Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 1: 60 Giây Của An Nhiên: Giữa Dòng Chảy Thời Gian
Bình minh tháng mười một rải những tia nắng vàng nhạt lên khung cửa sổ căn hộ nhỏ của An Nhiên, đánh thức cô bằng thứ ánh sáng dịu dàng nhất. Không có chuông báo thức inh ỏi, chỉ có tiếng chim lảnh lót từ ban công và tiếng còi xe vọng lại từ xa xa, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu ở thành phố ngoài kia. An Nhiên vươn vai nhẹ nhàng trên chiếc giường đơn, cảm nhận sự se lạnh của buổi sớm len lỏi qua làn da, rồi từ từ duỗi chân ra khỏi chăn. Cô luôn tin rằng mỗi buổi sáng là một cơ hội để tái tạo năng lượng, và vì thế, cô dành riêng cho mình những nghi thức chậm rãi, bình yên.
Cô bước đến ban công, kéo tấm rèm mỏng để đón trọn làn gió mát lành. Từ độ cao tầng mười hai, thành phố hiện đại hối hả dần hiện ra dưới tầm mắt, như một bức tranh sống động đang được vẽ từng nét một. Dòng người bắt đầu đổ ra đường, những chiếc xe cộ nối đuôi nhau như đàn kiến cần mẫn, và những tòa nhà chọc trời vươn mình đón nắng. Mọi thứ đều chuyển động không ngừng, cuồn cuộn như một dòng sông không có điểm dừng. An Nhiên mỉm cười, một nụ cười ấm áp và lạc quan. Cô yêu cái nhịp sống sôi động này, nhưng đồng thời, cô cũng biết cách giữ cho mình một không gian riêng, một nhịp điệu riêng, tránh xa khỏi sự xô bồ ấy.
Cô quay vào trong, thực hiện vài động tác yoga nhẹ nhàng để đánh thức cơ thể. Mỗi chuyển động đều uyển chuyển, mềm mại, như một điệu múa thiền định. Sau đó, cô tự tay pha cho mình một ly cà phê đen nóng hổi. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi sự ẩm lạnh của buổi sớm, mang đến cảm giác ấm áp và dễ chịu. Cô nhấp một ngụm, để vị đắng nhẹ và hương thơm nồng nàn đánh thức từng giác quan, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành yêu thích, mở một cuốn sách cũ. Đó là một tuyển tập truyện ngắn về những điều kỳ diệu trong cuộc sống đời thường, những câu chuyện mà người ta thường bỏ qua vì quá bận rộn. An Nhiên thích đọc những điều như vậy, nó nuôi dưỡng tâm hồn mơ mộng và niềm tin vào những điều không cần lý do của cô.
Trang phục của cô hôm nay là một chiếc váy suông màu xanh ngọc bích, nhẹ nhàng và thoải mái, phản ánh đúng tính cách phóng khoáng và yêu đời của cô. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ được cô buông xõa tự nhiên, vài lọn tóc xoăn nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt trái xoan. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ tinh nghịch khi cô soi mình trong gương. An Nhiên luôn tự nhủ phải mỉm cười với chính mình mỗi sáng, bởi nụ cười là món quà đầu tiên cô có thể tự tặng cho mình và cho thế giới. Cô chỉnh lại cổ áo, khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên trước khi lao vào công việc của một biên tập viên tự do. Dù không bị gò bó bởi giờ giấc như những người khác, cô vẫn luôn có một lịch trình riêng, một sự sắp xếp để đảm bảo công việc được hoàn thành một cách chỉn chu nhất. "Lại một ngày nữa," cô thì thầm với chính mình trong gương, "hãy sống thật đẹp." Cô biết, ngoài kia, dòng chảy của thời gian không ngừng trôi, nhưng trong khoảnh khắc này, cô là chủ nhân của chính mình, của từng giây phút tĩnh lặng hiếm hoi.
Bước ra khỏi căn hộ nhỏ thân yêu, An Nhiên hòa mình vào dòng người tấp nập của buổi sáng. Đường phố đã ngập tràn tiếng còi xe, tiếng nói chuyện và bước chân hối hả. Mùi khói xe lẫn với mùi thức ăn vặt bốc lên từ các hàng quán ven đường, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của đô thị. Cô đi bộ đến Tòa nhà Văn phòng Thiên Hà, nơi đặt văn phòng của tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ' mà cô cộng tác. Trên đường đi, cô không quên ghé qua xe bánh mì của Chú Long. Chú là một người đàn ông da ngăm đen, tay thoăn thoắt làm bánh mì với nụ cười hiền lành luôn trực trên môi. Chiếc áo phông trắng của chú đã ngả màu theo thời gian và những vết bẩn của bột mì, nhưng sự tận tâm của chú thì không bao giờ thay đổi.
