(Đã dịch) Mỗi Ngày Đều Cách Hiện Hình Càng Gần Một Bước (Mỗi Thiên Đô Ly Hiện Hình Canh Cận Nhất Bộ) - Chương 46: Người Hiềm Chó Chán Ghét
Phong Nghệ nhìn họ nghênh ngang rời đi, miệng vẫn không ngừng xì xào bàn tán về anh.
"Tin tôi đi! Hắn không phải yêu quái đâu, các cậu nhìn cái bóng của hắn dưới ánh mặt trời mà xem, đó rõ ràng là bóng người mà. Ông nội tôi bảo, ánh mặt trời sẽ khiến yêu quái hiện nguyên hình, bóng của yêu quái dưới nắng hoặc là không có, hoặc là hiện nguyên hình của chúng cơ..."
Ba đứa trẻ quay đầu nhìn Phong Nghệ một cái rồi lại tiếp tục xì xào.
"Oa! Thật vậy sao!"
"Hơn nữa mắt hắn cũng giống chúng ta, nhìn qua chẳng có tí sát thương nào cả, mắt yêu quái không như thế đâu!"
"Trông hắn cũng không mạnh mẽ cho lắm, biết đâu chừng leo tường còn chẳng bằng chúng ta ấy chứ!"
Phong Nghệ: . . .
Mấy đứa nhóc quậy trong khu này lợi hại thật!
Lúc đó Tiết Lâm chẳng hề nhắc với anh rằng khu này còn có những đứa nhóc như vậy!
Dù sao cũng rảnh rỗi, Phong Nghệ đã định đi xem thử chúng là con nhà ai, rồi tìm phụ huynh nói chuyện đàng hoàng về chuyện bọn trẻ nửa đêm leo tường nhà người ta. Không lẽ tối nào anh cũng phải đề phòng bọn chúng, làm sao mà ngủ cho yên đây?
Vừa ra sân chưa được mấy bước, anh đã gặp một bà lão đang dắt theo con chó Jingba nhỏ đi dạo.
Con chó đó vừa thấy Phong Nghệ đến gần liền sủa. Cái đuôi nhỏ vui vẻ vẫy vẫy ban nãy đã cụp xuống đầy cảnh giác, răng nanh lộ ra, môi trên sắp lật ngược lên, chòm râu run bần bật, đôi mắt tràn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm Phong Nghệ.
Bà lão khẽ quát một tiếng, dắt chó ra xa một chút rồi áy náy nhìn Phong Nghệ.
"Cậu cũng là mới chuyển tới?"
Nghe chữ "cũng" là biết ngay, gần đây chắc chắn có rất nhiều người chuyển về đây sinh sống.
"Vâng, cháu mới chuyển tới không mấy ngày. Chào bà ạ." Phong Nghệ nói.
"Tôi đã bảo trông cậu lạ mặt mà." Bà lão rất hứng thú trò chuyện, ra ghế dài công cộng bên cạnh ngồi xuống, nhìn chằm chằm mặt Phong Nghệ một lúc. "Đúng là đẹp trai thật đấy... Cậu cũng giống như bọn họ, nghe nói núi Việt xuất hiện Tiểu thanh long nên mới chuyển về đây ở đúng không? Bao nhiêu tuổi rồi?"
Phong Nghệ: "... 24."
Để tránh bà lão hỏi thêm những câu hỏi không có ý nghĩa, Phong Nghệ chủ động hỏi: "Vừa nãy có mấy đứa trẻ chạy về phía cháu, đứa cầm đầu đại khái cao chừng này, da đen sạm, trông khá là khỏe mạnh..."
Phong Nghệ vừa mới miêu tả được vài câu, bà lão liền bất đắc dĩ cười nói: "Cậu nói chắc là bọn Tao Tâm rồi."
Phong Nghệ: ? ? ?
Tao cái gì?
Phong Nghệ tưởng mình nghe nhầm, liền tiến lại gần bà lão một bước.
Thấy Phong Nghệ vẻ mặt vô cùng khó hiểu, bà lão giải thích: "Là Tào Tinh đó, chẳng qua thằng bé đó quá nghịch ngợm nên chúng tôi cũng gọi nó là Tao Tâm. Nó, cùng mấy đứa chơi thân với nó, ở trong khu nhà mình khét tiếng là nghịch ngợm."
Uông uông uông!
Con chó Jingba nhỏ đang ngồi cạnh chân bà lão, thấy Phong Nghệ tiến lại gần, sủa mấy tiếng rồi cảnh giác gầm gừ.
