Mục Thần Ký - Chương 1114: Sự Kiện Vân Thiên Tôn Biến Mất (2)
Hỏa Thiên Tôn nói: – Hắn là người có dã tâm, có chí hướng. Cách đây không lâu, hắn đã thoát khỏi bóng ma. Hắn vốn là Bán Thần cao quý nhất, đồng thời cũng là Nhân tộc, chỉ khi hắn giành được quyền thế, Nhân tộc mới có cơ hội sống sót. Đây là phương sách tốt nhất mà ta đã suy tính suốt hơn một nghìn năm qua, vì tiền đồ vận mệnh của Nhân tộc. Ngươi ở hạ giới mà còn muốn lập Nhân tộc Thiên Đình, chẳng qua sẽ trở thành một Ngự Thiên Tôn khác mà thôi, sớm muộn cũng sẽ rơi vào kết cục tương tự như Ngự Thiên Tôn!
Vân Thiên Tôn đứng dậy, Hỏa Thiên Tôn cũng đứng theo, ánh mắt hai người giao nhau. Hỏa Thiên Tôn trầm giọng nói: – Việc Thiên Đế đồng ý cho ngươi thành lập Nhân tộc Thiên Đình ta cũng hay, nhưng ngươi có biết không, Thiên Đế e rằng cũng đã cho phép Hạo Thiên Tôn thành lập Bán Thần Thiên Đình, hơn nữa cũng xây dựng ở Nguyên giới. Ngươi không hiểu hàm ý trong đó sao?
Thân Vân Thiên Tôn hơi run, giọng nói có chút khàn khàn: – Đây chính là lý do ngươi đầu quân cho Hạo Thiên Tôn, trung thành tuyệt đối với hắn sao?
Hỏa Thiên Tôn nói: – Có hai con đường, một con không có hy vọng thành công, một con có hy vọng thành công, ta chọn con đường có hy vọng thành công kia.
Vân Thiên Tôn thở ra một hơi, hỏi: – Bán Thần Thiên Đình và Nhân tộc Thiên Đình cùng tồn tại ở Nguyên giới, tương lai tất sẽ có tranh chấp, ngươi sẽ lựa chọn phe nào?
– Ta đã nói rồi, ta lựa chọn con đường có hy vọng thành công nhất. Hỏa Thiên Tôn thờ ơ đáp: – Ta nương tựa vào cường quyền, cường quyền thành công, Nhân tộc mới có hy vọng sống sót.
– Ta hiểu rõ. Vân Thiên Tôn nhẹ nhàng gật đầu, rồi đứng dậy rời đi: – Xin cáo từ.
Hỏa Thiên Tôn không tiễn, Vân Thiên Tôn đi đến trước cửa, ngoảnh đầu nhìn vị đạo hữu từng kề vai sát cánh của mình, khàn giọng nói: – Hỏa à, ngươi đã không còn là ngươi của trước đây nữa.
Thân Hỏa Thiên Tôn hơi run, nhìn thẳng vào ánh mắt hắn: – Từ sau khi Ngự Thiên Tôn chết, ta đã không còn là Hỏa Thiên Tôn đơn thuần, thuần túy như trước nữa. Ta là như vậy, chẳng lẽ ngươi lại không như vậy sao? U, Nguyệt, Lăng, bọn họ sao lại không như vậy? Biến cố Dao Trì đã khiến tất cả chúng ta đều thay đổi.
Vân Thiên Tôn trầm mặc một lát, rồi bước ra khỏi gian phòng của Hỏa Thiên Tôn, tiếng nói từ bên ngoài vọng vào, tràn đầy phiền muộn: – Chúng ta quả thực đã thay đổi.
Hỏa Thiên Tôn dõi mắt nhìn theo bóng hắn đi xa, sau tấm bình phong, Hạo Thiên Tôn chậm rãi bước ra, cười nói: – Hỏa Thiên Tôn, ngươi làm rất tốt đấy.
Thân Hỏa Thiên Tôn cứng lại, quay người, thản nhiên nói: – Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, Vân không biết thời thế, tương lai ắt sẽ chịu thiệt thòi.
Hạo Thiên Tôn chắp tay sau lưng, nhìn ra Thiên Đình vàng son lộng lẫy ngoài cửa sổ, cười nói: – Hơn một nghìn năm đã trôi qua, biến cố Dao Trì dường như vẫn còn hiển hiện trước mắt. Ta cũng nằm liệt trên giường bệnh hơn một nghìn năm, điên điên khùng khùng, ngơ ngơ ngác ngác, hồi tưởng lại khoảng thời gian nghìn năm ấy, thật sự không khỏi bùi ngùi.
Hắn nghiêng đầu nhìn Hỏa Thiên Tôn, nói: – Không sai, Ngự Thiên Tôn chết trong tay ta, nhưng cho dù ta không ra tay, hắn cũng sẽ chết. Không phải ta muốn hắn chết, mà là Thiên Đế muốn hắn chết. Ngươi hiểu rõ chứ?
Hỏa Thiên Tôn gật đầu, nói: – Ta tự nhiên hiểu rõ.
