Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mặc Vấn Quy Kỳ - Chương 3: Cơ duyên

Thiên tộc.

Trong một mật thất, linh khí xung quanh đang ồ ạt tuôn vào cơ thể của một thiếu niên anh tuấn.

Đứng cạnh thiếu niên là một ông lão tóc hoa râm, khuôn mặt nhăn nheo.

"Chúc mừng Thiếu chủ đã đột phá Địa Vũ Cảnh hậu kỳ!"

Thiếu niên chậm rãi mở đôi mắt sắc lạnh.

"Thiên Vân mất tích rồi."

"Kẻ nào đã làm?" thiếu niên cất giọng hỏi.

"Lão nô vẫn chưa điều tra rõ. Hắn đi vào U Nguyên lĩnh đã ba ngày mà chưa trở lại, có lẽ đã bị yêu thú ăn thịt rồi."

"Phải tra cho ra, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Hắn là một quân cờ quan trọng trong kế hoạch của ta."

"Vâng, thưa Thiếu chủ."

Trong một trang viên lộng lẫy, đình đài lầu các soi bóng mặt hồ, nơi những đàn Linh Hạc bơi lội, hoa thơm chim hót.

Lúc này, hai thiếu nữ độ tuổi mười sáu, mười bảy đang đứng trên một đài lầu. Một người mặc bộ váy nhung trắng, mái tóc đen bay nhẹ, lông mi dài, đôi mắt huyền ảo mông lung tựa giọt nước, môi hồng, ngũ quan xinh xắn.

"Ngọc Tố, tỷ thực sự muốn gả cho cái tên Thiên Vân gì đó sao?"

Người hỏi là thiếu nữ mặc váy vàng đứng cạnh. Tuy nàng cũng là một mỹ nhân yêu kiều, nhưng nếu so với thiếu nữ váy trắng kia thì kém xa.

Thiếu nữ váy trắng khẽ đưa mắt nhìn khung cảnh bên hồ, nơi những chú Linh Hạc đang bơi lội một cách yên bình. Nàng không nói gì, dường như mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.

"Ngọc Tố, muội biết tỷ vốn không muốn gả cho tên phế vật Thiên Vân kia. Có thể nói trên Huyền Nguyên đại lục này không ai xứng với tỷ cả."

"Muội biết, tỷ trước mặt các trưởng lão nói muốn gả cho Thiên Vân cũng chỉ là nói cho qua chuyện, hoặc là muốn lấy một tên phế vật làm bia đỡ mà thôi."

"Chúng ta sinh ra trong Dương gia, hôn nhân đại sự sớm đã không còn do chúng ta làm chủ. Tất cả đều phải đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Nếu lần này từ chối, những lần sau sẽ còn phức tạp hơn."

"Nếu mỗi lần đều lấy tên phế vật kia làm bia, thì với thủ đoạn của mấy vị công tử, thánh tử các thế gia kia, bọn họ sẽ khiến tên phế vật kia vĩnh viễn biến mất, như vậy thì chúng ta sẽ không còn cớ thoái thác nữa."

Thiếu nữ áo trắng khẽ nhíu mày nói:

"Tỷ không sai người khác giết hắn, hơn nữa, sống chết của hắn cũng đâu có liên quan gì đến tỷ. Khi hôn ước được định, tỷ đâu biết hắn ra sao. Tất cả là do gia tộc quyết định. Nếu hắn thật sự bị giết, cũng chỉ trách hắn yếu kém thôi. Chẳng phải muội nói hắn đang sống một cuộc sống khó khăn sao?"

"Trong chiếc nhẫn này có n��m triệu linh thạch thượng phẩm, một bộ địa cấp công pháp, và một địa cấp pháp bảo phi hành. Hãy đưa cho hắn, coi như thù lao cho việc tỷ lấy hắn làm lá chắn. Sau này không cần nhắc đến người này nữa, tỷ và hắn chẳng còn liên can gì hết."

"Được rồi, muội đi làm đi. Tỷ không muốn phiền phức về vấn đề này."

Ánh mặt trời chiếu xuyên qua tán lá rậm rạp của khu rừng, tạo nên vô vàn cột sáng. Bên trong những cột sáng ấy, những hạt bụi nhỏ lượn lờ cùng những giọt sương đọng trên lá cây, tạo thành khung cảnh vô cùng đẹp mắt.

Thiên Vân mở mắt, ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới hồi phục tinh thần.

"Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng phải mình đã nhảy xuống vực sao? Nơi đây không lẽ là âm phủ? Trông có vẻ không giống lắm."

Một cơn đau mãnh liệt truyền khắp người, hắn cố lết mình đến một gốc cây.

"Má nó!"

"Con chó kia đuổi dai thật. May mà mình có chút kinh nghiệm trêu chó từ kiếp trước, không thì cái mạng nhỏ này đã đi tong rồi."

