Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 8: Chiến Ngưu Phong Lần Hai

Dạ Vũ dốc hết sức lực chạy về doanh trại. Dù sao thì vẫn chưa chắc an toàn, hơn nữa hắn còn lo lắng bỏ lỡ cuộc tỉ thí của đám tiểu bối. Hắn về đến nơi đúng lúc Ngưu Bản đang phát biểu khích lệ tinh thần hậu bối, kêu gọi họ tích cực giao đấu và không quên công bố phần thưởng cho người dẫn đầu.

“Tỉ thí vẫn chưa bắt đầu sao, huynh?” Dạ Vũ hỏi Long Nhất từ phía sau.

“Đệ về kịp là tốt rồi. Ta đã đăng ký cho hai đệ thi đấu, nhưng vẫn lo đệ tới trễ thì không biết phải xử lý thế nào.”

Dạ Vũ thở phào nhẹ nhõm. Hắn thật sự đang phát điên vì cần nguyên thạch. Hắn nhận ra một điều, dù càng kiếm được nhiều, lòng tham không những không giảm bớt mà người ta lại càng muốn có thêm. Chẳng biết lần này mình sẽ kiếm được bao nhiêu đây.

“À mà đệ có thắc mắc, tại sao không phải các huynh mà chỉ bọn đệ được tỉ thí vậy?”

“Chuyện này rất dễ hiểu. Thứ nhất, chiến lực của thế hệ sư huynh đã cao, giao đấu ắt sẽ ác liệt, có thể dẫn đến sự cố không cần thiết, nhất là trong những dịp vui như thế này. Thứ hai, bọn tiểu đệ có cái hay là nếu giành chiến thắng thì các thế lực tất nhiên sẽ vui, còn nếu thua cũng chẳng sao, dù sao còn nhỏ cũng chưa nói lên được năng lực gì trong tương lai, thành ra bên thua cũng không quá mất mặt.”

Ngưu Thiết thân mặc y phục màu trắng, thân hình tuy không cao lớn như Ngưu Bản nhưng lại có phong thái điềm tĩnh, nhã nhặn khác hẳn với sự dũng mãnh của cha mình. Cùng với khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu quần hùng, đúng là sự kết hợp cương nhu trên cùng một con người, cho người ta cảm giác tin cậy. Hắn thay mặt bậc trưởng bối điều hành.

“Ta, Ngưu Thiết, xin đứng ra điều hành cuộc tỉ thí của các sư đệ. Những ai muốn thi đấu trước đây đã đăng ký. Sau đó ta sẽ bốc thăm ngẫu nhiên một cặp đấu với nhau. Kẻ chiến thắng cuối cùng, bất kể là ai, cũng sẽ được lĩnh thưởng hậu hĩnh. Còn luật lệ rất đơn giản: đối thủ cúi đầu xin thua thì thôi, bằng không chiến đến chết!”

Lời này vừa thốt ra, tiếng hoan hô ầm ầm phía dưới vang lên. Những người tham gia cuộc thi này ai chẳng ước mong được đứng trước quần hùng phát biểu như hắn. Còn đám trưởng bối thì tấm tắc gật đầu, thưởng thức hảo tửu mà quan sát con cháu mình tranh tài, để nhớ lại thời trẻ khi xưa cũng bốc đồng và hiếu thắng như vậy. Cái khoái cảm của kẻ bề trên nhìn xuống người dưới khổ cực nỗ lực để đạt được vị trí của mình đúng là khó cưỡng.

Tổng cộng có hai mươi người tham gia. Riêng ngũ bang mỗi bang có hai người, tổng cộng là mười thí sinh. Các vị trí còn lại dành cho nh���ng thế lực khác. Thực ra không phải ai cũng đủ dũng cảm bước lên chiến đài, phải chịu ánh mắt của cả trăm người. Nếu thất bại, thật không dám ngẩng đầu nhìn ai. Nhưng đây cũng chính là sự khác biệt giữa một quân vương và kẻ tầm thường: không chịu được thất bại thì sao có tư cách hưởng thụ thành công?

Rất nhanh, Ngưu Thiết bắt đầu bốc thăm phân cặp chiến đấu.

“Trận đấu đầu tiên là cuộc tỉ thí của Ngưu Phong thuộc Ngưu Bang chúng ta…”

Đám đông chỉ cần nghe thấy cái tên Ngưu Bang là gần như phát rồ, ai cũng mong muốn xem cuộc chiến của các thành viên Ngũ Bang. Nhưng cũng có người lại suy nghĩ khác: tốt nhất là để các thí sinh ưu tú giao đấu với những thí sinh yếu trước, kịch hay sẽ được thưởng thức về sau. Và đúng như những kẻ này mong muốn.

