Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 38: Bức Màn Của Lý Trí
Tiếng "kít" quen thuộc của chiếc thang máy cũ kỹ vang lên, không còn là âm thanh báo hiệu sự kết thúc của một ngày làm việc vội vã, mà đã trở thành một tín hiệu quen thuộc, mang theo cả sự mong đợi lẫn một chút hồi hộp khó tả. Lâm Dịch đứng trong không gian chật hẹp ấy, dáng người cao ráo, cân đối của anh dường như chiếm trọn một góc nhỏ, tạo cảm giác về một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng đầy nội lực. Áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng vẫn chỉnh tề như mọi khi, nhưng ánh mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng của anh thì không còn dán chặt vào con số tầng nhảy nhót hay kim đồng hồ đeo tay. Thay vào đó, nó hướng thẳng về phía cánh cửa thang máy, nơi mà mỗi ngày, vào đúng giờ này, An Nhiên sẽ xuất hiện.
Anh đã đến sớm hơn mọi khi. Một sự thay đổi nhỏ, nhưng đủ để bản thân anh cũng phải ngạc nhiên. Kể từ ngày đầu tiên hiện tượng 60 giây xảy ra, Lâm Dịch luôn là người tuân thủ lịch trình một cách cứng nhắc, không bao giờ xê dịch dù chỉ một phút. Anh ghét sự chậm trễ, ghét sự bất định, và càng ghét những điều không nằm trong tầm kiểm soát của mình. Nhưng hôm nay, điều anh ghét nhất lại là sự chờ đợi. Không phải chờ đợi để giải thích, để phân tích, mà là chờ đợi để được nói ra, để được chia sẻ. Một cảm giác nóng ran, hơi khó chịu len lỏi trong lồng ngực, như thể có điều gì đó đang thôi thúc anh, đẩy anh ra khỏi vỏ bọc của sự lý trí khô khan.
Anh hắng giọng nhẹ. Một thói quen vô thức mỗi khi anh cảm thấy bối rối hoặc cần lấy lại sự tự tin. Nhưng hôm nay, nó không phải là để chuẩn bị cho một cuộc họp căng thẳng, mà là để chuẩn bị cho một cuộc trò chuyện mà anh biết sẽ thay đổi mọi thứ giữa anh và An Nhiên. Anh tựa người vào thành thang máy, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại cũ, và hít một hơi thật sâu. Mùi kim loại cũ và một chút ẩm mốc quen thuộc vẫn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với một chút hương cà phê thoang thoảng từ quầy lễ tân tầng trệt. Không gian này, chật hẹp và cũ kỹ, bỗng chốc trở thành một thế giới riêng, một nơi trú ẩn khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài mà anh từng tin là chân lý duy nhất.
Tiếng "ting" nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa thang máy từ từ mở ra. An Nhiên xuất hiện, như một tia nắng dịu nhẹ xua tan đi sự nghiêm nghị đang bao trùm Lâm Dịch. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, tôn lên khuôn mặt trái xoan thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh pastel, trông thật nhẹ nhàng và phóng khoáng, hoàn toàn đối lập với bộ vest công sở cứng nhắc của Lâm Dịch. Nụ cười tươi tắn thường trực trên môi cô vẫn ở đó, mang đến cảm giác ấm áp và lạc quan. Nhưng hôm nay, trong đôi mắt cô có thêm một chút tò mò khi nhìn thấy Lâm Dịch.
"Anh Dịch, hôm nay anh đến sớm hơn mọi khi nhỉ?" Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của An Nhiên vang lên, lấp đầy không gian yên tĩnh. Cô vừa hỏi, vừa bước vào trong, không hề hay biết về những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng người đàn ông đối diện.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự bối rối đang dâng lên. Anh không biết phải trả lời thế nào, hay liệu có nên trả lời hay không. Lời nói của anh, vốn dĩ luôn ngắn gọn và súc tích, giờ đây như mắc nghẹn lại. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn nói ra tất cả, nhưng một phần lý trí cũ kỹ vẫn còn níu kéo, khiến anh chần chừ. Đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng vào An Nhiên, như muốn tìm kiếm một lời động viên vô hình, một sự cho phép để anh có thể buông bỏ.
