Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 8: Nụ Cười Cuối Ngày: Lời Hẹn Của Tâm Hồn Mơ Mộng
Gió đêm lồng lộng thổi qua sân thượng, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu, nhưng không thể xua đi hết sự nặng lòng trong trái tim Lâm Dịch. Thành phố trải dài vô tận dưới chân anh, một biển ánh sáng và âm thanh, một thế giới của hàng triệu con người đang sống, làm việc, yêu và mơ. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc giữa dòng chảy không ngừng ấy, ôm giữ một bí mật mà không ai khác sẻ chia. Nhưng trong cái cảm giác cô đơn ấy, một niềm khao khát mới mẻ đã nhen nhóm: khao khát tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, một người có thể cùng anh sẻ chia cái "điều không cần lý do" về 60 giây ngưng đọng. Anh không biết rằng, chính lúc này, ở một góc khác của thành phố hối hả, một tâm hồn mơ mộng đang chuẩn bị cho một ngày mới, mà cô cũng sẽ tìm thấy ý nghĩa trong những điều không cần lý do.
***
Sáng muộn tại tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ', không khí luôn đặc quánh mùi giấy in mới, mùi cà phê đậm đặc từ góc bếp nhỏ, và thoang thoảng hương nước hoa của các đồng nghiệp nữ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên liên tục, hòa cùng tiếng điện thoại reo không ngớt và những cuộc trò chuyện xì xào của mọi người. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa hắt xuống những hàng bàn làm việc, tạo nên một bầu không khí năng động, bận rộn nhưng cũng không kém phần căng thẳng khi mỗi deadline lại gần kề.
An Nhiên ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt to tròn long lanh chăm chú lướt qua từng dòng chữ. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, thỉnh thoảng một lọn tóc lại vương xuống má khi cô cúi đầu, làm lộ ra chiếc khuyên tai nhỏ hình chiếc lá. Cô đang cố gắng hoàn thành một bài viết về “Những xu hướng nghệ thuật đương đại ảnh hưởng đến phong cách sống”, một chủ đề mà cô luôn cảm thấy hứng thú. Bên cạnh cô, ly cà phê đen đã nguội ngắt từ lâu, chẳng còn bốc hơi ấm áp nữa, nhưng cô dường như không để ý. Tâm trí An Nhiên đang phiêu du trong thế giới của những màu sắc, hình khối, của những ý niệm trừu tượng mà các nghệ sĩ muốn truyền tải. Cô thường có thói quen gõ phím nhanh thoăn thoắt khi ý tưởng tuôn trào, đôi lúc lại dừng hẳn, đưa mắt nhìn xa xăm như thể đang nhìn xuyên qua bức tường văn phòng để thấy một chân trời mới. Khi một ý tưởng hay ho chợt lóe lên, nụ cười nhẹ nhàng lại nở trên môi cô, và cô vội vàng với tay lấy cuốn sổ nhỏ cùng cây bút chì đặt cạnh bàn, ghi chép thật nhanh vào đó, như sợ rằng nếu chậm trễ một giây, ý tưởng đó sẽ tan biến mất.
“An Nhiên, ý tưởng tốt, nhưng deadline thì không đợi ai đâu nhé.”
Giọng nói của Chị Thư, cấp trên của An Nhiên, vang lên sau lưng cô, mang theo sự chuyên nghiệp và thực tế thường thấy. Chị Thư, với mái tóc bob gọn gàng và cặp kính gọng mảnh, luôn là hiện thân của sự hiệu quả và đúng giờ. Chị đứng cạnh bàn An Nhiên, tay cầm tập tài liệu, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của cô. Mặc dù là người tạo áp lực, nhưng chị Thư cũng luôn biết cách động viên và công nhận năng lực của cấp dưới. An Nhiên khẽ giật mình, quay lại mỉm cười.
“Em biết rồi chị Thư. Em đang cố gắng đây ạ.” An Nhiên đáp, giọng nói trong trẻo nhưng không giấu được một chút vội vã. Cô lại quay về màn hình, các ngón tay lướt trên bàn phím nhanh hơn một nhịp.
Chị Thư gật đầu nhẹ, rồi bước đi, để lại An Nhiên với những con chữ đang nhảy múa và áp lực thời gian. An Nhiên thở dài một hơi thật khẽ, cố gắng tập trung. Cô yêu công việc của mình, yêu cái cảm giác được khám phá, được viết lách và truyền tải những câu chuyện, những góc nhìn mới mẻ đến độc giả. Nhưng đôi khi, những con số, những deadline cứng nhắc lại kéo cô về thực tại, nhắc nhở rằng thế giới này không chỉ có những điều mơ mộng, mà còn có cả những quy tắc và giới hạn.
