Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 273: Hồi Ức Vắng Em: Sự Thật Của Nỗi Trống Rỗng
An Nhiên thấy ánh mắt anh đã bớt đi sự phòng thủ, thay vào đó là một sự lắng nghe chân thành. Cô không vội vàng, cô biết rằng Lâm Dịch cần thời gian để tiếp nhận mọi thứ. Cô khẽ ngả người ra sau một chút, cảm nhận hơi ấm từ ly cà phê trong tay. Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc phố. Ánh đèn vàng ấm cúng trong quán cà phê càng làm không gian trở nên thân mật hơn. An Nhiên biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Nhưng cô tin, tin vào những điều không cần lý do, rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Họ đã có một tháng để suy nghĩ, để day dứt, để nhớ nhung. Giờ là lúc để đối diện, để nói ra, để xây dựng lại từ đầu, không phải bằng 60 giây diệu kỳ, mà bằng sự chân thật và lòng dũng cảm của hai trái tim.
Một khoảng lặng bao trùm bàn của Lâm Dịch và An Nhiên, như một nhịp nghỉ cần thiết sau những lời chia sẻ đầu tiên, những lời tâm sự mang nặng nỗi nhớ nhung và sự trống vắng. Tiếng máy xay cà phê rì rầm phía xa, như một bản nhạc nền dịu nhẹ, hòa cùng tiếng nhạc jazz không lời lãng đãng phát ra từ hệ thống loa ẩn mình đâu đó trong quán. Những âm thanh quen thuộc của một buổi chiều tà tại quán cà phê ‘Khoảnh Khắc’ – tiếng ly tách chạm khẽ, tiếng khách hàng thì thầm trò chuyện, tiếng chuông gió cửa ra vào khẽ kêu mỗi khi có ai đó bước vào hay rời đi – tất cả đều trôi qua như một dòng chảy êm đềm, không làm xao nhãng không gian riêng tư mà hai người đang cố gắng kiến tạo. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó là mùi hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài niệm, khiến người ta dễ dàng chìm đắm vào những suy tư sâu sắc.
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào ly Americano không đường của mình, hơi ấm từ thành ly truyền qua ngón tay anh, nhưng tâm trí anh lại chìm sâu trong một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh siết chặt ly cà phê, ngón tay miết nhẹ theo vành ly sứ trắng ngà, cảm nhận sự mịn màng, lạnh lẽo của nó. Ánh mắt anh, ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, không còn vẻ sắc bén, lý trí thường ngày, mà thay vào đó là một sự dao động, một nỗi lo lắng mơ hồ. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, quen với những con số, những thuật toán chính xác, nhưng giờ đây, anh đang đứng trước một mê cung cảm xúc mà anh chưa bao giờ dám đối mặt. Anh đã nói về sự trống rỗng, nhưng nỗi trống rỗng đó còn sâu hơn những gì anh có thể diễn đạt bằng lời. Đó là một hố sâu trong tâm hồn, nơi từng có một điều gì đó thật đặc biệt, thật diệu kỳ tồn tại. Anh ngước mắt nhìn An Nhiên, tìm kiếm một sự trấn an vô hình, rồi lại cụp xuống, như thể đang tìm kiếm sự dũng cảm để nói ra điều gì đó còn nặng nề hơn, chân thật hơn. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, một sự thôi thúc phải bộc bạch, nhưng đồng thời cũng là nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự yếu đuối của chính mình. Sự im lặng của An Nhiên không phải là vô tâm, mà là một sự kiên nhẫn vô bờ bến, một ánh mắt thấu hiểu không lời, một sự khuyến khích thầm lặng, như thể cô biết chính xác anh đang nghĩ gì, đang vật lộn với điều gì.
Anh hít một hơi thật sâu, giọng anh khàn khàn, như thể cổ họng anh đã khô khốc vì những lời chưa nói. "Sau khi... thang máy cũ đi mất... mọi thứ... nó khác lắm." Anh ngừng lại, câu nói đơn giản ấy mang theo một sức nặng khó tả. Nó không chỉ là việc mất đi một vật thể vô tri, mà là sự biến mất của một nghi thức, một thế giới, một kết nối. Anh nghĩ về cái ngày định mệnh ấy, ngày thông báo thay mới thang máy được dán lên, và cái cách trái tim anh thắt lại khi nhận ra điều không thể tránh khỏi. Anh đã cố gắng duy trì sự lý trí của mình, tự nhủ rằng đó chỉ là một cỗ máy, một phần cứng kỹ thuật số sẽ được thay thế bằng một cỗ máy khác hiện đại hơn, an toàn hơn. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết đó không chỉ là vậy. Đó là sự biến mất của 60 giây diệu kỳ, của những khoảnh khắc duy nhất mà anh được sống một cách trọn vẹn, không toan tính, không áp lực.
