Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 282: Bình Minh Không Phép Màu
Tiếng động cơ xe khẽ rùng mình, rồi nổ máy, phá vỡ sự tĩnh lặng trong bãi đỗ xe. Lâm Dịch cài số, tay siết chặt vô lăng, ánh mắt kiên định. Anh sẽ không về nhà, anh đã tự nhủ. Nhưng khi chiếc sedan lướt qua những con phố đêm vắng lặng, dưới ánh đèn đường vàng vọt, tâm trí anh lại rối bời. Đi đâu đây? Anh không có một manh mối nào về An Nhiên ngoài cái tên và công việc mơ hồ của cô. Thành phố rộng lớn này, nơi anh đã sống gần ba mươi năm, giờ đây bỗng trở nên mênh mông và xa lạ. Anh lái xe vô định, từ khu phố này sang khu phố khác, qua những con đường quen thuộc mỗi ngày đi làm, những con hẻm nhỏ anh chưa từng đặt chân đến. Mỗi ngọn đèn đường lướt qua như một lời nhắc nhở về thời gian trôi đi, về một người đang ở đâu đó ngoài kia mà anh không sao chạm tới.
Đêm dần khuya, và sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi. Những con đường vắng hoe, những tòa nhà cao tầng im lìm như những khối bê tông vô hồn, không thể cho anh bất kỳ câu trả lời nào. Mùi xăng dầu, mùi nhựa đường phả vào không khí qua khe cửa kính hé mở, hòa lẫn với vị đắng chát trong miệng anh. Cuối cùng, khi ánh bình minh nhợt nhạt bắt đầu hé rạng nơi chân trời phía Đông, nhuộm một màu xám bạc lên những đám mây u ám, anh quay xe về căn hộ của mình. Quyết tâm mạnh mẽ ban đầu vẫn còn đó, nhưng nó bị che phủ bởi một lớp sương mờ của sự bất lực và mệt mỏi tột độ.
Căn hộ của Lâm Dịch, vốn dĩ luôn ngăn nắp và trật tự, giờ đây dường như cũng nhuốm màu cô quạnh. Anh bước vào, không bật đèn, để mặc ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào, tạo nên những cái bóng đổ dài, xiêu vẹo. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe chói tai một cách lạ thường. Anh tháo cặp kính gọng kim loại mỏng, đặt lên bàn, rồi buông mình xuống chiếc ghế sofa da lạnh lẽo. Mùi gỗ mới và mùi sách cũ phảng phất, nhưng không thể xua đi cái mùi của sự trống rỗng đang bao trùm. Anh cố gắng làm việc, mở chiếc laptop, màn hình phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo rọi vào khuôn mặt hốc hác của anh. Những dòng code phức tạp, những thuật toán logic mà anh từng say mê, giờ đây chỉ là một mớ ký tự vô nghĩa. Anh lướt qua các trang tin tức, cố đọc một bài báo nào đó về công nghệ, nhưng từng chữ, từng câu đều mờ nhạt, không thể khắc sâu vào tâm trí anh.
Mỗi khoảnh khắc tĩnh lặng trong căn hộ đều là một lời nhắc nhở đau đớn về sự vắng mặt của An Nhiên. Anh nhắm mắt lại, và hình ảnh cô hiện lên rõ nét: nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh khi cô chia sẻ một câu chuyện vu vơ, cách cô nghiêng đầu khi lắng nghe anh nói, và cái cách cô luôn tin vào những "điều không cần lý do". Anh đã từng cho rằng đó là sự ngây thơ, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng đó là một sức mạnh, một vẻ đẹp mà anh đã đánh giá thấp. Anh đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để nói ra những lời từ trái tim, để giữ An Nhiên lại. Một câu nói đơn giản, một lời hẹn, một cái nắm tay. Chỉ cần một trong số đó, có lẽ mọi thứ đã khác.
Anh đứng dậy, lang thang trong căn hộ, đôi chân rã rời. Từng món đồ vật trong nhà, từ chiếc cốc cà phê còn dở dang trên bàn bếp, đến cuốn sách anh đang đọc dở, tất cả đều gợi lên một sự trống vắng. Anh mở tủ lạnh, ánh sáng trắng lạnh buốt chiếu vào khuôn mặt mệt mỏi của anh, nhưng anh không tìm thấy thứ gì có thể khơi gợi vị giác. Anh đóng sầm cửa tủ lạnh, tiếng động vang lên khô khốc.