Đúng lúc ấy, Mai Hoa, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp của An Nhiên, ghé qua bàn. Mai Hoa với mái tóc ngắn ngang vai được nhuộm màu khói thời trang, dáng người năng động và nụ cười rạng rỡ, luôn mang đến một luồng gió tươi mới. Cô đặt một cốc trà sữa vị khoai môn lên bàn An Nhiên, hương thơm ngọt ngào lan tỏa nhẹ nhàng.
“Lại đang bay bổng ở đâu rồi, cô nương? Cà phê nguội ngắt rồi kìa!” Mai Hoa trêu chọc, đôi mắt lanh lợi nheo lại. Cô nhìn ly cà phê của An Nhiên, rồi lắc đầu cười. “Uống trà sữa đi cho tỉnh táo, đừng có mơ mộng quá mà quên cả giờ giấc.”
An Nhiên bật cười khúc khích, quay hẳn người lại nhìn Mai Hoa. “Cậu lúc nào cũng thực tế vậy. Tớ đang cố gắng tìm kiếm cảm hứng cho bài viết. Cậu không thấy nghệ thuật đương đại thật kỳ diệu sao?”
Mai Hoa nhún vai. “Kỳ diệu thì có, nhưng để biến nó thành tiền thì mới là kỳ công. Thôi, uống đi, rồi lát nữa đi triển lãm với tớ. Có triển lãm của họa sĩ Đỗ Trung đang diễn ra ở ‘Dòng Chảy’ đó. Biết đâu cậu lại tìm được ‘chân ái’ ở đó thì sao.” Mai Hoa nháy mắt, ý muốn nói đến cả cảm hứng lẫn một ‘chân ái’ nào đó trong đời thực.
An Nhiên bật cười thích thú. “Tuyệt vời! Vậy thì tớ phải hoàn thành nốt đoạn này đã. Cảm ơn cậu nhé, Mai Hoa.”
An Nhiên nhấp một ngụm trà sữa mát lạnh, cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn. Cô quay lại màn hình, các ngón tay lại tiếp tục nhảy múa trên bàn phím. Dù công việc đôi khi áp lực, nhưng An Nhiên luôn tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé, trong những ý tưởng mới lạ, và trong tình bạn chân thành. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh sự tò mò, tin tưởng rằng những điều kỳ diệu vẫn luôn tồn tại, ngay cả giữa bộn bề cuộc sống.
***
Buổi chiều, phòng triển lãm nghệ thuật đương đại 'Dòng Chảy' chìm trong một không gian tĩnh lặng đầy cảm hứng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng nói chuyện thì thầm của khách tham quan, và tiếng nhạc nền ambient du dương hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang trọng, gần như thiêng liêng. Mùi sơn dầu mới từ các tác phẩm, mùi giấy, mùi gỗ và mùi không khí được điều hòa lạnh lẽo phả vào không gian, kích thích khứu giác. Ánh sáng được bố trí một cách tinh tế, tập trung vào từng tác phẩm, làm nổi bật đường nét, màu sắc và ý đồ của người nghệ sĩ.
An Nhiên và Mai Hoa đi dạo qua các gian phòng, mỗi người một tâm trạng. An Nhiên, với đôi mắt lấp lánh sự say mê, dừng lại rất lâu trước mỗi bức tranh, mỗi tác phẩm điêu khắc. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như hòa mình vào không gian nghệ thuật, mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa khẽ lay động mỗi khi cô nghiêng đầu trầm tư. Cô đưa tay lên cằm, đôi môi khẽ mím lại, cố gắng cảm nhận từng thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm. Cô dùng bút chì phác thảo nhanh một vài chi tiết, một vài đường nét, một vài màu sắc ấn tượng vào cuốn sổ nhỏ của mình, đôi lúc lại ghi chú thêm vài dòng cảm nghĩ.
“Thật kỳ diệu, mỗi nét cọ đều ẩn chứa một câu chuyện.” An Nhiên thốt lên, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy ngưỡng mộ khi đứng trước một bức tranh trừu tượng với những mảng màu đối lập mạnh mẽ. Cô cảm nhận được sự giằng xé, sự đấu tranh, và cả sự hy vọng ẩn chứa trong đó. Đối với cô, nghệ thuật không chỉ là hình ảnh, mà là cả một thế giới nội tâm được tái tạo.
