Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 246: Thế Giới Không 60 Giây: Lời Thú Nhận Của Trái Tim
Căn hộ của Lâm Dịch chìm trong một sự tĩnh lặng khác lạ vào buổi sáng hôm sau, không còn là sự yên bình anh từng tìm kiếm, mà là một khoảng trống vắng lạnh lẽo. Màn mưa phùn lất phất chạm vào khung cửa sổ kính, tạo nên một bản nhạc nền đều đều, buồn bã. Tiếng còi xe vọng lên từ xa xăm của một thành phố vẫn đang cựa mình thức dậy, nhắc nhở anh về một thế giới đang tiếp diễn, dù thế giới của anh dường như đã ngừng lại. Hương cà phê mới pha từ chiếc máy tự động tỏa ra nồng nàn, hòa lẫn với mùi sách cũ quen thuộc trên kệ, tạo nên một bầu không khí ấm áp giả tạo, không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh.
Lâm Dịch ngồi trên ghế sofa, tay cầm chiếc cốc sứ còn bốc khói, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào mảnh bảng điều khiển thang máy cũ kỹ đặt trên bàn cà phê. Mảnh kim loại màu xám bạc, với vài ký tự đã mờ và một vết nứt nhỏ, giờ đây không chỉ là một kỷ vật mà còn là một tấm gương phản chiếu nỗi hối tiếc đang gặm nhấm anh. Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết nứt, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở sắc lạnh về cái giá của sự do dự.
Đêm qua, sau khi rời khỏi tòa nhà với nỗi đau đớn và trống rỗng tột cùng, anh đã không thể chợp mắt. Mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc đều xoay quanh An Nhiên, xoay quanh 60 giây cuối cùng đã trôi qua trong sự vắng mặt của cô. Anh đã thử gọi, đã thử nhắn tin, nhưng điện thoại của cô vẫn im lìm. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời từ chối nào, nó như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi hy vọng và khiến anh lạc lối.
"Tại sao mình lại chần chừ đến vậy?" anh thì thầm, giọng khản đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn của căn hộ. "Tại sao mình không nói ra sớm hơn?" Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng dằn vặt. Anh nhớ lại từng ánh mắt, từng nụ cười, từng câu nói của An Nhiên trong "thế giới 60 giây" ấy. Cô ấy luôn tin vào những "điều không cần lý do," luôn mang đến cho anh sự dịu dàng và lạc quan mà anh chưa từng biết đến. Và anh, một kẻ cứng nhắc, một kỹ sư phần mềm sống theo lịch trình chính xác, đã để nỗi sợ hãi mất kiểm soát che mờ đi tất cả.
Anh nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn, một lần nữa lướt qua danh bạ. Tên "An Nhiên" hiện lên, nhưng anh không dám gọi. Sợ hãi. Sợ hãi một lần nữa đối mặt với sự im lặng, sợ hãi rằng cô ấy đã thực sự rời đi, đã từ bỏ anh như cách anh đã từng từ bỏ cô ấy bởi sự do dự của mình. Nhưng rồi, một cảm giác còn mạnh mẽ hơn nỗi sợ hãi đó trỗi dậy – một nỗi khao khát cháy bỏng, một sự nhận thức rõ ràng rằng anh không thể sống thiếu cô.
Nỗi trống rỗng mà An Nhiên để lại không phải là một khoảng trống tạm thời, mà là một hố sâu hun hút trong tâm hồn anh. Nó khiến mọi thứ xung quanh trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa. Anh đã từng nghĩ mình có thể sống mà không cần những "điều không cần lý do," sống mà không cần tình cảm. Nhưng giờ đây, anh biết mình đã sai. Sai lầm lớn nhất của cuộc đời anh.
Anh đứng dậy, bước đến ban công, kéo rèm cửa. Thành phố vẫn ướt đẫm trong màn mưa phùn, những tòa nhà cao tầng mờ ảo trong sương. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi trái tim đang đập loạn xạ. Mảnh bảng điều khiển trên bàn, dù là một kỷ vật đau đáu của sự mất mát, giờ đây cũng trở thành một lời nhắc nhở, một động lực. Nó nhắc nhở anh về nơi họ đã bắt đầu, về phép màu đã từng tồn tại, và về bài học anh phải học: trân trọng những gì mình có và hành động khi còn cơ hội.
