Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 280: Ngày Cuối Cùng Của Giới Hạn: Thấu Hiểu Một Nỗi Sợ

Đứng trên Cầu đi bộ 'Tình Yêu', giữa thành phố lung linh ánh đèn và tiếng gió đêm, hai con người vẫn nắm tay nhau, nhưng giữa họ, một khoảng cách vô hình về mặt cảm xúc đang dần hiện hữu, chờ đợi một lời giải đáp, một sự lựa chọn. Lâm Dịch khẽ siết chặt tay An Nhiên, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang, một hơi ấm mà anh biết rằng anh sẽ nhớ nhung đến nhường nào khi những 60 giây diệu kỳ không còn nữa. Anh muốn nói rằng anh muốn, anh muốn thử, anh muốn vượt qua mọi nỗi sợ hãi của chính mình. Nhưng những lời nói ấy dường như nghẹn lại ở cổ họng, không thể thoát ra. Một phần của anh khao khát được buông bỏ mọi lý trí, được hòa mình vào thế giới của cô. Một phần khác lại sợ hãi sự bất định, sợ hãi rằng khi không còn 60 giây diệu kỳ, những khác biệt này sẽ trở thành hố sâu không thể lấp đầy. Anh vẫn chưa thể thốt ra lời nào, chỉ có ánh mắt anh nói lên tất cả những đấu tranh nội tâm đang diễn ra.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe rèm cửa, nhẹ nhàng đậu trên sàn gỗ căn hộ của Lâm Dịch. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi cà phê thoang thoảng từ quán đối diện và tiếng còi xe vọng lên từ xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Hôm nay, anh thức dậy muộn hơn một chút so với lịch trình chính xác hàng ngày của mình. Sự vội vã thường lệ đã được thay thế bằng một cảm giác bồn chồn khó tả, như thể có một điều gì đó trọng đại sắp sửa xảy ra, một bước ngoặt không thể tránh khỏi. Anh biết rõ điều đó là gì. Đó là ngày cuối cùng của chiếc thang máy cũ kỹ, ngày cuối cùng của những 60 giây ngưng đọng thời gian.

Lâm Dịch rời giường, pha cho mình một ly cà phê đen đậm đặc. Anh không vội vàng ngồi vào bàn làm việc như mọi khi. Thay vào đó, anh chậm rãi bước đến ban công nhỏ, đặt ly cà phê lên thành cửa sổ và đứng tựa vào lan can, ngắm nhìn thành phố đang bừng sáng. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang. Dòng người và xe cộ bắt đầu hối hả trên đường, một nhịp sống mà anh đã quá quen thuộc, một nhịp sống mà anh luôn cố gắng kiểm soát và lên kế hoạch một cách tỉ mỉ.

Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Kim giây vẫn chạy đều đặn, từng tích tắc, từng tích tắc, đếm ngược một cách tàn nhẫn. Anh cảm thấy thời gian đang trôi đi quá nhanh, mang theo một điều gì đó quý giá mà anh chưa kịp nắm giữ, chưa kịp trân trọng đủ. Cả buổi tối qua, lời nói của An Nhiên vẫn văng vẳng bên tai anh, "Quan trọng là... anh có muốn thử không?". Anh đã không trả lời được. Sự im lặng của anh giống như một bản án, một sự thừa nhận cho nỗi sợ hãi cố hữu trong lòng.

Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê và hơi lạnh của gió sáng lùa vào phổi, nhưng vẫn không thể xua đi nỗi bồn chồn đang ẩn hiện trong lòng. An Nhiên... cô ấy là ánh sáng, là màu sắc, là âm nhạc. Anh là sự tĩnh lặng, là những con số, là logic. Liệu hai thế giới ấy có thể hòa hợp khi không còn giới hạn của 60 giây để che chở những khác biệt? Anh từng tin rằng sự khác biệt là nét duyên dáng, là sự bổ sung. Nhưng khi không còn phép màu, khi mọi thứ trở về với quỹ đạo thực tế, những khác biệt trong tính cách và cách sống của họ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như những đường kẻ phân chia ranh giới.

Anh nhắm mắt lại, ký ức về những 60 giây chợt ùa về. Nụ cười lạc quan của cô khi lần đầu tiên họ gặp nhau trong thang máy, câu hỏi hồn nhiên "Anh cũng bị kẹt lại à?". Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, nơi cô kể cho anh nghe về thế giới của những "điều không cần lý do", về những cuốn sách cũ, về những chuyến đi ngẫu hứng, về những giấc mơ bay bổng. Anh, một kỹ sư phần mềm luôn sống theo lịch trình chính xác, đã bị cuốn hút bởi cô, người dịu dàng và tin vào những điều không cần lý do. Anh đã từng ghét những điều "không kiểm soát được", nhưng An Nhiên lại là ngoại lệ duy nhất, là điều "không kiểm soát được" duy nhất mà anh khao khát.

