Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 287: Bên Ngoài Phép Màu
Ánh nắng chiều đã ngả vàng hẳn, nhuộm một màu cam ấm áp lên khung cảnh bên ngoài cửa sổ, và cả không gian bên trong quán cà phê 'Khoảnh Khắc'. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng, êm ái như dòng suối chảy, không còn làm An Nhiên phân tâm, mà như một bản nhạc nền du dương cho khoảnh khắc cô nhận ra chân lý. Mùi cà phê thơm lừng, mùi bánh ngọt vẫn thoang thoảng trong không khí, những âm thanh và mùi hương của thế giới thực không hề đáng sợ như cô từng nghĩ. Chúng là một phần của cuộc sống, một phần của những gì cô và Lâm Dịch sẽ cùng nhau trải nghiệm. Lâm Dịch vẫn đứng đó, cách cô không xa, ánh mắt anh vẫn dõi theo cô, đầy lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ chỉnh tề, áo sơ mi phẳng phiu, nhưng đôi mắt anh lại hiện rõ sự mệt mỏi sau một thời gian dài chờ đợi. Anh chưa từng rời đi. Sự kiên nhẫn ấy, sự chờ đợi thầm lặng ấy, còn đáng quý hơn bất kỳ phép màu nào.
An Nhiên khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn một luồng khí mới, một cảm giác nhẹ nhõm và mạnh mẽ. Cô không còn sợ hãi. Nỗi sợ hãi về thế giới thực, về một tình yêu không còn phép màu, đã tan biến, nhường chỗ cho khao khát được nắm giữ những gì chân thật nhất. Cô đưa bàn tay khẽ chạm vào cuốn sổ nhỏ của mình, nơi lưu giữ biết bao cảm xúc, biết bao kỷ niệm, biết bao dòng suy tư. Nó là bằng chứng cho hành trình nội tâm vừa qua của cô, là người bạn đồng hành đã cùng cô đi qua những bối rối, những hoài niệm, và giờ đây là sự thấu hiểu. Bìa sổ hơi sờn, những trang giấy đã ngả màu, nhưng mỗi dòng chữ bên trong đều lấp lánh như những vì sao, chỉ dẫn cô đến khoảnh khắc này. Cô khẽ vuốt ve bìa sổ, như một lời cảm ơn thầm lặng cho những gì nó đã chứng kiến, cho những nỗi lòng nó đã lắng nghe mà không phán xét.
An Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt cô trực tiếp chạm vào ánh mắt của Lâm Dịch. Lần này, không còn sự dao động, không còn sự giằng xé. Chỉ có một sự chân thành và một quyết tâm rõ ràng. Một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đầy ý nghĩa, hé nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười lạc quan vô tư lự như trước, mà là nụ cười của một người đã trải qua sóng gió, đã tìm thấy bến bờ bình yên trong tâm hồn mình. Lâm Dịch thấy nụ cười ấy, và một tia sáng rực rỡ lóe lên trong đôi mắt anh, xua tan đi sự lo lắng đã vương vấn bấy lâu. Anh gần như không tin vào mắt mình, một cảm giác choáng ngợp len lỏi qua từng thớ thịt. Anh đã chuẩn bị cho mọi kịch bản, từ lời từ chối thẳng thừng đến sự im lặng đau đớn, nhưng nụ cười của An Nhiên lại mang đến một ý nghĩa khác, một điều gì đó mà anh chưa bao giờ dám mơ tới.
An Nhiên từ từ bước về phía Lâm Dịch, mỗi bước chân đều vững chãi và dứt khoát. Cô không nói gì ngay, chỉ nhìn thẳng vào anh, và trong ánh mắt ấy, Lâm Dịch thấy được câu trả lời mà anh đã mong chờ bấy lâu. Cô đã hiểu. Cô đã chấp nhận. Cô đã sẵn sàng. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, vừa tê dại vừa ngọt ngào. Mọi giác quan của anh như được khuếch đại, tiếng nhạc jazz dường như trở nên rõ ràng hơn, mùi cà phê đậm đặc hơn, và hình ảnh An Nhiên đứng trước mặt anh lại càng sắc nét. Anh nín thở, cơ thể căng cứng chờ đợi, từng sợi thần kinh đều dồn vào khoảnh khắc này, sợ rằng một cử động nhỏ, một tiếng động không đúng lúc cũng có thể phá vỡ sự mong manh hiện hữu.