Lâm Dịch quay người lại, ánh mắt anh quét qua căn phòng quen thuộc. Nỗi cô đơn và sự trống rỗng vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau tê dại, mà là một khoảng lặng cần thiết, nơi anh có thể lắng nghe tiếng lòng mình, nơi anh có thể nhìn thấy con đường phía trước. Anh đã không còn dựa dẫm vào "phép màu" của 60 giây. Anh đã không còn sợ hãi. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, của họ, trong một thế giới thực, không có giới hạn thời gian, không có phép màu, chỉ có tình yêu.
Anh lấy điện thoại, không gọi cho An Nhiên nữa. Thay vào đó, anh tìm kiếm một cái tên khác: Minh Khang. Anh cần một người bạn, một người cố vấn, một người có thể giúp anh nhìn rõ con đường phía trước. Anh cần một người để trút bầu tâm sự, để nói ra tất cả những điều anh đã giữ kín trong lòng quá lâu. Anh cần một người để giúp anh tìm lại An Nhiên.
Anh gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Khang, cậu có rảnh không? Tôi cần gặp cậu."
* * *
Quán cà phê "Mỗi Ngày" vào buổi chiều muộn mang một vẻ đẹp thư thái đến lạ thường. Sau cơn mưa phùn buổi sáng, bầu trời đã trong xanh trở lại, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ, nhảy múa trên những chiếc bàn gỗ mộc. Tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn như một giai điệu quen thuộc, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, cộng thêm hương hoa tươi thoang thoảng từ những bình hoa nhỏ trên mỗi bàn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, đôi chút hoài niệm, rất đỗi dễ chịu.
Lâm Dịch ngồi đối diện Minh Khang, hai ly cà phê đặt trên bàn. Anh cảm thấy một sự căng thẳng lạ lùng, một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề. Suốt bao năm qua, anh luôn giữ mọi thứ cho riêng mình, đóng kín cảm xúc trong một chiếc hộp lý trí. Nhưng giờ đây, trước mặt người bạn thân, anh biết mình cần phải mở ra.
Minh Khang, với dáng người trung bình và mái tóc hơi rối, mỉm cười nhẹ nhàng khi thấy Lâm Dịch. Vẻ ngoài thân thiện của anh ta luôn là một điểm tựa vững chắc. "Này, người anh em lý trí," Minh Khang bắt đầu, giọng điệu pha chút trêu chọc nhưng đầy quan tâm, "trái tim cậu có ổn không đấy? Trông cậu như vừa trải qua một trận bão."
Lâm Dịch thở dài, đẩy chiếc kính gọng kim loại lên sống mũi. "Một trận bão thật sự, Khang ạ. Lớn hơn bất kỳ trận bão nào tôi từng biết." Anh nhìn vào ly cà phê của mình, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Minh Khang, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại ánh lên một sự mệt mỏi và tổn thương sâu sắc. "Tôi... tôi đã yêu cô ấy, Khang ạ. Yêu hơn cả cái sự kiểm soát điên rồ của mình."
Minh Khang im lặng lắng nghe, không cắt lời. Anh chỉ khẽ gật đầu, đặt ly cà phê xuống và nghiêng người về phía trước, sẵn sàng cho những lời tâm sự chất chứa.
"Cậu biết đấy," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trầm và chậm rãi, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ cảm xúc. "Tôi luôn sống theo logic, theo những con số, những kế hoạch. Mọi thứ phải nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Cái 'thế giới 60 giây' ấy, ban đầu tôi xem nó như một sự sai lệch của hệ thống, một điều phi lý cần được giải thích. Nhưng An Nhiên... cô ấy lại hoàn toàn khác. Cô ấy tin vào những 'điều không cần lý do'. Cô ấy nhìn nó như một món quà, một phép màu."