"Chào Chú Long ạ!" An Nhiên cất giọng trong trẻo.
"Bánh mì nóng giòn đây! Cô An Nhiên hôm nay vẫn sớm thế?" Chú Long đáp lại, giọng nói chất phác, tay vẫn thoăn thoắt kẹp nhân. Mùi bánh mì mới ra lò thơm nức mũi, quyến rũ bất kỳ ai đi ngang qua. An Nhiên chọn một ổ bánh mì kẹp thịt xá xíu, vừa đi vừa thưởng thức hương vị quen thuộc, cảm thấy một chút năng lượng và sự ấm áp lan tỏa trong mình.
Khi bước vào sảnh Tòa nhà Văn phòng Thiên Hà, cô chào Chú Tám, người bảo vệ già với bộ đồng phục đã sờn vai và gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại hiền lành. "Chào Chú Tám ạ!" cô nói, kèm theo một nụ cười tươi tắn. Chú Tám đáp lại bằng một cái gật đầu và nụ cười móm mém, như một phần không thể thiếu của buổi sáng nơi đây. Tòa nhà cao vút, tráng lệ với những mảng kính phản chiếu ánh nắng, bên trong thì tấp nập người qua lại. Tiếng giày cao gót lộc cộc, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thang máy đóng mở liên hồi, tất cả tạo nên một không khí làm việc khẩn trương và chuyên nghiệp.
An Nhiên đi qua hành lang, lướt qua Anh Kiên ở phòng hành chính. Anh Kiên, người đàn ông cao gầy, luôn bận rộn với những chồng hồ sơ cao ngất ngưởng, gương mặt anh lúc nào cũng nghiêm túc và tập trung. "Vui lòng điền vào mẫu này," anh nói vọng ra, tay vẫn không ngừng sắp xếp giấy tờ. Bên cạnh đó, cô nghe loáng thoáng tiếng Chị Lan, kế toán, đang buôn chuyện với một đồng nghiệp khác. Chị Lan, với dáng người tròn trịa, cặp kính dày và mái tóc búi cao, luôn là trung tâm của mọi tin tức văn phòng. "Nghe nói..." tiếng chị vọng lại, đầy vẻ bí ẩn và tò mò.
Một người giao hàng vội vã lướt qua An Nhiên, miệng lẩm bẩm địa chỉ. Anh ta mặc đồng phục công ty, đội mũ bảo hiểm và vác một túi đồ cồng kềnh. "Giao hàng ạ!" anh nói lớn khi bấm chuông gọi thang máy, rồi biến mất sau cánh cửa kim loại. An Nhiên mỉm cười, cảm nhận rõ ràng cái nhịp sống hối hả, không ngừng nghỉ của thành phố này. Mỗi người đều có một đích đến, một nhiệm vụ, và một dòng thời gian để theo đuổi.
Đúng lúc đó, An Nhiên thoáng thấy một bóng dáng cao ráo, gầy nhưng cân đối, lướt qua ở một hành lang khác. Anh ta có khuôn mặt góc cạnh, đường nét thanh tú nhưng thường mang vẻ nghiêm nghị, ít biểu cảm. Đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn luôn tìm kiếm sự logic và trật tự. Anh mặc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng. Tất cả đều toát lên vẻ ngoài của một người luôn kiểm soát mọi thứ, chính xác đến từng chi tiết. Điều khiến An Nhiên chú ý là chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh. Nó không phải là một chiếc đồng hồ thông thường, mà là một vật phẩm toát lên sự tinh tế và tỉ mỉ, như thể mỗi giây trôi qua đều được anh ấy đo đếm cẩn thận. Cô tự hỏi, liệu người đàn ông đó có bao giờ cho phép mình lạc nhịp, dù chỉ là một khoảnh khắc? Đó là Lâm Dịch, một cái tên cô từng nghe loáng thoáng trong tòa nhà, nhưng chưa bao giờ thực sự có cơ hội tiếp xúc. Anh ta dường như là hiện thân của sự chính xác, đối lập hoàn toàn với niềm tin vào những điều không cần lý do của cô.
An Nhiên rẽ vào Tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ', nơi cô làm việc trong 'Phòng họp nhỏ' của riêng mình. Đó là một không gian ấm cúng, đầy sách báo và những bản thảo dang dở. Mùi giấy in mới hòa quyện với mùi cà phê còn vương vấn trong không khí. Cô ngồi xuống bàn làm việc, mở máy tính và bắt đầu công việc. Dù môi trường xung quanh bận rộn, với tiếng gõ bàn phím đều đặn, tiếng điện thoại bàn reo vang và tiếng đồng nghiệp trò chuyện, An Nhiên vẫn giữ được sự tập trung. Cô đắm mình vào những câu chữ, biên tập từng bài viết, biến những câu chuyện thô ráp thành những tác phẩm mượt mà, truyền cảm. Cô yêu công việc này, yêu cách nó cho phép cô khám phá thế giới qua những con chữ, và cách cô có thể góp phần mang đến những điều đẹp đẽ cho độc giả. Thời gian buổi sáng và trưa trôi qua nhanh chóng trong sự hăng say ấy, và rồi, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, mang theo một nghi lễ đặc biệt.