Anh đưa tay lên, ấn nút tầng của An Nhiên. Ngón tay anh khẽ run rẩy, một cử chỉ nhỏ mà chỉ người tinh ý mới có thể nhận ra. Đó không phải là run vì lạnh, cũng không phải vì sợ hãi, mà là sự rung động của một tâm hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi. Anh không còn kiểm tra đồng hồ ngay lập tức như mọi khi. Thay vào đó, anh vẫn giữ ánh mắt nhìn An Nhiên, như muốn thu lại từng chi tiết nhỏ nhất của cô vào tâm trí mình. Cả hai đứng đối diện nhau trong không gian hẹp, sự im lặng bao trùm, nhưng không phải là sự im lặng gượng gạo, mà là sự im lặng của một sự chờ đợi, một sự chuẩn bị cho điều gì đó sắp sửa bùng nổ.
Lâm Dịch cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên có nhận ra sự khác biệt trong anh không? Liệu cô có cảm nhận được sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong con người anh, người đàn ông từng chỉ sống bằng những con số và logic? Câu trả lời dường như hiện rõ trong ánh mắt dịu dàng của An Nhiên, như thể cô đã biết từ lâu, đã chờ đợi giây phút này. Một thoáng bối rối, rồi quyết tâm, Lâm Dịch khẽ hít một hơi sâu, chuẩn bị cho những lời anh sắp nói, những lời mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ có thể thốt ra.
***
Ngay khi kim giây của chiếc đồng hồ kỹ thuật số trên bảng điều khiển thang máy nhảy đến con số 30, một tiếng "kít" quen thuộc, nhưng lần này dường như kéo dài hơn, vang lên. Sau đó là sự im lặng tuyệt đối. Hoàn toàn tĩnh lặng. Thế giới bên ngoài, vừa mới đây còn ồn ào với tiếng người nói chuyện, tiếng còi xe, tiếng bước chân hối hả, bỗng chốc hóa đá. Những hình ảnh bên ngoài cửa kính thang máy, dù mờ ảo, cũng dừng lại như một bức tranh sơn dầu sống động. Một người đàn ông đang bước đi, chân anh ta lơ lửng giữa không trung. Một chiếc xe taxi đang rẽ cua, bánh xe vẫn còn quay. Tất cả đều chìm vào sự ngưng đọng kỳ ảo.
Không gian bên trong chiếc thang máy cũ kỹ trở thành một ốc đảo yên bình, tách biệt hoàn toàn khỏi mọi sự hối hả. Ánh sáng vàng mờ từ bóng đèn cũ vẫn chiếu xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, riêng tư. Không có mùi đặc trưng nào ngoài mùi kim loại cũ thoang thoảng, chỉ có sự tĩnh mịch tuyệt đối, đủ để nghe rõ tiếng thở khẽ của chính mình, và của người đối diện.
Ngay khi thời gian ngưng đọng, Lâm Dịch không còn nán lại với sự do dự nữa. Anh quay hẳn sang An Nhiên, đôi mắt sắc bén giờ đây không còn vẻ phân tích, mà tràn đầy một sự chân thành đến bất ngờ. Anh hít một hơi sâu, giọng nói ban đầu còn hơi ngập ngừng, như thể anh đang dò dẫm từng bước trên một con đường mới.
"An Nhiên... cô nói đúng." Anh bắt đầu, từng chữ như được anh cân nhắc cẩn thận, nhưng lại mang một sức nặng của sự giải thoát. "Nó không phải là một lỗi hệ thống."
An Nhiên khẽ chớp mắt, ánh mắt cô từ ngạc nhiên chuyển sang trìu mến. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là lắng nghe, để cho Lâm Dịch được nói ra những điều anh đã giữ kín bấy lâu. Nụ cười dịu dàng vẫn nở trên môi cô, như một lời động viên không lời.
Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh dần trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, như thể mỗi lời nói ra là một gánh nặng được trút bỏ. "Tôi đã cố gắng lý giải, phân tích... dùng mọi công thức, mọi lý thuyết mà tôi biết. Tôi đã thử mọi thứ, mọi thí nghiệm điên rồ nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Nhưng vô ích. Tất cả đều vô ích." Anh khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi. "Nó... nó giống như một khoảng lặng mà tôi chưa từng biết đến. Một nơi mà mọi thứ dừng lại, nhưng tôi... tôi lại cảm thấy mình sống động hơn. Tôi thấy rõ hơn mọi thứ."