Anh dừng lại, ký ức về những khoảnh khắc quý giá trong thang máy ùa về. Nụ cười của An Nhiên, ánh mắt dịu dàng, những câu chuyện nhỏ, và cả những giây phút im lặng đầy ý nghĩa. "Tôi đã sợ hãi, Khang ạ. Sợ hãi cái cảm giác mất kiểm soát, sợ hãi rằng mọi thứ sẽ tan biến nếu tôi bước ra khỏi cái giới hạn 60 giây ấy. Tôi đã nghĩ rằng tình cảm này chỉ đẹp khi nó được gói gọn trong cái 'phép màu' đó. Tôi đã quá ngu ngốc."
Minh Khang đặt tay lên vai Lâm Dịch, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Không ngu ngốc đâu, Lâm Dịch. Đó là bản chất của cậu. Cậu đã quen với việc xây dựng tường thành xung quanh mình. Nhưng tình yêu... tình yêu có sức mạnh phá vỡ mọi bức tường."
"Và tôi đã để nó phá vỡ," Lâm Dịch nói, một nụ cười chua chát hiện trên môi. "Cô ấy đã cho tôi cơ hội, Khang. Cơ hội để gặp cô ấy ngoài đời, để bước ra khỏi cái 'thế giới 60 giây' ấy. Nhưng tôi đã do dự. Tôi đã im lặng. Và cô ấy đã không đến vào 60 giây cuối cùng. Thang máy đã bị tháo dỡ rồi, Khang. Cái 'phép màu' ấy... nó đã biến mất hoàn toàn."
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê nóng, suy nghĩ. "Vậy là, cậu đã mất đi cái cớ để gặp cô ấy. Nhưng điều đó có nghĩa là cậu đã mất đi cô ấy không?"
Lâm Dịch lắc đầu mạnh mẽ, đôi mắt ánh lên một tia quyết tâm. "Không. Tôi không thể mất cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi không thể sống mà không có cô ấy. Cái cảm giác trống rỗng khi cô ấy không ở đó, khi 'thế giới 60 giây' không còn... nó còn khủng khiếp hơn bất kỳ nỗi sợ hãi mất kiểm soát nào tôi từng có." Anh siết chặt bàn tay trên mặt bàn, cảm nhận những đường vân gỗ thô ráp. "Tôi đã từng nghĩ tôi ghét những 'điều không cần lý do', nhưng chính những điều đó lại làm cuộc sống của tôi có ý nghĩa. Chính An Nhiên đã mang đến những điều đó."
"Vậy thì, còn chần chừ gì nữa?" Minh Khang nói, giọng điệu trở nên kiên quyết hơn. "Hãy tìm cô ấy đi, trước khi quá muộn. Phép màu có thể đã biến mất, nhưng tình yêu thì không. Tình yêu chân thật không cần phép màu hay giới hạn thời gian để tồn tại. Nó chỉ cần... đủ. Đủ dũng cảm để theo đuổi, đủ chân thành để bày tỏ." Anh nhìn Lâm Dịch, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can. "Cậu đã từng là một người đàn ông của logic. Bây giờ, hãy là một người đàn ông của trái tim."
Những lời của Minh Khang như một làn gió mát lành thổi bay đi màn sương mù trong tâm trí Lâm Dịch. Anh đã tìm kiếm sự logic, sự kiểm soát, nhưng điều anh thực sự cần là sự dũng cảm để đối mặt với cảm xúc của chính mình. "Nhưng tôi không có bất kỳ thông tin gì về cô ấy, Khang. Tôi thậm chí không có số điện thoại của cô ấy. Tôi chỉ biết cô ấy là biên tập viên tự do, và tôi từng nghe loáng thoáng cô ấy làm việc cho một tạp chí nào đó... Hình như là 'Thế Giới Phụ Nữ'?"
Minh Khang mỉm cười. "Tốt thôi. Đó là một khởi đầu. Ít nhất cậu đã có một hướng đi. Đừng nản lòng. Hành trình này có thể sẽ khó khăn, không còn 'phép màu' để gói gọn mọi thứ trong 60 giây nữa. Nhưng nếu đó là tình yêu, thì nó xứng đáng để cậu chiến đấu, Lâm Dịch."