18:29. Kim đồng hồ trên bức tường cũ kỹ của tòa soạn chỉ gần sáu giờ ba mươi phút chiều. An Nhiên rời khỏi bàn làm việc, thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc hẹn bí mật. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô khi cô bước ra khỏi tòa soạn, băng qua hành lang và tiến về phía chiếc thang máy cũ kỹ. Chiếc thang máy này đã tồn tại ở đây từ rất lâu, với cánh cửa kim loại bạc màu và một vài vết xước thời gian. Nó luôn phát ra tiếng "kít" đặc trưng mỗi khi dừng lại và khởi động, một âm thanh mà An Nhiên đã quen thuộc đến mức đôi khi cô còn thấy nó có chút... đáng yêu.
Cô bước vào thang máy, nhấn nút xuống tầng trệt. Lúc này, thang máy khá vắng, chỉ có vài ba người khác, ai nấy đều mệt mỏi sau một ngày làm việc dài, mắt dán vào điện thoại hoặc nhìn vô định vào không gian. An Nhiên đứng nép vào một góc, tay cầm chặt cuốn sổ nhỏ và cây bút. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại cũ thoang thoảng trong không khí, hòa cùng chút mùi nước hoa của ai đó.
Đúng 18:30, khi chiếc thang máy nặng nề đi qua tầng 7, một cảm giác quen thuộc ập đến. Một sự rung lắc nhẹ, gần như không thể nhận ra, rồi mọi thứ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Tiếng "kít" của thang máy im bặt, tiếng điều hòa ngừng thổi, thậm chí tiếng thở của những người xung quanh cũng như ngừng lại. Thế giới bên ngoài cửa kính thang máy bỗng hóa đá. Người đàn ông đang nhìn điện thoại bỗng giữ nguyên tư thế cúi đầu, ánh đèn đường mới bật sáng ngoài kia bỗng đứng yên trong không khí, và một giọt mưa vừa chớm rơi trên cửa kính cũng treo lơ lửng không trung. An Nhiên là người duy nhất có thể di chuyển, có thể hít thở, có thể cảm nhận dòng máu chảy trong huyết quản. Cô mỉm cười. Lại một ngày nữa, phép màu của riêng mình.
Đây không phải là lần đầu tiên. Hiện tượng này đã xảy ra đều đặn mỗi ngày vào đúng 18:30 khi thang máy qua tầng 7, từ vài tháng nay. Ban đầu, cô hoảng sợ, tưởng rằng mình bị ảo giác hoặc có vấn đề về thần kinh. Nhưng rồi, sự tò mò và niềm tin vào những điều kỳ diệu đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô bắt đầu xem nó như một món quà, một khoảng thời gian riêng tư giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống. Trong 60 giây ngắn ngủi này, cô có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, miễn là trong phạm vi chiếc thang máy. Cô có thể ngắm nhìn gương mặt những người "đóng băng" với đủ mọi biểu cảm, tưởng tượng ra câu chuyện của họ. Cô có thể bước đến gần hơn ô cửa kính, ngắm nhìn thế giới bên ngoài hóa đá trong vẻ đẹp siêu thực.
An Nhiên khẽ bước về phía cửa kính, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo. Ánh hoàng hôn cuối ngày rải một màu cam đỏ lên những tòa nhà cao tầng, nhưng tất cả đều đứng yên, như một bức tranh sơn dầu sống động. Cô cảm nhận sự tự do tuyệt đối, một cảm giác mà cô hiếm khi có được trong cuộc sống thường nhật. Đây là thế giới của riêng cô, nơi mọi hối hả đều dừng lại, mọi áp lực tan biến. 60 giây. Chỉ 60 giây thôi, nhưng lại đủ để cô thấy mình là một phần của điều gì đó lớn lao hơn, huyền bí hơn. Cô tin rằng có những điều không cần lý do để tồn tại, chỉ cần chúng mang lại cho ta niềm vui và sự bình yên. Khoảnh khắc này chính là một điều như thế.