Mai Hoa đứng bên cạnh, dáng vẻ năng động, cá tính của cô có chút đối lập với sự trầm tư của An Nhiên. Cô nhìn bức tranh, rồi lại nhìn An Nhiên, khẽ thở dài. “Kỳ diệu thì có, nhưng chắc giá cũng trên trời. Làm sao mà áp dụng vào tạp chí của mình đây? Làm sao biến những ‘câu chuyện’ này thành doanh thu đây hả cô bé mơ mộng?” Mai Hoa thực tế hơn, cô quan tâm đến giá trị thương mại và khả năng ứng dụng của nghệ thuật vào các dự án sắp tới của tòa soạn. “Tớ vẫn nghĩ, những thứ gần gũi, dễ hiểu hơn mới có thể chạm đến số đông độc giả của chúng ta.”
An Nhiên chỉ mỉm cười, không tranh cãi. Cô biết Mai Hoa có lý, nhưng thế giới của cô luôn có chỗ cho những điều không cần lý do, những giá trị không thể đong đếm bằng vật chất. Cô tin rằng, đôi khi, cái đẹp đơn thuần đã là một giá trị đủ lớn.
Họ tiếp tục di chuyển, và rồi tình cờ bắt gặp một người đàn ông đang đứng trước một tác phẩm sắp đặt. Anh ta cao ráo, phong cách lịch lãm với bộ vest màu xám than vừa vặn, mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Nụ cười tự tin và ánh mắt cuốn hút của anh ta khiến người đối diện cảm thấy có một sức hút đặc biệt. Anh ta đang chăm chú xem xét tác phẩm, đôi khi lại đưa tay lên cằm suy tư.
Khi An Nhiên và Mai Hoa đi ngang qua, anh ta quay lại, ánh mắt chạm vào An Nhiên. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh ta.
“Chào cô, tôi không ngờ lại gặp được một tâm hồn đồng điệu ở đây.” Giọng nói của anh ta trầm ấm, đầy tự tin. “Cô có vẻ rất say mê nghệ thuật. Tôi là Quốc Trung, rất vui được làm quen.” Anh ta đưa tay ra, ánh mắt không rời An Nhiên. Anh ta dường như không quan tâm đến Mai Hoa đứng cạnh bên.
An Nhiên hơi bất ngờ nhưng vẫn lịch sự bắt tay. Bàn tay anh ta ấm và chắc chắn. “Chào anh, tôi là An Nhiên. Rất vui được biết anh.” Cô nhìn anh ta, cảm thấy một sự cuốn hút tinh tế từ con người này.
“Góc nhìn của cô về tác phẩm này thật đặc biệt,” Quốc Trung nói tiếp, ánh mắt lướt qua cuốn sổ trong tay An Nhiên. “Tôi thấy cô có ghi chú. Cô làm về lĩnh vực gì vậy?”
An Nhiên mỉm cười. “Tôi là biên tập viên cho tạp chí ‘Thế Giới Phụ Nữ’. Tôi đang tìm kiếm cảm hứng cho một bài viết về nghệ thuật.”
Quốc Trung gật gù, ánh mắt tỏ vẻ thích thú. “Ồ, thật thú vị. Tôi là giám đốc truyền thông của một công ty chuyên về tổ chức sự kiện và triển lãm nghệ thuật. Có lẽ chúng ta có thể hợp tác trong tương lai. Cơ hội không chờ đợi ai, đúng không?” Anh ta nói câu cuối với một nụ cười đầy ẩn ý, như muốn gợi mở về nhiều thứ hơn là chỉ công việc. Anh ta trao cho An Nhiên một tấm danh thiếp được thiết kế tinh xảo.
An Nhiên nhận lấy danh thiếp, cảm thấy một chút bối rối trước sự tự tin và chủ động của Quốc Trung. Cô trao lại danh thiếp của mình. “Rất mong có dịp hợp tác với anh.”
Mai Hoa đứng cạnh bên, quan sát toàn bộ cuộc trò chuyện với ánh mắt tò mò. Cô cũng cảm nhận được sự cuốn hút của Quốc Trung, nhưng cô cũng nhận ra rằng An Nhiên dường như vẫn giữ một khoảng cách nhất định, dù nụ cười trên môi cô rất thân thiện. Sau vài câu trao đổi xã giao nữa, Quốc Trung cúi đầu chào, rồi tiếp tục đi sâu vào bên trong triển lãm.