Khi chỉ còn cách anh vài bước chân, An Nhiên dừng lại. Cô khẽ hít một hơi sâu nữa, đôi môi mấp máy như chuẩn bị nói ra một điều gì đó rất quan trọng, một lời nói sẽ thay đổi tất cả, một lời nói sẽ mở ra một chương mới cho câu chuyện tình yêu của họ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một sự dịu dàng và kiên định hiếm thấy, khiến trái tim Lâm Dịch đập loạn nhịp. Anh đã từng nghĩ, với một người sống dựa vào logic và dữ liệu như anh, cảm xúc là một thứ xa xỉ và phi lý. Nhưng giờ đây, đứng trước An Nhiên, anh nhận ra rằng cảm xúc mới chính là thước đo chân thực nhất của cuộc sống, là điều duy nhất không thể đo đếm hay dự đoán. Cả thế giới dường như thu nhỏ lại chỉ còn hai người họ, đứng giữa không gian ấm áp và quen thuộc của quán cà phê 'Khoảnh Khắc', nơi đã chứng kiến biết bao cảm xúc và sự chờ đợi.
An Nhiên nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt cô chất chứa sự suy tư, đấu tranh nội tâm mà cô đã trải qua, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng sự rõ ràng và quyết tâm. Giọng nói của cô cất lên, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một bản nhạc nền dịu êm phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Lâm Dịch… Em đã nghĩ rất nhiều." Cô nói, lời lẽ như chạm khẽ vào không gian, làm rung động từng phân tử không khí. Lâm Dịch cảm thấy cổ họng khô khốc, anh không dám cử động, chỉ sợ làm An Nhiên phân tâm. "Về 60 giây của chúng ta… và về anh, ngoài 60 giây ấy."
Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đôi mắt đầy mong đợi của anh, rồi lại hạ xuống cuốn sổ nhỏ trên bàn, khẽ đặt bàn tay thanh thoát của mình lên đó. Ngón tay cô vuốt nhẹ bìa sổ, như tìm kiếm một sự trấn an, một lời nhắc nhở về hành trình cô đã đi qua. "Em từng sợ... sợ rằng không có phép màu, chúng ta sẽ chẳng là gì cả. Sợ thế giới thực quá phức tạp, quá khác biệt." Lời nói của cô như một lời thú nhận chân thành, phơi bày những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà cô đã cất giấu bấy lâu. Lâm Dịch lắng nghe, từng từ một, cảm nhận được sự chân thật trong giọng điệu của cô. Anh hiểu nỗi sợ ấy, vì chính anh cũng đã từng trải qua, từng sợ hãi sự mất kiểm soát khi không còn "60 giây" làm điểm tựa. Anh biết rằng cô không chỉ nói về phép màu của thang máy, mà còn là sự lo lắng về việc liệu tình cảm của họ có đủ mạnh mẽ để tồn tại trong một thế giới không có những giới hạn an toàn ấy hay không.
"Em cứ nghĩ, nếu không có cái khoảnh khắc thời gian ngưng lại đó, nếu không có sự đặc biệt của '60 giây' đó, thì liệu chúng ta có còn kết nối được không? Liệu anh, một người lý trí đến vậy, có bao giờ để mắt đến em, một người đôi khi tin vào những điều không cần lý do?" An Nhiên khẽ cười buồn, một nụ cười thoáng qua rồi vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt sâu thẳm. "Em sợ hãi cái thực tại sẽ bóc trần sự thật rằng, chúng ta chỉ là hai người xa lạ, tình cờ bị trói buộc bởi một hiện tượng kỳ lạ." Cô hít một hơi, lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lại quay về phía Lâm Dịch, lần này kiên định hơn. "Nhưng rồi em nhận ra… tình cảm của em dành cho anh không phải do phép màu tạo ra. Nó được vun đắp từ những khoảnh khắc chân thật, từ sự thấu hiểu, từ cả những điều chúng ta không nói được thành lời."