Lâm Dịch gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên môi anh, không còn mang vẻ chua chát mà là một tia hy vọng mới. "Cảm ơn cậu, Khang. Cảm ơn vì đã luôn ở đó."
"Chuyện nhỏ," Minh Khang nhún vai. "Giờ thì, đứng dậy và đi tìm tình yêu của đời cậu đi, người anh em. Đừng để nỗi hối tiếc gặm nhấm cậu thêm một giây phút nào nữa."
* * *
Khi Lâm Dịch bước chân vào tòa nhà văn phòng của tòa soạn tạp chí "Thế Giới Phụ Nữ", trời đã nhá nhem tối. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, hắt qua cửa kính lớn của tòa nhà, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn đá hoa cương. Không khí bên trong khác hẳn với sự tĩnh lặng ở căn hộ hay vẻ lãng mạn của quán cà phê. Nơi đây là một thế giới năng động, bận rộn, với tiếng gõ bàn phím liên tục vang lên như tiếng mưa rào trên mái tôn, tiếng điện thoại reo không ngừng, tiếng trò chuyện của các đồng nghiệp hòa lẫn với tiếng máy in hoạt động hết công suất. Đâu đó trong không gian mở, anh còn nghe loáng thoáng tiếng nhạc nhẹ phát ra từ một góc làm việc nào đó. Mùi giấy in mới, mùi cà phê, và cả mùi nước hoa của các đồng nghiệp nữ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của một tòa soạn.
Lâm Dịch, trong bộ vest chỉnh tề nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng, cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người hối hả. Anh tiến về phía quầy lễ tân, nơi một cô gái trẻ đang tập trung vào màn hình máy tính.
"Chào cô," Lâm Dịch nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Tôi là Lâm Dịch. Tôi muốn tìm cô An Nhiên."
Cô lễ tân ngẩng đầu lên, ánh mắt dò xét quét qua anh một lượt. "An Nhiên ạ? Anh có hẹn trước không?"
"Không," Lâm Dịch thành thật. "Tôi... tôi là bạn của cô ấy. Có chuyện khẩn cấp muốn gặp." Anh cảm thấy lúng túng, không biết phải giải thích mối quan hệ giữa anh và An Nhiên như thế nào. Bạn ư? Đúng, nhưng không phải kiểu bạn bè thông thường.
Cô lễ tân nhíu mày, có vẻ không hài lòng với câu trả lời. "Vậy thì anh vui lòng đợi một chút. Tôi sẽ kiểm tra." Cô bấm số nội bộ, nói vài câu ngắn gọn.
Sau vài phút chờ đợi như thể cả thế kỷ, một người phụ nữ trẻ trung, đeo kính, với mái tóc búi cao gọn gàng bước đến. Chị Thư, như những gì Lâm Dịch đã từng nghe loáng thoáng. Chị ta trông năng động và bận rộn, một tay cầm chiếc tablet, một tay bấm điện thoại.
"Chào anh, tôi là Thư, Trưởng ban biên tập," Chị Thư nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng có chút lạnh lùng. Ánh mắt chị ta sắc bén, đánh giá Lâm Dịch từ đầu đến chân. "Anh tìm An Nhiên có việc gì?"
"Chào chị," Lâm Dịch đáp, cảm thấy một áp lực vô hình. "Tôi là Lâm Dịch. Tôi... tôi cần gặp An Nhiên. Có một chuyện rất quan trọng tôi muốn nói với cô ấy."
Chị Thư hờ hững nhìn anh. "An Nhiên không ở đây lúc này. Cô ấy đã nghỉ việc được gần một tháng rồi."
Lời nói của Chị Thư như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lâm Dịch, khiến anh chết sững. "Nghỉ việc?" Anh lặp lại, giọng nói không giấu được sự kinh ngạc và hụt hẫng. "Cô ấy... nghỉ việc từ bao giờ?"
"Khoảng ba tuần trước," Chị Thư trả lời, ánh mắt không hề thay đổi. "Cô ấy có vẻ có chuyện riêng, nên đã xin nghỉ đột xuất. Chúng tôi cũng không rõ lý do cụ thể. Có lẽ là để thực hiện một dự án cá nhân, hoặc có thể là chuyển sang một công việc khác." Chị ta ngừng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ khó chịu. "Tôi e rằng tôi không thể cung cấp thêm thông tin cá nhân của nhân viên cũ cho người lạ. Anh thông cảm."