An Nhiên chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt cô động viên. Cô không nói gì, không chen ngang, chỉ để anh tự mình tìm lối đi trong mê cung cảm xúc của anh. Cô hiểu, hơn ai hết, cảm giác mất mát đó. Cô đã sống với nó suốt một tháng qua. Cô nhớ cái cảm giác hụt hẫng khi mỗi ngày, vào đúng 18:29, cô vô thức nhìn về phía chiếc thang máy, rồi lại nhận ra nó đã không còn ở đó, hay đúng hơn, nó đã biến thành một vật thể vô tri, không còn mang theo phép màu. Cô nhớ những buổi chiều cố gắng lấp đầy thời gian biểu bằng công việc, bằng những cuộc gặp gỡ bạn bè, nhưng sâu thẳm vẫn là một khoảng trống không thể lấp đầy. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của Lâm Dịch, sự đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc đang giằng xé anh. Cô biết anh không dễ dàng bộc lộ, và vì vậy, từng lời anh nói ra đều quý giá, đều là một nỗ lực phi thường. Sự kiên nhẫn của cô không phải là sự chờ đợi thụ động, mà là một sự hiện diện mạnh mẽ, một điểm tựa vững chắc để anh có thể dựa vào. Cô tin vào điều không cần lý do, và cô tin rằng anh sẽ tìm thấy con đường để mở lòng mình. Hoàng hôn bên ngoài đã dần nhạt màu, nhường chỗ cho ánh đèn đường và những biển hiệu neon bắt đầu nhấp nháy, nhưng trong quán cà phê, không gian vẫn ấm cúng và dịu dàng, như một lời thì thầm an ủi. Lâm Dịch thấy được sự thấu hiểu trong đôi mắt An Nhiên, và điều đó giống như một sợi dây vô hình kéo anh lại gần hơn, cho anh thêm sức mạnh để tiếp tục.
Anh hít một hơi sâu nữa, như thể đang gom góp toàn bộ dũng khí. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tiếp tục vang vọng trong không gian ấm cúng. Ánh sáng vàng dịu từ đèn trần hắt xuống bàn, làm nổi bật những đường nét thanh tú trên khuôn mặt An Nhiên và sự căng thẳng còn vương vấn trên gương mặt góc cạnh của anh. Anh bắt đầu kể, giọng anh dần trở nên mạnh mẽ hơn, dù vẫn còn chút run rẩy. Anh kể về một tháng qua, một tháng không có 60 giây phép thuật, và quan trọng hơn, không có An Nhiên.
"Tôi đã nghĩ mình kiểm soát được mọi thứ," Lâm Dịch nói, ngón tay anh ngừng miết vào ly cà phê, ánh mắt anh nhìn thẳng vào An Nhiên, không còn lảng tránh nữa. "Kiểm soát công việc, kiểm soát thời gian, thậm chí cả cảm xúc của mình. Tôi luôn tin vào logic, vào những gì có thể đo đếm được, dự đoán được." Anh dừng lại, như để những lời đó thấm vào không khí. "Tôi đã từng nghĩ 60 giây đó chỉ là một sự kiện bất thường, một... một lỗi kỹ thuật của vũ trụ. Một điều gì đó nằm ngoài sự kiểm soát, nhưng không quan trọng lắm. Tôi đã tự nhủ rằng cuộc sống của tôi vẫn sẽ ổn định, vẫn sẽ vận hành theo đúng quỹ đạo mà tôi đã vạch ra." Giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi chua chát. "Nhưng khi 60 giây mất đi, khi chiếc thang máy mới được lắp đặt, tôi nhận ra... điều tôi mất đi không chỉ là một 'phép màu' kỳ lạ, mà là... em."
An Nhiên khẽ đưa tay lên ngực, cảm nhận từng lời của Lâm Dịch như những mũi kim châm nhỏ, nhưng không đau đớn, mà là một sự lay động sâu sắc. Cô không ngắt lời, chỉ để anh tiếp tục trút bỏ những gánh nặng đã đè nén anh suốt một tháng qua. Cô nhìn thấy nỗi hối tiếc rõ ràng trong đôi mắt anh, nỗi hối tiếc mà cô đã từng nghĩ rằng một người lý trí như anh sẽ không bao giờ bộc lộ. Cô biết, anh đang đặt cược rất nhiều vào khoảnh khắc này, vào sự chân thật của chính mình.