Anh nhìn sâu vào mắt An Nhiên, như muốn cô thấu hiểu tận cùng những gì anh đang cảm nhận. "Tôi thấy rõ hơn những chi tiết nhỏ bé mà trước đây tôi chưa từng để ý. Tôi cảm nhận được sự tĩnh lặng này không phải là trống rỗng, mà là đủ đầy. Nó không phải là một sự gián đoạn, mà là một sự bóc tách. Bóc tách tôi ra khỏi cái thế giới hối hả, bóc tách tôi ra khỏi những con số, những logic khô khan." Anh đưa tay ra, khẽ chỉ vào không gian bên ngoài cánh cửa thang máy, nơi mọi thứ vẫn đứng yên như tượng. "Trước đây, tôi chỉ thấy sự vô lý. Bây giờ, tôi thấy một phép màu. Một phép màu mà tôi không cần phải hiểu, chỉ cần cảm nhận."
An Nhiên lắng nghe, đôi mắt to tròn của cô lấp lánh sự xúc động. Cô đã từng cô đơn trong nhận thức của mình về "phép màu" này, đã từng nghĩ rằng chỉ mình cô cảm nhận được vẻ đẹp không cần lý giải của nó. Giờ đây, khi nghe Lâm Dịch nói ra những lời ấy, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong tim cô. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Lâm Dịch, một cử chỉ an ủi và thấu hiểu. Bàn tay cô nhỏ nhắn, ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lẽo của kim loại mà anh vừa chạm vào, và nó như truyền thêm sức mạnh cho anh.
"Anh cũng cảm thấy vậy sao?" An Nhiên khẽ hỏi, giọng cô thì thầm, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng thiêng liêng này. "Em cứ nghĩ chỉ có mình em thôi. Cứ nghĩ rằng anh sẽ luôn nhìn nó như một vấn đề cần được giải quyết, một lỗi hệ thống cần được sửa chữa." Cô mỉm cười nhẹ. "Đối với em, nó là một món quà. Một khoảnh khắc để thở, để nhìn lại những điều nhỏ bé đã bị bỏ qua, để mơ mộng một chút giữa cuộc sống thực tại, và để biết rằng mình không cô đơn." Ánh mắt cô tràn đầy sự thấu hiểu, như thể cô đang nhìn thấy chính mình trong lời nói của Lâm Dịch. "Em luôn cảm thấy, trong 60 giây này, em được là chính mình nhất, không cần phải chạy theo bất kỳ ai, bất kỳ điều gì."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi An Nhiên. Sự chạm nhẹ của cô khiến anh cảm thấy một luồng điện nhỏ chạy dọc cánh tay, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhận ra, anh đã khao khát sự kết nối này bấy lâu nay, khao khát được một người hiểu được những góc khuất trong tâm hồn anh, những điều mà anh chưa bao giờ dám bộc lộ với bất kỳ ai.
"Tôi... tôi đã nghĩ nó làm lãng phí thời gian của tôi," Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh trở nên yếu ớt hơn một chút, bộc lộ một sự yếu đuối mà anh hiếm khi để lộ. "Tôi đã tính toán xem mỗi ngày tôi mất bao nhiêu phút, bao nhiêu giờ trong một năm. Nhưng bây giờ... tôi lại sợ nó kết thúc. Tôi sợ cái sự hối hả kia quay trở lại." Anh nhìn ra ngoài, nơi thế giới vẫn đứng yên, và một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong trái tim anh. Nỗi sợ hãi khi mất đi khoảnh khắc bình yên này, mất đi sự kết nối mà anh vừa tìm thấy. "Tôi sợ phải trở lại với những con số, với những kế hoạch, với những cuộc họp không ngừng nghỉ. Sợ phải trở lại với cuộc sống mà tôi từng cho là ổn định, nhưng giờ đây lại thấy trống rỗng đến lạ."