Bà lão ôm nó lên đùi, xoa đầu chó an ủi, rồi lại một lần nữa trao cho Phong Nghệ ánh mắt áy náy, nói: "Chắc là lần đầu nhìn thấy cậu nên chưa quen, nó hơi cảnh giác với người lạ. Nhưng cậu đừng sợ, nó không cắn người đâu, sau khi quen rồi thì nó vẫn rất thân thiện với người."
Dừng một chút, bà lão lại bổ sung: "Đã tiêm vắc xin phòng bệnh rồi."
Phong Nghệ liếc nhìn con chó Jingba nhỏ vẫn còn đang nhe răng với anh, đứng tại chỗ không lại gần thêm, tiếp tục nghe bà lão nói chuyện về cái đám trẻ nghịch ngợm này, đồng thời cũng tìm hiểu thêm các loại thông tin về khu nhà.
Nhắc đến Tào Tinh, đứa trẻ nghịch ngợm khét tiếng của khu này, bà lão cũng có rất nhiều chuyện để kể.
Qua lời bà lão, Phong Nghệ biết được, cha mẹ của những đứa trẻ này bận rộn, chỉ thỉnh thoảng về lại từ nội thành, không có thời gian quản chúng. Còn những người già ở khu Việt Tú này lại không có nhiều sức lực để liên tục trông chừng, nên chẳng phải ngày nào chúng cũng như chó hoang sổng chuồng, chạy khắp nơi vui chơi hay sao.
Người ta thường nói bảy, tám tuổi là cái tuổi quỷ quái nhất, vậy mà ở khu Việt Tú này, cái "tuổi quỷ quái" đó lại kéo dài hơn nhiều.
Có lẽ là do gần khu bảo tồn, chúng từ nhỏ đã tiếp xúc với quá nhiều sự vật, đứa nào cũng có tính tò mò cao và năng động quá mức.
Qua mười tuổi mà tính cách đó vẫn không biến mất, nếu không thì làm sao mà chúng tổ chức thành đoàn đi leo tường hàng xóm được chứ.
Tuy nhiên, Phong Nghệ nghe giọng bà lão khi nhắc đến lũ trẻ con ấy, dù miệng nói chúng nghịch ngợm, nhưng trong mắt bà lại chẳng hề có oán hận hay tâm tình bài xích nào.
Trước sự kiện Tiểu thanh long, trong khu có rất nhiều gia đình chuyển đi nên khá vắng vẻ. Lũ trẻ con này tuy chúng có náo nhiệt thật, nhưng cũng chưa từng làm ra chuyện gì quá đáng. Những ông cụ bà cụ lại khá thích sự náo nhiệt này, bởi mỗi khi đến mấy ngày thi giữa kỳ, cuối kỳ, trong khu lại trở nên đặc biệt vắng vẻ, khiến nhiều người già ở đây lại không thích nghi nổi.
Vì vậy, nói tóm lại, các hộ dân thường trú trong khu khá khoan dung và có độ nhẫn nại cao đối với cái đám trẻ nghịch ngợm này. Mặc dù thỉnh thoảng sẽ bị tức đến mức huyết áp tăng cao, nhưng rồi cũng chẳng giận dỗi gì.
"Bọn chúng chắc chắn là thấy nhà cậu thường xuyên không có ai nên mới để ý đến nhà cậu đấy."
Bà lão liếc nhìn căn nhà của Phong Nghệ, lắc đầu nói: "Tường rào thấp quá, mấy cái đồ trang trí hoa lá cành đó chẳng có tác dụng gì đâu, không bằng cứ xây cao thêm một chút. Nhưng mà khu chúng ta ở gần khu bảo tồn, có khá nhiều hạn chế, cậu có thể đến ban quản lý khu hỏi xem có thể sửa như thế nào."
Nghe giọng bà lão, Phong Nghệ đoán đám nhóc này không phải lần đầu làm chuyện như vậy. Trước đây, khu này có nhiều người chuyển đi, nhà không có người �� cũng nhiều, nên chúng không nhất thiết phải chọn đến góc vắng vẻ nhất bên này. Mà dù có chọn đi nữa, số lần cũng sẽ không nhiều.
Thế nhưng hiện tại, sau sự kiện Tiểu thanh long ở núi Việt, rất nhiều người cảm thấy nơi đây thích hợp để dưỡng lão hoặc an dưỡng cơ thể, lần lượt có người chuyển về đây rồi, thì cái đám tiểu quỷ này chẳng phải lại có mục tiêu mới hay sao!