“… chiến với Dạ Vũ của dong đoàn Trương Gia!”

“Ồ, ồ… ồ…”

“Cũng tốt, cứ để mấy kẻ yếu bị loại trước đi!”

“Ngưu Phong! Ngưu Phong!” – Đám đông kích động hô tên hắn.

Long Nhất và Long Nhị cau mày thầm nghĩ, không phải là xui xẻo thế chứ? Ít ra cũng nên gặp đối thủ yếu để hi vọng còn có thể vào vòng trong. Nhưng cũng ngại nói ra, chỉ đành quay lại động viên Dạ Vũ.

“Cũng tốt, có thể chiến đấu với nhi tử của Ngưu Bản sẽ làm đệ biết được sức mình ở đâu. Coi như đây là một lần vấp ngã để mạnh mẽ hơn, đệ không cần lo lắng đâu.”

Đó là suy nghĩ của hai huynh đệ Song Long, còn hắn thì không ngừng cười khổ: “Sao lại là mình ngay từ đầu chứ? Còn đụng ngay tên Ngưu Phong kia, ta và hắn đúng là có duyên mà!”

Ngưu Phong nghe thấy tên của Dạ Vũ sắc mặt tối sầm, chửi thầm không thôi: “Tên khốn nạn Ngưu Thiết, tay chó sao mà đen đủi quá vậy? Mới nãy đã thương ta còn chưa phục hồi hẳn, bây giờ còn đụng phải hắn nữa, sao ta lại xui xẻo như vậy? Kẻ này là khắc tinh của Ngưu Phong ta sao?”

Cả hai người bước lên chiến đài được dựng giữa lều, ánh mắt lập tức va vào nhau. Dạ Vũ không nhịn nổi, cười phá lên: “Ahahaha!”

“Tên này sợ quá hóa rồ rồi sao?”

“Thật đáng thương!”

Ngưu Phong thì tức đen mặt, chửi thầm: “Cười con mẹ nhà các ngươi! Ta mới là kẻ đáng thương đây này!”

“Ngưu Phong, ngươi nên nhận thua đi thôi, chứ để ta ra tay thì không hay lắm đâu!” – Dạ Vũ dùng tâm lý chiến.

“Hừ, bổn cũ soạn lại không có tác dụng nữa đâu. Lần trước là do ta kích động quá mức nên mới phạm sai lầm để ngươi chiếm lợi thế. Lần này đừng hòng! Chiêu Phá của ngươi rõ ràng là cũng mới học, tất nhiên chỉ xuất được một lần là tối đa. Chỉ cần ta tránh được thì ngươi chịu thua đi!”

Dạ Vũ lâm vào trầm ngâm, hắn nói đúng. Chiêu Phá, hiện giờ hắn chỉ có thể thi triển được đúng một lần, tiêu hao nguyên lực quá lớn. Nếu trượt, đúng là đành bó tay chịu trói. Hơn nữa, tên Ngưu Phong này chiến lực đã đạt tới Huyền Khí ngũ giai, hơn hẳn hắn một tiểu cảnh giới. Nhưng Dạ Vũ cũng chẳng nghĩ nhiều nữa, chỉ còn một chữ: Chiến!

Hai người rút đao lao vào nhau, đánh thừa sống thiếu chết. Lần này thực sự khó khăn hơn lần trước rất nhiều. Qua vài đường đao mà Dạ Vũ vẫn không tìm được sơ hở của Ngưu Phong. Ngưu Phong ở phía bên kia cũng thầm kinh hãi, tên Dạ Vũ này đao nào đao đấy chính là muốn lấy mạng mình. Kỹ năng chiến đấu của Dạ Vũ không phải một thiếu niên mười mấy tuổi có được, huống chi lực phát ra từ đao và nguyên khí của tên này tuy thấp hơn mình một cảnh giới nhưng cũng không hề thua kém.

Nhưng Ngưu Phong cũng không mất bình tĩnh. Hắn suy tính thể lực và nguyên khí của mình cao hơn Dạ Vũ. Đao pháp của đối thủ có thể thành thục, nhưng nếu trận đấu kéo dài, hắn ắt hẳn sẽ chiến thắng.