Chiếc đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch, một món quà từ cha anh, luôn là vật bất ly thân, là biểu tượng của sự chính xác và kiểm soát trong cuộc đời anh. Giờ đây, anh tháo nó ra, đặt lên bàn cạnh chiếc laptop. Nó vẫn tích tắc đều đặn, kim giây vẫn quay không ngừng, nhưng nó đã mất đi ý nghĩa đặc biệt mà nó từng mang theo. Không còn 18:30, không còn những "60 giây" thần kỳ, nó chỉ là một công cụ đo lường thời gian vô nghĩa. Ký ức về An Nhiên, về những khoảnh khắc quý giá trong thang máy, giờ đây lại càng khiến anh đau đáu. Anh nhớ cách cô đã cười khi anh chỉ vào chiếc đồng hồ, nói rằng đó là thứ duy nhất anh tin tưởng. Giờ đây, anh đã học được cách tin vào những "điều không cần lý do", nhưng cái giá phải trả lại quá đắt.
Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên. Màn hình hiện lên tên "Minh Khang". Anh nhìn chằm chằm vào nó, rồi lại đặt xuống. Anh không muốn nói chuyện với ai cả. Anh không muốn giải thích về nỗi đau mà anh thậm chí còn không thể tự mình gọi tên. Anh chỉ muốn một mình, trong sự cô độc này, để cảm nhận trọn vẹn sự mất mát, và để tìm ra con đường. Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu: An Nhiên đang đợi anh ở một nơi nào đó, với nụ cười quen thuộc. Nơi nào đó ngoài cái thế giới ồn ào và vội vã này, nơi mà anh đã từng chỉ biết chạy theo lịch trình.
Anh sẽ không để mất cô. Anh tự nhủ một lần nữa, lời khẳng định này không còn là một tiếng gọi thầm yếu ớt, mà là một lời thề. Dù đêm đã tàn, dù anh đã lái xe vô định, dù anh chẳng có bất kỳ manh mối nào, sự trống rỗng này không thể là kết thúc. Nó phải là khởi đầu.
Sáng hôm sau, văn phòng CEO Trần Minh tại Tập đoàn Thiên Phát vẫn ngập tràn trong không khí bận rộn và chuyên nghiệp thường thấy. Ánh nắng ban mai xuyên qua bức tường kính lớn, rọi sáng không gian hiện đại, tối giản với nội thất gỗ óc chó, kim loại sáng và da cao cấp. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng máy in từ phòng thư ký đều đặn vang lên, tạo nên một bản giao hưởng của sự hiệu quả. Mùi cà phê đen đậm đặc hòa quyện với mùi gỗ mới, phảng phất trong không khí điều hòa mát lạnh.
Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế phần mềm đang dang dở. Đôi mắt anh quầng thâm, nhưng anh cố gắng giữ vẻ ngoài tỉnh táo nhất có thể. Tuy nhiên, sự tập trung của anh đã vỡ vụn từ lâu. Từng dòng code, từng thuật toán phức tạp đều nhảy múa trước mắt anh như những con chữ vô nghĩa. Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, cố gắng đẩy hình bóng An Nhiên ra khỏi tâm trí, nhưng vô ích. Cô ở đó, trong mỗi khoảng trống, trong mỗi nhịp thở.
Minh Khang, bạn thân kiêm đồng nghiệp của anh, ngồi ở bàn đối diện. Anh là một người luôn tươi tắn, năng động, nhưng sáng nay, ánh mắt anh ấy liên tục liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. Minh Khang là người duy nhất biết về "60 giây" của Lâm Dịch, và anh cũng là người chứng kiến sự thay đổi đáng kinh ngạc của Lâm Dịch trong suốt thời gian qua.
"Này Dịch, cậu ổn không đấy?" Minh Khang phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói hơi khàn, đầy vẻ quan tâm. Anh dựa lưng vào ghế, cốc cà phê trên tay còn bốc khói. "Trông cậu như vừa thức trắng mấy đêm vậy. Mà thực ra, trông cậu như không ngủ từ một tháng trước ấy."
Lâm Dịch không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán vào màn hình. Anh đưa tay vuốt mặt, cảm giác da thịt khô ráp, sần sùi. "Không sao," anh đáp cụt ngủn, giọng nói khản đặc, không chút cảm xúc. "Chỉ là hơi mệt."