An Nhiên nhìn theo bóng lưng Quốc Trung, cảm thấy một luồng gió mới thổi qua cuộc sống của mình. Anh ta lịch lãm, tài năng và có vẻ rất thú vị. Nhưng trong lòng cô, vẫn có một điều gì đ�� mơ hồ, một sự mong chờ không tên, mà những cuộc gặp gỡ như thế này dù có hấp dẫn đến mấy, vẫn không thể lấp đầy.
***
Sau triển lãm, thay vì về nhà ngay, Mai Hoa đã kéo An Nhiên đến quán bar 'The Alley', một góc nhỏ náo nhiệt nằm sâu trong con hẻm tối. Tiếng nhạc điện tử sôi động đập vào tai ngay khi họ bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, hòa cùng tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông, tiếng ly cốc va chạm lanh canh và tiếng shaker pha chế lắc đều. Không khí đặc quánh mùi rượu mạnh, mùi nước hoa của những người trẻ tuổi và một chút mùi khói thuốc thoang thoảng. Ánh đèn laser xanh đỏ tím vàng nhấp nháy liên tục, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, thư giãn nhưng cũng đôi khi mang một chút vẻ bí ẩn.
Mai Hoa chọn một góc bàn khuất, nơi họ có thể vừa quan sát được mọi người, vừa có một chút riêng tư. Cô gọi hai ly cocktail màu sắc rực rỡ. “Uống đi An Nhiên,” Mai Hoa thúc giục, đẩy ly cocktail về phía cô bạn. “Đừng có suốt ngày nghĩ mấy chuyện xa vời nữa! Hôm nay là để xả hơi, để tận hưởng cuộc sống thực tế này!”
An Nhiên mỉm cười, nhấp nhẹ một ngụm. Vị ngọt của trái cây hòa cùng chút cay nồng của rượu lan tỏa trong khoang miệng. Cô cảm thấy mệt mỏi sau một ngày dài làm việc và đi lại, nhưng sự náo nhiệt của quán bar cũng phần nào giúp cô giải tỏa căng thẳng. Cô nhìn Mai Hoa đang kể những câu chuyện vui về công việc, về những tình huống dở khóc dở cười mà họ gặp phải ở tòa soạn, cố gắng kéo An Nhiên ra khỏi những suy nghĩ mơ mộng thường ngày. An Nhiên lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười.
Đang trò chuyện, Mai Hoa bỗng vẫy tay về phía một bàn gần đó. “Ô kìa, Trần Tuấn!”
An Nhiên quay lại nhìn. Trần Tuấn, bạn của Lâm Dịch, đang ngồi cùng một người đàn ông trung niên khác. Trần Tuấn có dáng người trung bình, hơi tròn trịa, thường đeo kính gọng đen. Hôm nay anh mặc một chiếc áo polo màu xanh đậm, trông khá thoải mái nhưng vẫn lịch sự. Gương mặt anh hiền lành, có nụ cười ấm áp và ánh mắt thấu hiểu. Anh ta cũng nhận ra Mai Hoa và An Nhiên, liền đứng dậy đi về phía họ.
“Lâu rồi không gặp, Mai Hoa! An Nhiên!” Trần Tuấn vui vẻ chào hỏi. “Không ngờ lại gặp hai cô ở đây.” Anh nhìn về phía người đàn ông ngồi cùng mình. “À, đây là An Nhiên và Mai Hoa, bạn tôi. Còn đây là Hùng, đồng nghiệp cũ lâu năm của tôi.”
Hùng là một người đàn ông có vẻ ngoài điềm đạm, nụ cười thân thiện. Anh ta mặc áo sơ mi kẻ sọc, trông khá chuyên nghiệp. Anh ta đứng dậy, chìa tay ra bắt tay An Nhiên và Mai Hoa. “Rất vui được biết các cô. Nghe Trần Tuấn kể về công việc của các cô rồi. Biên tập viên chắc là một công việc rất sáng tạo nhỉ?”