Dạ Vũ thừa biết đối phương nghĩ gì, nhưng có điều Ngưu Phong lại không biết về công pháp hắn tu luyện. Nhục thân và nguyên khí của Dạ Vũ được rèn luyện bởi Huyền Pháp và Huyễn Pháp, vượt trội hơn đối thủ ở cùng cảnh giới rất nhiều. Cùng với đó là Không Linh Pháp giúp hắn giảm tối đa nguyên khí tiêu hao không cần thiết, càng kéo dài, chính hắn mới là người có lợi.

“Ngươi thấy ai sẽ chiến thắng?”

“Như thế cũng phải hỏi sao? Tất nhiên là Ngưu Phong rồi!”

“Tên Dạ Vũ này đúng là ngu!”

“Đã yếu còn muốn đọ sức bền!”

Triệu Bang Chủ ra vẻ tiếc nuối cho Dạ Vũ, đánh giá: “Nếu thực lực yếu hơn, tốt nhất là dùng sức đánh phủ đầu thì may ra mới có cơ hội chiến thắng. Tiểu bối kia có vẻ kinh nghiệm chiến đấu còn không nhiều. Chiến thắng ắt thuộc về Ngưu Phong rồi, xin chúc mừng Ngưu Bang Chủ!”

“Triệu Bang Chủ nói đúng lắm, xin chúc mừng Ngưu Bang Chủ!”

“Hahaha… các vị quá khen. Là do nhi tử nhà ta may mắn gặp phải đối thủ yếu mới có khả năng chiến thắng. Nếu gặp đám tiểu bối của các vị thì ắt hẳn nó đã có một cuộc đấu vất vả rồi!”

“Điều này cũng chưa chắc!” – Sứ giả của Vân Tông bất ngờ lên tiếng.

Ngưu Bản nghe thế quay sang hỏi: “Ồ, không biết Liễu đại nhân nhìn ra tiểu tử kia có gì đặc biệt?”

“Ta nghĩ cứ đợi đến lúc kết thúc trận đấu, kết quả sẽ rõ ràng.”

Dạ Vũ và Ngưu Phong giao đấu cứ như vậy trôi qua được một phần ba nén nhang vẫn chưa thấy ai rơi vào thế hạ phong. Mọi người thầm khen tên tiểu tử Dạ Vũ đúng là có ý chí chiến đấu, cầm cự được lâu như vậy cũng là giỏi rồi. Nhưng chỉ Ngưu Phong mới biết chính hắn mới là kẻ đang phải gồng mình chiến đấu. Chết tiệt, lúc đầu giao thủ hắn rõ ràng chiếm thế thượng phong, mỗi lần đều dồn ép đối thủ xuống hạ phong. Nhưng càng đánh lâu, hắn càng cảm nhận sức lực mình yếu đi trong khi đối thủ khí thế lại càng tăng lên.

“Chuyện này là sao? Tên này sao lại lì lợm đến vậy? Không được, nếu cứ để tình trạng này kéo dài ta ắt hẳn sẽ thất bại. Phải ra tuyệt chiêu thôi!”

“Bạo Đao!” – Ngưu Phong hét lớn.

“Ồ, Ngưu Phong ra tuyệt chiêu rồi! Không phải chứ, mới vòng đầu đã lộ át chủ bài rồi sao?”

“Tên Dạ Vũ này thế mà không tầm thường, ép được Ngưu Phong phải dùng công pháp bản môn. Coi như thất bại cũng xứng đáng.”

Dạ Vũ nhíu mày. Bạo Đao này không ai không biết, đó là công pháp bí truyền của Ngưu Bang, chỉ con cháu Ngưu Gia mới được học. Nghe nói, công pháp này có năm tầng. Luyện hết ba tầng đầu có thể đạt tới Huyền Cơ Sơ Kỳ. Hai tầng sau chính là Huyền Cơ Hậu Kỳ, mà Ngưu Bản với tu vi Huyền Cơ Trung Kỳ ắt hẳn đã luyện được bốn tầng.

Cơ chế của Bạo Đao Pháp là tập hợp các chiêu thức liên hoàn với nhau. Tầng này mạnh hơn tầng sau, mỗi chiêu đánh ra đều tích tụ quán lực cho chiêu kế tiếp. Nghe nói, nếu có thể hoàn thành hết các chiêu thức của công pháp này, có thể một chém giết chết Ngưu Mãng Vương.