Lâm Dịch tiếp tục, lời nói tuôn ra như một dòng chảy đã bị kìm nén quá lâu. "Mỗi ngày đều trống rỗng. Thật sự trống rỗng. Trước đây, tôi luôn có một điểm để mong chờ vào cuối ngày. Một khoảnh khắc mà thế giới bên ngoài dừng lại, chỉ còn lại chúng ta. Tôi luôn có một kịch bản trong đầu, dù không nói ra. Tôi tự hỏi hôm nay em sẽ nói gì, sẽ cười thế nào. Dù chỉ là 60 giây, nhưng nó là một phần không thể thiếu trong lịch trình của tôi, một phần... mà tôi đã cho phép mình thoát khỏi những con số và logic." Anh lắc đầu nhẹ, như không tin vào những gì mình đang nói ra. "Tôi đã nghĩ sự đơn điệu, sự lặp lại của cuộc sống là 'ổn định', là 'an toàn'. Nhưng khi không còn khoảnh khắc đó, tôi nhận ra, đó không phải là ổn định, đó là sự nhàm chán. Đó là một màu xám xịt mà tôi đã tự vẽ lên cho cuộc đời mình."
Đôi mắt Lâm Dịch ngước nhìn An Nhiên, ánh mắt anh giờ đây đầy vẻ dễ tổn thương, không còn giấu giếm bất kỳ điều gì. Những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ, làm lấp lánh cặp kính của anh, nhưng không che đi được sự chân thật trong ánh nhìn ấy. "Tôi thú nhận, tôi đã nhận ra những điều tôi từng coi là 'không cần thiết' lại là những 'khoảnh khắc' đã lấp đầy cuộc sống tôi. Những lời chào hỏi đơn giản, những câu chuyện vu vơ, thậm chí cả những khoảng lặng trong thang máy... tất cả đều có ý nghĩa. Chúng không phải là những con số, không phải là những dữ liệu. Chúng là những cảm xúc. Và tôi... tôi đã rất hối tiếc." Anh nhấn mạnh từ "hối tiếc", như thể muốn khắc sâu nó vào tâm trí cô, và cả tâm trí anh. "Hối tiếc vì đã không trân trọng hơn. Hối tiếc vì đã không nói ra nhiều hơn. Hối tiếc vì đã để em rời đi mà không một lời giữ lại."
An Nhiên lắng nghe, trái tim cô như thắt lại, nhưng không phải vì buồn, mà vì một sự đồng cảm sâu sắc. Cô nhìn thấy một Lâm Dịch hoàn toàn khác, một Lâm Dịch không còn ẩn mình sau lớp vỏ bọc lý trí, mà đang phơi bày toàn bộ con người mình. Cô hiểu rằng, đối với anh, việc thừa nhận những cảm xúc này còn khó khăn hơn bất cứ bài toán khó nào. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời anh nói, sự day dứt về những điều đã qua, và cả nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một tương lai không có "60 giây" và không có cô. Nỗi sợ hãi của anh, theo một cách nào đó, cũng là nỗi sợ hãi của cô. Cô đã từng nghĩ rằng mình là người duy nhất trân trọng những khoảnh khắc ấy đến vậy, nhưng giờ đây cô biết, anh cũng trân trọng, theo cách riêng của một người đàn ông kiệm lời và sống nội tâm. Cô thấy một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt anh, một tia hy vọng rằng có lẽ, chưa phải là quá muộn. Mùi cà phê ấm áp, tiếng nhạc jazz du dương tiếp tục bao phủ không gian, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng cho khoảnh khắc bộc bạch đầy ý nghĩa này.
Lâm Dịch kết thúc lời chia sẻ của mình, một gánh nặng dường như được trút bỏ khỏi đôi vai anh. Anh thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa chạy một quãng đường dài. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào An Nhiên, chờ đợi phản ứng từ cô, một phản ứng mà anh không thể đoán trước, nhưng lại khao khát được thấy. Không khí trong quán cà phê ‘Khoảnh Khắc’ vẫn ấm áp và tĩnh lặng. Mùi hoa tươi trên bàn thoang thoảng dịu nhẹ, như một nốt trầm trong bản giao hưởng của những c���m xúc đang dâng trào. Tiếng ly tách của Ông Sáu, người chủ quán tóc bạc với nụ cười hiền hậu, phía quầy bar càng làm nổi bật sự riêng tư, gần như thiêng liêng của cuộc trò chuyện này. Ông Sáu, với ánh mắt thấu đáo của một người từng trải, dường như đã lờ mờ nhận ra điều đặc biệt đang diễn ra ở góc nhỏ này.