Anh mở mắt, nhìn ra xa xăm. "Chỉ còn hôm nay...", anh lẩm bẩm, giọng nói khẽ như tiếng gió thoảng. Nội tâm anh gào thét, một cuộc đấu tranh dữ dội diễn ra. Liệu anh có thể nói ra tất cả những gì anh đang nghĩ, những gì anh đang cảm nhận? Cô ấy sẽ nghĩ gì về một kẻ lý trí như anh khi không còn phép màu? Liệu anh có đủ "phi lý" để giữ chặt lấy cô, để bước vào một thế giới mà mọi thứ đều "không cần lý do" như cô vẫn hằng mơ ước? Anh sợ hãi. Anh sợ rằng sự khô khan, sự lý trí của anh sẽ làm phai nhạt đi ánh sáng trong đôi mắt An Nhiên. Anh sợ rằng, khi không còn 60 giây là lớp vỏ bọc an toàn, tình yêu của họ sẽ tan biến như bọt biển.

Anh lướt ngón tay qua màn hình điện thoại, dừng lại ở một ứng dụng tin tức nhưng không hề đọc. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm lấy bởi suy nghĩ về An Nhiên và những 60 giây sắp kết thúc. Anh tự hỏi, liệu cô có đang cảm thấy giống anh không? Cô có đang bồn chồn, lo lắng về tương lai không? Hay với cô, mọi thứ chỉ đơn giản là một dòng chảy tự nhiên, một "điều không cần lý do" mà cô sẽ đón nhận bằng nụ cười lạc quan? Anh thở dài một tiếng nặng nề, cảm thấy một nỗi trống rỗng mơ hồ đang lớn dần trong lồng ngực. Anh đã từng nghĩ rằng anh sẽ ổn thôi khi 60 giây kết thúc, rằng cuộc sống của anh sẽ trở lại quỹ đạo bình thường. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, quỹ đạo bình thường ấy đã không còn bình thường nữa khi thiếu vắng cô.

***

Giữa buổi chiều, không khí tại văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vẫn tràn đầy năng lượng nhưng cũng không kém phần áp lực. Tiếng gõ bàn phím lách cách nhẹ nhàng, tiếng điện thoại reo khẽ, và mùi cà phê đen đậm đặc lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy và mực in. Bên ngoài cửa sổ, nắng vẫn chói chang, nhưng bên trong, hệ thống điều hòa mát lạnh vẫn duy trì một nhiệt độ dễ chịu, tạo ra sự đối lập rõ rệt giữa thế giới bên trong và bên ngoài.

Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào những dòng code đang dang dở. Nhưng những con số, những thuật toán phức tạp mà anh thường say mê giờ đây trở nên mờ nhạt, vô nghĩa. Tâm trí anh cứ liên tục trôi về những cuộc trò chuyện với An Nhiên, những nụ cười rạng rỡ của cô, những cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy ấm áp mà anh đã thu lượm được trong những 60 giây thần kỳ ấy. Anh nhớ cách cô kể chuyện, cách cô lắng nghe, cách cô khiến anh cảm thấy bình yên và được thấu hiểu dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mỗi ngày.

Anh so sánh những khoảnh khắc quý giá ấy với những gì anh hình dung về một mối quan hệ ngoài đời thực. Thế giới bên ngoài 60 giây là sự bất định, là những cam kết, là những khác biệt trong tính cách và quan điểm sống. Anh nhận ra sự chênh lệch lớn giữa thế giới 60 giây an toàn, nơi mọi thứ dường như được kiểm soát bởi một quy luật siêu nhiên, và thế giới thực đầy rủi ro, nơi anh phải tự mình đối mặt với mọi điều. Anh là người của logic, của sự kiểm soát, của những kế hoạch chi tiết. Còn An Nhiên, cô là hiện thân của sự ngẫu hứng, của những điều "không cần lý do". Liệu sự kết hợp này có thể bền vững?

Một cảm giác trống rỗng mơ hồ bắt đầu xâm chiếm, như một dự cảm về sự mất mát sắp tới. Anh nghĩ về lời khuyên của Trần Tuấn, người bạn thân đã từng nói với anh về việc "mở lòng", về việc chấp nhận những điều không thể giải thích bằng logic. Trần Tuấn đã nói rằng đôi khi, cuộc sống cần những điều "phi lý" để trở nên ý nghĩa hơn. Nhưng Lâm Dịch, với bản chất của mình, luôn sợ hãi sự phi lý đó. Anh đã từng tin rằng mọi thứ phải có quy tắc, có giới hạn. Nhưng tình yêu, đặc biệt là tình yêu với An Nhiên, lại là một điều hoàn toàn khác biệt, một điều vượt ra ngoài mọi định nghĩa và kiểm soát.

