Mục Thần Ký - Chương 1053: Quay đầu trước một giấc mơ xuân (1)
Người tu luyện Kiếm Đạo, liệu có cảm nhận được một đỉnh núi không thể vượt qua?
Mù Lòa và Câm Điếc liếc nhìn nhau, quyết định giấu nhẹm chuyện họ vừa mắng Khai Hoàng ngay trước mặt y. Mù Lòa cười hắc hắc nói:
– May mắn thay, trên trận pháp chi đạo không hề có một đỉnh núi như vậy, ta chưa từng thấy sự tồn tại nào tương tự.
Câm Điếc lắc đầu:
– Trên rèn đúc chi đạo, ta cũng chưa từng thấy có một tồn tại như thế này. Các ngươi tu luyện Kiếm Đạo e rằng quá bi ai. Kỳ lạ, vì sao ta chưa từng nghe Mục nhi nhắc đến chuyện này nhỉ?
Thôn Trưởng nghe hắn nhắc đến Tần Mục thì giận dữ:
– Mục nhi không sợ trời không sợ đất, hắn căn bản chẳng cảm nhận được cái đỉnh phong nào. Mà với cái tính tình thô lỗ kia của hắn, cho dù có cảm nhận được đỉnh phong ấy, hắn cũng sẽ bò qua đó mà tè lên! Kiếm Đạo của Khai Hoàng thực sự quá mạnh. Ta ước chừng, chỉ cần Kiếm Đạo của hắn tiến thêm một bước, nó sẽ khắc sâu vào vũ trụ, trở thành người đầu tiên dùng Hậu Thiên Đại Đạo nghịch chứng Tiên Thiên.
Câm Điếc và Mù Lòa trong lòng giật mình kinh hãi. Khắc sâu vào vũ trụ hư không, nghịch chứng Tiên Thiên, đây rốt cuộc là cảnh giới gì?
– Kiếm Đạo, Đao Đạo, trận pháp, rèn đúc, tất cả những Đại Đạo này đều do Hậu Thiên sinh linh sáng tạo, không thuộc về Tiên Thiên. Thế mà Kiếm Đạo của Khai Hoàng lại tu luyện đến cực hạn, thực sự quá mạnh.
Thôn Trưởng nói:
– Bất luận ai tu luyện Kiếm Đạo, đều có thể cảm nhận rõ ràng sự vĩ đại của hắn, không thể nào phớt lờ thành tựu Kiếm Đạo của y. Ta cảm thấy y cách đỉnh phong Kiếm Đạo cũng không còn xa. Có lẽ y sẽ là người đầu tiên dùng Hậu Thiên Đại Đạo khắc sâu vào vũ trụ hư không. Một khi y đạt đến bước đó, xưng y là Kiếm Đạo Chí Tôn cũng chẳng có gì quá đáng.
Mù Lòa và Câm Điếc chấn động trong lòng. Cấp bậc Thôn Trưởng miêu tả thực sự quá cao. Dù mỗi người bọn họ đều có sở trường và thành tựu riêng, nhưng họ vẫn không thể tưởng tượng được việc khắc Đại Đạo của chính mình vào vũ trụ hư không sẽ đòi hỏi ngộ tính và sức sáng tạo đến mức kinh khủng nào.
Thôn Trưởng thở dài, nói:
– Không biết Mục nhi ở Thiên Đình ra sao rồi. Vừa nghĩ đến việc hắn vào Thiên Đình sẽ phải chịu đủ mọi kiểu nhục nhã, bị chư Thần Thiên Đình gây khó dễ đủ đường, ta liền...
Vành mắt hắn đỏ hoe. Y vội vàng không nhắc đến Tần Mục nữa, chuyển sang đề tài khác:
– Hai người các ngươi vì sao cũng đến đây?
– Mục nhi trở về rồi!
Mù Lòa cười nói:
– Mổ Heo đã truyền tin tức, hai ngày trước Mục nhi đến Dũng Giang học cung và bị Mổ Heo đánh cho chạy mất! Ta nghĩ không lâu nữa, Mục nhi sẽ lại đến đây thôi!
Thôn Trưởng kích động không thôi, vành mắt lại đỏ hoe:
– Mục nhi trở về rồi ư? Trở về là tốt, trở về là tốt... Khoan đã, các ngươi nói Mục nhi vừa về đến liền đi gặp Mổ Heo, mà không đến thăm chúng ta sao? Hắn quả nhiên là yêu quý Mổ Heo hơn, uổng công chúng ta một tay bón phân, một tay dọn tiểu tiện mà nuôi hắn khôn lớn...
Câm Điếc cười hắc hắc nói:
– Chờ hắn về gặp chúng ta, nhất định phải “chiêu đãi” hắn thật tốt!
Thôn Trưởng và Mù Lòa nhao nhao gật đầu tán thành.