Hít thở sâu nhiều lần để lấy lại bình tĩnh, hắn vịn tay vào gốc cây đứng dậy, cố bước đi chậm rãi. Trước mắt hắn là một sơn cốc với khung cảnh thần tiên.

Khắp nơi hoa thơm cỏ ngát, linh khí vô cùng nồng đậm, dường như gấp nhiều lần so với khu vực khác. Hắn đến bên những cây thấp, hái vài trái cây không biết là cây gì. Cầm lên tay, hắn thấy mùi thơm ngào ngạt, cắn thử một miếng thấy ngon ngọt lạ thường. Hắn hái thêm vài quả, cố nhét vào miệng để lấy lại sức.

Ăn xong vài quả, Thiên Vân mới bắt đầu dò xét xung quanh. Bất chợt, hắn thấy một tấm bia đá trên đó khắc dòng chữ: "Cấm không được đi vào."

"Đã 'Cấm' rồi lại còn thêm chữ 'không'?"

"Hắc hắc..."

"Theo kinh nghiệm sáu năm đại học của ta thì phủ định của phủ định là khẳng định. 'Cấm không được đi vào' tức là 'được đi vào'. Định giở trò chơi chữ với ta ư?"

"Còn non và xanh lắm!"

Thiên Vân tiến vào sơn cốc dò xét, hắn nhìn thấy một hang động lấp lánh ánh sáng. Hắn bước đi thong thả tiến vào trong hang động.

Cố mở to mắt, hắn nhìn xung quanh hang động. Giữa hang động là một tấm bia đá, trên đó đặt một ngọc giản.

Thiên Vân cầm lấy ngọc giản, dùng thần thức quét vào. Bên trong rõ ràng có một quyển sách khắc dòng chữ "Đan Giải Chân Quyết".

Những dòng đầu tiên của "Đan Giải Chân Quyết" có ghi:

"Lão phu Nhiên Đăng may mắn có được Ngũ Hành Châu, nhưng với thiên tư của lão phu cũng không thể khiến Ngũ Hành Châu nhận chủ."

"Lão phu cưỡng ép khiến Ngũ Hành Châu nhận chủ, tưởng người định thắng trời nhưng lại gặp phải phản phệ, thân thể điêu tàn. Lão phu rất ân hận, dùng tất cả tinh lực còn sót lại viết ra những kiến thức và lý giải về đan đạo, hy vọng tìm được người hữu duyên tiếp nối truyền thừa."

"Ngũ Hành Châu này thật ra là do trời đất sinh ra. Người hữu duyên nhận được nó, lại dựa theo ấn ký lão phu để lại trên Đan Giải Chân Quyết tu luyện..."

"Mấy năm sau có thể làm nên nghiệp lớn..."

Thiên Vân nhìn khắp xung quanh mà không thấy hạt châu nào. Thậm chí hắn tự hỏi: "Lại có hạt châu do trời đất sinh ra sao? Nó lợi hại đến mức nào? Sao mình không thấy?"

"Lão già chết bằm này, chết rồi còn có ý lừa ta, làm ta mừng hụt, hay lão muốn chơi chữ nhỉ?"

Nhìn kỹ lại một lượt cũng chỉ thấy mỗi tấm bia đá. Suy nghĩ một lúc, hắn đưa tay đặt lên tấm bia đá.

Một tiếng "Oong" vang lên, ngay lập tức một hạt châu hóa thành một luồng thanh quang, trong nháy mắt tiến vào trong cơ thể hắn.

Thiên Vân cảm giác khắp người mình đau buốt từng cơn. "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Mẹ kiếp!"

"Lão già thất đức, chết rồi còn ám hại ta!"

Thiên Vân chửi ầm lên, đau đớn quằn quại trên mặt đất rồi ngất đi.

Lúc tỉnh lại, hắn thấy mình đang ở trong một thế giới mờ mịt, chỉ có một tia ánh sáng nhỏ le lói. Bất chợt, một luồng tin tức khổng lồ tự động tràn vào đầu hắn: hồng hoang vũ trụ, hỗn độn sơ khai, pháp tắc thiên địa...

Không biết bao lâu sau, Thiên Vân rốt cuộc cũng hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra với mình.

Hạt châu này tên là Ngũ Hành Châu, là bảo vật có từ thời khai thiên tích địa, kinh qua vô vàn thiên kiếp mà hình thành. Ngũ Hành Châu là một tiểu thế giới, ẩn chứa linh khí ngũ hành tinh thuần nhất. Ở trong đây tu luyện có thể tái tạo và gột rửa linh căn, có thể tự động tu chỉnh công pháp sai lầm. Không những vậy, tốc độ tu luyện còn hơn người khác gấp mấy lần, thậm chí hơn trăm lần.