Tuy có chút môn đạo nhưng Dạ Vũ cũng không rung động lắm, bởi lẽ để hoàn thành chiêu thức công pháp này cần một người thi triển có nguồn nguyên lực rất lớn. Hơn nữa, gánh nặng lên nhục thân không thể tưởng tượng được. Công pháp này càng về sau càng mạnh, chứ mấy chiêu đầu thi triển ra có khi mất hết nguyên lực mà tác dụng cũng không lớn. Hắn tự tin có thể đánh bại được Ngưu Phong.

“Không biết tiểu bối Ngưu Phong này có thể thi triển được mấy chiêu?” – Mộc Bang Chủ trầm ngâm hỏi Ngưu Thiết.

“Tầng đầu tiên có ba chiêu, mỗi chiêu ba thức, mỗi thức ba đòn, tổng cộng chín đòn. Nếu tên Dạ Vũ có thể trụ được qua ba chiêu này, hắn sẽ thắng.” Ngưu Bản trở nên trầm ngâm, hắn biết rõ thực lực của nhi tử mình. Thi triển ba tầng đầu đã là cực hạn của nó, nếu không thể chiến thắng thì chẳng khác nào cá nằm trên thớt.

“Dạ Vũ, đón lấy sự cuồng nộ của ta! Thức thứ nhất: Xuất!” Ngưu Phong hét lớn, vung đao chém về phía Dạ Vũ. Dạ Vũ cũng vung đao đánh trả, lần đầu tiên cảm nhận được áp lực lớn đến thế này từ đối thủ. Rõ ràng, sức nặng từ đao của Ngưu Phong đã tăng. Không những thế, ba đòn đầu đánh ra tạo thành thế dồn ép liên tiếp đè nén khiến Dạ Vũ bị đẩy lùi về sau mất mấy bước.

“Thức thứ hai: Phá!”

Ba đòn của thức này có thế tấn công khác hoàn toàn với thức thứ nhất. Chủ yếu là đâm và sau đó chém ngang, đẩy Dạ Vũ liên tục vào thế bị động chống đỡ. Hắn phải liên tục tránh né. Sức tấn công như vũ bão, đẩy Dạ Vũ ra tận mép chiến đài. Nếu rơi khỏi đài thì tự nhiên là thua.

Có điều Dạ Vũ ngay lập tức nhận ra một điều: mỗi đòn của Ngưu Phong uy lực có thể mạnh thêm, nhưng rõ ràng tốc độ thi triển đang giảm. Cho nên, hai thức đầu mục đích là để ép hắn vào thế khó tránh né, bắt buộc phải đỡ thức thứ ba.

“Hừ, ta né!”

Dường như Ngưu Phong cũng nhận ra suy nghĩ của Dạ Vũ, hắn bèn dùng kế khích tướng.

“Dạ Vũ, ta đã đỡ đòn mạnh nhất của ngươi, ngươi có dám đỡ đòn mạnh nhất của ta không? Ngươi có dám không?! Thức thứ ba: Bạo!”

“Ngươi tưởng ai cũng ngu như ngươi hả?!” – Hắn chửi thầm.

Mọi người đang hồi hộp nhìn Ngưu Phong lao về phía Dạ Vũ, xem Dạ Vũ thảm bại thế nào sau chiêu này. Bất ngờ, Dạ Vũ phóng đao về phía Ngưu Phong. Ngưu Phong giật mình đành dùng đòn đầu tiên đánh bay đao của đối thủ, rồi lao tới chém mạnh về phía Dạ Vũ. Mọi người kinh ngạc khó hiểu, vứt đao đi thế này là muốn bị chém chết sao? Thì bất ngờ, Dạ Vũ cúi đầu xuống kéo tấm phản trải trên chiến đài khiến Ngưu Phong trượt chân, chém trượt xuống sàn. Chớp thời cơ đối thủ mất thế, hắn né ngang rồi vòng ra sau nhặt lấy bản đao của mình. Ngưu Phong vì quán tính ngã dúi dụi xuống đất, hắn kinh hãi quay người lại phía sau thì chỉ thấy Dạ Vũ vung đao chém tới.

“Một… hai… ba… bốn… Phá!” Ngưu Phong chỉ kịp nâng đao cản trước ngực. “Keng!” Nguyên lực và nhiệt lượng từ đao của đối thủ đập vào ngực hắn, khiến lục phủ ngũ tạng chịu tổn thương lớn. Kết hợp với vết thương lúc trước còn chưa lành hẳn, hắn phun ra ngụm máu tươi, chỉ kịp nhìn Dạ Vũ thì thào “Bổn cũ soạn lại!” rồi trực tiếp ngất đi.