Những lời này như một làn gió mát lành xoa dịu trái tim Lâm Dịch. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Anh đã luôn sợ rằng cô chỉ coi anh như một phần của phép màu, chứ không phải là chính anh. "Em đã nhớ lại từng khoảnh khắc," An Nhiên tiếp tục, giọng cô giờ đây mềm mại hơn, chất chứa sự hoài niệm. "Những lần anh giúp em nhặt đồ rơi, những lần anh khẽ cười khi em kể một câu chuyện ngớ ngẩn, những lần anh im lặng lắng nghe khi em chỉ muốn chia sẻ một ngày dài. Ngay cả khi không có '60 giây' làm chứng, những cảm xúc ấy vẫn luôn ở đó, chân thật đến lạ." Cô nhớ về những ngày đầu, khi anh còn là một khối băng lý trí, và cô, với nụ cười lạc quan, đã từng bước phá vỡ lớp vỏ bọc ấy. Cô đã thấy sự ấm áp ẩn sâu trong ánh mắt anh, sự quan tâm anh dành cho cô qua những hành động nhỏ nhặt. "Phép màu chỉ là chiếc cầu nối," An Nhiên nói, như tự nói với chính mình, và cũng là để Lâm Dịch nghe thấy. "Còn tình cảm... tình cảm là cây cầu chúng ta đã cùng nhau xây dựng, từng viên gạch một."
Nói đến đây, An Nhiên dứt khoát nhìn Lâm Dịch. Ánh mắt cô sáng bừng lên một sự thấu hiểu mới mẻ, không còn chút e dè nào. Cô đã thực sự vượt qua được nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Lâm Dịch nín thở, cơ thể anh vẫn căng cứng, nhưng bên trong anh, một tia hy vọng bùng cháy mạnh mẽ, xóa tan đi mọi sự lo lắng. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi lời xác nhận này, không biết bao nhiêu ngày đêm. Những lời của An Nhiên không chỉ là một lời thú nhận tình cảm, mà còn là một sự giải thoát cho cả hai, khẳng định rằng những gì họ có không phải là ảo ảnh, mà là một điều gì đó rất thật, rất vững chắc.
Không gian quán cà phê như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó, chỉ còn tiếng nhạc jazz dìu dặt và ánh mắt giao nhau của hai người. Ông Sáu, đứng sau quầy bar, khẽ lau chiếc ly thủy tinh, nhưng ánh mắt hiền hậu của ông vẫn dõi theo cặp đôi. Yến, cô pha chế tóc ngắn, cũng dừng tay, len lén nhìn về phía họ với một nụ cười tinh tế. Không ai nói một lời nào, tất cả đều cảm nhận được trọng lượng của khoảnh khắc. An Nhiên đã chia sẻ toàn bộ nội tâm mình, không giữ lại điều gì. Cô đã lột bỏ mọi lớp vỏ bọc của sự nghi ngờ và sợ hãi, đứng trần trụi với cảm xúc chân thật nhất. Lâm Dịch cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy qua lồng ngực, làm mềm đi những góc cạnh cứng nhắc trong tâm hồn anh. Anh đã luôn khao khát điều này, khao khát được cô thấu hiểu, được cô chấp nhận chính anh, không phải là "người đàn ông trong 60 giây".
