lời.
Lâm Đình Quyết lúc này đi một mạch tới cổng chính Lâm phủ. Nhìn thấy Đỗ Hùng đang tất bật chỉ đạo thị vệ làm việc, ông ta liền giận sôi máu.
Đương nhiên, một cỗ hỏa khí lớn như vậy, Đỗ Hùng không thể không nhận ra. Hắn nhìn qua Lâm Đình Quyết chắp tay một cái chào hỏi liền tiếp tục làm việc.
Thái độ của Đỗ Hùng càng khiến Lâm Đình Quyết thêm phất uất hận.
Ông ta gằn giọng nói: “Đỗ hiệu úy, đây là chuyện gì? Tại sao lại đột nhiên bao vậy Lâm phủ?”
Đỗ Hùng liền quay lại nói: “Ta chỉ làm theo lệnh của thành chủ đại nhân. Nếu Lâm gia chủ có ý kiến, có thể trực tiếp đến Phủ thành chủ hỏi đại nhân.”
Nhưng Lâm Đình Quyết lúc này rất tức giận chỉ muốn tìm một người phát tiết. Hắn chân khí trong người điên cuồng vận chuyển, đánh ra một chưởng lực thẳng hướng Đỗ Hùng.
Phá Sơn chưởng này là độc môn của Lâm gia. Chân khí chí cương chí dương, phá hủy toàn bộ gạch dưới chân nơi nó đi qua.
Đỗ Hùng liền không nóng không vội, đấm ra cực hạn một quyền.
Quyền chưởng đối nghịch, chân khí liền nổ tung, gạch đá bay tứ tán.
Một chưởng này mặc dù đã ngăn cản được, nhưng Đỗ Hùng liền cau mày. Chính vì hắn biết, đây mới chỉ là bảy phần thực lực của Lâm Đình Quyết.
Đỗ Hùng quản lý thị vệ trong thành, thực lực cũng là yếu nhất trong năm hiệu úy. Hắn thực lực chính là Thất phẩm Tiên Thiên cảnh sơ kỳ.
Lúc đầu hắn còn có tự tin có thể ngăn lại Lâm Đình Quyết. Hiện tại, sợ rằng chính mình phải thụ thương mới được.
Đám thị vệ lúc này tất cả đều lập tức rút ra đao cong đứng vây quanh Lâm Đình Quyết đợi lệnh.
Đỗ Hùng liền lập tức ra hiệu một thị vệ tiến tới gần mình nói: “Báo cho Tô đại nhân, Lâm Đình Quyết chống đối.”
Lâm Đình Quyết lúc này cũng không quan tâm Đỗ Hùng muốn báo cho Tô Thiện.
Hắn chính là muốn khuấy vũng nước đục này lên để Tô Thiện tới. Hắn không tới, ai cho hắn một câu trả lời?
Nếu vậy, liền để Đỗ Hùng phải thụ thương mới được.
Lâm Đình Quyết không hề có ý định thu tay, chân khí liền cuồn cuộn tuôn trào, bộ pháp thi triển phối hợp với Phá Sơn chưởng toàn lực tiến đến giáp công cùng Đỗ Hùng.
Đỗ Hùng hừ lạnh một tiếng cũng không muốn lui lại, trực tiếp tiến lên.
Cả hai tu luyện đều là chân khí chí dương chí cương, cứng rắn mạnh mẽ.
Phá Sơn chưởng mỗi khi trong tay Lâm Đình Quyết đánh ra đều có uy lực như khai núi, đoạn sông.
Uy thế đạt tới là chân chính Ngũ phẩm chưởng pháp. Tuy nhiên, Lâm Đình Quyết vẫn chưa tu luyện được nó tới đại thành.
Quyền thuật của Đỗ Hùng chính là Nam Hổ quyền. Đây là một môn quyền pháp rất đỗi phổ thông trong giang hồ. Nhưng Đỗ Hùng tu luyện nó chắc cũng đã tới ngoài hai mươi năm.
Vì thế, cuốn quyền pháp này đối với người khác chỉ là thất phẩm quyền pháp không hơn không kém. Đối với hắn, uy lực đã tiệm cận tới Ngũ phẩm chưởng pháp Phá Sơn độc môn của Lâm gia.
Thậm chí, chính hắn cũng đã ngộ ra một tia quyền ý từ cuốn công pháp này.
Cho nên, cứng đối cứng với Lâm Đình Quyết, Đỗ Hùng vẫn là có tin tưởng đánh thử một lần.
Đỗ Hùng thi triển quyền pháp, mau lẹ, linh hoạt, khống chế tiết tấu rất thuần thục. Thể hiện rõ kinh nghiệm chiến đấu sâu dày đặc trưng trong q·uân đ·ội.
Lâm Đình Quyết lâu năm không chiến đấu, thực lực Thất phẩm đỉnh phong vẫn không được phát huy hoàn toàn.
Nhưng hắn vừa đánh, liền càng lúc càng quen tay, mỗi lức một mạnh hơn. Dần dà, Đỗ Hùng từ đang có lợi thế, lại chuyển thành thế yếu.
Đỗ Hùng lúc này mồ hôi đã ướt đẫm bỗ quân phục bên trong, khí lực đã có dấu hiệu suy giảm.