Cuộc trò chuyện giữa hai nhóm diễn ra khá vui vẻ. Mai Hoa nhanh chóng hòa nhập, pha trò và kể những câu chuyện hài hước. Trần Tuấn và Hùng cũng là những người dễ gần, thích chia sẻ kinh nghiệm trong lĩnh vực của mình. An Nhiên tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Đôi mắt cô thỉnh thoảng lại lướt qua đám đông, rồi lại vô thức quay về chiếc đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ đang nhích dần về con số sáu, báo hiệu buổi tối đang dần khuya. Dù đang cười nói, trong lòng An Nhiên vẫn có một sự mong chờ mơ hồ, một cảm giác rằng có điều gì đó đặc biệt đang chờ đợi cô, một khoảnh khắc kỳ diệu mà cô đã vô thức chờ đợi mỗi ngày. Đó là một cảm giác không lý giải được, một niềm tin vào những điều không cần lý do, và nó luôn khiến cô mỉm cười một mình, ngay cả giữa sự ồn ào.
Cô cảm thấy hơi mệt mỏi, nhưng không phải là một sự mệt mỏi khó chịu. Thay vào đó, nó là một sự mệt mỏi dễ chịu, một sự báo hiệu cho một ngày dài đã sắp kết thúc, và một điều gì đó mới mẻ sắp bắt đầu.
“Tớ xin phép về trước nhé, tớ có một vài việc cần làm tối nay,” An Nhiên nói với Mai Hoa, khi kim đồng hồ đã chỉ gần 18:00.
Mai Hoa gật đầu. “Được rồi, về cẩn thận nhé. Mai gặp.”
An Nhiên tạm biệt Trần Tuấn và Hùng, rồi bước ra khỏi quán bar, hít thở một hơi thật sâu không khí ban đêm.
***
Khi An Nhiên bước ra khỏi quán bar, không khí buổi tối mát mẻ phả vào mặt, xua đi sự oi bức và ồn ào bên trong. Cô đi bộ nhanh trên vỉa hè, cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, gặp gỡ, trò chuyện len lỏi qua từng bước chân. Nhưng trong lòng cô, thay vì sự uể oải hoàn toàn, lại trỗi dậy một sự mong chờ kỳ lạ, một niềm háo hức khó tả. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con phố, vẽ nên những vệt sáng dài trên mặt đường.
Cô bước vào tòa nhà văn phòng, nơi cô làm việc, cảm thấy quen thuộc và an toàn. Hành lang vắng lặng hơn so với buổi sáng, chỉ còn vài bóng người vội vã ra về. An Nhiên nhìn đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ đang chỉ đúng 18:29. Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như vô thức, nở trên môi cô. Đó là nụ cười của một người đang chờ đợi một điều gì đó đặc biệt, một bí mật nho nhỏ của riêng mình.
Cô tiến về phía chiếc thang máy cũ kỹ. Tiếng “kít” đặc trưng của nó vang lên mỗi khi cửa mở ra, như một lời chào quen thuộc. Đèn huỳnh quang bên trong thang máy nhấp nháy nhẹ, hắt lên những vết trầy xước và bảng điều khiển với các nút bấm đã bạc màu theo thời gian. Mùi kim loại cũ, mùi bụi và một chút mùi nước lau sàn thoang thoảng tạo nên một bầu không khí bình thường, tĩnh lặng đến lạ.
An Nhiên bước vào thang máy, dáng người nhỏ nhắn của cô dường như càng thêm thanh thoát trong không gian chật hẹp này. Cô nhấn nút tầng mong muốn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Cô không biết chính xác điều gì sẽ xảy ra, nhưng cô tin rằng, mỗi ngày, vào đúng khoảnh khắc này, trong chiếc thang máy này, có một điều gì đó đặc biệt đang chờ đợi cô. Đó là một niềm tin không cần lý do, một sự rung động nhẹ nhàng mà cô luôn trân trọng.
“Lại một ngày dài…” An Nhiên thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nhỏ nhẹ như thì thầm trong gió. “…nhưng hôm nay, chắc chắn sẽ có điều gì đó đặc biệt.”
Cô dựa nhẹ vào thành thang máy, đôi mắt dõi theo bảng đèn số tầng đang nhấp nháy. Mệt mỏi đã tan biến, nhường chỗ cho một sự háo hức khó tả. Trong tâm trí cô, chiếc thang máy cũ kỹ này không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà là cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, một khoảnh khắc của riêng cô, nơi mọi thứ có thể trở nên kỳ diệu. Cô không biết rằng, ở tầng trên kia, một người đàn ông lý trí cũng đang chờ đợi khoảnh khắc tương tự, và cuộc đời của cả hai sắp sửa giao thoa theo một cách mà không ai có thể ngờ tới. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh sự tò mò, tin tưởng rằng những điều kỳ diệu vẫn luôn tồn tại, ngay cả giữa bộn bề cuộc sống.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.