Ánh sáng chiều tà dần chuyển sang màu tím sẫm, nhuộm không gian quán cà phê bằng một vẻ lãng mạn huyền ảo. Những ánh đèn vàng ấm áp bắt đầu thắp sáng, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và riêng tư. An Nhiên vẫn đứng đối diện Lâm Dịch, ánh mắt cô giờ đây không còn bối rối hay giằng xé, mà thay vào đó là một sự rõ ràng, một quyết tâm kiên định lấp đầy đôi mắt. Nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đầy ý nghĩa, hé nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười lạc quan vô tư lự như trước, mà là nụ cười của một người đã trải qua sóng gió, đã tìm thấy bến bờ bình yên trong tâm hồn mình. Lâm Dịch thấy nụ cười ấy, và một tia sáng rực rỡ lóe lên trong đôi mắt anh, xua tan đi sự lo lắng đã vương vấn bấy lâu. Anh gần như không tin vào mắt mình, một cảm giác choáng ngợp len lỏi qua từng thớ thịt. Anh đã chuẩn bị cho mọi kịch bản, từ lời từ chối thẳng thừng đến sự im lặng đau đớn, nhưng nụ cười của An Nhiên lại mang đến một ý nghĩa khác, một điều gì đó mà anh chưa bao giờ dám mơ tới.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn một luồng khí mới, một cảm giác nhẹ nhõm và mạnh mẽ. Cô không còn sợ hãi. Nỗi sợ hãi về thế giới thực, về một tình yêu không còn phép màu, đã tan biến, nhường chỗ cho khao khát được nắm giữ những gì chân thật nhất. Cô khẽ bước thêm một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Tiếng nhạc jazz dịu dàng như càng tôn thêm sự tĩnh lặng của khoảnh khắc. Cô nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt cô chất chứa sự suy tư, đấu tranh nội tâm mà cô đã trải qua, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng sự rõ ràng và quyết tâm. Giọng nói của cô cất lên, lần này không còn là những lời giải thích hay thú nhận, mà là một câu hỏi, một lời khẳng định, một lời mời gọi đầy dũng cảm.
"Hóa ra… ngoài 60 giây kia, chúng ta vẫn có thể thử, đúng không anh?" An Nhiên hỏi, nụ cười rạng rỡ như ánh dương sau cơn mưa, thật sự giải thoát, bừng sáng cả khuôn mặt trái xoan thanh tú của cô. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên niềm hy vọng, một niềm hy vọng chân thật, không còn chút nào của sự mơ mộng viển vông. Cô đã sẵn sàng, sẵn sàng để bước ra khỏi vỏ bọc an toàn của "60 giây", để đối mặt với tất cả những gì thế giới thực có thể mang lại. Câu hỏi của cô không chỉ là một lời chấp nhận, mà còn là một sự thách thức nhẹ nhàng, một lời mời gọi Lâm Dịch cùng cô xây dựng một điều gì đó mới mẻ, vững bền hơn.
Lâm Dịch nghe thấy câu hỏi đó, và cả thế giới như bừng sáng trước mắt anh. Một cảm xúc vỡ òa, không thể kìm nén dâng trào trong lồng ngực. Sự căng thẳng đã đè nặng lên anh suốt thời gian qua bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một niềm hạnh phúc tột độ, một sự nhẹ nhõm đến không ngờ. Anh cảm thấy như mình vừa được thả lỏng sau một cuộc chạy marathon căng thẳng, hay một bài toán phức tạp cuối cùng đã có lời giải. Anh đã luôn là người sống theo lý trí, luôn kiểm soát mọi cảm xúc, nhưng giờ đây, trước nụ cười và lời nói của An Nhiên, mọi bức tường phòng thủ trong anh đều sụp đổ.
Giọng nói của Lâm Dịch nghẹn ngào, run rẩy, không còn chút nào của sự trầm ổn, súc tích thường ngày. "Đúng vậy, An Nhiên. Chúng ta sẽ thử." Anh nói, từng từ như được nén lại bằng tất cả cảm xúc anh đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại ánh lên một vẻ dịu dàng, lấp lánh như có hơi nước. "Anh... anh sẽ làm mọi thứ để chúng ta có thể làm được." Lời hứa của anh không chỉ là một lời nói suông, mà là một cam kết chân thành, một quyết tâm từ sâu thẳm trái tim. Anh sẽ không để cô phải sợ hãi thế giới thực nữa, anh sẽ là điểm tựa vững chắc cho cô, cùng cô khám phá mọi điều mới mẻ.
Anh vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn, nơi cuốn sổ nhỏ vẫn nằm im lìm. Bàn tay anh ấm áp, mạnh mẽ, bao trọn lấy bàn tay thanh thoát của cô. Anh siết nhẹ, như một lời khẳng định không lời, một sự kết nối vật lý đầu tiên vượt ra ngoài giới hạn của "60 giây". Ánh mắt anh tràn ngập cảm xúc, hạnh phúc đến mức anh không thể giấu giếm. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, tìm kiếm sự xác nhận, và anh thấy nó ở đó, lấp lánh và chân thật.