An Nhiên mỉm cười, một nụ cười ấm áp, dịu dàng, không còn vẻ gượng gạo hay bối rối như lúc ban đầu. Nụ cười ấy giống như ánh nắng ấm áp sau cơn mưa, xoa dịu mọi lo âu trong lòng Lâm Dịch. Cô nhẹ nhàng nói, giọng cô nhỏ, ấm áp, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn anh. "Em hiểu. Em cũng vậy." Chỉ ba từ đơn giản, nhưng chúng chứa đựng cả một thế giới của sự thấu hiểu, của những đêm không ngủ, của những buổi chiều lạc lõng. Cô không cần phải kể lể chi tiết, bởi vì anh đã trải qua cảm giác tương tự, đã cảm nhận được nỗi trống rỗng giống như cô. Sự đồng điệu này, dù không cần quá nhiều lời lẽ, đã tạo nên một sợi dây kết nối vô hình, mạnh mẽ hơn bất kỳ cuộc đối thoại dài dòng nào.
"Chúng ta... đã từng sợ hãi phải không?" An Nhiên hỏi, một câu hỏi mở nhẹ nhàng, không áp đặt, chỉ đơn thuần là một sự xác nhận cho những cảm xúc mà cả hai đã từng trải qua. Đôi mắt cô vẫn kiên định nhìn vào Lâm Dịch, trong đó chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc, không một chút phán xét. Cô biết nỗi sợ hãi của Lâm Dịch không chỉ là nỗi sợ mất đi 60 giây, mà còn là nỗi sợ phải đối mặt với một mối quan hệ không có ranh giới rõ ràng, không có quy tắc, một mối quan hệ mà lý trí không thể kiểm soát. Đó là nỗi sợ của một người luôn tìm kiếm sự chắc chắn, sự an toàn trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Và cô cũng vậy, cô đã từng sợ hãi, sợ rằng tình cảm này chỉ tồn tại trong 60 giây, sợ rằng nó sẽ tan biến khi bước ra thế giới thực.
Lâm Dịch nhìn cô, trong đôi mắt anh không còn sự bối rối, không còn sự phòng thủ, mà đã có thêm một tia hy vọng, một sự nhẹ nhõm vô bờ bến. Anh gật đầu chậm rãi, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự chấp nhận hoàn toàn. "Phải... tôi đã rất sợ." Giọng anh trầm khàn, nhưng lần này không phải vì nỗi sợ hãi hay sự giằng xé, mà là vì sự biết ơn và một niềm tin vừa chớm nở. Anh biết ơn vì cô đã hiểu, đã kiên nhẫn chờ đợi anh bộc lộ, đã không phán xét anh vì sự yếu đuối của mình.
An Nhiên nhẹ nhàng đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa lên, một cử chỉ mời gọi sự sẻ chia, một dấu hiệu cho thấy cô sẵn sàng bước tiếp, sẵn sàng đón nhận anh, dù anh có là ai, có những nỗi sợ hãi gì. Đó là một cử chỉ tinh tế, không lời, nhưng mang sức mạnh của ngàn vạn lời nói. Lâm Dịch nhìn vào bàn tay cô, một bàn tay nhỏ nhắn, thanh thoát, đã từng chạm vào anh trong những 60 giây diệu kỳ, đã từng an ủi anh bằng những nụ cười lạc quan. Anh do dự một thoáng, rồi từ từ đặt tay mình lên, khẽ chạm vào lòng bàn tay cô. Hơi ấm từ bàn tay cô lan tỏa sang anh, không phải là hơi ấm của ly cà phê, mà là hơi ấm của sự kết nối, của sự thấu hiểu, của một tình cảm chân thật. Một sự kết nối vô hình được thiết lập, sâu sắc hơn bất kỳ 60 giây nào, mạnh mẽ hơn bất kỳ phép màu nào. Anh cảm thấy một cảm giác bình yên lạ thường, một sự yên tâm rằng anh không còn đơn độc trong mê cung cảm xúc của mình nữa.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ. Tuy nhiên, trong không gian nhỏ bé này của quán cà phê ‘Khoảnh Khắc’, thời gian dường như lại ngưng đọng, không phải bằng phép màu, mà bằng sự giao thoa của hai tâm hồn đang tìm cách hàn gắn, tìm cách xây dựng một cây cầu mới giữa quá khứ và tương lai. Lâm Dịch nhìn An Nhiên, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một niềm tin mãnh liệt, không cần lý do, rằng mọi chuyện sẽ ổn. Anh đã thừa nhận nỗi sợ hãi, nỗi hối tiếc của mình. Anh đã bước ra khỏi cái kén lý trí. Và An Nhiên, với sự thấu hiểu và lòng dũng cảm của mình, đã sẵn sàng nắm lấy tay anh để cùng bước tiếp. Có lẽ, đây mới chính là khởi đầu thực sự của câu chuyện tình yêu của họ, một câu chuyện không cần đến phép màu, mà chỉ cần đến sự chân thật và lòng dũng cảm.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.