An Nhiên siết nhẹ bàn tay cô trên cánh tay anh, một cử chỉ trấn an đầy ấm áp. "Em cũng vậy, Lâm Dịch." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đầy sự đồng cảm. "Em cũng từng nghĩ mình sẽ chán ghét sự gián đoạn này. Nhưng có lẽ, chính vì nó hữu hạn, chính vì chúng ta biết nó chỉ kéo dài 60 giây, nên chúng ta mới trân trọng từng giây." Cô nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cô sâu thẳm, như chứa đựng cả một thế giới của sự thấu hiểu. "Và chúng ta... chúng ta có nhau ở đây."
Câu nói "chúng ta có nhau ở đây" vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời khẳng định, một lời hứa. Nó không chỉ đơn thuần là việc họ cùng tồn tại trong thang máy, mà là sự hiện diện của hai tâm hồn đã tìm thấy nhau, đã tìm thấy một điểm chung, một sự kết nối sâu sắc vượt qua mọi rào cản của thời gian và lý trí. Lâm Dịch cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể một tảng đá lớn vừa được gỡ bỏ khỏi lồng ngực anh. Anh không còn đơn độc trong suy nghĩ của mình nữa. Anh không còn phải chiến đấu với sự phi lý một mình nữa. An Nhiên, người phụ nữ dịu dàng và đầy niềm tin này, đã ở đây, cùng anh, trong thế giới 60 giây của họ.
Anh nhìn thẳng vào mắt An Nhiên, một nụ cười nhẹ, chân thành nở trên môi anh. Đó là một nụ cười hiếm hoi, không mang chút ngượng nghịu nào, mà là một nụ cười của sự bình yên và chấp nhận. Ánh mắt họ giao nhau, và trong khoảnh khắc đó, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Chỉ có sự thấu hiểu, sự gắn kết và một niềm tin mãnh liệt vào điều kỳ diệu mà họ đang cùng trải nghiệm.
***
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên lần nữa, đột ngột và mạnh mẽ, báo hiệu 60 giây đã kết thúc. Thế giới bên ngoài bỗng chốc ùa vào, ồn ào và hối hả đến choáng váng. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng bước chân vội vã, tiếng còi xe xa xăm, tất cả như một làn sóng âm thanh đánh úp vào giác quan của Lâm Dịch. Mùi cà phê nồng nàn từ quán gần đó, mùi nước hoa của người qua lại, mùi khói xe từ con đường bên ngoài sảnh tòa nhà, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo thành một sự hỗn độn mà trước đây anh cho là "cuộc sống". Sự đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng kỳ ảo vừa rồi khiến anh có chút choáng váng, nhưng lần này, không còn sự bối rối hay hoang mang nữa, mà là một sự trầm tư pha lẫn nhẹ nhõm.
Lâm Dịch và An Nhiên vẫn đứng đối diện nhau trong thang máy. Ánh mắt Lâm Dịch đã thay đổi hoàn toàn. Không còn sự hoang mang hay bối rối, mà là một sự trầm tư pha lẫn nhẹ nhõm. Anh nhìn An Nhiên, và lần đầu tiên, một nụ cười nhẹ, hơi ngượng nghịu, nở trên môi anh. Nó không phải là nụ cười tự mãn của người đã giải được một bài toán khó, cũng không phải nụ cười lịch sự xã giao. Đó là một nụ cười chân thành, một nụ cười của sự chấp nhận và một chút gì đó của sự yếu đuối, một sự buông bỏ bản ngã lý trí mà anh đã cố gắng giữ gìn suốt bao năm.
An Nhiên mỉm cười đáp lại, ánh mắt cô đầy thấu hiểu. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là nhận lấy nụ cười ấy, như một món quà vô giá.
Khi thang máy mở cửa, Lâm Dịch không vội vã bước ra như mọi khi. Anh nán lại một chút, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn An Nhiên, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc kết nối vừa rồi. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ khi nghĩ đến việc họ sẽ phải tách ra, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua trước đây. Nó không phải là nỗi buồn, mà là một sự trống vắng, một cảm giác hụt hẫng mơ hồ, như thể một phần quan trọng của anh đang bị rời xa. Anh nhận ra, anh đã bắt đầu hình thành một sự gắn bó cảm xúc với An Nhiên, và với cái "thế giới 60 giây" của riêng họ.