An Nhiên cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, một hơi ấm thật sự, không còn là những cái chạm vô tình hay những cái lướt nhẹ trong "thời gian ngưng lại". Cảm giác đó thật khác biệt, thật sống động. Cô khẽ cười, nụ cười hạnh phúc lan tỏa khắp khuôn mặt. Cô không rút tay lại, mà nhẹ nhàng siết lại bàn tay anh, như một lời đáp trả, một lời chấp nhận không lời. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng, mọi sợ hãi đều tan biến. Chỉ còn lại hai trái tim đập cùng nhịp, hai tâm hồn tìm thấy nhau giữa dòng đời hối hả.
An Nhiên nhẹ nhàng nhấc ly Americano của mình lên. Mùi cà phê vẫn nồng nàn, nhưng giờ đây, nó mang một hương vị hoàn toàn mới mẻ, hương vị của sự khởi đầu. Cô nhìn sang Lâm Dịch, ánh mắt mời gọi. Lâm Dịch hiểu ý, anh cũng đưa ly cà phê của mình lên. Hai ly cà phê chạm nhẹ vào nhau, tạo thành một âm thanh trong trẻo, như tiếng chuông báo hiệu một chương mới, một lời chúc mừng cho một mối quan hệ vừa được đặt nền móng trên sự chân thật và dũng cảm. Tiếng "cạch" nhỏ ấy dường như vang vọng khắp quán, mang theo một ý nghĩa sâu sắc mà chỉ có hai người họ mới có thể cảm nhận được. Đó không còn là ly cà phê của những buổi chiều chờ đợi, mà là ly cà phê của sự khởi đầu, của một tương lai hứa hẹn.
Họ nhìn nhau, nụ cười không thể tắt trên môi. Lâm Dịch cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác mà anh chưa từng trải nghiệm trong cuộc sống luôn bị chi phối bởi logic và sự kiểm soát. An Nhiên thì ngập tràn niềm vui, như một gánh nặng đã được trút bỏ, một cánh cửa mới đã mở ra. Khoảnh khắc đó, không có phép màu nào làm thời gian ngưng đọng, nhưng đối với họ, thời gian dường như cũng chậm lại, để họ có thể tận hưởng trọn vẹn từng giây phút của sự kết nối chân thật này.
Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng bao trùm, mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa trong không gian quán cà phê 'Khoảnh Khắc', giờ đây đã ngả sang màu đêm huyền ảo dưới ánh đèn vàng ấm áp. Lâm Dịch và An Nhiên ngồi đối diện nhau, những ly cà phê đã vơi đi một nửa. Ánh mắt họ không còn e dè hay ẩn chứa nỗi sợ hãi, mà thay vào đó là sự tin tưởng, sự ấm áp và một niềm hạnh phúc giản dị, chân thật. Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm Americano, vị đắng quen thuộc nay lại có thêm chút ngọt ngào, như thể hòa quyện cùng cảm xúc đang dâng trào trong lòng anh. Anh đặt ly xuống bàn, rồi nhìn An Nhiên, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, một nụ cười mà trước đây anh hiếm khi để lộ ra ngoài.
"Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh dịu dàng, trầm ấm, pha chút hài hước mà cô chưa từng nghe thấy ở anh khi không có "60 giây" bao bọc. "Một buổi hẹn hò 'bình thường' đầu tiên?" Anh đã từng là người ghét những điều "không kiểm soát được", nhưng giờ đây, anh lại hào hứng với ý nghĩ về một buổi hẹn hò không có kịch bản, không có giới hạn thời gian. Anh muốn trải nghiệm mọi thứ, từ những điều nhỏ nhặt nhất, cùng với An Nhiên.
An Nhiên cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, như vừa trút bỏ được gánh nặng đã đeo đẳng bấy lâu. "Một buổi hẹn hò bình thường sao?" Cô lặp lại, ánh mắt tinh nghịch. "Nghe có vẻ thú vị đấy. Nhưng trước tiên..." Cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh. "Hay là... anh có muốn thử một ly Latte ngọt ngào không? Em nghĩ anh sẽ thích." Cô biết anh luôn uống Americano đen, không đường, không sữa, giống như con người anh, nguyên tắc và lý trí. Nhưng giờ đây, cô muốn anh thử những điều mới mẻ, những điều ngọt ngào hơn, giống như cách anh đã mở lòng đón nhận cô.