"An Nhiên... cô ấy là gió, mình là đất," anh thầm nghĩ, ánh mắt vô hồn nhìn vào màn hình máy tính. "Liệu đất và gió có thể hòa hợp khi không còn giới hạn? Nếu không có 60 giây, chúng ta sẽ là gì? Mình sợ điều gì nhất? Không phải mình sợ mất 60 giây, mà là sợ mất cô ấy trong thế giới không có 60 giây." Anh tự hỏi, liệu anh có đủ dũng khí để bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình, để chấp nhận một tình yêu không có công thức, không có lịch trình?

Anh gõ bàn phím chậm chạp, đôi khi dừng lại, nhìn vào màn hình máy tính nhưng ánh mắt anh lại xuyên qua nó, nhìn vào một khoảng không vô định. Anh bồn chồn, đứng dậy đi lại quanh phòng một lát, vuốt nhẹ gọng kính gọng kim loại mỏng của mình, rồi lại ngồi xuống. Anh nhớ lại những lần anh đã giữ khoảng cách, đã cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic, đã kìm nén những cảm xúc đang lớn dần trong lòng. Anh nhớ những lần cô nhìn anh với ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể cô đã nhìn thấy sâu thẳm bên trong anh, nhìn thấy cả những nỗi sợ hãi mà anh cố gắng che giấu. Anh tự hỏi, liệu anh có xứng đáng với niềm tin ấy không?

Anh nhận ra rằng, điều anh sợ hãi không phải là sự bất định của tình yêu, mà là sự bất định của *chính mình* khi không còn lớp vỏ bọc lý trí. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, với việc biết trước mọi kết quả. Nhưng tình yêu, với An Nhiên, lại là một hành trình không có bản đồ. Anh nhớ những cảm xúc dịu dàng, ấm áp mà An Nhiên mang lại, những cảm xúc mà anh chưa từng trải qua trong cuộc đời khô khan của mình. Anh nhớ cả cách cô khiến anh cười, cách cô thách thức những quy tắc bất di bất dịch của anh bằng những câu chuyện giản dị và đầy sức sống. Anh nhận ra, anh đã trở nên phụ thuộc vào sự hiện diện của cô, vào những 60 giây ấy không chỉ như một thói quen, mà như một nhu cầu thiết yếu của tâm hồn.

Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, lôi ra một tấm ảnh nhỏ. Đó là tấm ảnh anh đã chụp lén An Nhiên trong một khoảnh khắc 60 giây đã lâu, khi cô đang chăm chú đọc một cuốn sách. Nụ cười dịu dàng trên môi cô, ánh mắt lấp lánh sự say mê, và mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên. An Nhiên trong ảnh nhỏ nhắn, thanh thoát, toát lên vẻ an yên. Anh ngắm nhìn cô, cảm thấy một nỗi nhớ cồn cào dâng lên trong lồng ngực. Cô bé này, với tất cả sự lạc quan và niềm tin của mình, đã thổi một làn gió mới vào cuộc đời anh, đã phá vỡ mọi quy tắc mà anh đã đặt ra cho bản thân. Anh đã từng nghĩ rằng việc mất đi 60 giây chỉ là mất đi một thói quen, nhưng giờ đây, anh biết rằng đó là mất đi một phần quan trọng của chính mình. Anh nhận ra anh nhớ cô, nhớ sự hiện diện của cô, nhớ những gì cô mang lại cho cuộc sống của anh, nhiều hơn anh tưởng tượng rất nhiều.

***

Đồng hồ điểm 18 giờ 25 phút. Lâm Dịch đứng ở sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, một nhịp đập vừa gấp gáp vừa nặng nề. Ánh nắng hoàng hôn cuối ngày xuyên qua cửa kính lớn của sảnh, tạo thành những vệt sáng cam đỏ rực rỡ trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, mang theo một vẻ đẹp tráng lệ nhưng cũng nhuốm màu chia ly. Mùi không khí điều hòa vẫn lạnh lẽo, hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã của nhân viên tan làm, tạo nên một bản hòa tấu hỗn loạn của sự kết thúc và khởi đầu.