Bà lão lại nói: "Nếu cậu lo lắng buổi tối bọn Tao Tâm trèo tường nhà cậu, thì cứ mở đèn lên, suốt đêm bật đèn ở hai chỗ đi. Chúng biết trong nhà có người thì sẽ không để ý đến cậu nữa đâu."
Phong Nghệ nghĩ thầm, đúng vậy, chắc là chúng đã theo dõi mấy ngày, phát hiện căn nhà Phong Nghệ mỗi tối đều không có đèn sáng, nên mới tổ chức thành đoàn đi leo tường.
Nhưng chuyện leo tường này vốn dĩ đã sai rồi mà!!!
Cứ mỗi lần đều bỏ qua như thế, thật sự ổn không?!
Cảm ơn bà lão xong, Phong Nghệ dự định đến thẳng ban quản lý khu hỏi chuyện sửa tường rào. Trước đây anh quả thực không nghĩ tới sẽ gặp phải chuyện như vậy nên tường rào cũng không thay đổi gì. Giờ nhìn lại, muốn ngủ yên ổn ở sân sau thì vẫn phải xây cao thêm một đoạn tường rào sân sau.
Anh biết vị trí ban quản lý khu, vì khi làm thủ tục sang tên có một số thông tin còn cần thay đổi tại đây, Tiết Lâm đã dẫn anh đi qua rồi.
Bởi vì lần này có đủ thời gian, Phong Nghệ cũng định nhân tiện đi dạo một vòng khu nhà, tìm hiểu xem khu này hiện có bao nhiêu hộ gia đình, môi trường sống ra sao, thế nên đã đi đường vòng qua nhiều chỗ.
Nửa đường, anh gặp một cụ ông đang dắt theo đứa trẻ vừa mới biết đi. Đứa bé lảo đảo đi tới, rồi "đùng" một tiếng ngã lăn ra đất. Phong Nghệ đi đến gần, định đến đỡ dậy, thì đứa bé ngẩng đầu lên nhìn anh, rồi òa khóc, khóc đến đỏ bừng cả mặt.
Ông nội đứa bé vội vàng chạy tới ôm nó lên, dỗ dành: "Khóc gì chứ, chú này chỉ muốn giúp con thôi mà."
Đứa bé nức nở, mặt vùi vào vai ông, nhất quyết không nhìn Phong Nghệ.
Ông cụ thì lại cười thân thiện với Phong Nghệ, anh cũng cười đáp lại rồi rời đi.
Khi sắp đến ban quản lý khu, anh vừa vặn gặp một gia đình vừa ra cửa, hai vợ chồng trẻ đẩy xe nôi em bé, hình như là muốn đi thăm ai đó.
Công tác diệt muỗi trong khu làm cũng khá tốt, không thấy nhiều côn trùng bay qua bay lại. Tuy nhiên, vẫn sẽ có vài con côn trùng nhỏ mới bay đến. Lại thêm hiện tại có nắng, tấm che nắng của xe nôi em bé đã mở ra, lưới chống muỗi cũng đã buông xu��ng, nên đứa bé nằm bên trong cơ bản không thể nhìn rõ hình dáng người đi qua bên ngoài.
Thế nhưng ở Phong Nghệ tới gần bọn họ thời điểm. . .
"Ô oa ——"
Tiếng khóc sợ hãi nghe đặc biệt bén nhọn, khiến cả cha mẹ đứa bé cũng hoảng sợ. Cặp vợ chồng trẻ dỗ mãi một lúc tiếng khóc mới dừng lại.
Mà lúc này Phong Nghệ cũng đã nhanh chân đi xa.
Một lần rồi lại hai lần như vậy, Phong Nghệ thì bắt đầu thấy hơi hoài nghi.
Chẳng lẽ khu này cái mác "người không ai ưa" lại còn thêm cả anh vào nữa sao?
Cứ thế này mãi cũng không ổn chút nào.
Phong Nghệ nghĩ, có phải là anh vẫn còn đang trong quá trình tiến hóa, cũng chưa thể khống chế được luồng khí tức khác thường thoát ra từ bản thân, không giống với người bình thường, nên mới khiến lũ trẻ con và động vật đặc biệt cảnh giác với anh?
Thế nhưng các đại nhân tại sao liền không như vậy đây?
Lẽ nào là cơ quan Jacobson của trẻ con vẫn chưa hoàn toàn thoái hóa?