"Đồ ngon, đồ ngon!"

"Ha ha!"

"Cuối cùng trời cũng thương ta rồi!"

"Ta Thiên Vân anh tuấn, ngọc thụ lâm phong, cuối cùng ông trời cũng có mắt, cũng ban cho ta một bảo vật phi phàm. Không uổng công ta xui xẻo bấy lâu nay!" Hắn vui mừng phát điên.

Có lẽ đây là ngày hắn cảm thấy may mắn nhất trên đời.

"Có bảo vật xịn rồi thì phải có công pháp đi kèm chứ nhỉ?"

"Mình nghèo rớt mùng tơi, bây giờ mà không có công pháp xịn nữa thì vẫn phế."

Thiên Vân thầm nghĩ.

Theo như hiểu biết của hắn về đại lục này, công pháp mà hắn đang tu luyện là Huyền cấp trung kỳ, là công pháp tu luyện của Thiên Huyền Tông. Trước đây, hắn là thiếu gia của Thiên tộc nhưng Thiên Vân chỉ là tạp linh căn, theo tộc quy thì hắn không được phép tu luyện, ngay cả khi cha hắn đã cống hiến mọi thứ cho tộc để cầu xin một công pháp phù hợp cho hắn.

Công pháp của tông môn tất nhiên không khiến hắn hài lòng. Có lẽ thông qua Ngũ Hành Châu, hắn có thể tìm kiếm công pháp cao cấp và toàn diện hơn.

"Đã đỏ thì đỏ cho chót," hắn lẩm bẩm.

Thiên Vân bắt đầu trong đầu tìm kiếm thông tin một cách kỹ lưỡng xem có công pháp nào thích hợp với hắn. Một lúc lâu sau, hắn bỗng vui mừng khi thấy bốn chữ: "Ngũ Hành Chân Quyết".

"Ngũ Hành Chân Quyết, công pháp không rõ cấp bậc, thích hợp cho người có năm linh căn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ."

"Trúng mánh rồi! Trúng mánh rồi!"

"Ta có hẳn bảy linh căn đàng hoàng, thậm chí còn thừa điều kiện phù hợp! Đây đích thị là công pháp sinh ra để dành cho Thiên Vân ta!"

Nét vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt, Thiên Vân cười khoái trá.

"Ha ha!"

Ngũ hành, quy nạp năm loại thuộc tính trong thiên nhiên vào trong cơ thể con người. Một âm, một dương tạo nên đại đạo. Một dương sinh ra chính khí, dùng hơi thở tụ tại đan điền, bổ sung ngũ tạng, tán ở bách hội, khí chạm ba cửa ải, vận hành một chu thiên.

Âm dương điều hòa, cương nhu trung hòa bổ sung cho nhau, thúc đẩy vận động không ngừng bằng cách t��ơng sinh, tương khắc.

Từng đạo khẩu quyết không ngừng hiện lên trong đầu Thiên Vân. Hắn thử vận hành một chu thiên, linh khí trong thiên địa bỗng chốc ùn ùn kéo đến, thi nhau tràn vào cơ thể hắn.

Tốc độ hấp thu linh khí hiện tại khiến hắn vô cùng hài lòng.

Nếu bây giờ mà thêm một viên linh thạch, tốc độ hấp thu sẽ tăng lên một cách đáng kể.

Có tu sĩ nào mà nhìn thấy cảnh này, chắc cũng phải trợn tròn mắt mà thốt lên hai từ "quái vật".

Không biết qua bao lâu, Thiên Vân thở ra một hơi dài, ngừng vận chuyển công pháp.

Bây giờ, tu vi của hắn đã đạt đến "Thối Thể Cảnh" viên mãn.

Một mùi hôi thối phát ra từ cơ thể, giống như mùi trong nhà xí, khiến bản thân hắn cảm thấy kinh ngạc.

Lúc này, Thiên Vân cảm nhận được trong đan điền mình có một dòng khí đang lưu chuyển, tinh thuần đến lạ kỳ. Một cảm giác huyền diệu lan tỏa khắp cơ thể, khiến các giác quan của hắn trở nên tinh tường hơn bao giờ hết.

"Coi như không tệ. Làm sao để ra ngoài đây?" Thiên Vân vừa mới muốn đi ra ngoài, ngay khắc sau, hắn đã đứng trong hang động.

"Thì ra là vậy, chỉ cần hắn động ý niệm là được." Hắn nhìn xung quanh hang động, xác định không còn gì nữa, đưa tay cầm lấy "Đan Giải Chân Quyết" bước ra khỏi hang. Đi về phía Tây khoảng 500m, hắn thấy một dòng thác đổ từ vách đá cao xuống. Bên cạnh thác nước là một ngọn núi lửa.