Anh nhìn thẳng vào chiếc thang máy cũ kỹ, nơi đã gắn bó với anh và An Nhiên bao lâu nay, nơi chứng kiến bao nhiêu khoảnh khắc 60 giây ngưng đọng thời gian. Bảng thông báo thay mới thang máy vẫn còn đó, dán ngay cạnh cửa thang máy, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã, một bản án không thể chối cãi về sự kết thúc sắp tới. Dòng chữ "Thang máy sẽ ngừng hoạt động vĩnh viễn từ ngày mai" như cứa vào tâm trí anh.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dịch cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng: nỗi sợ mất đi An Nhiên, mất đi những khoảnh khắc đặc biệt, những kết nối duy nhất mà anh và cô đã cùng nhau tạo nên. Nỗi sợ hãi ấy không còn là một ý nghĩ mơ hồ, mà là một cảm giác vật lý, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh sợ rằng, khi không còn "phép màu" của 60 giây, cô sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh mãi mãi, như một giấc mơ đẹp tan biến khi bình minh ló dạng.

Nhưng đồng thời, một khao khát mạnh mẽ hơn, một ý chí kiên định hơn cũng trỗi dậy trong anh. Đó là khao khát được giữ An Nhiên ở lại, được thử một mối quan hệ "thực" với cô, không còn bị giới hạn bởi thời gian hay không gian. Anh nhận ra anh nhớ cô, nhớ sự hiện diện của cô, nhớ những gì cô mang lại cho cuộc sống khô khan của anh, nhiều hơn anh tưởng tượng. Nỗi nhớ ấy không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà là một phần không thể thiếu, một khoảng trống lớn lao mà anh không thể lấp đầy nếu thiếu cô.

Anh nhớ lại lời đề nghị của cô đêm qua, "Đôi khi, không cần lý do vẫn có thể yêu thương, anh ạ. Quan trọng là... anh có muốn thử không?". Anh đã không trả lời được. Giờ đây, anh muốn hét lên rằng anh muốn thử, anh muốn nắm lấy cơ hội này bằng mọi giá. Anh không muốn ân hận, không muốn để phép màu của 60 giây biến mất cùng với cô. Anh không muốn để sự lý trí của mình một lần nữa ngăn cản anh đến với hạnh phúc.

Anh nghĩ về tương lai, về những buổi hẹn hò không bị giới hạn bởi thời gian, về việc chia sẻ cả cuộc sống của mình với cô, không chỉ là những mẩu chuyện nhỏ trong 60 giây. Anh muốn thấy nụ cười của cô mỗi ngày, không chỉ trong khoảnh khắc thời gian ngưng đọng. Anh muốn nói với cô rằng anh yêu cô, yêu cả những điều "không cần lý do" mà cô trân trọng. Anh muốn nói rằng anh sẽ học cách sống "phi lý" vì cô, học cách chấp nhận sự bất định, học cách buông bỏ những quy tắc cứng nhắc của bản thân.

"Mình đã sai rồi," anh thầm nhủ, giọng nói quả quyết. "Cô ấy không phải là một phép màu để mình phân tích, cô ấy là An Nhiên. Mình nhớ cô ấy... nhớ đến mức không thể chịu được ý nghĩ sẽ mất đi tất cả. Mình phải nói với cô ấy."

Với một quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng, hòa lẫn với sự lo lắng tột độ, Lâm Dịch siết chặt tay, ánh mắt kiên định. Anh bước nhanh về phía thang máy. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho quyết định của anh, cho việc anh sẽ không chạy trốn nữa. Anh nhấn nút gọi thang máy. Cánh cửa cũ kỹ từ từ mở ra, phát ra một tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Anh bước vào bên trong, mùi kim loại cũ kỹ và không khí tù đọng của buồng thang máy bao trùm lấy anh. Đèn thang máy sáng lên, anh nhìn thẳng vào vị trí quen thuộc của cô ở tầng 7.

Thang máy bắt đầu di chuyển lên, từng tầng, từng tầng. Mỗi lần qua một tầng, trái tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp. Tầng 5... tầng 6... Và rồi, thang máy dừng lại. Cánh cửa từ từ mở ra.

Chỉ có sự trống rỗng.

Không có An Nhiên. Không có nụ cười lạc quan, không có đôi mắt to tròn long lanh. Không có mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa. Không có An Nhiên.

Không khí trong thang máy bỗng trở nên lạnh lẽo đến tận xương tủy, một nỗi cô đơn tột cùng ập đến, nhấn chìm Lâm Dịch trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng chuông đồng hồ điểm 18:30 vang lên trong tâm trí anh, kéo theo sự ngưng đọng của thời gian, nhưng không còn ý nghĩa gì nữa. Thế giới bên ngoài, giờ đây, không còn quan trọng. Thế giới bên trong thang máy, nơi từng là của họ, giờ chỉ còn lại một mình anh, với nỗi hụt hẫng và sự mất mát tột cùng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free