"Hơi mệt á?" Minh Khang nhướn mày, đẩy gọng kính lên cao. "Anh bạn lý trí của tôi, cậu biết rõ hơn ai hết là 'hơi mệt' không thể biến một người vốn luôn chỉnh tề như cậu thành cái bộ dạng này đâu. Cậu có chắc là mọi chuyện ổn không?"
Minh Khang nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, đôi lông mày nhíu lại. Lâm Dịch vốn dĩ luôn là hình mẫu của sự chính xác, đúng giờ và tập trung. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, tóc chải gọn gàng, ánh mắt sắc bén. Nhưng hôm nay, áo sơ mi hơi nhăn, tóc có chút rối, và đôi mắt anh, dù vẫn cố tỏ ra tập trung, lại ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm. Anh cứ liên tục kiểm tra điện thoại một cách vô thức, rồi lại đặt xuống, thở dài.
"Tối qua cậu đi đâu vậy?" Minh Khang hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn, như sợ chạm vào một vết thương nào đó. "Tớ gọi cậu không được. Cả đêm đấy."
"Chỉ là lái xe vòng quanh một chút." Lâm Dịch trả lời, vẫn không nhìn Minh Khang. "Không có gì đặc biệt."
Minh Khang lắc đầu. "Không có gì đặc biệt? Cậu đấy, luôn dùng những từ ngữ khô khan để che giấu cảm xúc. Chuyện An Nhiên... cô ấy không đến thật à?"
Câu hỏi của Minh Khang như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Lâm Dịch. Anh ngừng gõ phím, siết chặt tay lại. "Cô ấy không đến," anh thì thầm, giọng nói gần như không nghe thấy.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm không gian giữa hai người. Minh Khang biết rằng đây là một cú sốc lớn đối với Lâm Dịch, người đã dành cả tháng trời để chuẩn bị cho khoảnh khắc đó, để cuối cùng dám đối mặt với cảm xúc của mình. "Tớ xin lỗi," Minh Khang nói khẽ. "Tớ biết cậu đã rất mong chờ."
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự mệt mỏi và hối tiếc. "Tớ đã... tớ đã bỏ lỡ cơ hội." Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. "Tớ đã quá sợ hãi. Sợ mất đi sự kiểm soát, sợ những điều không thể dự đoán. Và giờ thì tớ mất tất cả."
Minh Khang đứng dậy, đặt tay lên vai Lâm Dịch. "Không phải tất cả đâu Dịch. Ít nhất thì cậu đã nhận ra điều đó. Cậu đã dám đối mặt với cảm xúc của mình. Đó là một bước tiến lớn đối với người anh em lý trí của tớ."
Lâm Dịch chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì thêm. Anh biết Minh Khang đang cố gắng an ủi, nhưng những lời đó không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh đã xây dựng một thế giới vững chắc dựa trên logic và sự kiểm soát, nhưng An Nhiên, với nụ cười và niềm tin vào "những điều không cần lý do", đã mang lại màu sắc cho thế giới ấy. Và giờ đây, khi cô biến mất, thế giới của anh lại trở về với sự đơn điệu, xám xịt như trước, thậm chí còn tệ hơn, bởi vì anh đã biết thế nào là có màu sắc.
Minh Khang hiểu rằng Lâm Dịch cần không gian. Anh rút tay về, quay lại bàn làm việc của mình, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch. Anh thấy Lâm Dịch lại cầm điện thoại lên, lướt qua màn hình một cách vô thức, rồi lại đặt xuống. Minh Khang biết, đó không phải là sự buông xuôi. Đó là sự khởi đầu của một cuộc tìm kiếm. Minh Khang tin vào bạn mình. Lâm Dịch sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Chiều muộn cùng ngày, khi ánh nắng đã bắt đầu ngả vàng, nhuộm một màu cam dịu lên những tòa nhà cao tầng, Lâm Dịch lại một mình trên chiếc xe của mình. Anh đã cố gắng tìm kiếm thông tin về An Nhiên trên mạng, gõ từng từ khóa: "An Nhiên biên tập viên tự do", "biên tập viên tự do làm việc tại tòa nhà X", "nữ biên tập viên yêu cà phê". Tất cả đều vô vọng. Thế giới số, tưởng chừng như có thể kết nối mọi thứ, lại trở nên mênh mông và vô cảm khi anh cần tìm một người cụ thể mà anh không có bất kỳ thông tin liên lạc nào.