Cơ quan Jacobson trên cơ thể người sẽ dần dần thoái hóa và biến mất trong quá trình sinh trưởng phát triển. Biết đâu những thứ trong truyền thuyết chỉ có trẻ con mới có thể "nhìn thấy", thực chất là do cơ quan Jacobson chưa hoàn toàn thoái hóa của chúng đang phát huy tác dụng?
Nhưng tất cả những điều này đều chỉ là suy đoán của Phong Nghệ, dù sao anh cũng không phải trẻ sơ sinh, mà cũng chẳng phải chó.
Nhưng không thể thu hồi khí tức quả là một chuyện phiền phức. Loại khí tức này là Kim Chung Tráo của riêng anh, nhưng cũng như bia ngắm phát sáng trong đêm tối. Chỉ có thể thu phóng tùy ý, khi cần thì để nó phát huy tác dụng, khi không cần thì không để lọt chút khí tức nào, như vậy mới là an toàn nhất.
Phong Nghệ quyết định sau khi về sẽ thử kiểm soát khí tức của mình.
Tại ban quản lý khu, anh hỏi rõ những điều cần biết, điền đơn xin sửa đổi. Sau khi hỏi ý kiến Phong Nghệ, ban quản lý đã tìm người phụ trách sửa đổi tường rào. Hai ngày đầu sẽ chuẩn bị vật liệu, ngày kia là có thể bắt đầu sửa tường rào.
Ban quản lý khu cũng hỏi Phong Nghệ lý do muốn sửa tường rào, biết là chuyện do bọn trẻ nhà Tào Tinh gây ra thì chỉ mỉm cười. Thấy Phong Nghệ cũng không có ý định truy cứu, họ cũng giống như bà lão kia, đề nghị anh buổi tối mở hai cái đèn, bật vài đêm thì bọn chúng sẽ không còn để ý nữa.
Khi rời ban quản lý khu về nhà, Phong Nghệ lại gặp phải thằng nhóc tên Tào Tinh. Thằng nhóc này đột nhiên nhảy ra.
Tào Tinh đeo một cặp kính áp tròng màu đỏ tươi, ngậm trong miệng cái hàm răng giả mua lúc đi mua sắm, trên mặt dán vài tờ giấy dán mặt quỷ, nhe răng múa vuốt, muốn dọa Phong Nghệ một trận để trả thù cho thằng đệ bị dọa tối qua.
Phong Nghệ lẳng lặng nhìn hắn nhe răng nhếch mép ở đó, sau đó lạnh lùng "hứ" một tiếng.
Trong lòng anh nghĩ: Đôi mắt đỏ tươi đó vẫn chưa đủ sắc bén, răng cũng chẳng lớn bằng răng ta! Còn giả vờ dọa người sao!
Không thèm để ý đến cái đám nhóc đang xoắn xuýt tại chỗ, Phong Nghệ về nhà sửa soạn một chút rồi ra ngoài kiếm ăn.
Buổi tối.
Phong Nghệ đặt sẵn đệm giường chuyên dụng của mình xong, nằm xuống, liếc nhìn hai chỗ đèn sáng trong phòng.
Tuy rằng có chút lãng phí điện, nhưng anh vẫn nghe theo lời đề nghị của bà lão, bật đèn ở hai phòng, đặc biệt là cái đèn ở trên lầu, cách khá xa cũng có thể nhìn thấy, để biết trong phòng này có người ở.
Hôm nay, đám nhóc kia biết trong phòng này có người ở, sẽ không dám cả gan đến leo tường nữa chứ? Nếu còn leo, anh nhất định phải tìm người lớn nhà chúng.
Sau một giờ, Phong Nghệ tháo miếng bịt mắt, mặt không hề cảm xúc đi ra ngoài.
Kéo cửa ra liền nhìn thấy bóng người nhỏ bé ngoài sân trước.
Đứa trẻ này không phải Tào Tinh, nhưng cũng là một trong số những đứa đã đến leo tường tối qua. Nó đã đi đi lại lại bên ngoài sân của anh nửa giờ rồi.
"Này, tiểu bằng hữu, tối muộn thế này không về nhà ngủ mà lởn vởn ở đây làm gì?" Phong Nghệ nói với vẻ mặt không cảm xúc.
Thằng nhóc ngây người một lúc như thể bị dọa đến đần độn, mãi mới đáp lại được một tiếng: "Anh..."
Văn bản dịch thuộc sở hữu của truyen.free.