Cả khán trường im lặng như tờ, không ai biết phải nói gì. Bốn Bang Chủ còn lại tám mắt nhìn nhau, không biết phải mở lời trước thế nào để không mất lòng Ngưu Bản. Thì bất ngờ, không biết từ đâu có tiếng nói vọng lên:

“Tên vô liêm sỉ Dạ Vũ, đến việc hèn hạ như thế mà cũng nghĩ ra được!”

“Ta không phục, loại tên kia đi!”

“Đúng thế, thế này còn gì là nam tử hảo hán nữa!” Đám đông thấy thế nhao nhao lên chửi cùng.

Trong khi đó, hai huynh đệ Long Nhất khóe mắt giật đùng đùng. Không ngờ sư đệ của mình thắng bằng thủ đoạn này, vừa vui mừng vừa xấu hổ.

Dạ Vũ thấy mọi người chửi mình như thế, hắn cũng im lặng chịu trận. Trong chiến đấu sinh tử, kẻ sống sót mới là anh hùng hảo hán.

“Tất cả nghe cho rõ đây! Ta mới chỉ là thiếu niên, ban đêm ngủ vẫn còn sờ ti mẹ, cho nên chữ ‘anh hùng hảo hán’ cứ để kẻ khác làm đi!”

Nhất thời, khán đài im bặt, mọi người há hốc mồm. Có người đang uống rượu thì sặc gần chết, đập chén xuống đất chửi:

“Câm miệng lại ngay tên tiểu gia hỏa kia!”

“Con mẹ nó, lý lẽ như thế mà cũng có thể nghĩ ra được! Kẻ này không diệt sớm, sau này ắt sẽ thành đại họa cho thiên hạ!”

“Đúng thế, loại hắn đi!”

Sứ giả của Vân Tông nghe hắn nói thế liền phá lên cười ha hả: “Hahaha, tiểu gia hỏa… mồm mép thật đáo để!”

Bốn Bang Chủ còn lại cười khổ không thôi, không biết phải nhận xét thế nào về tên tiểu tử này nữa.

Đám đông đang chửi bới không ngớt thì bất ngờ Ngưu Bang Chủ đứng lên nói:

“Mọi người nghe ta nói! Tiểu bối Dạ Vũ đây quả thực chiến thắng rất xứng đáng. Ngưu Phong rõ ràng là đã bị ép tới mức phải dùng Bạo Đao, bằng không hẳn đã thất bại. Mặc dù hắn đã thi triển nhưng không thể chiến thắng được đối thủ thì tất nhiên sẽ không còn sức mà đánh, lúc đó chẳng khác nào cá nằm trên thớt. Còn việc tấm phản, trong quy định không có cấm việc đó, kẻ nào thua kẻ đó thiệt. Ta tuyên bố Dạ Vũ chiến thắng!”

Mọi người thấy Ngưu Bản đứng lên nói thế nhất thời thôi bàn tán. Bình tĩnh nghĩ lại, quả thật tên Dạ Vũ nhìn thì có vẻ vô sỉ kia đúng là cũng có chút bản sự, bằng không thì cũng không ép được Ngưu Phong đến bước kia. Nghĩ thông mọi chuyện, họ lại quay ra cảm thấy Ngưu Bang Chủ đúng là có con mắt nhìn thế sự.

“Ngưu Bang Chủ quả thật là công tâm, không hề thiên vị nhi tử của mình, dám thua dám nhận, đúng là bậc anh hùng hảo hán!” – Không biết thế lực râu ria nào vuốt mông ngựa mở miệng.

“Nói hay lắm!”

“Ngưu Bang Chủ đúng là anh minh!”

Dạ Vũ nghe thế thầm chửi: Lão Ngưu Bản đúng là sống lâu thành tinh. Rõ ràng nhi tử của mình thua mất mặt, nói một hồi lại thành mình anh minh. Trình độ mồm mép của mình đúng là chỉ làm cho người ta muốn chém, thâm hậu thực sự mới là lão. Có lẽ mình cần tu luyện thêm mõm công.

Doanh Bang Chủ Doanh Tà là đối thủ cạnh tranh vị trí đứng đầu trong Ngũ Bang với Ngưu Bang. Hai người từ xưa cũng có hiềm khích với nhau, Doanh Tà đã nhiều lần thua thiệt Ngưu Bản. Lần này có cơ hội hạ nhục đối thủ, tất nhiên hắn không thể bỏ qua, cười đểu quay sang nói:

“Haha, Ngưu Bang Chủ không chỉ võ công cao cường mà võ mồm cũng thâm hậu không kém!”