"Có lẽ... em nói đúng," Lâm Dịch lên tiếng, giọng anh nhỏ hơn một chút, nhưng rõ ràng và chân thành. "Không phải lúc nào mọi thứ cũng cần một lời giải thích khoa học." Anh nhìn thẳng vào mắt An Nhiên, ánh mắt anh tràn đầy một sự biết ơn lạ lùng. "Tôi... cảm thấy một điều gì đó khác biệt hôm nay." Lời nói của anh không chỉ là sự thừa nhận, mà còn là một lời bộc bạch, một sự mở lòng mà anh chưa từng làm với bất cứ ai, về bất cứ điều gì.
An Nhiên mỉm cười ấm áp, đôi mắt cô cong lại thành hình lưỡi liềm. "Chào buổi tối, Lâm Dịch." Cô đáp lại, không cần thêm lời giải thích hay phân tích nào, chỉ đơn giản là một lời chào, một lời kết thúc cho khoảnh khắc đặc biệt của họ và một lời mở đầu cho một buổi tối bình thường, nhưng không còn bình thường nữa đối với Lâm Dịch.
Họ bước ra khỏi thang máy, hòa vào dòng người hối hả trong sảnh tòa nhà. Lâm Dịch không tách ra ngay như mọi khi. Anh đi chậm lại một chút, ánh mắt vẫn hướng về An Nhiên, theo từng bước chân của cô. Anh cảm thấy một thôi thúc muốn nói thêm điều gì đó, muốn hỏi thêm về "bức tranh" mà cô nhìn thấy, muốn hiểu thêm về sự bình yên trong tâm hồn cô. Nhưng từ ngữ dường như vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng anh. Anh biết, anh đang ở một ngã rẽ. Ngã rẽ mà anh sẽ không còn bước đi trên con đường của lý trí khô khan nữa, mà sẽ bắt đầu dò dẫm từng bước trên con đường của cảm nhận, của những điều không cần lý do. Và An Nhiên, với nụ cười dịu dàng và niềm tin kiên định, đã mở ra cánh cửa đến thế giới đó cho anh. Sự chấp nhận của anh đối với "phép màu" này không chỉ thay đổi cách anh nhìn nhận 60 giây, mà còn mở ra một tương lai nơi anh có thể chấp nhận những điều phi lý khác trong cuộc sống, và quan trọng hơn cả, trong tình yêu.
"Cảm ơn cô, An Nhiên," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, mang một sự chân thành sâu sắc mà trước đây anh chưa từng bộc lộ. Lời cảm ơn này không phải dành cho một hành động cụ thể, mà là cho sự thấu hiểu, cho sự kiên nhẫn, và cho việc cô đã mở ra một thế giới mới cho anh.
An Nhiên quay đầu lại, đôi mắt long lanh của cô ánh lên niềm hạnh phúc. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy ý nghĩa. "Cảm ơn anh, Lâm Dịch. Gặp anh ngày mai nhé." Lời hẹn "ngày mai" không còn là một lời chào xã giao, mà là một lời hứa, một sự mong đợi cho những khoảnh khắc chia sẻ sâu sắc hơn.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi, một nụ cười mà anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thể dành cho ai đó mà không cần phải nhìn đồng hồ để tính toán thời gian. "Ngày mai." Anh lặp lại, giọng nói chứa đầy sự đồng thuận và một niềm hy vọng mới. Anh nán lại, nhìn theo bóng An Nhiên cho đến khi cô khuất hẳn giữa dòng người hối hả. Anh không vội vã đi ngay, mà dừng lại một chút, cảm nhận sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong lòng mình. Thế giới bên ngoài vẫn ồn ào và vội vã, nhưng trong tâm hồn Lâm Dịch, một sự tĩnh lặng và bình yên mới đã bắt đầu hiện hữu. Anh biết, mối quan hệ của anh và An Nhiên, cùng với 60 giây kỳ diệu của họ, sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Nó đã trở nên sâu sắc hơn, chân thật hơn, và quan trọng hơn bao giờ hết.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.