"Nhưng... tôi thực sự cần tìm cô ấy," Lâm Dịch cố gắng thuyết phục, cảm thấy một nỗi hoang mang tột độ. "Chị có biết cô ấy sống ở đâu không? Hoặc có số điện thoại liên lạc nào không?"
Chị Thư lắc đầu dứt khoát. "Xin lỗi, đây là thông tin mật. Quy định của công ty. Anh có thể để lại lời nhắn, tôi sẽ chuyển cho cô ấy nếu có dịp liên lạc lại. Nhưng An Nhiên không phải là người thường xuyên giữ liên lạc với đồng nghiệp cũ sau khi rời đi." Chị ta liếc nhìn chiếc tablet trong tay, ra hiệu rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc. "An Nhiên, ý tưởng tốt, nhưng deadline thì không đợi ai đâu nhé." Chị ta lẩm bẩm như thể đang nhắc nhở một ai đó, rồi quay lưng đi, tiếp tục công việc bận rộn của mình, để lại Lâm Dịch đứng đó, bất động.
Lâm Dịch cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên. Cô ấy đã nghỉ việc. Đã ba tuần rồi. Vậy là, sự vắng mặt của cô ấy trong 60 giây cuối cùng không phải là một sự tình cờ, mà có lẽ là một sự lựa chọn. Cô ấy đã thực sự rời đi, đã cắt đứt mọi liên kết với nơi này, với 'thế giới 60 giây' đã từng gắn bó họ.
Anh đứng đó một lúc lâu, nhìn theo bóng lưng của Chị Thư cho đến khi chị ta khuất hẳn vào một góc văn phòng. Ánh đèn đường bên ngoài đã sáng rực rỡ, chiếu rọi vào sảnh tòa soạn, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh đã nghĩ rằng mình đã sẵn sàng, đã đủ dũng cảm để đối mặt với thực tại. Nhưng thực tại lại khắc nghiệt hơn anh tưởng rất nhiều. Anh không thể dễ dàng tìm thấy An Nhiên ngay lập tức, điều đó cho thấy hành trình này sẽ cần sự kiên trì và nỗ lực, không phải là một phép màu dễ dàng.
Lời khuyên của Minh Khang về việc "hành động theo trái tim" văng vẳng bên tai. Đúng, anh phải hành động. Nhưng hành động thế nào khi mọi dấu vết dường như đều biến mất? Mảnh bảng điều khiển trong túi áo khoác của anh, một vật kỷ niệm đau đáu, giờ đây lại càng trở nên nặng trĩu. Nó nhắc nhở anh về những gì đã mất, nhưng cũng thúc đẩy anh phải tiếp tục tìm kiếm.
Lâm Dịch quay người, bước ra khỏi tòa nhà. Bên ngoài, thành phố đã lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ. Anh hít thở sâu, cảm nhận không khí se lạnh của buổi tối. Dù An Nhiên không còn ở đây, dù mọi cánh cửa dường như đã đóng lại, nhưng trong sâu thẳm, anh biết mình không thể từ bỏ. Nỗi hối tiếc đã đủ lớn, nỗi khao khát đã đủ mạnh. Anh sẽ tìm cô ấy. Bằng mọi giá. Không còn 60 giây, không còn phép màu, nhưng anh tin rằng tình yêu của họ... chỉ cần đủ. Đủ để anh tìm thấy cô, và đủ để họ có thể viết tiếp câu chuyện của mình, trong một thế giới thực, không có giới hạn, không có sự ràng buộc, chỉ có tình yêu.
Anh sẽ bắt đầu lại, từ con số không, từ một thành phố rộng lớn đầy xa lạ này. Anh sẽ tìm kiếm, không chỉ An Nhiên, mà còn là chính bản thân mình, một Lâm Dịch đã thay đổi, một Lâm Dịch đã học cách yêu thương và chấp nhận những "điều không cần lý do."
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.