Anh đỗ xe trước một quán cà phê nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Quán "Khoảnh Khắc". Cái tên nghe có vẻ quen thuộc. An Nhiên đã từng nhắc đến nó một lần, trong một "60 giây" nào đó, khi cô kể về một góc nhỏ yêu thích của mình, nơi cô thường đến để tìm cảm hứng. Anh không biết liệu cô có còn đến đây không, hay liệu anh có thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của cô. Nhưng đó là tia hy vọng duy nhất, một sợi dây mỏng manh kết nối anh với cô.
Bước vào quán, một làn gió nhẹ mang theo mùi cà phê rang xay thoang thoảng, hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, chạm vào khứu giác anh. Âm nhạc jazz du dương vang lên khe khẽ từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, trầm lắng, khác hẳn với sự hối hả của "thế giới bên ngoài". Lâm Dịch chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi anh có thể quan sát mọi người ra vào. Anh gọi một ly Americano không đường, như mọi khi. Anh ngồi xuống, nhìn ly cà phê đen sánh, bốc hơi nhẹ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều tà hắt qua khung kính, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ.
Từng gương mặt xa lạ lướt qua tầm mắt anh. Những cặp đôi trò chuyện rôm rả, những người làm việc với laptop, những cô gái đang đọc sách. Anh lén lút quan sát từng người, đặc biệt là những cô gái có mái tóc dài, ánh mắt đầy hy vọng, rồi lại thất vọng. Mỗi lần một dáng người hơi giống An Nhiên bước vào, trái tim anh lại hẫng đi một nhịp, rồi lại chùng xuống khi nhận ra đó không phải là cô.
Anh cầm điện thoại lên, lướt qua các trang mạng xã hội một cách vô thức, rồi lại đặt xuống. Anh không có ảnh của cô, không có số điện thoại, không có địa chỉ email. Anh chỉ có những ký ức, những "60 giây" quý giá mà giờ đây đã trở thành một giấc mơ xa vời. Nỗi khó khăn khi tìm kiếm một người mà anh không có thông tin liên lạc là một thực tế khắc nghiệt, một minh chứng cho sự khác biệt giữa "thế giới 60 giây" an toàn và thế giới thực phức tạp, đầy thách thức này.
"Chào anh, anh Dịch." Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Lâm Dịch ngẩng đầu. Đó là Yến, cô gái pha chế với mái tóc bob ngắn gọn gàng, nụ cười thân thiện. "Lâu rồi không thấy anh ghé quán."
Lâm Dịch gật đầu. "Ừ, tôi bận một chút."
Yến mỉm cười. "Anh vẫn Americano không đường như mọi khi à? Lát nữa em mang ra nhé."
"Cảm ơn."
Khi Yến quay đi, Lâm Dịch lại chìm vào suy nghĩ của mình. Liệu cô có nhớ An Nhiên không? Liệu có phải cô ấy đã nhắc đến An Nhiên như một khách quen? Anh muốn hỏi, muốn bật ra câu hỏi đó, nhưng một điều gì đó lại ngăn anh lại. Nỗi sợ hãi. Sợ rằng câu trả lời sẽ là không. Sợ rằng cô sẽ nhìn anh như một kẻ điên rồ đang tìm kiếm một bóng hình không có thật. Anh đã quá quen với việc giữ kín "thế giới 60 giây" của mình, đến nỗi việc hỏi về An Nhiên trong "thế giới bên ngoài" này cũng trở thành một thử thách.
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời. Một cô gái trẻ bước vào quán, mái tóc dài xoăn nhẹ, dáng người thanh mảnh. Trái tim anh lại đập nhanh hơn, hy vọng lại bùng lên, rồi lại vụt tắt. Đó không phải là cô.
Sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm, nhưng một ngọn lửa nhỏ vẫn âm ỉ cháy trong lồng ngực anh. Anh sẽ không từ bỏ. Đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình "bước ra ánh sáng" của anh. Dù không có manh mối rõ ràng, dù anh không biết An Nhiên đang ở đâu, anh sẽ tìm cô. Bởi vì anh đã học được rằng, có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và anh, Lâm Dịch, người luôn sống bằng lý trí, đã sẵn sàng để tin vào những "điều không cần lý do" ấy, chỉ cần có An Nhiên. Anh sẽ tìm cô, dù phải mất bao lâu. Anh sẽ tìm cô.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.