Lâm Dịch nhìn cô, nụ cười trên môi anh càng rạng rỡ hơn. "Anh nghĩ anh sẽ thích mọi thứ có em ở bên." Anh đáp, giọng điệu chất chứa sự chân thành và một chút tình cảm đáng yêu mà chỉ An Nhiên mới có thể khai thác được từ anh. Anh biết cô đang muốn anh bước ra khỏi vùng an toàn của mình, thử những điều mà trước đây anh luôn cho là không cần thiết. Nhưng với cô, mọi thứ dường như đều trở nên có ý nghĩa. Anh khẽ vươn tay, múc một thìa kem trên ly Latte của An Nhiên, đưa lên miệng nhấm nháp. Vị kem ngọt ngào, béo ngậy tan chảy trên đầu lưỡi, một cảm giác hoàn toàn mới lạ so với vị đắng quen thuộc của Americano. Anh nhắm mắt lại, tận hưởng vị ngọt ngào ấy, như đang tận hưởng chính khoảnh khắc hiện tại.
An Nhiên thích thú nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô chưa từng thấy anh buông lỏng đến vậy, chưa từng thấy anh chấp nhận những điều "không kiểm soát được" một cách tự nhiên đến vậy. Sự thay đổi trong anh, dù nhỏ bé, cũng đủ khiến trái tim cô rung động. "Vậy là... anh sẽ thử Latte ngọt ngào của em?" Cô hỏi, giọng nói đầy trêu chọc.
Lâm Dịch mở mắt, nhìn cô trìu mến. "Anh sẽ thử, An Nhiên. Anh sẽ thử mọi thứ với em." Anh nói, và trong ánh mắt anh, cô thấy một lời hứa, một cam kết vững chắc hơn bất kỳ định luật vật lý nào. Không còn sự dè dặt, không còn sự tính toán, chỉ có một sự chân thành và tình cảm sâu sắc.
Từ quầy bar, Ông Sáu đứng đó, khẽ mỉm cười nhìn cặp đôi. Mái tóc bạc của ông lấp lánh dưới ánh đèn, nụ cười hiền hậu làm ấm cả không gian. Ông gật đầu nhẹ nhàng, như một lời chúc phúc thầm lặng. "Thời gian không trôi, nhưng lòng người thì có," ông khẽ lẩm bẩm, một câu nói triết lý mà chỉ mình ông nghe thấy, nhưng lại vô cùng phù hợp với câu chuyện của hai người. Ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu đến và đi trong quán cà phê của mình, nhưng câu chuyện của Lâm Dịch và An Nhiên, với sự khởi đầu kỳ lạ và kết thúc ngọt ngào này, lại mang một ý nghĩa đặc biệt.
Ở phía trong, Yến, cô pha chế tóc ngắn, cũng cảm nhận được không khí vui vẻ và hạnh phúc lan tỏa từ bàn của An Nhiên và Lâm Dịch. Cô mỉm cười chào một khách mới bước vào, nhưng ánh mắt vẫn thoáng nhìn về phía họ, thầm chúc phúc cho một khởi đầu mới. Cô hiểu rằng, có những câu chuyện không cần phép màu để trở nên đặc biệt, chỉ cần đủ sự chân thành và dũng cảm để bước ra khỏi vỏ bọc của chính mình.
Lâm Dịch và An Nhiên lại nhìn nhau, nụ cười vẫn đọng trên môi. Họ không nói gì thêm, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc bình yên, ngọt ngào này. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố, nhưng bên trong quán cà phê 'Khoảnh Khắc', một thế giới mới đã mở ra cho hai người, một thế giới không còn "60 giây" ngưng đọng, mà là vô vàn khoảnh khắc chân thật, nơi họ sẽ cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đáng giá, từng ngày, từng giờ, từng giây một. Câu chuyện của họ, giờ đây, không còn gói gọn trong chiếc thang máy cũ kỹ, mà đang bắt đầu viết nên những trang mới, rộng lớn và tươi sáng hơn rất nhiều.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.