Chênh lệch hai cảnh giới nhỏ không dễ như vậy bù đắp.
Đương nhiên, một tên cáo già như Lâm Đình Quyết không thể bỏ qua thiếu hụt này của Đỗ Hùng.
Hắn khẽ cười, chân khí hội tụ, một chưởng lực ngưng tụ từ cương khí liền phá phong đánh về phía Đỗ Hùng.
Đỗ Hùng lúc này sức lực đã giảm, công pháp luyện thể của chính hắn phẩm chất cũng không cao. Nhưng bản thân sức lực đã lớn hơn nhiều người bình thường, có thể duy trì đến lúc này đã là cực hạn của hắn.
Do nội công tu luyện của Đỗ Hùng cũng không phải là tinh phẩm, cho nên chân khí của hắn cũng không dồi dào như Lâm Đình Quyết.
Hắn dồn toàn bộ chút chân khí cuối cùng còn sót lại của bản thân ngưng tụ chân khí ngoại phóng đấm ra một quyền.
Nhưng quyền này cũng không hiệu quả giống như ban đầu. Gặp thủ chưởng của Lâm Đình Quyết liền trực tiếp tan vỡ.
Một chưởng toàn lực của Lâm Đình Quyết, Đỗ Hùng hiện tại trạng thái không ở đỉnh phong đã không còn tư cách chống trả.
Đỗ Hùng bị Phá Sơn chưởng toàn lực oanh kích. Chân khí hộ thể vỡ vụn, cương khí theo đó mà xâm nhập đan điền.
Đỗ Hùng b·ị đ·ánh bay ngược về sau, nhổ ra một ngụm máu, đan điền không ngừng đau nhức.
Đúng lúc này, một luồng chân khí dịu mát như gió xuân khiến chồi non nảy mầm hóa giải cương khí dị chủng oanh tạc nơi đan điền.
Đỗ Hùng biết Tô Thiện đã tới, liền bình tĩnh ngồi xuống chậm rãi hấp thụ luồng chân khí dịu mát kia uẩn dưỡng đan điền, loại bỏ cương khí của Lâm Đình Quyết.
Tô Thiện lúc này vẻ mặt nhìn thẳng Lâm Đình Quyết, dáng vẻ của ông ấy vô cùng bình thản, nói: “Lâm gia chủ đả thương người triều đình, tư tưởng chống đối.”
“Toàn bộ trên dưới Lâm gia cùng sản nghiệp, niêm phong một năm.”
Lời của Tô Thiện vừa ra, lâm Đình Quyết mặc dù tức giận vẫn phải nuốt lại nói: “Tô đại nhân, rõ ràng là người của phủ thành chủ niêm phong Lâm gia trước.”
“Sao lại nói tội này là do ta đả thương Đỗ hiệu úy?”
Tô Thiện vẫn là vẻ mặt bình thản đấy nói: “Trước đó, ta ra lệnh niêm phong Lâm gia điều tra vụ quật mộ Tích Định. Thời gian chỉ là vài ngày.”
“Nhưng ngươi đả thương người triều đình, vì thế ta nghi ngờ ngươi câu kết Tích Định phản nghịch.”
“Thời gian niêm phong, tăng lên một năm.”
Lâm Đình Quyết lần này liền không thể nhịn nữa nói: “Tô Thiện, rõ ràng các ngươi cố ý gây chuyện.”
“Hai chuyện đó rõ ràng không liên quan đến nhau.”
“Từ bao giờ mà Lâm gia liền trở thành câu kết Tích Định?”
“Các ngươi không có bằng chứng mà dám tùy tiện niêm phong.”
“Nên nhớ, Lâm gia ta chiếm tới ba phần sản nghiệp toàn thành. Tô thành chủ, suy nghĩ cho kỹ.”
Tô Thiện liền cười khẩy, chân khí chớp mắt đã khóa chặt Lâm Đình Quyết khiến hắn xung quanh trở nên nghẹt thở đến mức không thể nhúc nhích.
Chân khí toàn thân Tô Thiện ngưng tụ đánh ra một quyền như thái sơn áp đỉnh, sức nặng tựa ngàn cân. Đây chính là một chiêu trong Thất Sơn quyền thành danh của y.
Nhưng chỉ một chiêu này cũng khiến Lâm Đình Quyết cảnh tượng còn thê thảm hơn Đỗ Hùng vừa rồi.
Hắn bay ngược về phía sau, lực phản chấn làm đại môn Lâm gia vỡ vụn, nội phủ chấn động, hộc ra một ngụm máu.
Lâm Đình Quyết ngồi dưới đống gạch đổ vỡ, tóc tai rũ rượi, cúi đầu không nói.
Tô Thiện chậm rãi nói: “Lâm gia ở Cổ Dung thành xưng hùng xưng bá, cũng chỉ là dưới sự bảo hộ của ta.”
“Có phải ngươi đã quên ta là thành chủ hay không?”
“Ta nói ngươi cấu kết Tích Định, ngươi liền cấu kết Tích Định."
"Bằng chứng? Lời ta nói chính là bằng chứng.”
Đúng vậy, lời Tô Thiện nói chính là sự thật. Hắn tại Cổ Dung thành giống như thổ hoàng đế. Lời của hắn chính là bằng chứng không thể chối cãi nhất.