Cô mở cuốn sổ nhỏ của mình. Đó là một cuốn sổ bìa da màu nâu, đã sờn cũ với những trang giấy chi chít chữ viết tay. Cô thường ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc, hoặc đơn giản là những quan sát của mình trong những khoảnh khắc đặc biệt này. Hôm nay, cô viết: "18:30. Tầng 7. Thế giới lại ngưng đọng. Có lẽ, đây là cách thời gian tự cho mình một khoảnh khắc nghỉ ngơi. Và tôi, tôi được mời làm người chứng kiến duy nhất. Liệu có ai khác cùng chia sẻ khoảnh khắc này không? Một người nào đó cũng đang đứng trong một chiếc thang máy cũ kỹ khác, vào đúng 18:30, và tự hỏi điều tương tự?" Câu hỏi đó thoáng qua trong tâm trí cô, một sự tò mò nhẹ nhàng, một niềm hy vọng mong manh về một người bạn đồng hành bí mật.
Cảm giác thời gian như giãn ra vô tận, nhưng đồng thời lại trôi qua rất nhanh. Khi 60 giây sắp kết thúc, An Nhiên lại trở về vị trí ban đầu, chuẩn bị cho thế giới quay trở lại. Một rung động nhẹ khác, rồi tiếng "kít" quen thuộc của thang máy vang lên, tiếng điều hòa lại rì rầm, và những người xung quanh bỗng chốc tiếp tục hoạt động như chưa từng có gì xảy ra. Người đàn ông kia lại tiếp tục lướt điện thoại, giọt mưa rơi xuống, ánh đèn đường nhấp nháy. An Nhiên bước ra khỏi thang máy với nụ cười nhẹ. Phép màu đã kết thúc, nhưng dư vị của nó vẫn còn đọng lại trong cô.
Rời khỏi tòa nhà văn phòng, An Nhiên ghé vào siêu thị Lotte Mart gần đó để mua sắm đồ dùng cá nhân và nguyên liệu cho bữa tối. Siêu thị vào buổi tối khá đông đúc, tiếng xe đẩy lách cách, tiếng loa thông báo vang vọng khắp nơi, tiếng máy quẹt mã vạch "bíp bíp" liên hồi. Mùi thực phẩm tươi sống hòa quyện với mùi đồ gia dụng và hương thơm quyến rũ từ quầy bánh mì, tạo nên một không gian hối hả nhưng tiện lợi.
An Nhiên đẩy xe mua sắm qua các quầy hàng, tay chọn lựa rau củ quả tươi ngon, thịt cá. Dù hòa mình vào không khí đời thường của một buổi tối bận rộn, tâm trí cô vẫn còn vương vấn dư vị của "60 giây" đặc biệt. Cô suy nghĩ về ý nghĩa của khoảnh khắc đó trong cuộc sống hối hả của mình. "Thật kỳ lạ," cô độc thoại nội tâm, "giữa một thành phố mà ai cũng chạy đua với thời gian, lại có một khoảnh khắc mà thời gian chịu dừng lại vì mình." Cô thấy đó là một món quà vô giá, một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn còn ẩn chứa nhiều điều bí ẩn và đẹp đẽ, những điều không thể giải thích bằng logic hay khoa học.
An Nhiên tin vào những điều không cần lý do. Cô tin rằng cuộc sống sẽ trở nên vô vị nếu ta cứ mãi tìm kiếm lời giải thích cho mọi thứ. Đôi khi, chỉ cần cảm nhận, chỉ cần trân trọng. 60 giây đó, đối với cô, không chỉ là một hiện tượng siêu nhiên, mà còn là một không gian để cô tái tạo lại chính mình, để cô lắng nghe tiếng lòng mình giữa những ồn ào. Nó giúp cô cân bằng giữa một tâm hồn mơ mộng và thực tại khắc nghiệt của công việc, của cuộc sống đô thị.
Cô bước đến quầy thanh toán, xếp hàng chờ đợi. Xung quanh cô là những gương mặt mệt mỏi, những cuộc gọi điện thoại vội vã, những tiếng thở dài. Ai cũng có vẻ như đang chạy đua với một deadline vô hình. An Nhiên nhìn những người ấy, và rồi cô lại nghĩ về khoảnh khắc 60 giây kia. Liệu có bao giờ họ ước gì thời gian có thể ngừng lại, dù chỉ trong chốc lát, để họ có thể hít thở, để họ có thể thực sự cảm nhận cuộc sống thay vì chỉ là tồn tại?
Thanh toán xong, An Nhiên xách túi đồ ra về. Gió đêm mát mẻ thổi qua tóc cô, mang theo hương vị của thành phố về đêm. Cô ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn đang sáng đèn rực rỡ. Có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và có những khoảnh khắc, không cần lý do, chỉ cần đủ để ta tin vào phép màu. Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Dù cuộc sống có hối hả đến đâu, cô vẫn sẽ giữ cho mình những khoảnh khắc riêng, những niềm tin riêng vào những điều kỳ diệu dù nhỏ bé. Và trong tim, cô vẫn giữ một sự tò mò nhẹ nhàng, về việc liệu có một ai khác, một tâm hồn đồng điệu, cũng đang trải nghiệm "60 giây" ấy như một món quà định mệnh của riêng họ hay không.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.