Thiên Long Bảo Liễn tiếp cận Thiên Thánh Học Cung. Trong bảo liễn, Tần Mục, Lãng Uyển Thần Vương và Thúc Quân cuối cùng đã luyện hóa thần thức của Th��i Đế chứa trong bình. Ba người mỗi người được một phần. Lãng Uyển chiếm lấy phần thần thức của Thái Đế làm của riêng, biến nó thành tu vi của mình, khiến tu vi tăng tiến vượt bậc.
Đặc biệt là Thúc Quân, y từng chết một lần. Lần phục sinh này, y từ đầu đến cuối không cách nào khôi phục nhục thân cũng như thần thức. Nhưng lần này luyện hóa thần thức của Thái Đế đã giúp y lập tức đúc lại nhục thân.
Thúc Quân là một trong Thái Cổ Tam Vương, tự nhiên cực kỳ khôn khéo. Y hiểu rõ rằng thần thức luyện hóa được không thể bằng thần thức tự mình tu luyện. Bởi vậy, y gần như dùng toàn bộ phần thần thức đó để chế tạo và tăng cường nhục thân mới cho mình!
Y đã thay đổi hoàn toàn hình tượng yếu đuối lúc trước, trở nên cao lớn uy vũ. Đơn thuần cường độ nhục thân của y giờ đây đã có thể sánh ngang với các đại cao thủ cảnh giới Lăng Tiêu!
Tần Mục không khỏi hâm mộ.
Trong thần thức của Thái Đế còn có Đại La Vô Thượng Thần Thức cũng được bọn họ sửa sang lại. Tần Mục cuối cùng đã bổ sung được những phần còn thiếu của Đại La Vô Thượng Thần Thức mà y từng có được. Chỉ có điều, trong thần thức của Thái Đế vẫn còn thiếu khuyết phần liên quan đến phương pháp tu luyện của Thiên Đình.
Tuy nhiên, sở hữu Đại La Vô Thượng Thần Thức cấp bậc Đế Tọa đã khiến Tần Mục cảm thấy hài lòng.
Trong mười lăm tòa Thiên Cung của Tần Mục, Đại La Thần Thức Thiên Cung trở nên cổ xưa và nặng nề hơn rất nhiều, vượt trội hơn hẳn mười ba tòa Thiên Cung còn lại, thậm chí còn có xu hướng sánh ngang với Chủ Thiên Cung của y!
– Khách lấn át chủ, e rằng sẽ có hậu hoạn.
Tần Mục khẽ nhíu mày, xem xét kỹ lưỡng các Đại Thiên Cung của mình. Trong lòng y ẩn ẩn cảm thấy bất an. Y có tám tòa Thiên Cung chưa trọn vẹn, mà Đại La Thần Thức Thiên Cung lại mạnh mẽ đến thế. Nếu như nó lấn át Chủ Thiên Cung, điều đó cũng đồng nghĩa với việc con đường của Thái Đế còn ưu việt hơn con đường của y.
Việc khách lấn át chủ là chuyện nhỏ, nhưng tổn hại đạo tâm mới là đại sự!
Nếu Đại La Thần Thức Thiên Cung thực sự vượt trội hơn Chủ Thiên Cung c��a y, đạo tâm vô địch của Tần Mục sẽ bị phá vỡ. Cho dù y lấy Đại La Thần Thức Thiên Cung làm chủ để xây dựng Thiên Đình, tương lai y cũng chỉ là một Thái Đế khác, chẳng thể nào cao minh hơn Thái Đế.
Hơn nữa, nếu đạo tâm bị phá, khả năng y không thể gượng dậy được còn lớn hơn rất nhiều.
– Mù gia gia, Tư bà bà, các người đã bỏ ra bao nhiêu cố gắng mới có thể nhanh chóng hoàn thiện Đế Tọa công pháp... Các người cứ...
Tần Mục thở dài một tiếng, thầm nghĩ:
– Nếu có thể trộm được toàn bộ Đế Tọa công pháp mà Thiên Đình đã sưu tập bấy lâu nay giao cho người Duyên Khang, Tư bà bà có thể hấp thu tinh hoa của những công pháp này, từ đó suy ra mà biết, nói không chừng còn có thể khai sáng ra Đế Tọa công pháp cho riêng mình. Đáng tiếc...
Rốt cuộc, Thiên Long Bảo Liễn cũng đi vào Thiên Thánh Học Cung. Tần Mục vừa bước xuống bảo liễn, còn chưa kịp vào cửa đã nghe thấy tiếng “mã a mã a” truyền đến. Hơn một trăm đầu Giao Long cùng lúc kêu to, bao vây lấy y và Long Kỳ Lân.
Tần Mục bị đám Giao Long này liếm láp khắp người, toàn thân đều dính đầy long tiên (nước miếng). Y rất vất vả mới thoát thân được, đã thấy Long Kỳ Lân bị chúng chôn vùi phía dưới. Yên Nhi cuống quýt lấy ra một ít linh đan, lúc này đám Giao Long mới chịu đi theo.
Nội dung bản dịch này được truyen.free dày công thực hiện, độc quyền gửi đến quý độc giả.