Dòng thác đổ vào một hồ nước trong vắt. Một lúc sau, hắn lại dạo quanh sơn cốc vài vòng, xác định không còn đường ra. Thẫn thờ một lúc lâu, hắn miên man suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra.

Thiên Vân sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Việc đầu tiên bây giờ hắn cần làm là tu luyện, chỉ có tu luyện mạnh mẽ mới có thể tồn tại.

Thiên Vân đến gần núi lửa. Hắn muốn dựa vào Ngũ Hành Châu để cô đọng linh khí hệ Hỏa nhanh hơn. Ngày ngày, ngoài những lúc tu luyện, Thiên Vân còn nghiên cứu "Đan Giải Chân Quyết". Hắn muốn trở thành luyện đan sư, một chức nghiệp cao quý của thế giới đầy mới lạ này.

Hắn nhìn thấy từng loại thảo mộc quý hiếm được ghi chép trong "Đan Giải Chân Quyết" xuất hiện trong sơn cốc.

Thiên Hoàng Diệp, Thủy La Thảo, Dưỡng Hồn Mộc, Hàm Dương Quả...

Để được lão già Nhiên Đăng kia ghi vào đây, chắc chắn không phải là loại tầm thường.

"Hắc hắc..."

"Chỉ có ta là được hưởng lợi! Lão già Nhiên Đăng kia đúng là sao may mắn của hắn."

Điều kiện để trở thành Luyện dược sư: đầu tiên, bản thân phải có thuộc tính Hỏa. Trong thể chất Hỏa còn xen lẫn một chút thuộc tính Mộc để trung hòa khi luyện dược.

Yếu tố nữa là thần thức. Thần thức càng mạnh thì quyết định khả năng khống Hỏa càng tốt, tạo tiền đề trong quá trình luyện đan dễ dàng hơn.

Sở hữu một loại Hỏa Diễm cũng tăng khả năng trong quá trình luyện đan. Hỏa Diễm là một loại lửa do thiên địa thai nghén mà thành. Loại bảo vật này rất hiếm, Thiên Vân chưa từng nghĩ tới thu phục nên hắn bỏ qua. Điều làm Thiên Vân buồn phiền nhất là hắn lại không có lò luyện đan.

"Haizz..."

"Lão già Nhiên Đăng kia không để lại cho ta cái gì, thế này thì làm sao mà làm nên nghiệp lớn cơ chứ?"

"Nghiệp lớn cái rắm!"

Nếu Nhiên Đăng đạo nhân mà còn sống, chắc sẽ tức đến mức muốn hỏi thăm ba đời nhà hắn có phúc phận gì để đến đời thằng khốn Thiên Vân đạt được cơ duyên thế này.

Đã hơn một tháng trôi qua, linh khí trong cốc đã loãng dần. Ngoài việc củng cố cảnh giới ra, tu vi của Thiên Vân vẫn chưa có dấu hiệu đột phá Hoàng Cực Cảnh.

Hắn biết dù có ở trong cốc tu luyện thêm một năm nữa cũng không thể tấn cấp Hoàng Cực Cảnh được, vì lượng linh khí hắn cần quá mức khổng lồ. Có lẽ tốc độ tu luyện của hắn liên quan đến lượng linh khí hấp thụ.

Thiên Vân không khỏi âm thầm cảm thán "Ngũ Hành Chân Quyết" thật sự là công pháp tiêu hao linh khí khủng khiếp. Cái hắn cần nhất bây giờ là linh thạch và đan dược, nhưng bây giờ một xu hắn cũng không có.

Đúng là nghèo là một cái tội mà!

"Phải tìm cách thoát khỏi đây thôi." Trước khi đi, hắn mất năm ngày ròng rã chuyển hết linh dược vào trong Ngũ Hành Châu. Hắn còn lấy thêm vài viên đá ngũ sắc lấp lánh, linh cảm mách bảo hắn rằng mấy viên đá này không tầm thường.

Hắn đi xung quanh sơn cốc, thần thức tỏa ra mọi ngóc ngách tìm kiếm. Sau một lúc lâu, hắn lại thất vọng.

"Chẳng lẽ ta cả đời lại bị nhốt ở nơi khỉ ho cò gáy này sao?"

"Ào ào!"

Đang định bước đi, bỗng hắn nhớ ra còn một chỗ mà chưa từng dò xét. Tiến đến thác nước, Thiên Vân hít một hơi thật sâu rồi nhanh chóng lao xuống hồ nước. Ngay lập tức cảm thấy có điều bất thường, dưới hồ có một lực hút vô hình kéo hắn về phía một hố đen. Cảm nhận được sự nguy hiểm, Thiên Vân không cần suy nghĩ liền trực tiếp tiến vào Ngũ Hành Châu, để Ngũ Hành Châu chìm xuống hố đen đó.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free