“Đó là điều tất nhiên, đâu như ai đó võ công đã kém lại còn v�� mồm cũng chẳng lại ai, phải không chư vị?”

“Ngươi… hừ, để xem nhà nào hôm nay là kẻ mạnh nhất!”

Doanh Tà rất tự tin vào Doanh Nhất, nhi tử của hắn. Hắn có con muộn nên không có thế hệ cạnh tranh với Ngưu Thiết, nhưng thế hệ thứ hai thì lại khác. Doanh Nhất từ nhỏ đã nổi danh thiên tài ở Cự Phong Thành, được mọi người ca tụng sau này trưởng thành có thể đối chọi lại được Ngưu Thiết. Quả thực, hắn là thiên tài thật.

Mười tuổi đã Huyền Khí tứ giai, năm nay mười hai, tu vi đã là Huyền Khí ngũ giai. Nếu cứ theo cái đà này, tầm hai mươi mấy tuổi hắn đã có thể đạt tới Huyền Cơ như Ngưu Thiết. Đến lúc đó, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào, tương lai sau này đúng là không thể lường trước.

Ngưu Bản nghe vậy cũng nhíu mày. Ngoài Ngưu Phong thì Ngưu Bang chỉ còn Ngưu Dũng, thực lực cũng tương đương huynh đệ của mình. Đám nhi tử còn lại của hắn thiên phú có hạn. Tối nay có vẻ Doanh Bang sẽ được dịp lên mặt, nhưng qua ngày mai thì….

Bốn Bang Chủ còn lại tám mắt nhìn nhau, ai cũng biết Ngưu Bản nghĩ gì. Bình thường nếu gặp kích tướng như vậy, lão đâu để yên, hôm nay lại im lặng. Chỉ có điều, làm sao bọn ta để mưu đồ của lão thành công được?

Ngưu Thiết tiến hành bốc thăm phân cặp đối đầu. Cặp đấu tiếp theo là Yến Yến của Doanh Bang với một cô nàng bên Mộc Bang. Mộc Bang tất nhiên bị loại. Mộc Bang là đầu mối cung cấp thuốc, linh dược và nguyên đan cho bốn bang còn lại. Ở môi trường khốc liệt như rừng sâu này, việc bị thương và bỏ mạng là hết sức bình thường. Cho nên, thực lực tuy không mạnh nhưng Mộc Bang nhận được sự quan tâm rất lớn từ các bang khác. Linh thảo, linh dược, tất cả đều ưu tiên trao đổi trước với giá cả phải chăng. Tất nhiên, thuốc và đan dược chữa thương cũng phải ưu tiên giá cả cho bốn bang còn lại, đôi bên cùng có lợi.

Các trận tỉ thí cứ như thế tiếp diễn, hết cặp này tới cặp khác. Sau lượt đầu, tính cả Dạ Vũ, còn mười người tiến hành bốc thăm đấu vòng hai.

Trong mười người này, tất nhiên có Doanh Nhất và Doanh Yến Yến. Một tiểu cô nương bên Mộc Bang nhờ may mắn bốc phải đối thủ yếu nên thuận lợi tiến vào vòng trong. Ngoài ra còn có Ngưu Dũng cùng với Triệu Tuấn của Triệu Bang. Bốn người còn lại lần lượt chia đều cho các bang lớn khác. Duy chỉ có Dạ Vũ là thế lực ngoài Ngũ Bang. Mục đích tham gia của hắn không phải để giành chiến thắng. Nếu gặp đối thủ yếu thì hắn không ngại chiến thắng, còn quá mạnh thì tốt nhất trực tiếp đầu hàng. Vào đến vòng này đã là có ít nguyên thạch bỏ túi, với hắn tuyệt đối mãn nguyện. Bởi thế, sau khi chiến Ngưu Phong, hắn tranh thủ phục hồi nguyên lực, đợi gọi đến tên là đánh. Có điều, hắn vẫn âm thầm dùng tinh thần lực quan sát các đối thủ giao đấu.

Long Nhất không hiểu thái độ của hắn, cũng không biết thực lực của tiểu đệ mình.

“Vũ Đệ, ta thiết nghĩ khó khăn lắm mới có cơ hội được thi đấu với những kẻ có thực lực. Đệ nên quan sát đối thủ, nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của họ mà giúp mình tiến bộ. Không nên quá tập trung vào việc phục hồi. Vòng sau thua có thể, nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội học hỏi thì rất đáng tiếc.”

Bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động và kỳ ảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free