Hạo Thiên Tôn nói: – Ta là Bán Thần, nhưng ta cũng là người. Ngươi và ta đều là những kẻ nhận được chúc phúc của Chư Thần, mà chúc phúc của Chư Thần cũng chính là thủ đoạn giám sát chúng ta. Chỉ trong Thúy Đình các này, ngươi và ta mới có thể yên tâm nói chuyện, không cần lo lắng sẽ bị Thiên Đế bệ hạ hay các Cổ Thần khác nghe trộm. Ngươi giờ là tâm phúc của ta, ta muốn giới thiệu cho ngươi một người.
Dứt lời, một cung trang nữ tử từ sau tấm bình phong bước ra.
– Vị này chính là mẫu hậu của ta, Nguyên Mẫu phu nhân! Hạo Thiên Tôn cười nói: – Thúy Đình các này đã được thần thông của mẫu hậu ta bao phủ, đến cả chúc phúc của Chư Thần cũng không thể giám sát đến nơi đây.
Hỏa Thiên Tôn cúi người vái chào, nói: – Dân đen khấu kiến Thiên Hậu nương nương!
Nguyên Mẫu phu nhân khẽ cười thành tiếng, nói: – Thật là một đứa trẻ hiểu chuyện.
Trong Tiêu Hán Thiên Đình, Tần Mục mang thi thể Vân Thiên Tôn đi, vừa xoa râu cằm vừa suy nghĩ: – Nếu ta mang thi thể Nguyên Mẫu phu nhân ra, liệu Nguyên Mẫu phu nhân hiện tại có vì thế mà biến mất hay không...
Hắn lắc đầu, dẹp bỏ sự hiếu kỳ của mình. Vừa rồi hắn mang thi thể Vân Thiên Tôn ra, ý thức của Vân Thiên Tôn thế mà đã thức tỉnh từ trong thi thể, thậm chí có thể nói chuyện, đi lại. Hắn không biết việc Vân Thiên Tôn biến mất thân thể hiện tại có thể gây ra hậu quả đáng sợ gì không, cho nên mới mang thi thể Vân Thiên Tôn đi. Nếu mang thi thể Nguyên Mẫu ra, Nguyên Mẫu trong Thiên Đình sẽ sống lại trong bộ thi thể đó, vậy thì thật đáng sợ.
Đáng tiếc, không thể thử một chút. Hắn tiếc nuối khôn nguôi.
– Giáo chủ! Ngoài điện vọng đến tiếng Long Kỳ Lân, nói: – Người tên La Tiêu kia lại tới, hỏi giáo chủ còn đi Thiên Đình nữa không?
Tần Mục bước ra ngoài, cười đáp: – Đương nhiên là muốn đi!
Hắn đi ngang qua Yên Nhi, nàng vẫn đang khều đèn lồng, gương mặt vẫn còn vương vẻ sầu thảm, vẫn chưa hồi phục lại sau cú sốc mất mẹ. Tần Mục dịu dàng an ủi: – Khi đến Thiên Đình, chúng ta sẽ đến Chu Tước Thiên Cung, lấy được một bảo vật của mẫu thân ngươi ở đó. Chờ đến khi chúng ta trở về, nàng li��n có thể phục sinh.
Yên Nhi tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Tại Lang Hiên Thần Cung, các Bán Thần trong lãnh địa của Lang Hiên Thần Hoàng lũ lượt đến bẩm báo, nói về việc Thiên Tôn của Tiêu Hán Thiên Đình đến đây di dời Nhân tộc. Lang Hiên Thần Hoàng truyền lệnh xuống, không được phép ngăn cản.
– Thần Hoàng, chẳng lẽ chuyện này cứ tính như thế? Một trưởng lão Bán Thần bi phẫn nói: – Những người đó là do chúng ta nuôi dưỡng! Bán Thần chúng ta chăn nuôi Nhân tộc đã không biết bao nhiêu vạn năm, lần trước Vân Thiên Tôn đến đây, Thần Hoàng đã hứa cho bọn họ truyền đạo cho Nhân tộc, đó đã là ân đức lớn lao rồi, vậy mà giờ đây, họ lại muốn dời đi nhiều gia súc khỏi khu vực của chúng ta đến vậy! Thần Hoàng, người có thể cam chịu sao?
Sắc mặt Lang Hiên Thần Hoàng trở nên âm trầm: – Đương nhiên không thể nhẫn nhịn. Chẳng qua Mục Thiên Tôn bỗng nhiên xuất hiện, hắn được Thiên Đế bệ hạ phong làm Thiên Tôn nhờ thần thông, thần thông của hắn xảo diệu như linh dương treo sừng, không để lại dấu vết nào, ta cũng chẳng làm gì được hắn. Ta không thể đối phó hắn, nhưng có kẻ khác có thể đối phó. Ta sẽ dâng tấu lên Thiên Đình, bẩm báo Thiên Đế, bắt lấy tên ác đồ!
Rất nhiều thủ lĩnh các chủng tộc Bán Thần mừng rỡ hỏi: – Vậy Thần Hoàng, Thiên Tôn Nhân tộc đòi người của chúng ta, có cho bọn họ không?
– Cho! Đương nhiên cho! Lang Hiên Thần Hoàng cười nói: – Hiện tại cứ cho bọn họ, chờ đến khi Mục tặc chết, bọn họ sẽ phải nhả ra gấp bội!
Đây là bản dịch độc quyền, chỉ được công bố duy nhất trên nền tảng truyen.free.